Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 26 TN-C Bài 101-150 Người giàu có & L

Thứ bảy - 28/09/2019 10:15
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 26 TN-C Bài 101-150 Người giàu có & Lagiarô
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 26 TN-C Bài 101-150 Người giàu có & Lagiarô
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 26 TN-C Bài 101-150 Người giàu có & Lagiarô
TN26-C101: THẾ GIỚI VÔ CẢM... 3
TN26-C102: BẠN HỮU CỦA THIÊN CHÚA.. 5
TN26-C103: ĐỪNG “DỬNG DƯNG” VÀ “VÔ CẢM” NHƯ THẾ ! 9
TN26-C104: Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ.. 12
TN26-C105: Tiền. 15
TN26-C106: NGƯỜI PHÚ HỘ VÀ LAGIARÔ KHÓ NGHÈO.. 16
TN26-C107: Cho thì có phúc – Lm Giuse Tạ Duy Tuyền. 18
TN26-C108: Suy niệm của Vinh Sơn Dương Văn Đức. 20
TN26-C109: Hãy nghe các ngài 23
TN26-C110: Ông Dives và anh Lazarô – Vincent Travers. 26
TN26-C111: Trái tim tình người – Lm. Antôn Nguyễn Văn Tiếng. 29
TN26-C112: Chúa nhật 26 Thường Niên. 33
TN26-C113: Cuộc sống trần thế không phải là tất cả. 35
TN26-C114: CHO THÌ CÓ PHÚC.. 44
TN26-C115: TÌNH THƯƠNG PHẲI BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU ?. 47
TN26-C116: CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN C.. 52
TN26-C117: CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN NĂM C.. 57
TN26-C118: HÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN.. 61
TN26-C119: NGƯỜI GIÀU NGƯỜI NGHÈO.. 62
TN26-C120: CHÚA NHẬT TUẦN XXVI THƯỜNG NIÊN C.. 70
TN26-C121: CHÚA NHẬT TUẦN XXVI THƯỜNG NIÊN C.. 72
TN26-C122: HÀ PHÚ HỘ VÀ LAZARÔ NGHÈO KHÓ.. 76
TN26-C123: Tiền. 79
TN26-C124: Quy luật của sự sống – Lm. Ignatiô Trần Ngà. 80
TN26-C125: Hạnh phúc đời này và đời sau. 82
TN26-C126: Phần phước vĩnh cửu không phải ở đời này. 84
TN26-C127: Chia sẻ – Lm. Giuse Trần Việt Hùng. 86
TN26-C128: Người nghèo Thiên Chúa chọn – An Phong. 89
TN26-C129: Cho Kẻ Rách Rưới Ăn Mặc. 92
TN26-C130: Ra khỏi thế giới nhỏ hẹp của lòng mình. 94
TN26-C131: Hai cảnh đời trái nhau - Lm Giacôbê Tạ Chúc. 98
TN26-C132: Niềm hy vọng của nhân loại 102
TN26-C133: Người nghèo… nằm bên cổng nhà. 104
TN26-C134: Đừng vô cảm… - Petrus.tran. 107
TN26-C135: Cuộc sống trần thế không phải là tất cả. 111
TN26-C136: Sự công bằng của Thiên Chúa. 120
TN26-C137: THẾ GIỚI PHẢI SỐNG TÌNH YÊU.. 122
TN26-C138: SỐNG TRONG NHỮNG THẾ GIỚI ĐỐI LẬP. 124
TN26-C139: GIÀU CÓ VÀ BẦN CÙNG.. 126
TN26-C140: NƠI BẮT ĐẦU.. 128
TN26-C141: Rửng rưng có phải là một tội ác?. 130
TN26-C142: Hố ngăn cách giầu nghèo. 133
TN26-C143: Phú hộ và hành khất Lazarô thời nay… - Dã Quỳ. 135
TN26-C144: Xã hội dửng dưng - Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền. 138
TN26-C145: Khi con người bạc tình. 139
TN26-C146: Trách nhiệm với nhau - Lm. Cao Vũ Nghi, CRM... 142
TN26-C147: Tội vô tâm với đồng loại 143
TN26-C148: Giàu có là tội lỗi? - JM. Lam Thy ĐVD. 146
TN26-C149: Người phú hộ và Ladarô nghèo khó. 149
TN26-C150: Suy niệm của Lm Anthony Trung Thành. 152

 

TN26-C101: THẾ GIỚI VÔ CẢM

Vụ việc xảy ra hôm thứ Năm, ngày 13.10.2011, các camera an ninh cho thấy cảnh hàng loạt người: TN26-C101

Vụ việc xảy ra hôm thứ Năm, ngày 13.10.2011, các camera an ninh cho thấy cảnh hàng loạt người thờ ơ đi ngang qua bé gái Vương Duyệt Duyệt, sau khi bé bị một chiếc xe tải nhỏ đâm ngã ra đường. Rồi sau đó, lại bị một chiếc xe tải lớn hơn chạy ngang qua người lần nữa, ngay bên ngoài cửa hàng của gia đình bé tại thành phố Phật Sơn, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.
Hình ảnh video công bố cho thấy chiếc xe tải thứ nhất đâm ngã và chạy bánh trước đè qua người bé gái, rồi dừng lại. Thay vì xuống xe cứu giúp nạn nhân, tài xế ngập ngừng ít giây, rồi quyết định cho xe chạy đi, khiến nạn nhân bị bánh sau nghiến tiếp ngang người.
Gần hai chục người khác đi ngang qua, gồm cả người đi bộ, đi xe đạp, xe máy và xe ba gác, đều đi vòng qua và phớt lờ nạn nhân, còn chiếc xe tải thứ hai, tương đối kềnh càng trong con phố nhỏ, đã chọn cách chạy thẳng qua đôi chân của bé gái, thay vì dừng lại hoặc né tránh.
Tân Hoa Xã nói, cuối cùng một nhân viên vệ sinh đã tới đưa cháu bé vào vỉa hè, và gọi mọi người tới giúp, nhưng vẫn bị nhiều người qua lại phớt lờ. Cuối cùng, bà tìm được mẹ nạn nhân, và bé gái được mẹ đưa vào viện.
 Phát ngôn viên bệnh viện nơi đang chữa trị cho bé nói với hãng tin AFP: "Bé không thể sống sót sau bất kỳ cuộc phẫu thuật nào. Não bé hầu như đã chết." Cảnh sát đã bắt giữ hai tài xế lái hai chiếc xe gây tai nạn, hãng tin Tân Hoa Xã nói ( BBC thứ hai, 17.10.2011, Người Trung Quốc nhẫn tâm ? ).
Thái độ vô cảm của con người đã được Đức Giêsu nhắc đến trong trích thuật Tin Mừng theo Thánh Luca vào Chúa Nhật 26 Thường niên, hôm nay. Ông phú hộ đã tỏ ra hoàn toàn vô cảm trước một Ladarô bệnh hoạn, đói khát, vật vờ nằm ngoài cổng nhà ông. Chỉ có lũ chó đến liếm láp an ủi Ladarô.
Vô Cảm
Vô cảm không chỉ khi người ta giàu có, quyền cao chức trọng, mà cả khi người ta chỉ là người bình thường, như bao người bình thường khác. Theo BBC, không chỉ hai người tài xế vô cảm, gây tai nạn cho cháu bé Vương Duyệt Duyệt, mà cả gần hai chục người bình thường đi ngang qua cháu, cũng thảy đều dửng dưng vô cảm.
Đại gia bên bàn tiệc cao lương mỹ vị, thản nhiên thưởng ngoạn, ăn uống trước một Ladarô khốn khổ, bệnh hoạn, sắp chết đói, thì cũng vô cảm, đâu khác gì gần hai mươi người bàng quan kể trên.
Vô cảm bắt nguồn từ thái độ bất nhân, bất nghĩa. Vô cảm vì họ coi đồng tiền là cứu cánh, là mục đích cuộc đời, là thần dược cứu thoát khỏi đói khát, khỏi nhục nhã, khỏi địa vị thấp kém, là thần thánh giúp họ ngoi lên địa vị, có thể cỡi trên đầu trên cổ thiên hạ.
Vô cảm vì họ đánh mất nhân tính, tình người, coi người khác chỉ là thú vật, đồ vật, hay đơn giản chỉ là phương tiện, để họ lạm dụng, tận dụng, phục vụ cho cái bụng tham lam vô độ của họ. Đối xử với đồng loại lạnh lùng, tàn tệ như con vật, thì con người không còn nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, đương nhiên không còn là người, hay xứng đáng làm người, mà trở nên loài cầm thú dã man, ỷ mạnh hiếp yếu. Một xã hội người biến thành ngợm.
Mặt khác, người giàu có không nhất thiết phải nhiều tiền lắm của, mà có thể giàu tri thức, trí tuệ, giàu tài năng, giàu bạn bè, thế lực, giàu đời sống nội tâm, đạo hạnh, thiêng liêng. Người giàu cũng dễ bị tổn thương, dễ bị phân biệt, dễ bị khinh khi dưới ánh mắt đố kỵ, ganh ghét, nghi ngờ của kẻ nghèo về các phương diện kể trên, chứ không chỉ đơn phương người nghèo chịu thiệt thòi, coi thường mà thôi. Như thế, bất luận tầng lớp nào cũng đều bị phân biệt, kỳ thị, nên thái độ vô cảm nhân cơ hội đào thêm hố sâu phân cách. Nhưng tại sao vô cảm càng ngày càng lan tràn, như nấm sau cơn mưa?
Nhạy cảm
Mẹ Têrêsa Calcutta đã kịp thời lý giải: “Cái xấu nhất trong thế giới ngày nay là thiếu vắng tình yêu. Sự thờ ơ khủng khiếp với người lân cận ngày càng phổ biến.”
Mackeno, thờ ơ, thiếu quan tâm, thiếu cái nhìn thân thiện, thiếu lòng nhân ái, mới nảy sinh ra vô cảm. Thiếu tình người phú ông dư giả, thừa mứa của ăn của để, mới không chạnh lòng với Ladarô đói khát. Thiếu nhân ái, cả hai chục người Trung Hoa mới giả đui giả điếc khi bé Duyệt nguy kịch.
Có lẽ điều thiếu thứ hai, nhưng quan trọng hơn cả. Đó là thiếu vắng Thiên Chúa trong cuộc đời. Ngài là cội nguồn tình yêu. Vì quá yêu loài người, đã cho Con Một nhập thế cứu độ nhân loại khỏi sự chết muôn đời. Lòng nhân ái, tình người cũng bắt nguồn từ Ngài trao tặng.
Vì từ chối Thiên Chúa, nên con người mới sống với nhau, coi nhau như con vật, như đồ vật vô tri vô giác, như phương tiện mưu sinh, mưu lợi, như phương tiện tiến thân.
Chỉ khi con người có Thiên Chúa ngự trị, nhận biết đúng đắn thân phận tạo vật, nhận biết đời này đời sau, có tình yêu, tình người, nhân ái, bác ái, thì mới nhạy cảm trước nỗi thống khổ của tha nhân, mà tận tình cứu giúp, an ủi, săn sóc và cưu mang.
Chỉ khi tràn đầy hồng ân Thiên Chúa, tràn trề Tin Cậy Mến, con người càng nhạy cảm mở lòng, xả kỷ vị tha, dám chết đi, sống cho người. Như Thánh Maximilien Kolbe, Thánh Damien, Đức Giám Mục Jean Cassaigne,…
“Ngày tận thế, Chúa phán xét về Đức Ái, không phải về các thành công vĩ đại.” ( Đường Hy Vọng, số 804 ).
Lạy Chúa Giêsu, xin lôi kéo con ra khỏi vỏ ốc ích kỷ, kiêu căng, tự mãn, vô cảm với tha nhân, dạy cho con biết nhạy cảm trước nỗi thống khổ người khác, và biết khiêm nhường, thương yêu và phục vụ tha nhân.
Lạy Mẹ Maria, xưa Mẹ đã nhạy cảm trước nỗi thiếu thốn của đôi tân hôn ở Canna, xin dạy cho con luôn biết động lòng trước nhu cầu khẩn thiết của người lân cận, hầu yêu thương chia sẻ và giúp đỡ. Amen.
AM. TRẦN BÌNH AN

 

TN26-C102: BẠN HỮU CỦA THIÊN CHÚA

Chúa thương người giàu
 

Tôi không bênh vực cho những người giàu có, nhưng thiết nghĩ, trong Tin Mừng theo Thánh Luca: TN26-C102

Tôi không bênh vực cho những người giàu có, nhưng thiết nghĩ, trong Tin Mừng theo Thánh Luca 16, 19 – 31 hôm nay, Chúa Giêsu không lên án người phú hộ, nhưng lên án lòng ích kỷ, không bác ái, không thương người của người phú hộ. Ngài có thương những người giàu có đấy chứ. Vì thương, Ngài mới dùng dụ ngôn để cảnh cáo họ, để dạy họ cách sống bác ái để được sống đời đời trong lòng tổ phụ Ápraham, theo cách người Do Thái thường suy nghĩ.
Ngôn Sứ Amốt cũng đã từng được Thiên Chúa sai đến miền Bắc nước Do Thái, lên tiếng cảnh cáo một xã hội phân hóa trầm trọng giữa giàu và nghèo, mà những người giàu có toa rập với những người có chức có quyền “đang nằm trên giường ngà, thõng thượt trên sạp gụ”, “ăn chiên cừu bê để sẵn, nghêu ngao theo cung điệu Đavít, uống rượu tô, xức dầu thượng hạng thơm nức” ( Am 6, 4 – 6 ).
Họ đang sống cảnh phong lưu sa đọa mà như một thứ tôn giáo trá hình, thứ tôn giáo mượn danh nghĩa ích nước lợi dân để thu quén bao thành quả của dân nghèo vào tay những ông to ông lớn và ông tư sản. Cái cho đi của họ là một thứ đạo bác ái cho dân nước theo kiểu “hòn đất ném đi hòn chì ném lại”, hoặc “thả con tép bắt con tôm”.
Thực ra, Ngôn Sứ Amốt khiển trách họ chẳng màng đến vận mệnh của đất nước, của dân tộc, của đồng bào nhân dân. Họ chỉ biết tiệc tùng say xỉn, “chẳng biết đau lòng trước cảnh nhà Giuse sụp đổ” ( Am 6, 6 ). Lời cảnh cáo của Amốt thật nặng nề dành cho những kẻ giàu có và quyền chức ăn chơi: “Chúng sẽ bị lưu đày, đi đầu những kẻ lưu đày. Thế là tan tác bè lũ quân phè phỡn”.
Lời cảnh cáo của Ngôn Sứ Amốt, như vẫn còn nghe đâu đây trong thế giới hôm nay: “Ngàn năm mây trắng vẫn bay, mấy ngài lãnh đạo có ngày lãnh đao”. Người giàu có hôm nay cũng giống như thời Ngôn Sứ Amốt, tập trung hầu hết vào những người có chức có quyền. Bởi vậy ngàn xưa đã có câu: “Nhất thế, nhì thân, tam cần, tứ đức”. Giàu nhờ cậy quyền cậy thế nhiều hơn giàu nhờ đức.
Nhưng dù thế nào đi nữa, thì thiết tưởng, đây vẫn là những lời tình từ lòng yêu thương của Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa không muốn mất đi bất cứ con người nào. Thiên Chúa muốn con người làm giàu cách chân chính, vì những cách làm giàu bất lương, giàu trên xương máu, mồ hôi của kẻ khốn cùng, là thứ giàu có tội lỗi, là con đường dẫn đến diệt vong. Người làm giàu chân chính thì cảm thông với người cùng khổ. Còn người làm giàu bất lương, thì tự họ đã bất lương trước khi làm giàu.
Nói như Thánh Nicôla: “Người giàu có ích kỷ có thể đốt nhà bạn để luộc cho mình một quả trứng”, cũng vậy, “họ có thể hy sinh một dân tộc, miễn là họ được an thân”. Chúa yêu cầu người giàu thay đổi cách sống: bỏ đi tính ích kỷ nhỏ nhoi, hướng đến tha nhân với tương quan đồng vị, cùng sống với cuộc sống của tha nhân trong bất cứ tình huống nào.
Quả vậy, trong dụ ngôn Tin Mừng, không lẽ “người giàu lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc”, có mắt mà không thấy “Ladarô nghèo khó, mụn nhọt đầy mình nằm trước cổng nhà ông” ấy sao ? Con chó nhà ông còn trông thấy chạy đến liếm ghẻ trốc cho anh ta kia mà ! Quả thực người giàu có có thấy, nhưng không động lòng trắc ẩn, vì ông không có lòng trắc ẩn để động. Người nghèo không “khóc than kêu cứu” hay “làm đơn xin” gì cả, nhưng anh ta chỉ nằm đó thôi, đã đủ là một lời xin thống thiết; anh ta cũng không gõ cửa hay kêu gào, nhưng người giàu nếu giàu lòng quảng đại bác ái, giàu lòng trắc ẩn thì đã thấy cảnh tượng thương tâm, đã nghe tiếng gõ nhức nhối tận thâm sâu cõi lòng.
Vậy tôi có thể kính thưa với những người giàu có hôm nay rằng: Chúa không bỏ các bạn đâu, Chúa muốn các bạn làm giàu chân chính. Chúa không kết án các bạn đâu, nhưng qua lời Ngôn Sứ Amốt và dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, Chúa đang cho các bạn một cơ hội để mở mắt nhìn những bạn hữu nghèo khó của Thiên Chúa, để mở tai nghe nỗi đau của họ đang kêu gào mà nghẹn ngào không thành tiếng, để mở lòng đón nhận họ như đón nhận chính Đức Kitô, để mở bàn tay ra mà chia sẻ cho họ một cuộc sống đồng nhân vị ở đời nầy, để chính họ sẽ chia cho bạn một chỗ trong lòng tổ phụ Abraham và trong lòng Thiên Chúa mai sau.
Chúa cứu người nghèo
Nghe đoạn Tin Mừng hôm nay, những người nghèo khổ túng thiếu trong đời, những cái bang, hiệp khách ăn mày, những người ở đất nước nghèo đội sổ như chúng tôi, thường phấn khởi lắm – phấn khởi vì được Chúa ủi an, nhưng cũng không thiếu cái phấn khởi do tâm lý thỏa mãn lòng ganh ghét bấy lâu nay với những người giàu có, quyền lực. Vì thế, tôi nghĩ trong dụ ngôn nầy, không chỉ những người giàu, mà cả những người nghèo cũng cần phải cảnh giác. Vì điểm chính của Lời Chúa dạy, không phải là giàu hay nghèo, mà là biết chia sẻ hay không biết chia sẻ, quảng đại hay ích kỷ, bác ái vị tha hay hà tiện vị kỷ.
Cái thói quen trả thù của người nghèo cơm áo gạo tiền, nghèo chữ nghĩa địa vị, là “thấy ai hoạn nạn thì vui mừng”, nhất là những kẻ giàu có, quyền thế, thiếu đạo đức gặp hoạn nạn thì càng mừng hơn - cho là “ông trời có mắt”, “lưới trời lồng lộng” hoặc “Chúa phạt nhãn tiền” . Cách suy nghĩ ấy là không hợp với tinh thần bác ái Kitô Giáo, là có tội. Hơn nữa, dụ ngôn Người Phú Hộ và Ladarô nghèo khó hôm nay, rất dễ đẩy chúng ta vào một xu hướng lạc đề: “chấp nhận cảnh nghèo khổ túng thiếu ở đời nầy để được hạnh phúc ở đời sau”, mà quên một điều quan trọng là: “chính trong cảnh nghèo khổ túng thiếu ấy, chúng ta cũng có bổn phận phải chia sẻ cho nhau”.
Không đợi người giàu thực thi Đức Bác Ái, mà chính người nghèo phải giúp đỡ người nghèo, người khuyết tật giúp cho người khuyết tật, người tù lo cho người tù, người ổ chuột thương người ổ chuột… như thế mới là đúng tinh thần dụ ngôn Tin Mừng hôm nay. Người giàu có, có cách chia sẻ của người giàu có, người nghèo khổ cũng có cách giúp đỡ chia sẻ cho nhau; miễn là có một tấm lòng nghĩ đến tha nhân.
Một điểm tâm lý khôi hài nữa là: ai cũng nghĩ mình nghèo, không thể giúp đỡ người khác. Họ chỉ có thể giúp đỡ tha nhân khi họ cảm thấy họ dư thừa. Đối với Chúa thì không phải như thế: đồng bạc cuối cùng của bà góa là đồng bạc giá trị. Vì bà đã cho đi chính sự sống còn của bà, và giao phó sự sống còn ấy cho Thiên Chúa.
Vì những suy tư trên đây, tôi nghĩ, chúng ta nên sợ cảnh “nghèo lòng bác ái”, vì nghèo lòng bác ái cũng đồng nghĩa với nghèo ba nhân đức quan trọng “Tin Cậy Mến”.
Từ “Ladarô” tiếng Do Thái có nghĩa là “Thiên Chúa cứu giúp”. Nhân vật Ladarô là nhân vật hư cấu trong dụ ngôn, đại diện cho những người nghèo khổ, túng thiếu. Nhưng, qua hình ảnh Ladarô, không nên lầm tưởng rằng người nghèo được vui mừng hả dạ vì mấy người giàu “khó vào Nước Trời” hoặc bị phạt xuống hỏa ngục đời đời..
Ngược lại, là những người nghèo, hãy tạ ơn Chúa cho chúng ta sống trong cảnh nghèo khổ khốn khó, có cơ hội dễ cảm thông và sẻ chia với những người nghèo khổ khốn khó, có cơ hội nhận ra chính chúng ta và những con người nầy là Bạn Hữu của Thiên Chúa.
Hãy chia sẻ với các bạn của Chúa, như Đức Kitô đã chia sẻ đến tận cùng cuộc sống mình. Và khi không còn gì để chia sẻ, chúng ta sẽ là một Ladarô được “Thiên Chúa cứu giúp”, được ngồi gần các tổ phụ, giữa lòng Ápraham và trong cung lòng của Thiên Chúa.
“Thiên Chúa cứu giúp người nghèo”, không phải vì họ nghèo, nhưng là vì họ đã luôn sẵn sàng cho đi tất cả những gì mình có để cứu giúp người khác.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết “cho đi tất cả” để được là Bạn Hữu của Thiên Chúa, được “Chúa thương cứu giúp”, được Thiên Chúa đền bù xứng đáng trong Nước Vinh Hiển của Người. Amen.
PM. CAO HUY HOÀNG, 27.9.2007

 

TN26-C103: ĐỪNG “DỬNG DƯNG” VÀ “VÔ CẢM” NHƯ THẾ !

Trong bài viết “Giới trẻ trước căn bệnh vô cảm”, đăng trên http://www.giaophanvinhlong.net, Tu Sĩ : TN26-C103

Trong bài viết “Giới trẻ trước căn bệnh vô cảm”, đăng trên http://www.giaophanvinhlong.net, Tu Sĩ Lôrensô Vũ Văn Trình, M.F. đã nhận định như sau: “Nhân loại đã bước vào kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên với rất nhiều thuận lợi, giúp cho con người […] tiếp cận với nhiều phương tiện hiện đại. Tiếc thay, giá trị đạo đức lại bị xói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa cá nhân, dẫn đến ‘bệnh vô cảm’”. Và, tác giả xót xa cho truyền thống nhân văn của dân tộc đang bị gậm nhấm và sói mòn. Thật vậy, còn đâu câu ca dao: “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”; hay “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”; hoặc “Thương người như thể thương thân… ?”
Bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta thấy sự “vô cảm”, “dửng dưng”, trước nỗi thống khổ của người anh em. Một Ladarô nghèo khổ, bệnh tật nằm ở ngay gầm cầu thang của nhà phú hộ. Một khoảng cách rất gần về không gian, nhưng tiếc thay, chính sự gần gũi đó lại làm cho họ xa nhau trong cuộc sống vĩnh cửu.
Ý Nghĩa Lời Chúa
Người phú hộ giàu có hôm nay được Thánh Luca trình bày rất gợi cảm: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” ( Lc 16, 19 ). Tác giả không nói rõ người đó to cao, mập mạp thế nào ? Nhưng cứ sự thường thì đây phải là một người tốt tướng. Ông ta mang trên mình những thứ sang trọng theo kiểu cung đình. Ông được nhiều người hầu hạ, và ăn uống tối ngày với những món đặc sản thời bấy giờ. Nhưng ngược lại với hình ảnh của nhà phú hộ là một Ladarô nghèo khổ: “Có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu” ( Lc 16, 20 ). Hai hình ảnh của hai con người trái ngược nhau ngay tại một địa chỉ.
Nếu ông phú hộ là một người oai phong lẫm liệt, thì Ladarô lại là một người thấp cổ bé họng, bệnh tật. Nếu ông phú hộ mặc những thứ vải vóc sang trọng, thì Ladarô có lẽ chỉ có mảnh vải rách che thân. Nếu nhà phú hộ ăn uống linh đình, thì Ladarô chỉ mong được những mảnh vụn từ bàn chủ rơi xuống mà cũng không ai cho. Chỉ có những con chó đến liếm ghẻ chốc của Ladarô mà thôi.
Một sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt. Tuy nhiên, hình ảnh đó đã bị đảo lộn khi cả hai cùng chết. Tin Mừng cho thấy: “Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Ápraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn” ( Lc 16, 22 ). Chính cái chết làm cho tình trạng của hai người hoán đổi cho nhau. Tại sao lại có tình trạng như vậy ? Thưa, chính là sự “vô cảm”; “dửng dưng” của nhà phú hộ khi còn sống.
Tin Mừng làm nổi bật sự mỏng dòn của tiền bạc, một lúc nào đó tiền của không còn là chỗ dựa duy nhất. Hình ảnh của nhà phú hộ luôn coi tiền bạc như lá bùa hộ mệnh của mình; còn Ladarô thì sống dở, chết dở ngay ở cổng nhà ông. Vì vậy, ông chỉ còn một chỗ dựa duy nhất đó là Thiên Chúa.
Sứ Điệp Lời Chúa
Trong cuộc sống, hẳn mỗi chúng ta đều biết câu ngạn ngữ: “S