Suy Niệm Tin Mừng Mồng 3 Tết Bài 51-56 ThánhHoá Công ăn ViệcLàm

Thứ ba - 05/02/2019 09:17
Suy Niệm Tin Mừng Mồng 3 Tết Bài 51-56 ThánhHoá  Công ăn ViệcLàm
Suy Niệm Tin Mừng Mồng 3 Tết Bài 51-56 ThánhHoá Công ăn ViệcLàm
Giảng Lễ Mồng 3 Tết Phần II: Bài 51-56: Thánh Hoá  Công ăn Việc Làm
Tết 3-51 : THÁNH HÓA CÔNG VIỆC.. 1
Tết 3-52 : TRÁCH NHIỆM... 4
Tết 3-53 : THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM... 8
Tết 3-54 : Mừng xuân với những liên hệ. 10
Tết 3-55 : Lòng hiếu thảo với tiên nhân. 12
Tết 3-56 : HÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM... 14

 

Tết 3-51 : THÁNH HÓA CÔNG VIỆC

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí, GP. Xuân Lộc
 

Chính phủ đang cố gắng đưa nước Việt Nam mình từ tình trạng nông nghiệp lạc hậu để bước Tết 3-51 

Chính phủ đang cố gắng đưa nước Việt Nam mình từ tình trạng nông nghiệp lạc hậu để bước qua giai đoạn hiện đại, và dần dần sẽ biết đất nước thành một quốc gia công nghiệp. Ước mơ là như thế, còn khi nào thực hiện được thì chưa biết, nhưng có một thực tế là số lượng dân cư bỏ ruộng để lên thành phố làm việc ngày càng gia tăng. Vì không được chuẩn bị cho nếp sống và sự phức tạp của đô thị, nên những người này khi nhập cư đã gặp không ít khó khăn và rủi ro, ngược lại tình trạng  nông dân bỏ nông thôn lên thành phố đang kéo theo việc nông thôn hóa thành phố từ đời sống văn hóa đến những vấn đề xã hội.
Trong khi đó tình hình kinh tế xã hội của chúng ta chưa có gì là khả quan lắm, năm vừa qua hàng loạt công ty đã phải đóng cửa, kéo theo hàng triệu người thất nghiệp. Tìm được việc làm vào thời điểm này thật khó khăn, và tìm được việc như ý muốn càng khó khăn hơn nữa, chưa kể vấn đề lương bổng có hợp lý hay không. Cuối năm vừa qua có những công ty thưởng tết cho công nhân bằng nửa tháng lương, bằng mấy chai nước mắm, bằng vài gói giấy vệ sinh…
Ngày nay, công ăn việc làm vẫn là một trong những lo toan hàng đầu của những người trong độ tuổi lao động, vì không ai muốn mình trở thành người vô dụng ăn bám xã hội. Ngược lại làm việc cũng đang là vấn đề gây mệt mỏi cho nhiều người, vì có nhiều người đang bị trói buộc với công việc, khiến họ cảm thấy cuộc sống gò bó, nhàm chán, cuộc sống như một cái máy đã được lập trình ngày nào cũng như ngày đó, khiến cho nhiều người cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng vì công việc.
Hôm nay ngày Mồng Ba Tết, Giáo Hội mời gọi chúng ta đến với Chúa, phó dâng công việc và những dự tính của năm mới cho Chúa để xin Chúa chúc lành và xin Chúa giúp chúng ta biết làm việc như thế nào cho đẹp ý Chúa. Chúng ta có thể kinh nghiệm thấy : cùng một công việc và điều kiện làm việc, nhưng công việc ấy trở nên vui tươi phấn khởi hay trở nên nhàm chán là tùy thuộc ở thái độ của người đó với công việc, hay nói khác hơn đó là tùy thuộc người đó làm việc vì mục đích gì và với ý nghĩa nào.
Lời Chúa hôm nay chỉ cho chúng ta thấy những giá trị của công việc theo quan điểm Kitô giáo. Bài đọc một sách Sáng Thế cho thấy, làm việc không phải là một hình phạt, cũng không phải bởi hậu quả tội lỗi, mà khi làm việc chúng ta được trở nên cộng tác viên của Thiên Chúa. Thiên Chúa chúng ta tôn thờ không phải là một vị thần bất động mà là một vị Thiên Chúa làm việc liên tục. Kinh Thánh đã dùng những hình ảnh hết sức con người để diễn tả về một Thiên Chúa như một người thợ, một nghệ nhân, một người nông dân, miệt mài với công việc sáng tạo nên vũ trụ này. Ngài dựng nên mặt trời mặt trăng cùng cây cối, muôn loài động vật và thực vật, Ngài cho nước phát sinh từ lòng đất để tưới giội cho cây cối xanh tươi, Ngài làm cho vũ trụ xoay vần khiến thời tiết mùa màng thuận lợi cho con người, cho cây kết trái nảy mầm. Sau mỗi công việc tạo dựng, Thánh Kinh khẳng định: Thiên Chúa thấy mọi sự Ngài đã dựng nên đều tốt đẹp. Với sự khẳng định này cho thấy rằng mọi vật, mọi loài và vũ trụ thiên nhiên đều tốt đẹp ngay từ lúc ban đầu. Trong khung cảnh tốt đẹp đó, Thiên Chúa đã tạo dựng nên con người, đặt con người vào vườn địa đàng để con người được hưởng những kỳ công của Thiên Chúa, làm chủ mọi loài và tiếp tục canh tác, cũng như làm cho vũ trụ mỗi ngày được nên hoàn hảo hơn. Như vậy khi chúng ta làm việc, đừng làm như một kẻ nô lệ phải làm, mà hãy làm việc và bắt đầu mỗi ngày mới bằng tư thế của một một cộng tác viên của Thiên Chúa, được Thiên Chúa tín nhiệm cậy nhờ, và hãy làm vì sự hãnh diện đó và vì lòng yêu mến và biết ơn Chúa.
Làm việc vì lòng yêu mến biết ơn và cộng tác với Chúa, là thái độ Chúa Giêsu muốn nhắc cho chúng ta trong câu chuyện của bài Tin Mừng. Thiên Chúa như một ông chủ sắp đi xa đã tin tưởng trao phó tất cả gia sản cho những đầy tớ: Ông cho người này năm nén, người kia ba nén, người khác nữa một nén tùy theo khả năng mỗi người. Điều đó cho thấy Thiên Chúa trao cho ai điều gì, việc gì là theo khả năng của họ, Thiên Chúa không bất công, và không muốn làm khổ ai khi trao cho họ những trách nhiệm vượt khả năng. Như thế có nghĩa là những hoàn cảnh điều kiện chúng ta đang có, đang được lúc này, là phù hợp với khả năng của mỗi người, khi chúng ta có khả năng hơn, Thiên Chúa lại trao cho ta nhiều hơn.
Tuy nhiên được trao vốn nhiều hay ít điều đó không quan trọng cho bằng mỗi người có thái độ nào khi đón nhận những điều kiện và những nén vàng Chúa trao. Câu chuyện cho thấy người lãnh năm nén ngay lập tức làm ăn sinh lời được năm nén khác, người lãnh ba nén cũng vậy, còn người lãnh một nén thì lại sợ hãi và lười biếng, than thân trách phận, đem chôn vùi số vốn của mình mà không làm gì cả. Đến ngày Thiên Chúa đòi mỗi người tính toán lại sổ sách cuộc đời, khi ấy, người lãnh năm nén đã sinh lời được năm nén khác, người ba nén cũng sinh lời ba nén khác, hai người này đã khiến ông chủ rất vui, đã khen thưởng cho hai người này: Anh là đầy tớ tài giỏi và trung thành, được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh.
Trái lại, người lãnh một nén đã thể hiện thái độ tiêu cực của anh. Anh không hề biết ơn hoặc yêu mến Chúa, anh mang trả lại cho chủ với lời lẽ cay cú : Tôi biết ông là người hà khắc gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát, vì thế tôi sợ nên đem chôn giấu nén vàng của ông, đây của ông tôi trả lại ông. Ông chủ đã không chấp nhận như thế, nên đã gọi anh là tên đầy tớ xấu xa và biếng nhác. Ông chủ còn ra lệnh lấy lại những gì ông đã trao cho hắn để cho người đã có mười nén, còn tên đầy tới lười biếng đó thì bị quăng ra ngoài. Chứng tỏ rằng, vì người đầy tớ này đã không làm việc, và đã không có lòng yêu mến biết ơn chủ đã trao vốn cho mình, mà anh còn quay lại trách móc ông chủ, và vì thế anh tự biến mình thành một kẻ nô lệ thay vì là một người được yêu thương tín nhiệm.
Trước sự nhắc nhở của Lời Chúa hôm nay, chúng ta sẽ dự đinh làm việc gì và làm việc như thế nào trong năm mới này?
Những ngày đầu năm cũng là ngày người ta tìm kiếm và quyết định cho công việc làm ăn trong năm mới, và khi gặp nhau, mọi người đều cầu chúc cho nhau năm mới bình an, mạnh khỏe và công ăn việc làm được thuận lợi. Chúc cho nhau như thế là cũng ngầm hiểu rằng bình an, sức khỏe và công ăn việc làm thuận lợi không phải do con người đem lại, mà là do Thiên Chúa ban tặng cho mỗi người.
Như thế, chúng ta hãy làm việc trong tinh thần cậy trông tin tưởng nơi Chúa, biết phó thác công việc cho Chúa. Vì là cộng tác viên của Thiên Chúa, nên hãy làm việc với niềm tự hào là con Chúa, đừng kiêu căng cậy dựa vào sự tài khéo của mình mà vô ơn đối với Thiên Chúa, cũng đừng làm việc với sự chán nản oán trách Thiên Chúa, vì Thiên Chúa trao ban cho mỗi người những nén bạc tùy theo khả năng của họ. Nén bạc Chúa đang trao cho mỗi chúng ta là thời giờ, là trí tuệ, đừng phí phạm thời giờ vào những chuyện chơi bời lêu lổng buông thả, vì Chúa sẽ không thêm cho ai một phút nào trong 24 giờ một ngày, hãy sử dụng khả năng trí tuệ Chúa ban, để học hỏi, để suy nghĩ và để biết chọn lựa phân biệt điều tốt điều xấu, điều đúng điều sai. Nén bạc Chúa trao còn là sức khỏe, là tuổi trẻ, là nghị lực và tất cả những điều kiện hiện tại, hãy cố gắng để làm cho cuộc sống của mình nên tốt đẹp hơn, làm cho mình mỗi ngày nên tốt đẹp xứng đáng với phẩm giá con người và con Chúa hơn.
Đồng thời hãy làm việc với tinh thần tôn trọng thiên nhiên và môi trường sống, vì trái đất và vũ trụ này là tác phẩm của Thiên Chúa, đừng hủy hoại nó, nhưng hãy làm cho môi trường sống thêm sạch sẽ hơn, xinh đẹp hơn. Khi chúng ta sống và làm việc như thế, là chúng ta đang cộng tác với Thiên Chúa, để làm cho cuộc sống và vũ trụ thêm tươi đep hơn theo ý Chúa.
Xin Chúa chúc lành cho những toan tính và công việc của mọi người và cho công việc được thành công theo ý Chúa. Amen.

 

Tết 3-52 : TRÁCH NHIỆM

 Trầm Thiên Thu
 

Mồng Ba Tết là ngày cầu mùa. Gọi là “cầu mùa” vì Việt Nam là nước nông nghiệp, cần thời tiết Tết 3-52 

Mồng Ba Tết là ngày cầu mùa. Gọi là “cầu mùa” vì Việt Nam là nước nông nghiệp, cần thời tiết tốt, cần mưa thuận gió hòa. Ngày nay, Việt Nam đã công ngiệp hóa, nhân dân làm nhiều ngành nghề, nên cần nói chung là “thánh hóa công ăn việc làm”.
Ngày xưa, đa số dân Việt làm nghề nông, bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, đầu tắt mặt tối, rất cực nhọc mà vẫn nghèo khổ.
Tuy vậy, dân Việt vẫn dạt dào “máu” văn chương, thế nên văn học bình dân rất phổ biến câu vè chứa đầy chất tâm linh:
Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm
Người ta ví von: “Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ”. Theo cách phân chia gia cấp thời xưa là: sĩ, nông, công, thương, binh. Kẻ sĩ coi mình là giới trí thức nên phải “ưu tiên” đứng đầu. Nhưng Việt Nam là nước nông nghiệp, thế nên nhà nông lại quyết coi mình trọng hơn nên mình phải là nhất. “Nhất sĩ” nhưng khi bụng đói thì còn “sĩ khí” được hay là phải “chạy rông” mà cầu mong nhà nông cho mượn gạo? Thế là lại “nhất nông, nhì sĩ”. Phải chăng kinh tế vẫn quyết định cuộc sống? Không ăn làm sao sống mà học hành để trở thành “kẻ sĩ” chứ? Có thể lắm, vì người ta nói: “Có thực mới vực được đạo”. Đạo còn phải nhờ kinh tế, huống chi đời! Cuộc sống như một vòng lẩn quẩn, khó xác định rạch ròi cái nào nhất hay nhì. Mỗi người và mỗi thứ đều có một vị trí riêng biệt, không thể tự mãn mà cho mình hơn người khác!
Thánh Phaolô nói: “Mỗi người chúng ta đã nhận được ân sủng tuỳ theo mức độ Đức Kitô ban cho” (Ep 4:7). Thứ tự hoặc cấp bậc do con người đặt ra, chứ đối với Chúa thì ai cũng như ai: “Kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể. Kẻ trồng người tưới đều như nhau, nhưng ai nấy sẽ được thù lao theo công khó của mình” 1 Cr 3:7-8). Rõ ràng, không ai có thể ảo tưởng hoặc “chảnh”, nhưng ai cũng phải có TRÁCH NHIỆM (riêng và chung).
Tất cả là của Chúa, như Giáo hội đã xác định: “Chính NHỜ Người, VỚI Người và TRONG Người, mà mọi chúc tụng và vinh quang đều quy về Chúa là Cha toàn năng, trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời”. Cầu xin Chúa ban cho mùa màng bội thu và công việc xuôi xắn để an tâm làm bổn phận kính thờ Thiên Chúa trong từng hơi thở của cuộc sống trần gian này.
Thiên nhiên giúp con người tạo phương tiện sinh sống, đó cũng là trách nhiệm với chính bản thân. Sách Sáng Thế nói về thời tiết và mùa màng: “Ngày Đức Chúa là Thiên Chúa làm ra đất và trời, chưa có bụi cây ngoài đồng nào trên mặt đất, chưa có đám cỏ ngoài đồng nào mọc lên, vì Đức Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất và không có người để canh tác đất đai. Nhưng có một dòng nước từ đất trào lên và tưới khắp mặt đất” (St 2:5-6).
Thiên Chúa tạo phương tiện sống trước rồi mới tạo dựng con người: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” (St 2:7). Nhưng con người phải biết vâng lời, vì vâng lời là thể hiện lòng biết ơn:“Rồi Đức Chúa là Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Ê-đen, về phía đông, và đặt vào đó con người do chính mình nặn ra. Đức Chúa là Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên đủ mọi thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và cây cho biết điều thiện điều ác” (St 2:8-9). Thiên Chúa biết mọi thứ, ngay cả khi con người có ý định, vì thế Ngài không cần thử thách (chứ không phải như chúng ta thường nói vậy), nhưng Ngài muốn con người biết rằng thụ tạo phải tuân phục Tạo Hóa (Tạo Vật), vì “vâng lời trọng hơn của lễ” (1 Sm 15:22; Tv 50:8-9).
Thế nhưng tạo vật lại “chảnh”, kiêu căng ngạo mạn, quá ngang ngược, coi thường trách nhiệm của mình. Đúng là vừa dại dột vừa ngu xuẩn vì “cóc mà muốn bằng bò”, như triết gia Pascal nói: “Con người không là thiên thần, cũng không là thú vật, nhưng ai muốn làm thiên thần thì sẽ trở thành thú vật”.
Thiên Chúa đã “đem con người đặt vào vườn Ê-đen để cày cấy và canh giữ đất đai” (St 2:15). Cơ ngơi bao la, cho làm chủ các thụ tạo khác, được sướng mà không biết hưởng. Nói về những người không muốn chịu trách nhiệm, ưa nhà hạ, chuyên gia lười biếng, Thánh Phaolô nói: “Ai không chịu làm thì cũng đừng ăn!” (2 Tx 3:10).
Hãy tự kiểm điểm bản thân để có thể biết mình sai mà biết noi gương tác giả Thánh Vịnh thân thưa: “Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả! Ngài khiến mọc cỏ xanh nuôi sống đàn gia súc, làm tốt tươi thảo mộc cho người thế hưởng dùng” (Tv 104:1a & 14ab). Rõ ràng Chúa làm mọi thứ để chúng ta tận hưởng.
Có cực khổ mới quý sự thanh thản, có bị tù rồi mới hiểu rõ giá trị của tự do, có bị áp bức rồi mới chân nhận giá trị của công lý, có vất vả làm lụng thì mới cảm thấy ngon miệng khi ăn uống: “Từ ruộng đất, họ kiếm ra cơm bánh, chế rượu ngon cho phấn khởi lòng người, xức dầu thơm cho gương mặt sáng tươi, nhờ cơm bánh mà no lòng chắc dạ” (Tv 104:14b-15). Mưu sinh nuôi thân là trách nhiệm, nhờ lương thực phần xác mà sống khỏe để thực hiện trách nhiệm về tâm linh.
Muông thú cũ là thụ tạo của Chúa, chúng cũng phải mưu sinh để sinh tồn và cầu xin Chúa:“Đêm trở lại khi Chúa buông màn tối, chốn rừng sâu, muông thú tung hoành. Tiếng sư tử gầm lên vang dội, chúng săn mồi, gào xin Chúa cho ăn. Ánh dương lên, chúng bảo nhau về, tìm hang hốc, chui vào nằm nghỉ” (Tv 104:20-22). Tất nhiên con người cũng phải vậy, nghĩa là tích cực làm trọn trách nhiệm sống của mình: “Đến lượt con người ra đi làm lụng, những mải mê tới lúc chiều tà” (Tv 104:23).
Thánh Phaolô tâm sự: “Giờ đây, tôi xin phó thác anh em cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, là lời có sức xây dựng và ban cho anh em được hưởng phần gia tài cùng với tất cả những người đã được thánh hiến. Vàng bạc hay quần áo của bất cứ ai, tôi đã chẳng ham” (Cv 20:32-33). Ham cái gì của người khác là tham lam, tức là liên quan giới răn thứ bảy: “Chớ lấy của người”.
Thánh Phaolô bày tỏ thêm: “Chính anh em biết rõ: những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp. Tôi luôn tỏ cho anh em thấy rằng phải giúp đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế, và phải nhớ lại lời Chúa Giêsu đã dạy: CHO thì có phúc hơn là NHẬN” (Cv 20:34-35).
Chúa Giêsu đã dặn dò: “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15: 4a & 5). Có Chúa thì chúng ta có thể làm được cả những việc khó mà chúng ta ngỡ như không thể. Trách nhiệm với Thiên Chúa, trách nhiêm với tha nhân, trách nhiệm với bản thân, nào cũng khó, nhưng tất cả sẽ hóa đơn giản và dễ dàng nếu chúng ta làm chỉ vì sáng danh Chúa và cứu các linh hồn chứ không vì bất kỳ thứ gì khác.
Trình thuật Phúc Âm hôm nay nói rõ đến trách nhiệm qua dụ ngôn “những yến bạc” (Mt 25:14-30).
Có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác. Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ. Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói: “Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây”. Ông chủ nói với người ấy:“Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”. Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: “Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây”. Ông chủ nói với người ấy: “Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”. Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói: “Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy!”. Ông chủ đáp: “Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ! Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến”.
Có hai loại người: Người cần cù (có trách nhiệm) và kẻ lười biếng (vô trách nhiệm). Loại người thứ nhất cứ chăm chỉ làm việc, sinh lời nhiều hay ít cũng được, Chúa không đặt thành vấn đề, vì khả năng mỗi người khác nhau theo số “nén” Chúa trao. Đó cũng là “định mệnh” của mỗi người. Họ là những tôi trung đáng khen vì đã dùng hết khả năng. Còn loại người thứ nhì thì sống ung dung tự tại, quen thói lười biếng, thích “ngồi mát ăn bát vàng”, nhưng lại ưa “chỉ tay năm ngón”, khoái ra lệnh, muốn ra vẻ “ta đây”, bép xép, lẻo mép mà làm chẳng được tích sự gì. Loại người này làm băng hoại xã hội và Giáo hội, rất nguy hiểm. Hãy tránh cho xa!
Nghe có vẻ rất “nghịch lý” và “chói tai” khi Chúa Giêsu bảo: “Ai đã có thì được cho thêmvà sẽ có dư thừa; còn ai không có thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi” (Mt 25:29). Thế nhưng suy cho cùng, cái nghịch lý đó lại là thuận lý, nói cho gọn là nghịch-lý-thuận.
Thật tốt phúc nếu chúng ta là người sống có trách nhiệm, biết chăm chỉ và cần mẫn như loài ong, nhưng nếu chúng ta lười biếng thì thật là vô phúc, vì chúng ta sẽ trở thành “tên đầy tớ vô dụng”, và Chúa sẽ thẳng thắn trừng trị ngay: “Hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng” (Mt 25:30).
Lạy Chúa, cảm tạ Ngài đã ban cho chúng con mùa Xuân tuyệt vời. Xin cho mọi người đều có công ăn việc làm ổn định để an tâm thờ phượng Ngài, và xin thánh hóa những gì chúng con làm để sáng danh Cha. Xin giúp chúng con nhận ra Ý Ngài trong từng công việc, để chúng con có thể sinh lời theo số nén Ngài đã trao. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa làm người cứu độ chúng con, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

 

Tết 3-53 : THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM

 “Người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ…”
Chúa dạy ta siêng năng làm việc
 

Hôm kia, mồng một tết, lời Chúa dạy ta “đừng lo lắng lấy gì mà ăn, lấy gì mà mặc” để làm nổi Tết 3-53 

Hôm kia, mồng một tết, lời Chúa dạy ta “đừng lo lắng lấy gì mà ăn, lấy gì mà mặc” để làm nổi bật thông điệp “trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa”. Chúa không hề có ý bảo ta đừng làm việc! Như phụng vụ lời Chúa của ngày Mồng Ba Tết hôm nay nêu rõ:
-Bài đọc I: Nối vào công cuộc tạo dựng của Ngài, Thiên Chúa “đem con người đặt vào vườn Ê-đen, để cày cấy và canh giữ đất đai” (St 2,15);
-Bài đọc II: Thánh Phaolô đường hoàng nói về chính mình: “Chính anh em biết rõ, những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp” (Cv 20,34);
-Bài Tin Mừng: Chúa Giêsu kể dụ ngôn về ông chủ giao của cải cho các đầy tớ để sinh lợi. Ông chủ khen ngợi những người siêng năng và khiển trách kẻ lười biếng (x. Mt 25,14-30).
Đối với nhiều người và nhiều gia đình trong chúng ta vốn quanh năm lam lũ đầu tắt mặt tối, chỉ mong sao cho được “hằng ngày dùng đủ”, không phải thiếu trước hụt sau, thì giáo huấn về ‘siêng năng làm việc’ nghe có vẻ hơi thừa. Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ. Nhiều người ngay trong những ngày tết này cũng chưa chắc đã được nghỉ, hoặc nếu có được nghỉ tay chân thì tâm trí cũng đầy ắp những bận rộn lo toan về công ăn việc làm sắp tới, trong thời buổi kinh tế rất khó khăn này.
Nhưng ta sẽ không thấy giáo huấn ‘siêng năng làm việc’ là thừa, nếu hiểu rằng chứa đựng trong giáo huấn này là lời Chúa mời gọi ta thánh hóa công ăn việc làm của mình nữa. Đây cũng chính là chủ đề của phụng vụ ngày Mồng Ba Tết hôm nay.

Thánh hóa công ăn việc làm
 Trước hết, ta nhớ lại lời Thánh Phaolô: “Dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10, 31). Công ăn việc làm của người Kitô hữu, vì thế, không chỉ là phương thế để mưu sinh. Đó còn là chỗ để ta thờ phượng và tôn vinh Chúa, là chỗ để ta đem đạo vào đời, không phải bằng những điểm xuyết màu mè đạo đức bên ngoài, nhưng là bằng tinh thần và thái độ sâu xa bên trong.
Chúng ta làm việc, dù là nông nghiệp hay công nghiệp hay buôn bán hàng hóa, dịch vụ, dù là lao động tự do hay làm việc trong văn phòng, nhà máy, trường học… thì đó là chúng ta đang vinh dự tham gia vào công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa và công cuộc cứu độ của Chúa Giêsu. Chỉ cần chúng ta làm việc với Chúa và trong Chúa.
Làm việc với Chúa và trong Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ không dấn mình vào những việc xằng bậy, bất chính, những gương mù gương xấu. Chúng ta sẽ không lấy những mục đích tốt để biện minh cho các phương tiện xấu.
Làm việc với Chúa và trong Chúa, chúng ta sẽ làm việc với lương tâm và trách nhiệm, với sự ngay thẳng liêm chính, không vì lợi nhuận mà gian dối lọc lừa. Chúng ta sẽ trân trọng mọi công việc lương thiện, dù đó là những việc có vẻ tầm thường mấy đi nữa. “Giá trị lao động của một người được ấn định trước hết không phải bởi loại công việc mà người ấy làm, nhưng là bởi vì công việc ấy được làm bởi một nhân vị” (Thông Điệp Laborem exercens, 6).
Làm việc với Chúa và trong Chúa, chúng ta sẽ trân trọng phẩm giá con người hơn công việc, sẽ quân bình giữa làm việc và cầu nguyện, giữa lao động và nghỉ ngơi. Nếu là chủ việc, chúng ta sẽ không coi các nhân viên của mình như những cỗ máy, sẽ quan tâm đến các điều kiện làm việc của họ và trả công cho họ xứng đáng.
Làm việc với Chúa và trong Chúa, chúng ta sẽ làm cho công việc, môi trường làm việc và các mối tương quan ở đó thấm đẫm các giá trị Tin Mừng của Chúa Giêsu. Làm việc với tinh thần và thái độ như thế, đó là chúng ta đang thánh hóa công việc của mình, tức là chúng ta đang tôn vinh Thiên Chúa vậy.

Trong hoàn cảnh thất nghiệp
 Theo con số chính thức, vào thời điểm giữa năm 2013 tỉ lệ thất nghiệp ở Việt Nam là 3%, tức vào khoảng 2 triệu người lao động không có việc làm. Con số thực tế chắc cao hơn.
Nếu nhìn nhận lao động là chiều kích nền tảng của con người trên trái đất và là ơn gọi của con người, thì thật đau buồn trước hoàn cảnh của những anh chị em muốn làm việc nhưng không thể kiếm được một chỗ làm. Gắn liền với thất nghiệp là muôn vàn khó khăn và bế tắc của cá nhân, gia đình và xã hội.
Liệu ngày “thánh hóa công ăn việc làm” có ý nghĩa gì cho những anh chị em đang ở giữa nỗi khó khăn lớn lao này không? Chác chắn là có.
Chúng ta cần biết cảm thông, nâng đỡ và cầu nguyện cho các anh chị em ấy, để họ biết thánh hóa chính hoàn cảnh thất nghiệp của mình, để họ biết cách – có thể nói – thất nghiệp với Chúa và trong Chúa, và nhất là để họ sớm tìm được công việc làm xứng hợp và ổn định.
 Lm. Giuse Lê Công Đức PSS

 

Tết 3-54 : Mừng xuân với những liên hệ

Dịp Tết, ta thường gửi thiệp chúc Tết, thăm viếng và tặng quà cho nhau. Những sinh hoạt ngày Tết 3-54 

Dịp Tết, ta thường gửi thiệp chúc Tết, thăm viếng và tặng quà cho nhau. Những sinh hoạt ngày Tết như thế là những sinh hoạt của các mối quan hệ. Nếu không có nhưng liên hệ, ngày Tết sẽ mất đi ý nghĩa của nó. Tết là của người khác chứ không phải của riêng mình. Vì thế, đối với trẻ em, Tết là những ngày hội vui. Nhưng đối với người trưởng thành, Tết là một trách nhiệm:
Người ta sống được ở đời là nhờ những liên hệ. Không ai có thể sống một mình. Ta cần có cha mẹ để mặt ở đời. Ta cần có thầy cô để khai thông trí hoá. Ta cần có bạn bè để chia sẻ buồn. Ta cần người nông dân để có lúa gạo, rau trái. Ta cần có thợ may để có quần áo. Ta cần người quét đường để đường phố được sạch sẽ. Có thể tất cả những gì ta có được: từ sự sống đến kiến thức, từ cơm ăn áo mặc đến xe cộ, thuốc men, tất cả đều nhờ người khác.
Những mối liên hệ giống như những con đường chuyên chở đến cho ta những chất liệu nuôi dưỡng cuộc sống. Những mối liên hệ là những mạch máu đem máu đỏ đến tận những tế bào bé nhỏ nhất trong thân thể ta. Những mối liên hệ chính là chiếc tay vịn giúp ta leo lên những bậc thang làm người và thành đạt.
Đời ta có nhiều liên hệ. Có những liên hệ chiều rộng giúp cho cuộc đời thêm tươi đẹp phong phú. Có những liên hệ chiều sâu tạo bản chất cuộc đời. Gia đình với ông bà cha mẹ tổ tiên nằm trong mối liên hệ chiều sâu của đời ta. Không có ông bà cha mẹ tổ tiên, ta không có mặt ở đời. Ông bà cha mẹ là những hạt giống chịu vùi chôn dưới những lớp đất vất vả nhọc nhằn để cho cây đời ta được mọc lên xanh tươi. Ông bà cha mẹ đã tư nguyện quên bản thân mình, chịu mục nát như lớp phân bón cho cây đời chúng ta đơm bông kết trái. Ta là điểm tới của một quá trình phấn đấu gian nan dài đằng đẵng của ông bà cha mẹ. Nếu ví đời sống ta như một bông hoa thì những bông hoa ấy đã được tưới bằng những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt của ông bà cha mẹ. Nếu ví đời ta như một toà nhà cao tầng thì ông bà cha mẹ chính là lớp nền móng chịu vùi chôn dưới lòng đất, còng lưng gánh chịu mọi sức nặng cho toà nhà đứng vững, phô trương vẻ đẹp với đời. Hạt mầm hiện hữu vì bông hoa sắp nở. Nền móng có mặt vì ngôi nhà sắp xây. Trọn một đời ông bà cha mẹ đều dành cho hạnh phúc của con cháu.
Đời sống mỗi người, vì thế, đều có một lịch sử rất dầy và rất sâu. Bề dầy ấy không chỉ đo bằng những trang sách của cuốn gia phả, nhưng còn đo bằng những tranh đời của bao thế hệ tổ tiên. Độ sâu ấy không chỉ đo bằng những cố gắng của bản thân, mà còn đo bằng bề sâu ân nghĩa của biết bao hi sinh vất vả của ông bà cha mẹ.
Ngày Tết là ngày của những mối liên hệ. Mùng Một Tết, chúng ta đã sống mối liên hệ với Chúa, nguồn gốc và cứu cánh của đời ta. Mùng hai Tết, Giáo hội muốn chúng ta sống mối liên hệ với ông bà cha mẹ, những người thay mặt Chúa, trực tiếp ban sự sống cho ta.
Sự sống là món quà nhất nên mối liên hệ với người ban sự sống cũng là mối liên hệ sâu nhất.
Tục lệ lập bàn thờ và kính nhớ tổ tiên trong ngày Tết là một nét văn hoá rất cao của người Việt Nam. Hình ảnh của ông bà cha mẹ trong nhà không chỉ nói lên sự sum họp của một gia đình đầm ấm, hình ảnh ấy còn nhắc ta về lòng biết ơn, cho ta nhìn thấy bề sâu bề dầy của lịch sử đời mình. Và vì thế giúp ta ý thức về trách nhiệm của mình đối với tổ tiên, đối với bản thân, và đối với những thế hệ kế tiếp.
Muốn xây một căn nhà thật cao thật đẹp, trước hết phải xây dựng nền móng vững chắc. Muốn xã hội tiến nhanh tiến mạnh, phải xây dựng gia đình vững chắc. Thờ kính tổ tiên, nhớ ông bà cha mẹ là nền tảng giúp xã hội tiến bộ vững mạnh.
Nếu những mối liên hệ là những con đường chuyển tải sự sống thì những liên hệ chiều sâu chính là những xa lộ huyết mạch. Nếu những mối liên hệ là những mạch máu nuôi dưỡng sự sống thì mối liên hệ chiều sâu chính là những động mạch chủ. Sửa chữa, củng cố và tăng cường những liên hệ gia đình chính là phát triển sự sống, phát triển xã hội.
Chính trong ý hướng đó mà Giáo hội, muốn ta sống tình gia đình, lòng biết ơn ông bà cha mẹ trong ngày mùng Hai Tết.

 

Tết 3-55 : Lòng hiếu thảo với tiên nhân

(Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi)
 

Sách khải huyền có viết:" Phúc thay kẻ nhắm mắt lìa đời, đã lìa đời trong ơn nghĩa Chúa. Trải qua Tết 3-55 

Sách khải huyền có viết:" Phúc thay kẻ nhắm mắt lìa đời, đã lìa đời trong ơn nghĩa Chúa. Trải qua bao nhọc nhằn vất vả, giờ đây họ xứng đáng nghỉ ngơi. Vì công đức xưa kia vẫn còn theo họ mãi"(Kh 14, 13). Lời Kinh thánh giúp ta hiểu rõ của những người đi trước đã nhắm mắt lìa đời trong ân nghĩa Chúa. Niềm tin Kitô giáo dậy nhân loại, dậy mỗi người Kitô hữu rằng bổn phận của người còn sống có bổn phận và nghĩa vụ đối với những người đã khuất, đặc biệt đối với các bậc tiền nhân, tiên tổ, ông bà, cha mẹ. Đây cũng là điều răn thứ bốn trong mười thập giới của Đạo công giáo. Riêng đối với người Việt Nam vấn đề đạo hiếu có một tầm quan trọng đối với cá nhân, gia đình và họ hàng thân tộc.

NGƯỜI VIỆT NAM MANG NẶNG CHỮ HIẾU:
Đối với người Việt Nam chữ hiếu luôn đứng đầu trong mọi đức tính sẵn có của con người. Người Việt Nam vốn lấy đạo đức làm căn ban cho cuộc sống, cho bản thân, cho gia đình và cho dòng tộc của mình. Con cái thảo hiếu với cha mẹ lúc còn sống, khi cha mẹ đã khuất, người con hiếu thảo là người con luôn tưởng nhớ tới cha mẹ bằng việc cầu nguyện, xin lễ cho những người thân đã mất. Người Việt thường có bàn thờ gia tiên để tôn kính tổ tiên, ông bà cha mẹ đã qua đời. Sự hiếu thảo của con cái được thể hiện bằng nhiều cách như khi cha mẹ còn sống, con cái kính trọng, nuôi dưỡng, vâng phục cha mẹ và khi các vị đã mất, con cái cháu chắt lại tưởng nhớ tới các bậc tiền nhân trong những ngày giỗ, ngày kỵ, này tết nơi gia đình, nơi dòng tộc của mình. Người Việt Nam cũng không chỉ đóng khung trong gia tộc, gia đình mà họ còn đi xa hơn biết ơn cả đối với những người đã hy sinh để xây dựng quê hương, bảo vệ đất nước.
Tấm lòng tốt, sự biết ơn là một nét độc đáo trong nền văn hóa và đạo đức của người Việt Nam. Chính vì thế, người Kitô hữu Việt Nam đã cảm nghiệm sâu xa giới luật thứ bốn của đạo công giáo và hài hòa với truyền thống tôn kính, tưởng nhớ, ghi ơn những người đã có công với đất nước, quê hương, dân tộc.

NIỀM TIN KITÔ GIÁO:
Người Kitô hữu thể hiện chữ hiếu Kitô giáo bằng nhiều cách:khi cha mẹ còn sống, con cái chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ, khi cha mẹ đã khuất lòng hiếu thảo được thể hiện bằng việc cầu nguyện, dâng lễ, làm việc lành dành riêng cho cha mẹ đã qua đời. Việc chăm sóc mồ mả, nhớ ngày giỗ, ngày kỵ, hương nhang, nến đèn cho người chết cũng là một cách biểu tỏ lòng biết ơn đối với những kẻ đã khuất, đã chết. Xưa có quan niệm theo Chúa, theo đạo công giáo là bỏ tổ tiên, bỏ ông bà cha mẹ, quan niệm ấy đã lỗi thời vì xưa kia đã có ngộ nhận như thế. Nay, người công giáo là người nhận mọi người là anh em. Theo Chúa, theo đạo, người Kitô hữu như được dọn trước để mở rộng vòng tay đón nhận mọi người. Người Kitô hữu không chỉ đóng khung trong gia đình, gia tộc, họ hàng của mình mà họ còn có nhiều tổ tiên, ông bà, cha mẹ vì đạo Chúa bao gồm tất cả mọi người không loại trừ bất cứ ai. Trong tình yêu của Chúa mọi người đều là anh em với nhau. Đức ái Kitô giáo không phân biệt, không loại trừ bất cứ người nào.
Ngày mồng hai tết, Giáo Hội Việt Nam dành ngày này để kính nhớ tổ tiên, ông bà cha mẹ, đây là một việc làm thật đáng trân trọng và hữu ích vì trong những ngày tết, mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc sum vầy, êm ấm để ăn tết, tưởng nhớ, dâng lễ và cầu nguyện cho những bậc tiền nhân là một nghĩa cử cao đẹp và là một nhắc nhớ cho mọi người hãy sống hiếu thảo, hãy thực hành giới luật thứ bốn của thập giới Kitô giáo. Sống đạo hiếu là nét son văn hóa và nét nổi bật đức tin của người Kitô hữu Việt Nam.
Lạy Chúa là Cha rất nhân từ, Chúa dậy chúng con phải giữ lòng hiếu thảo. Hôm nay, nhân dịp đầu năm mới, chúng con họp nhau để kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ.Xin Chúa trả công bội hậu cho những bậc đã sinh thành dưỡng dục chúng con, và giúp chúng con luôn sống cho phải đạo đối với các Ngài (Lời nguyện nhập lễ, lễ Kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ).

 

Tết 3-56 : HÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Mùng 3 tết:
Kính thưa Cộng Đoàn,
 

Ngày hôm nay chúng ta bước vào ngày mùng 3 Tết. Hai  ngày đầu chúng ta dành cho ông bà Tết 3-56 

Ngày hôm nay chúng ta bước vào ngày mùng 3 Tết. Hai  ngày đầu chúng ta dành cho ông bà tổ tiên cũng như dành cho Thiên Chúa là cha của chúng ta.
  Để tín thác cuộc đời của chúng ta vào trong tay CHÚA  ở ngày mùng 1.  Ngày mùng 2 thì nhớ tới ông bà cha mẹ, và ngày hôm nay ngày mùng 3 thì chúng ta Xin Chúa Thánh hóa công ăn việc làm cho chúng ta.
   Thật sự ra mà nói: nếu như chúng ta mở lại những trang đầu của thánh kinh thì chúng ta thấy Thiên Chúa đã tạo dựng nên con người, trời đất muôn vật hữu hình và vô hình và rồi Thiên Chúa đã đặt cho con người ở trong vườn địa đàng để canh giữ và cày cấy.
 Lao động đã có từ lúc con người xuất hiện trên trần gian này,  ngay trong vườn địa đàng ngay trong cái tình trạng công chính nguyên thủy của ông bà Adam và Eva, chứ không phải là sau này mới có lao động đâu!
 Nói như thế để giúp cho chúng ta hiểu được công việc lao động là công việc rất cao cả.  Công việc lao động là công việc chia sẻ quyền làm chủ của thiên nhiên mà THIÊN CHÚA trao ban cho chúng ta. THIÊN CHÚA cho chúng ta làm chủ chim trời cá biển và lao động thể hiện được cái ơn gọi làm người:  Là những người được tạo dựng theo hình ảnh 1 Thiên Chúa sáng tạo.
 Và rồi lao động đem lại cho con người niềm vui của sáng tạo, niềm vui của biến đổi thế giới và niềm vui của biến đổi  thiên nhiên và niềm vui nên giống như CHÚA.
 Nhà thơ Tagore, ông có một vần thơ ngắn và ý nghĩa : “Khi tôi ngủ, tôi mơ thấy đời hạnh phúc. Khi tôi thức tôi thấy đời là lao động.  Và khi lao động tôi thấy đời là hạnh phúc.”
  Và rõ ràng rằng lao động đúng nghĩa và chân chính sẽ ban tặng niềm vui sáng tạo . Sẽ ban tặng niềm hạnh phúc cho con người, và làm cho người ta trưởng thành.
 Nếu như mà chúng ta thấy: không ai lao động, không ai chịu lao động, không ai sáng tạo, thì ngày hôm nay làm gì mà có máy móc, làm gì mà có phi cơ, phi thuyền, tàu điện để cho con người ta sử dụng. Con người ta phải đặt mình vào những cái phòng thí nghiệm, những nghiên cứu để mà sáng tạo ra những cái vật chất, những cái máy móc để mà giúp cho con người.
Thế nhưng rồi, dần dần, chúng ta nhìn thấy cái lao động đó, sau cái vườn địa đàng cái lao động đó biến dạng, bởi vì sao?
 Bởi vì tội lỗi, chính con người đã đánh mất tình nghĩa với Thiên Chúa, và rồi tội lỗi đã làm cho con người sa ngã, và lúc ấy lao động nó không còn mang một cái ý nghĩa tinh tuyền nữa! Mà là mang một ý nghĩa rằng là: làm đổ mồ hôi, sôi con mắt. Bởi vì tội đã làm biếng dạng, biếng dạng làm  hư hỏng con người.  Và rồi chúng ta nhìn thấy rất là dễ, cho chúng ta suy nghĩ và phân biệt.
 Một cái nhát cuốc của một người tù khổ sai, nó là gì ? nó là, nó là lao động. để đền bù  những lầm lỗi, cái yếu đuối, cái lỗi lầm của con người trong tù. Bởi vì, trong tù không được sống tự do ở ngoài đời nữa, phải lao động để mà kiếm sống bù lại lỗi lầm của mình.
 Còn nếu như chúng ta thấy cái nhát cuốc của cái người khảo cổ đó thì chúng tôi thấy nó khác.  Họ cũng đổ mồ hôi, sôi con mắt nhưng mà cái nhát cuốc của cái người khảo cổ thì khi họ moi móc ra được những cái địa tầng của vật chất, của địa lý, họ khám phá ra một thế giới cổ xưa nghiên cứu ra.  Rõ ràng, hai con người, hai hành động hai cái nhát cuốc  đó, nó mang ý nghĩa khác nhau.
  Và tội phát sinh từ đó đó! Có những người đã dùng trí khôn ngoan, sức lực của mình để làm ra những điều gian ác, để rồi không có phục vụ cho con người.
 Và chính trong cái ý nghĩa của lao động, nếu chúng ta mặc lấy cho nó một ý nghĩa  đúng đắn. Và đặc biệt chúng ta lao động để hướng đến cái sự tốt, làm phục vụ con người, thì tất cả những cái giá trị lao động đó nó càng tăng lên gấp bội.
  Và ngày hôm nay chúng ta cũng hướng nhìn lên thánh Giuse lao động, để chúng ta tìm về ý nghĩa của lao động.
 Ngày hôm nay Chúa ban cho con người ơn khôn ngoan, để tạo dựng, để mà phát minh ra rất nhiều điều. Thế nhưng rồi, cũng chính cái sự phát minh đó hủy diệt con người. Những cái tên lửa, những vũ khí ngày hôm nay, người ta vẫn giấu đó để người ta hù dọa nhau mà chiến tranh.
 Còn môi trường thì chúng ta thấy quá bi đát . Bây giờ ra đường mà thấy các cô các bà Tội nghiệp quá! mặc đồ cho đẹp nhưng mà giống như Ninja Rùa bịt kín cả người, bịt luôn cả chân, cả tay, cả đầu và chỉ hé  đúng một con mắt thôi.  Chúng ta  thấy,  chính con người khôn quá rồi hại nhau đó!
 Trong Tin Mừng ngày hôm nay, qua dụ ngôn, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy cái viễn tượng đối diện với một Thiên Chúa là thẩm phán thẩm phán. CHÚA là Cha rất nhân từ, Ngài thẩm phán  công minh lắm!   Với Thiên Chúa không phải là làm ra cái gì là lao động trong cái nghĩa là bình dân hay là lao động, trí  thức,  kinh doanh sản xuất, hay là người nông dân. Nhưng mà, chuyện quan trọng là tất cả những việc làm đó mình phải làm trả lẽ trước mặt Chúa.
 Và rồi nhìn thấy cái chiều kích đó, thì chúng ta phải cố gắng lao động như thế nào, để trước mặt Chúa và lương tâm chúng ta được thanh thản, bởi vì dẫu rằng, chúng ta có làm gì đi chăng nữa, chúng ta vẫn hướng đến phục vụ con người và chúng ta làm để mà phục vụ chứ không có ý đồ giết hại lẫn nhau.
 Có một lần đi xe về tới bến xe   buổi tối, có một người xe ôm chạy lên hỏi:  đi đâu tôi chở ?  Thì con mới nói rằng là: tôi có đặt xe Gráp rồi!
 Em đặt xe ráp rồi!  Anh ta nói: Bộ đi xe Gráp không mất tiền à! Con mới nói : Dạ không,  Em đặt xe rồi!  anh  ta chèo kéo một cách phải nói rằng:  thiếu học!  Thì con mới nói : Dạ, cảm ơn anh.  Xe Gráp tới.
 Anh ta quàng lại,  anh ta nói :  Có học quá há! Anh ta chửi lại mình,  nhưng mà nếu lúc đó mình nóng tính mình cãi nhau là có chuyện lớn, mình  phải chấp nhận yên lặng.
 Rồi  có những lần đi xe Honda ôm,  đi xe Gráp, có mấy anh tài xế xe Honda ôm đó! anh dễ thương!  anh hỏi thăm:  anh đang ở đâu?
 Con mới nói: tôi đang ở dưới Bến Tre. Thì anh mới nói là nhà anh ở Ba Tri vì hoàn cảnh anh lên Sài Gòn, anh chạy xe ôm mà thấy đời sống bình an vui vẻ lắm!  Bởi vì anh đi kiếm sống một cách chân chính.
 Rồi có một lần gọi Gráp thì lại gặp cái chị kia. Chắc có lẽ là người quê ở đâu ngoài Bắc, chị nói ban ngày thì chị  làm điều hành xe Gráp, buổi tối kiếm thêm vài cuốc để nuôi hai mẹ con. Những người lao động chân chính rất tuyệt vời!
 Họ đã dùng mồ hôi của mình, họ đã đổ nước mắt của mình ra, để mà kiếm sống rất chân chính. Còn ngược lại có những người chạy xe ôm chụp giật, tranh dành đó là họ đã không hiểu được ý nghĩa của lao động . Và họ đã đánh mất đi cái giá trị của lao động.
 Là những người Công giáo, ngày hôm nay, ngày mùng 3 tết, ngày tháng hóa công ăn việc làm.
 Chúng ta xin Chúa thánh hóa cho chúng ta. Dẫu rằng, chúng ta ở trong cái hoàn cảnh nào,  lao động nào, chúng ta cũng  mặc lấy cho nó một cái ý nghĩa tốt để chúng ta giúp đỡ cho người khác, chúng ta phát minh ra cho người khác,  để chúng ta chia sẻ cho người khác, chứ không phải lao động là hận thù , lao động là làm điều xấu,  làm điều ác.
 Trong tất cả mọi việc làm của chúng ta,  trước khi chúng ta làm điều gì đó, chúng ta xin Chúa đến ở lại, và thánh hóa, cũng như chúc phúc lành cho chúng ta Amen
 Huệ Minh
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây