Chuyện minh họa Tin Mừng Chúa Nhật TN 32-C: CHUYỆN MẤT MỘT ĐỜI

Thứ bảy - 05/11/2022 04:56
Chuyện minh họa Tin Mừng Chúa Nhật TN 32-C: CHUYỆN MẤT MỘT ĐỜI
Chuyện minh họa Tin Mừng Chúa Nhật TN 32-C: CHUYỆN MẤT MỘT ĐỜI
Chuyện minh họa Tin Mừng Chúa Nhật TN 32-C:
CHUYỆN MẤT MỘT ĐỜI
--------------------------------

Một hôm, có một nhà bác học, đứng trên bãi biển, trông thấy mặt biển phẳng lặng, nước trong veo, ông liền xin một ngư phủ đang đứng cạnh bên, lấy thuyền, chèo đưa ông ra khơi, để ông được chiêm ngắm cảnh đẹp của biển cả mênh mông bao la.

Hai người cùng nhau trò chuyện trời đất mây gió, bỗng nhà bác học hỏi người chèo thuyền: Anh có biết đọc không? Người chèo thuyền trả lời: “Dạ, không”.

Nhà bác học nói: “Vậy là anh mất nửa đời người rồi, thật là uổng quá! Bởi vì, nếu anh mà biết đọc sách, thì anh sẽ có thể tiếp thu được biết bao điều hay, học được biết bao điều mới lạ trong trời đất vũ trụ này”.

Rồi ông bắt đầu kể cho người ngư phủ nghe: nào là những chuyện thú vị ẩn chứa dưới lòng biển cả, nào là có biết bao nhiêu loài cá, về sự sinh trưởng thật kỳ diệu của chúng dưới lòng biển...

Người ngư phủ thích thú chăm chú lắng tai nghe.

Nhưng kìa, trên vòm trời xanh, bỗng thấy xuất hiện nhiều đám mây đen từ đâu bay đến. Rồi từng cơn gió mạnh quấy động mặt nước, biển cả bắt đầu nổi sóng. Gió càng thổi mạnh, mây càng hạ thấp. Người ngư phủ đâm ra lo sợ và báo cho nhà bác học hay là một cơn giông bão sắp xảy đến.

Nói chưa dứt lời thì một làn sóng mạnh đã lật úp chiếc thuyền của hai người.

Người ngư phủ lớn tiếng hỏi nhà bác học:
- “Thưa ông, ông có biết lội không?”

- “Tôi không biết bơi”, nhà bác học trả lời.

- “Thưa ông, thế thì ông mất hết cả đời người rồi!”

Người ngư phủ lại hỏi thêm:
- “Thưa ông, ông có tin ở đời sau không?”

Nhà bác học vừa lặn hụp, chóng chọi dưới làn sóng, vừa trả lời:
- “Đời sau là cái gì. Im đi! Ta đang chết đến nơi rồi!”

Nhưng người ngư phủ lại nói thêm:
- “Thưa ông, thế thì ông chẳng những mất cả đời nầy, mà còn mất luôn cả đời sau nữa. Thật là vô phúc cho ông! Thật là bất hạnh cho ông!”

Một cơn sóng lớn đã cuốn hút nhà bác học vào lòng sâu của biển cả.

*****

Đời người có thể sánh ví như một cuộc vượt biển: Biển có khi rất phẳng lặng, nhưng biển cũng có khi đầy sóng gió.

Trong cuộc đời ấy, có người tin rằng: Sau cuộc đời dương thế này, chết là hết, không có cuộc đời mai sau, như nhà bác học trong câu chuyện trên đây, cũng như những người Do thái theo phái Sađốc trong Tin Mừng hôm nay (TN 32-C).

Nhưng trong cuộc đời ấy, lại có người tin rằng: Sau cuộc đời dương thế này, còn có cuộc đời mai sau nữa, như người ngư phủ là đại diện cho hạng người tin có cuộc sống bên kia, sau cái chết, trong đó có chúng ta.

Trong kinh Tin Kính, chúng ta vẫn tuyên xưng trong thánh lễ: “Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau”.

Đó là đỉnh cao của niềm hy vọng, mà Chúa Giêsu đã đem lại cho chúng ta khi đến trần gian này. Vì nếu không có sự sống lại và không có cuộc sống đời sau, thì tất cả mọi sự trên đời này đều là vô nghĩa, kể cả cuộc sống hôm nay của chúng ta.

Hầu hết các tôn giáo đều nghĩ rằng: Chết chưa phải là hết. Con người sau khi chết sẽ được đưa sang một thế giới khác, hoặc được dẫn đến một nơi khác để tiếp tục sống.

Thế nhưng đời sau, đối với họ, là đêm tối, là buồn thảm và không có gì hấp dẫn cả. Lý do là vì đó cũng chỉ là thế giới của sự chết, của âm phủ. Bởi, các tôn giáo khác tuy có nói đến một sự sống đời sau, nhưng không có tôn giáo nào nói đến sự phục sinh của người đã chết như kitô giáo.

Ngay cả Do Thái giáo, niềm tin vào sự phục sinh của người chết, cũng không dứt khoát rõ ràng.

Bài đọc I hôm nay, trích đoạn trong sách Maccabêô đã nói lên niềm tin nầy:

Anh em Maccabêô đã thưa với nhà vua đang định giết hại họ: “Vua chỉ cất mạng sống chúng tôi ở đời nầy, nhưng Vua Cả của vũ trụ sẽ làm cho chúng tôi, là những kẻ đã chết vì lề luật của Ngài, cũng sẽ làm cho chúng tôi được sống lại trong cuộc sống hạnh phúc đời đời ”.

Vào thời Chúa Giêsu, người Biệt phái cũng tin như vậy.

Nhưng những người thuộc phái Sađốc thì lại không tin có sự sống lại. Chẳng những họ không tin, mà họ còn chế nhạo những ai tin thân xác con người ngày sau sẽ sống lại. Cho nên, hôm nay, họ kéo nhau đến chất vấn Chúa Giêsu để “chọc quê” Ngài.

Bởi nếu có sự sống lại của kẻ đã chết, thì sau này, một người đàn bàn đã lần lượt lấy bảy anh em làm chồng theo đúng luật pháp, thì rồi cô ta sẽ là vợ của ai?

Chúa Giêsu đã giải đáp bằng cách cho họ biết rằng: Cuộc sống phục sinh mai sau, sẽ không phải là một sự tái diễn của cuộc sống trên trần gian này. Thân xác phục sinh sẽ là một thân xác đã được biến đổi, không còn đau ốm, bệnh tật, không còn già cả và không còn chết chóc nữa. Những người đã phục sinh sẽ giống như các thiên thần, sẽ không còn cần phải cưới vợ, lấy chồng, để có con cái nối dõi tông đường nữa.

Chúa Giêsu còn dựa vào Ngũ Thư để chứng minh rằng: Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là Thiên Chúa của kẻ sống.

Nếu Thiên Chúa đã là Thiên Chúa của các Tổ phụ Abraham, Isaac và Giacóp thì các Tổ phụ này, là những người đang sống với Chúa, nghĩa là có sự sống lại.

Ở đây, Chúa Giêsu đã không tả rõ cho biết sự sống lại sẽ như thế nào. Điều ngài muốn khẳng định ở đây, đó là “Thiên Chúa là Thiên Chúa của kẻ sống”.

Và trong suốt cuộc đời của Chúa Giêsu, qua những lời giảng dạy và nhất là qua thái độ của Ngài, Chúa Giêsu đã muốn cho người ta hiểu rằng: Thiên Chúa là Đấng ban sự sống, Đấng làm cho sống.

Và ngay cả những người tội lỗi, Ngài cũng không muốn họ phải hư mất, trái lại, Ngài muốn họ ăn năn hối cải, để được sống và sống một cách dồi dào.

Những phép lạ chữa bệnh hay làm cho kẻ chết sống lại của Chúa Giêsu, là những dấu chỉ về một Thiên Chúa yêu chuộng sự sống.

Và khi Chúa Giêsu đón nhận cái chết trên thập giá, đó cũng là để toàn thắng cái chết, và để trả lại cho loài người sự sống đời đời.

Chỉ có căn cứ vào những gì chúng ta biết về Chúa Kitô Phục Sinh, chúng ta mới thấy rõ về cuộc sống của chúng ta sau khi chết. Chúng ta sẽ được sống lại với Ngài.

Chính vì Chúa Kitô đã sống lại, mà chúng ta xác tín vào sự phục sinh của những người đã chết: “Thiên Chúa của các Tổ phụ Abraham, Isaac và Giacóp là Thiên Chúa của kẻ sống”.

Những người mà chúng ta gọi là đã chết, là những người đang sống, sống đời đời với Thiên Chúa hằng sống.

Chối bỏ sự sống lại của những người đã chết, là chối bỏ Thiên Chúa hằng sống và chân thật.

Bạn thân mến,

Thiên Chúa là Thiên Chúa của kẻ sống. Một lời đầy an ủi cho tất cả chúng ta. Đừng thất vọng trước cái chết của một người Kitô hữu, của những người thân yêu chúng ta. Sự chia ly chỉ có trong một thời gian và sau đó, tất cả chúng ta sẽ được gặp lại nhau. Lúc đó, chúng ta sẽ thấy được một tình trạng hoàn toàn mới của những người con Chúa, là được giống như các thiên thần và nhất là được nên giống Chúa Kitô trong vinh quang phục sinh.

Trong những ngày còn sống ở trần gian này, chúng ta hãy tín thác vào Thiên Chúa hằng sống. Ngài luôn yêu thương chúng ta và muốn tất cả chúng ta sau này sẽ được sống hạnh phúc bên Ngài mãi mãi trên Thiên Đàng.

Lạy Chúa, trong những ngày còn sống ở trần gian này, xin cho con biết tích cực đáp ứng lời mời gọi của Chúa, bằng việc hằng ngày cố gắng sống tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn, luôn tin tưởng và hy vọng vào Đấng đã phục sinh sẽ ban cho con được sống hạnh phúc đời đời bên Chúa. Lạy Chúa, xin giúp con. Amen.

------------------------------------

 

Tác giả: Nguyễn Văn Mễn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

http://www.giaoxugiaohovietnam.com/
Báo công giáo
Giáo phận long xuyên
Chuyen ke cho cac gia dinh
Chuyện kể cho các gia đình
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây