Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-A Bài 101-107 Hai môn đệ về làng

Chủ nhật - 30/04/2017 12:10
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-A Bài 101-107 Hai môn đệ về làng Emmaus
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-A Bài 101-107 Hai môn đệ về làng Emmaus

Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-A Bài 101-107 Hai môn đệ về làng Emmaus
PS3-A101: Sao lại thất vọng?. 1
PS3-A102: Đường đức tin. 2
PS3-A103: Sao các bạn buồn. 4
PS3-A104: CHÚA PHỤC SINH LUÔN ĐỒNG HÀNH BÊN TA.. 5
PS3-A105: Hai môn đệ đi làng Emmaus. 8
PS3-A106: TRÊN ĐƯỜNG EMMAUS. 10
PS3-A107: ĐỒNG HÀNH.. 12



 

PS3-A101: Sao lại thất vọng?

Thánh Luca thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu Phục Sinh với hai môn đệ trên đường đi về Emaus. PS3-A101

Thánh Luca thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu Phục Sinh với hai môn đệ trên đường đi về Emaus. Hai người lữ hành mang nặng tâm trạng chán chường thất vọng. Mọi chuyện bắt đầu từ biến cố Đức Giêsu Nazareth chịu án tử trên thập giá, rồi những lời đồn thổi xung quanh ngôi mộ trống của Ngài. Thất vọng và chán chường đã đưa hai ông đến chỗ hoài nghi: Có phải Thầy là Đức Kitô - Con Thiên Chúa không? Nếu thật thì tại sao Thầy lại chết treo trên thập giá cách ô trọc, nhục nhã như vậy? Chỉ trong đôi ba ngày ngắn ngủi, nhiều biến cố đã xảy ra vượt khỏi trí tưởng của hai ông: Thầy bị bắt, bị đánh đập dã man, bị đóng đinh, rồi xác biến mất... Các biến cố đã xảy ra nhanh quá, dồn dập và choáng ngợp quá, khiến các ông bị khủng hoảng nhiều về niềm tin và hy vọng.
Tâm trạng sầu não của hai môn đệ biểu lộ qua những lời trao đổi với "người khách đồng hành duy nhất": Bao năm vất vả theo Thầy, "nếm mật nằm gai" những mong ngày Thầy tái lập nước Israel, mình sẽ có một chỗ đứng trong xã hội: không là tể tướng thì chí ít cũng là quận công, tổng trấn... Nhưng giờ đây tất cả đã trở thành mây khói. Hai ông đâm ra hoang mang, hoảng sợ rồi vội vã ra khỏi thành, chạy trốn một sự thật quá phũ phàng.
Gặp người khách lạ, hai ông được dịp giãi bày nỗi lòng ngổn ngang của mình. Người khách lạ ân cần lắng nghe, đồng thời giải thích cho hai ông biết cái chết của Đức Giêsu không phải là sự nhục nhã nhưng là con đường để Ngài đi tới vinh quang. Người khách lạ ấy không ai khác hơn là chính Chúa Giêsu, Ngài hiện diện giữa các môn đệ để củng cố lòng tin của các ông. Chính buồn phiền chán nản đã che mờ đôi mắt và tâm hồn khiến họ không nhận ra được người đồng hành chính là Thầy chí thánh đã phục sinh.
Đời sống đạo của nhiều người trong chúng ta cũng như hai môn đệ nầy: chỉ gắn "mác" (mark) Kitô hữu để hưởng quyền lợi cá nhân hơn sống thật sự là một Kitô hữu. Nhiều người sốt sắng tham gia các sinh hoạt của họ đạo cốt chỉ để được tiếng tốt, hay để được hưởng lợi từ các chương trình phúc lợi của họ đạo. Nhưng khi gặp chuyện trái ý cũng dễ dàng quay lưng lại với cộng đoàn họ đạo. Sống đạo như thế chưa thật sự vững vàng. Người Kitô hữu đích thực, dù gặp phiền muộn hay khổ nhục nào đi nữa, vẫn luôn có thể và phải tỏ ra an vui và tin tưởng.
Hai môn đệ trên đường Emaus là người gần gũi với Chúa Giêsu khi Ngài còn sống. Hai ông thuộc rành rẽ những điều Chúa Giêsu đã báo trước. Nhưng hiểu biết chưa hẳn đã tin. Mắt hai ông chỉ mở ra khi được dự lễ bẻ bánh với Chúa. Chúng ta cũng sẽ chỉ hiểu biết về Chúa chứ không nhận ra được sự hiện diện của Ngài, nếu ta chỉ tìm kiếm những điều hợp với ý mình chứ chưa thật sự sống cùng cộng đoàn Phụng vụ.
Chúng ta còn gặp nhiều phiền muộn, chán nản trong đời sống đức tin là vì chúng ta chưa thật sự sống với những thăng trầm của cộng đoàn họ đạo. Chỉ khi ta gắn bó cuộc đời mình với sức sống của họ đạo, của Giáo Hội; ta mới nhận được đức tin và niềm hy vọng vững vàng. Chính khi đó, gương mặt Đức Kitô Phục Sinh mới chiếu toả cho chính chúng ta và cho mọi người như đã chiếu toả trong nhà trọ làng Emaus.
 

PS3-A102: Đường đức tin

Truyện kể rằng: Thánh giáo phụ Sarapio một lần hành hương đến Rôma, ngài đến thăm một nữ ẩn PS3-A102

Truyện kể rằng: Thánh giáo phụ Sarapio một lần hành hương đến Rôma, ngài đến thăm một nữ ẩn tu và hỏi chị: "Tại sao chị ngồi yên ở đây?" Chị trả lời: "Không, tôi đâu có ngồi yên, tôi đang đi trên đường cơ mà." Tin Mừng hôm nay, thánh sử Luca tường thuật Chúa Giêsu Phục Sinh đồng hành với hai môn đệ trên đường Emmaus. Đường Emmaus là đường đức tin, đường thấy Chúa của hai môn đệ. Hai môn đệ có được đức tin và gặp được Chúa nhờ Lời Chúa và Thánh Thể Chúa.
Lời Chúa soi sáng lòng tin họ: Hai môn đệ đã không tin Chúa sống lại qua lời chứng của các Tông Đồ và các phụ nữ nên đã rời bỏ cộng đoàn các Tông Đồ, rời bỏ các Tông Đồ là rời bỏ đức tin. Hai người buồn rầu đi bên nhau nói về Thầy mình: "Một Người đầy uy thế trong lời nói, việc làm trước mặt Thiên Chúa và toàn dân" nhưng lại chết thê thảm, nhục nhã. Ước mơ công hầu khanh tướng - bên tả bên hữu của hai ông tan bi?n, giờ chỉ còn là thất vọng. Vì hai ông vẫn xem Chúa Giêsu là Vua chính trị sẽ giải phóng Israel. Chúa Giêsu tiến lên và xin được đồng hành với họ, chứng tỏ Chúa Giêsu đi phía sau hai ông, đang đi tìm hai ông, nhưng mắt hai ông "bị ngăn cản", lòng hai ông thì u tối nên không nhận ra Ngài. Ngay cả đến khi Chúa Giêsu giải thích Thánh Kinh: từ Môsê đến các ngôn sứ và nói: "Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang sao?", dù lúc đó lòng họ "đã bừng cháy lên" nhưng vẫn không thấy Chúa. Chính Lời Chúa Giêsu đã làm cho lòng họ bừng cháy lên, tại sao họ vẫn chưa nhận ra Ngài? Thưa: vì Chúa chưa cho họ thấy. Chúa Giêsu chưa mở trí, chưa mở mắt đức tin thì họ không thể thấy Chúa dù Ngài đang đi bên cạnh họ. Đường đức tin của hai môn đệ còn phải nhờ đến Thánh Thể.
Thánh Thể mở trí, mở mắt đức tin họ: Họ nài ép Chúa Giêsu ở lại, dùng bữa tối, ngủ lại để dưỡng sức đi tiếp cuộc hành trình. Tinh thần hiếu khách và lòng bác ái của hai môn đệ với Người Khách dường như xa lạ này là cơ hội cho Chúa ở lại với họ và Ngài đã mở trí, mở mắt đức tin và khơi niềm tin cho họ bằng cử chỉ quen thuộc mà khi còn sống Chúa Giêsu vẫn thường làm cho các môn đệ: "Cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, và trao cho họ". Tức thì hai ông nhận ngay ra Chúa Giêsu, nhưng Ngài lại biến mất. Vì khi Phục Sinh, Chúa Giêsu không còn lệ thuộc vào không gian và thời gian. Như thế, chỉ khi Chúa Giêsu cho họ thấy họ mới có thể thấy. Gặp được Chúa Giêsu, niềm tin đã thôi thúc họ trở về đoàn tụ với các Tông Đồ. Chính Chúa Giêsu Phục Sinh hiện diện nơi Lời Chúa và Thánh Thể đã làm thay đổi cuộc đời họ: từ con người u tối thành con người đầy niềm tin, làm cho đường xa hoá gần, tối thành sáng, nghi an thành bình an, từ những con người tuyệt vọng thành tràn đầy hy vọng và có lẽ sống.
Tin mừng hôm nay mang ý nghĩa thâm sâu: Đường đức tin của hai môn đệ cũng là đường đức tin của mỗi người chúng ta. Tác giả chỉ tên một môn đệ là Clêôpát. Theo Cha Perrot, người không nêu tên đó chính là mỗi người trong chúng ta. Chúa cũng đang mời gọi ta hãy tin vào Thánh Kinh và Thánh Thể. Lời Chúa và Thánh Thể có chiếm chỗ quan trọng nhất của đời tôi không? Mỗi khi nghe Lời Chúa, lòng tôi có "bừng sáng lên", tôi có nghe được chính Chúa đang nói với tôi để rồi tôi biết yêu mến Lời Chúa bằng việc năng đọc và suy niệm Lời Chúa như Đức Maria xưa không? Bí tích Thánh Thể là sự hiện diện sống động của Chúa Giêsu nhưng tôi có năng chuẩn bị tâm hồn mỗi khi đến tham dự Thánh Lễ để rước Ngài, và viếng Thánh Thể? Chúa còn mời gọi ta nh?n ra sự hiện diện của Ngài trong thế giới vật chất và con người. Người Kitô hữu là người có Chúa và phải thấy Chúa trong mọi biến cố, mọi sự của cuộc sống hằng ngày. Xin mượn lời bài hát của linh mục Thái Nguyên để nói lên khát khao gặp Chúa: "Chúa ơi cho con nhìn thấy, bước Ngài đang đến trong đời con, dưới ngàn hình dong dáng vẻ, Chúa vẫn hiện diện, lặng lẽ trong đời, như tấm bánh nơi nhà tạm đơn sơ, như nơi những kẻ đói nghèo bơ vơ. Chúa hẹn gặp con, Chúa chờ đợi con qua bao biến cố buồn vui, qua những lo toan đời thường, qua ngàn sầu thương vấn vương. Ước gì con trông thấy Chúa hiện diện ở khắp mọi nơi, ước chi con không bỏ rơi cơ hội đến trong từng ngày để được gặp Chúa trên muôn nẻo đời". Đúng vậy, phải xin Chúa để ta mới có thể thấy được Chúa vì chỉ khi Chúa cho thấy ta mới có thể thấy. Khi ta thấy Chúa hiện diện trong những thử thách, nghịch cảnh để ta dễ dàng đón nhận trong vui tươi và bình an. Nhưng phải thực sự nhìn nhận rằng mỗi khi ta gặp sóng gió, khó khăn, khó khăn ta thường chán nản thất vọng, chán nản vì ta không thấy Chúa, nhưng Chúa vẫn đang đi sau ta, đi bên ta, đồng hành với ta vì mắt ta bị ngăn cản bởi sự yếu tin, lòng u tối. Khi ta gây bất hoà trong gia đình; mất lòng với khu xóm; chia rẽ trong cộng đoàn, giáo xứ, rời bỏ Giáo Hội, là ta đã bỏ đức tin, bỏ Chúa. Nếu khi đau yếu thể xác chúng ta biết tìm đến bác sĩ để được tư vấn, khám và chữa trị. Vậy tại sao khi tâm hồn và đức tin ta bị chao đảo sao ta không tìm đến Lời Chúa và Thánh Thể Chúa là linh dược để được chữa lành, nâng đỡ bổ dưỡng đức tin, chính nơi đây là điểm hẹn mà Chúa Giêsu đang chờ ta. Thánh lễ là cuộc gặp gỡ sinh động của Thiên Chúa với con người.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, Chúa đang quy tụ chúng con đến bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể, để cảm nếm hồng ân là sự hiện diện của Ngài, để được huấn luyện trong trường học của Ngài và để không ngừng sống cách ý thức hơn mối hiệp nhất với Ngài trong đường đức tin. Amen.

 

PS3-A103: Sao các bạn buồn

Cùng ngày hôm ấy hai môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc vừa mới xảy ra. Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. (Lc. 24, 13-16)
 

Hai môn đệ trở về Em-mau, con đường quê cũ, con đường đời thường đều đều. Nhưng hôm nay như đầy PS3-A103

Hai môn đệ trở về Em-mau, con đường quê cũ, con đường đời thường đều đều. Nhưng hôm nay như đầy hố sâu, vắng lạnh, như kẻ đưa ma trở về, như gặp tai nạn, như cơn bệnh tái phát, lớp trẻ như thấy tương lai đen tối, như cảnh cô đơn hiu quạnh mất bạn chăn gối. “Các bạn có vẻ bi thảm, cái gì đã xảy ra vậy?”.
Đó chính là những cái chết tuyệt vọng. Người ta phải biết xây dựng lại cái đời sống chán đời và cái tương lai chôn chết đời mình để đừng sống trong những cái chết đó nữa.
Đó là điều không thể tha thứ được khi đánh mất hy vọng giải thoát như các môn đệ trên đường Em-mau: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng cứu thoát Ít-ra-en”. Chúng ta cũng nói đúng như thế khi chúng ta gặp thất bại: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng kế hoạch đó sẽ thành công, thì chúng tôi sung sướng biết mấy, nhưng nay đầy những trắc trở”. Ai đánh mất hy vọng, không còn ước muốn gì nữa, thì đã biến mình thành con vật rồi. Thật khốn khổ!
Bao nhiêu Kitô hữu trong chúng ta đang đi trên đường Em-mau như vậy? Con đường dẫn tới hố tuyệt vọng. Họ đã không bao giờ sống hy vọng được giải thoát, được cứu độ, được vinh quang. Họ đã quay lưng đi, đi trong buồn thảm như hai môn đệ.
Chính lúc này, người khách bộ hành trở nên quan trọng, ông đến đồng hành với họ, nói với họ, đàm đạo với họ và giải thích lời Chúa cho họ.
Chính lúc này cần đón nhận họ, làm cho họ thấy những dấu chỉ của lòng thương yêu, của sự chia sẻ bánh thánh cùng với cộng đoàn trong ngày Chúa nhật để ánh sáng phục sinh soi sáng cho họ qua các dấu chỉ được nghe lời Chúa và được bẻ bánh.
Được đón tiếp vào nơi bình an như vậy, đức tin và đức cậy sẽ nẩy sinh trong họ, nếu họ biết mở lòng, mở con tim, xả hết nỗi buồn sầu u ám ra, cho niềm vui phục sinh tràn vào.

 

PS3-A104: CHÚA PHỤC SINH LUÔN ĐỒNG HÀNH BÊN TA

Suy niệm của Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
 

Đêm nọ, có một người thấy một giấc mơ lạ. Anh ta thấy mình đang đi trên bãi biển với Chúa. Nhìn PS3-A104

Đêm nọ, có một người thấy một giấc mơ lạ. Anh ta thấy mình đang đi trên bãi biển với Chúa. Nhìn lên bầu trời, anh thấy những cảnh sống trong đời mình được chiếu lên. Trong mỗi cảnh sống trong đó, anh ta thấy có hai đôi dấu chân in trên cát, một đôi của anh, còn đôi kia của Chúa.
Khi cảnh cuối cùng trên đời anh chấm dứt, anh nhìn lại những dấu chân đã in trên cát và anh nhận thấy rằng, rất nhiều lần trong cuộc đời anh, anh thấy chỉ có một đôi dấu chân mà thôi. Anh cũng để ý và thấy rằng đó chính là những lúc cuộc đời anh xuống thấp nhất, với thời gian buồn chán đau khổ nhất. Anh hoang mang hỏi Chúa: - Thưa Chúa, Chúa đã nói rằng một khi con quyết định theo Chúa thì Chúa sẽ cùng bước đi với con suốt mọi chặng đường của đời con. Nhưng con nhận thấy rằng, trong những giai đoạn rối ren nhất của đời con, chỉ vẻn vẹn có đôi chân của con mà thôi. Con không hiểu tại sao những lúc con cần đến Chúa hơn cả, lại chính là lúc Chúa từ bỏ con.
Chúa ôn tồn trả lời: - Hỡi con yêu dấu, Ta yêu thương con và không bao giờ lìa bỏ con đâu. Trong những thời gian thử thách nhất, khi con thấy chỉ có một đôi dấu chân, đó chính là lúc Ta bồng ẵm con trên tay Ta. Dấu chân trên cát lúc ấy là của chính Ta chứ không phải của con đâu.
Thưa quý OBACE, Chúa vẫn luôn hiện diện và đồng hành bên chúng ta, có điều là chúng ta có nhận ra sự an ủi nâng đỡ và hướng dẫn của Người hay không mà thôi, đó cũng là điều qua câu chuyện hai môn đệ trên đường Emaus hôm nay Chúa muốn nói với chúng ta.
Hai ông này sau một thời gian theo Chúa, có lẽ các ông cũng nuôi biết bao hy vọng nơi Thầy Giêsu, các ông nghĩ rằng theo Chúa các ông sẽ được chia sẻ một ít vinh quang quyền lực, địa vị hay bổng lộc nào đó, thế nhưng cái chết của Chúa Giêsu đã làm tiêu tan tất cả hy vọng. Hai ông rơi vào chán nản thất vọng, họ buồn bã trở về quê. Không chỉ như thế, đức tin của các ông nơi Thầy Giêsu, lúc này, lại khiến các ông nghi ngờ và đặt lại vấn đề, các ông bàn tán với nhau về những chuyện vừa xảy ra. Trong lúc đi đường như thế, Chúa Giêsu Phục Sinh đã hiện ra đồng hành với họ, nhưng vì chản nản thất vọng, vì đức tin bị thử thách nặng nề, khiến mắt các ông che mờ, không nhận ra vị khách đồng hành là Chúa Giêsu.
Các ông đã kể cho vị khách về Ông Giêsu  là một vị ngôn sứ đầy uy thế,…Trước đây chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu chuộc Israel, nhưng nay, việc xảy ra đã đến ngày thứ ba rồi. Qua lời tâm sự đã cho thấy niềm tin của các ông vào Đức Giêsu chỉ còn là chuyện của quá khứ, một đức tin không còn chiều sâu, không còn sức sống, chính vì thế họ đã dễ dàng ngã gục buông xuôi khi gió bão của thử thách xảy đến. Vị Khách đã lắng nghe, an ủi, và dùng Kinh Thánh để minh chứng cho các ông thấy Đấng Kitô sẽ phải trỗi dậy từ cõi chết, đã làm nóng lại đức tin cho các ông và đem lại cho các ông sự phấn chấn. Các ông đã chia sẻ điều đó khi nói với nhau: dọc đường khi nghe Người nói lòng chúng ta đã bừng cháy lên đó sao?
Nhờ tâm hồn đã được hồi sinh, các ông đã nài ép Người khách lạ ghé vào nhà và dùng bữa với mình. Trong bữa tối đó, một cử chỉ hết sức quen thuộc đựơc Vị khách thực hiện, đó là Người cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông, mắt họ sáng ra và đã nhận ra Người, nhưng Người đã biến mất. Đây chính là cử chỉ Đức Giêsu đã thực hiện khi Người làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, và đặc biệt trong bữa Tiệc ly, chính Người đã cầm lấm bánh, tạ ơn, và trao cho các các môn đệ như thế. Dấu hiệu này chỉ có ở nơi một mình Chúa Giêsu mà thôi, không thể nhầm lẫn với ai được, nên hai môn đệ này đã nhận ra Vị khách đồng hành với họ trên suốt hành trình là chính Đức Giêsu, Người đã phục sinh.
Từ việc nhận ra Chúa khi ăn bánh của Người, tâm hồn và con người của các môn đệ này đã được biến đổi, các ông không còn chán nản buồn sầu nữa, không còn than thân trách phận hay tiếc nuối gì nữa, nhưng ngay tức khắc với một biềm vui hân hoan, các ông đã trỗi dậy để trở về Giêrusalem, để gặp lại các tông đồ và các bạn hữu đang tụ họp. Khi về đến nơi, thì chính anh em đã làm chứng cho hai ông về việc Chúa đã sống lại thật rồi và đã hiện ra với ông Simon. Còn hai ông thì kể cho mọi người về việc mình đã nhận ra Chúa.
Câu chuyện của hai môn đệ Emaus không phải là câu chuyện của quá khứ, mà là câu chuyện đức tin của mỗi người, mỗi gia đình hôm nay. Tin Chúa, theo Chúa không phải lúc nào chúng ta cũng gặp thành công, vì thực tế trong cuộc sống cho thấy không thiếu những lần chúng ta gặp thử thách trầm trọng trong cuộc sống. Đã có nhiều lần toan tính dự định của chúng ta không thành, hy vọng của chúng ta sụp đổ, nhiều người cũng đã chán nản buông xuôi, và nhiều người còn quay lại trách Chúa, và nghi ngờ cả sự hiện diện của Chúa: Tôi cầu nguyện mà chẳng thấy Chúa nhận lời, tôi vẫn đi nhà thờ đi lễ mà sao Chúa lại để gia đình tôi như thế này? Chẳng biết Chúa có hiện diện hay không, Chúa có giúp mình hay không? Đó chính là những thử thách và những cám dỗ trong đức tin của nhiều người.
Thế nhưng Lời Chúa hôm nay muốn nói với chúng ta rằng: Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, Người cũng không nỡ đứng nhìn khi chúng ta gặp thử thách hoặc gặp đau khổ, trái lại, Người vẫn đang hiện diện lắng nghe, và đang đồng hành với chúng ta, đang nâng đỡ an ủi chúng ta để giúp chúng ta vượt qua những khó khăn thử thách, Người dùng lời Kinh Thánh để an ủi và củng cố đức tin cho chúng ta, có điều là chúng ta có nhận ra sư hiện diện và đồng hành của Người hay không mà thôi.
Để nhận ra Người, chúng ta cần có thái độ như hai môn đệ Emaus, đó là mời và nài ép Người vào trong nhà mình. Khi có Chúa ở trong gia đình, Người sẽ giúp chúng ta giải gỡ những khó khăn, sẽ ban sức mạnh để chúng ta vượt thắng, và có Người trong gia đình, Người sẽ đem lại niềm vui và hạnh phúc cho gia đình. Đồng thời hãy tham dự bữa ăn tối với Chúa và đón nhận tấm bánh mà Người trao ban, mắt chúng ta cũng sẽ mở ra và chúng ta sẽ trở nên những con người can đảm mạnh dạn không còn sợ hãi nữa, giống như hai môn đệ Emaus đứng lên để trở về Giêrusalem gặp lại các tông đồ và các bạn trong tình hiệp thông.
Khi trở về gặp lại các tông đồ và các bạn, chúng ta sẽ gặp được lời chứng của các tông đồ: Chúa đã hiện ra với Simon. Một khẳng định ngắn như thế thôi, nhưng cho thấy, đức tin cá nhân của mỗi người cần phải được liên kết với Giáo Hội và cậy dựa vào sự bảo đảm của Giáo Hội, mà Simon Phêrô là thủ lãnh. Vai trò thủ lãnh của Phêrô không chỉ là điều khiển Giáo Hội mà còn là người dẫn dắt đức tin của Giáo hội. Sách Công Vụ cho thấy vai trò nổi bật của Simon Phêrô trong việc rao truyền tin Mừng Phục sinh, ông còn là người củng cố đức tin cho anh em mình.
Thưa quý OBACE, cấu trúc của câu chuyện hai môn đệ trên đường Emaus hôm nay chính là cấu trúc của Thánh Lễ mỗi ngày mà Giáo Hội đang cử hành để tuyên xưng Chúa đã chết và đã sống lại với hai phần Phụng vụ Lời Chúa và Phụng vụ Thánh Thể, trong đó vai trò không thể thiếu đó là thừa tác viên của Giáo Hội. Như thế Tin Mừng muốn cho chúng ta thấy rằng: Ngày hôm nay Chúa Phục sinh vẫn đang hiện diện và đồng hành với chúng ta mỗi ngày nơi Thánh Lễ được Giáo Hội cử hành. Chính nhờ việc tham dự Thánh Lễ thường xuyên, chúng ta sẽ được Lời Chúa an ủi và hướng dẫn, giúp chúng ta biết phải sống như thế nào, và nhờ lãnh nhận Thánh Thể Chúa chúng ta nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời, được bồi bổ và tăng cường thêm sức mạnh giúp chúng ta không còn sợ hãi, không chán nản hay thất vọng trước những cám dỗ và những khó khăn của cuộc sống.
Các bậc làm cha mẹ, hãy noi gương hai môn đệ Emaus, mời Chúa vào gia đình mình mỗi ngày qua các giờ kinh sớm tối, hãy mời Chúa hiện diện trong mỗi bữa ăn và trong cả ngày sống của gia đình, Chúa sẽ đem đến cho gia đình niềm vui và bình an, nhất là hãy siêng năng tham dự “bữa tối của Chúa” tức là Thánh Lễ mỗi ngày để đón rước Chúa vào tâm hồn và đem chúa về cho gia đình. Có Chúa trong tâm hồn và trong gia đình, thì không có thử thách nào có thể làm chúng ta chùn bước, và có Chúa trong tâm hồn, trong gia đình, thì ma quỷ và sự xấu sẽ không thể làm gì được chúng ta.
Nhiều bạn trẻ ngày hôm nay đang sống một cuộc sống buồn tẻ nhàm chán, nhiều người đang bị thử thách trầm trọng về đức tin, nhiều người đang bị nhồi nhét bởi quá nhiều tư tương sai lạc, cùng với sự tự mãn của óc khoa học khiến họ không nhận ra sự hiện diện của Chúa và có nguy cơ đi lạc đường và đánh mất đức tin. Lời Chúa hôm nay mời gọi các bạn hãy nhận ra sự đồng hành của Chúa trong cuộc đời, hãy khiêm nhường để lắng nghe lời chứng của Giáo Hội, và nhất là hãy siêng năng đến với bàn tiệc Thánh Thể, các bạn sẽ nhận ra gương mặt của Chúa, Chúa sẽ ban lại cho các bạn ơn đức tin và lòng hăng say nhiệt thành của tuổi trẻ, giúp các bạn sống một cuộc sống có ý nghĩa và có ích hơn cho chính mình và cho mọi người, đồng thời trở thành những người nói về Chúa cho anh em cho bạn bè của các bạn mà không còn gì phải ngại ngần sợ hãi nữa. Amen.

 

PS3-A105: Hai môn đệ đi làng Emmaus

Mộ trống và những lần hiện ra chớp nhoáng mà mục đích chính là để "sai đi" không đủ thuyết phục PS3-A105

Mộ trống và những lần hiện ra chớp nhoáng mà mục đích chính là để "sai đi" không đủ thuyết phục để cả các tông đồ tin chắc là Đức Giêsu sống lại thật. Tác động mạnh mẽ của Chúa Phục Sinh bằng Thần Khí qua công thức được công nhận là "Người đang (vẫn) sống, đang hiện diện và hoạt động bằng Thần Khí của Người" mới thật sự làm cho họ tin.. Câu chuyện hai môn đệ đi làng Emmaus là một công thức khác để nhận ra Chúa Phục Sinh đối với những người ở các thế hệ sau là" Kinh Thánh (Phúc Âm) và Thánh Thể ". Trước khi có Phúc Âm thì Kinh Thánh là Môsê và các tiên tri, khi có Phúc Âm thì Phúc Âm là chính Chúa Giêsu.
Các đoạn chính của bài Phúc Âm:
Đang khi họ trò chuyện và bàn tán thì Đức Giêsu tiến đến và cùng đi với họ, nhưng họ không nhận ra vì còn bị che khuất: về sau từ từ hình thành công thức Phục Sinh: Người vẫn sống, hiện diện và hoạt động bằng Thần Khí của Người.
Đấng Kitô chẳng phải chịu khổ hình rồi mới được vinh quang sao? Rồi Nguời bắt đầu giải thích Kính Thánh cho các ông nghe từ Môsê cho đến các tiên tri tất cả những gì liên quan đến Người: Trước Đức Giêsu thì Kinh Thánh là Môsê và các tiên tri. Đó là những lời tiên báo mà nay đã được thực hiện.
Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ: Công thức của Bí tích Thánh Thể. Bản văn nầy được viết khi việc cử hành Thánh Thể đã vào nề nếp.
Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người.....Đức Giêsu hiện diện với nhân tính trong bí tích Thánh Thể. Nhưng không phải là Đức Giêsu như khi còn sinh tiền giữa các môn đệ lúc ở Galilê mà thân xác Người đã được biến đổi trở thành siêu nghiệm nên không thể nhận ra bằng "thấy" mà chỉ có thể bằng "biết" qua nghe giải thích Kinh Thánh.
Lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó sao? Kinh Thánh và tác động của Thần Khí mới biến đổi làm cho lòng các bừng cháy.
Nhận ra Đức Giêsu mới hiểu việc Nguời làm và khi ấy họ mới tin. Tin thì hết mọi ngờ vực, lo âu, ưu phiền, thất vọng,chán nản. Họ phấn khởi đang đêm quây trở lại, không bỏ về quê nữa.
Các ông - chúng ta - đi dường, bàn tán, buồn sầu, thất vọng, chán nản... Người tiến lại đồng hành, tiếp xúc, trò chuyện... Người ở trong tha nhân, những người chúng ta gặp gở trong đời sống hằng ngày. "Người đang sống, hiện diện, hoạt động bằng Thần Khí của Người" mà chúng ta không nhận ra.
Không hiểu Kinh Thánh thì có rước lễ, ngay cả làm lễ hằng nghìn hằng triệu lần cũng vẫn không nhận ra Người vì cỏn bị che khuất.
Đức Giêsu hiện diện trong Phúc Âm. Đức Giêsu Galilê được Thần Khí mà Đức Giêsu Phục Sinh thở hơi ban cho khi Người hiện đến với các tông đồ. Thần Khí mà Đức Giêsu hứa sẽ "dẫn đưa các tông đồ dến sự thật trọn vẹn" đã từ từ trong bốn mươi ngày và mười ngày "nhắc các ông nhớ lại và hiểu thấu" những gì Đức Giêsu đã nói và đã làm. Đem Đức Giêsu Phục Sinh ráp lại với Đức Giêsu Galile thì các ông biết và gặp lại Đức Giêsu trọn vẹn. Nhớ lại việc Người đã làm "tối thứ năm trước khi Người chịu chết". Biết và nhận ra Chúa Giêsu Phục Sinh thì họ gặp Người và tin Người đã sống lại "đang sống, đang hiện diện và đang hoạt động" với họ và nhờ họ mà mọi người tin và trở thành tín hữu. Cộng đoàn tiên khởi được hình thành và lớn lên.
Những ngưới tin chịu phép rửa, hằng ngày nghe các tông đồ dạy dổ"học kinh thánh" và tham dự nghi lễ "bẻ bánh". Và họ trở thành Ki Tô hữu và chính họ làm cho người khác thấy Chúa Kitô.
Nhờ tác động của Thần Khí, các tông đồ đã lấy các dữ liệu từ ký ức của mình mà phục chế Đức Giêsu và họ đã hiểu và đã rao giảng và cuối cùng đã ghi lại thành các sách Phúc Âm. Phúc Âm là Đức Giêsu. Chỉ có thể biết Đức Giêsu trong Phúc Âm ( không có tài liệu nào khác) còn gặp Đức Giêsu thì phải trong Bí tích Thánh Thể. Sau công thức " Đức Giêsu đang sống, đang hiện diện, đang hoạt động nhờ Thần Khí" là công thức "biết Đức Giêsu nhờ Phúc Âm và gặp Đức Giêsu trong Bí tích Thánh Thề ".
Nhưng lại rất bí ẩn Phúc Âm khó hiểu quá. Cho tới ngày nay các vấn đề của các sách Phúc Âm cũng chưa ngả ngủ mặc dù đã có nhiều công khó để nghiên cứu và kết quả cũng khả quan nhưng vẩn còn phải tiếp tuc..
Ngày nay những nhóm học hỏi và chia xẻ Phúc Âm mọc lên rất nhiều ở khắp nơi và kết quả rất khích lệ , Nhưng nếu không có những nhà chuyên môn hướng dẩn thì có thể bị lệch lạc..
Đời sống Kitô hữu phải được nuôi dưởng bằng Phúc Âm và Thánh Thể (không phải chỉ Thánh Thể). Những người có trách nhiệm "mục tử" trước hết phải cố gắng cho con chiên ăn Lời Chúa như của ăn chính. Phụng vụ Lời Chúa dẩn người tín hữu tới Thánh Thể thì họ mới nhận ra Chúa Giêsu và mới có gặp gở với Người. Không biết thì không có gặp gở. Đại Hội dân Chúa tại Sài Gòn vừa qua cũng có lời cầu xin: "Xin cho chúng con Lời Chúa".

 

PS3-A106: TRÊN ĐƯỜNG EMMAUS

HAI MÔN ĐỆ VÀ CHÚA PHỤC SINH
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi  DCCT
CHÚA NHẬT III PHỤC SINH, năm A
Lc 24, 13-35
 

 Câu chuyện trên đường Emmaus là câu chuyện người Công giáo có thể nói đã thuộc nằm lòng…Các PS3-A106 Dalat

Câu chuyện trên đường Emmaus là câu chuyện người Công giáo có thể nói đã thuộc nằm lòng…Các môn đệ đi theo Chúa, được Chúa huấn luyện, uốn nắn, dạy dỗ và cho các Ngài thấy các phép lạ Chúa làm. Trước cuộc khổ nạn chịu đóng đinh trên thập giá để cứu độ nhân loại, cứu rỗi con người.Chúa Giêsu đã loan báo trước cho các Ngài ba lần về cuộc thống khổ này, Người nhấn mạnh cho các môn đệ :”  Ngài chịu đóng đinh trên thập giá, bị chôn cất trong mồ, nhưng ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại “. Sự việc xẩy ra, các môn đệ hoang mang, lo âu, sợ hãi, các Ngài quyết định trở về nghề cũ. Phêrô lại về quê để đi đánh cá, các môn đệ khác cũng tưởng mọi sự đã hết và rồi các Ngài lại trở về với công việc thường làm. Hai môn đệ trên đường Emmaus cũng mang một tâm trạng như các tông đồ khác…
Đang nao núng, xao xuyến và giao động hết mực, hai môn đệ trở về quê, họ đi trên đường Emmaus . Chúa Phục Sinh đã đồng hóa với con người, với những người nghèo. Chúa Phục Sinh luôn đồng hành với con người và thực tế, con người là điểm gặp gỡ ưu việt nhất với Đức Kitô Phục Sinh. Và chính lúc này, Chúa sống lại đã hiện đến, đồng hành với hai môn đệ trên đường Emmaus. Chúa hiện diện, đi với hai môn đệ, nhưng cách thế có mặt của Ngài lại hoàn toàn xa lạ với hai môn đệ. Bởi vì, Chúa Phục Sinh khác với trước khi Ngài còn sống với các môn đệ. Ngài sống lại nhưng Ngài muốn con người nhận ra Ngài nơi những người khác. Ngài đồng hành với hai môn đệ, nhưng họ vẫn cảm thấy xa lạ, dù rằng Chúa Phục Sinh đã giải thích Kinh Thánh, có lúc lòng họ đã hừng hực nóng lên, nhưng mắt họ chưa mở ra. Trong cuộc sống hằng ngày, có biết bao người đi với chúng ta trên đường nhưng chúng ta vẫn dửng dưng, vẫn thờ ơ, vẫn xa lạ…biết bao người gặp khó khăn, đau khổ, thử thách đang đồng hành với chúng ta nhưng trái tim của chúng ta vẫn lạnh giá, vẫn khô cứng, vẫn đóng băng vv…
Hai môn đệ trên đường Emmaus hôm nay, không phải các ông không biết Thánh Kinh, nhưng các ông đã đọc Cựu Ước, Thánh Vịnh, các Tiên tri, các ông đã học nhiều, đã thuộc lòng nhiều chương, nhiều đoạn, nhiều câu, nhưng các ông vẫn chưa hiểu được điều Thiên Chúa muốn mặc khải. Chúa Phục Sinh đến cắt nghĩa, giải thích Thánh Kinh cho hai môn đệ, Ngài kể lại cho hai môn đệ bắt đầu từ ông Môsê, các ngôn sứ đã nói về Ngài như thế nào…Kinh Thánh nói có lúc lòng các ông đã bừng cháy, nóng ran lên, nhưng mắt đức tin của các ông vẫn chưa được mở ra…mãi khi tới quán trọ, Chúa sống lại đã làm một cử chỉ hết sức quen thuộc bẻ bánh, tạ ơn và dâng chén rượu. Cử chỉ ấy làm cho mắt các ông mở ra và hai môn đệ nhận ra Ngài…Đức tin của các ông bừng dậy, niềm vui vỡ òa…Gặp gỡ Chúa Phục Sinh, nhận ra Ngài…Hai môn đệ không thể dấu được niềm vui. Các ông liền vội vã trở lại chia sẻ niềm vui ấy cho các môn đệ, các tông đồ…Hai ông thuật lại những gì trên đường đi, những điều Chúa Phục Sinh giải nghĩa Thánh Kinh, lòng các ông hừng hực nóng ran lên, và rồi mắt đức tin của họ mở ra, họ nhận ra Chúa Phục Sinh. Họ thuật lại những điều này để các tông đồ khác cũng tin và sống lại niềm hy vọng.
Hội Thánh luôn lập lại cử chỉ của Chúa Giêsu. Bẻ bánh có nghĩa là dâng lễ tạ ơn đã trở thành trung tâm của đời sống Giáo Hội. Hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, hằng giây trên thế giới lúc nào hy lễ tạ ơn cũng được cử hành. Giáo Hội luôn được mời gọi trở thành tấm bánh bẻ ra trao ban cho mọi người.
Vâng, Giáo Hội và ngay chính mỗi người chúng ta phải trở nên tấm bánh được bẻ ra, được nghiền nát, được ăn đi thì Giáo Hội, và chúng ta mới ra khỏi vỏ ốc ích kỷ, hận thù, ghen ghét, tự mãn, dửng dưng, xa lạ đang bủa vây mỗi người chúng ta…Chúng ta có được bẻ ra, có được ăn đi, có được nghiền nát như tấm bánh lúa mì, chúng ta mới có thể mở con mắt đức tin để nhận ra Chúa đang hiện diện nơi tất cả anh chị em mà chúng ta có dịp gặp gỡ mỗi ngày…  
Chúa Giêsu Phục Sinh đã mở trí mở lòng, mở mắt đức tin cho hai môn đệ trên đường Emmaus để các ông nhận ra Chúa sống lại và tìm lại được sự hy vọng, lấy lại lẽ sống cho chính mình. Chúa Giêsu Phục Sinh cũng đang mời gọi chúng ta làm chứng cho niềm tin, sự hy vọng và cuộc sống tràn đầy niềm vui của chúng ta.
Lạy Chúa Giêsu, xưa Chúa đã cho hai môn đệ nhận ra Chúa khi Chúa bẻ bánh, xin Chúa cũng ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con mau mắn nhận ra Chúa đang hiện diện nơi tất cả mọi người chúng con gặp gỡ.Amen.
 
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :
1.Tại sao hai môn đệ lại trở về Emmaus ?
2.Chúa Phục Sinh đã làm gì cho các môn đệ khi đồng hành với các ông trên đường Emmaus ?
3.Khi nào thì hai môn đệ nhận ra Chúa Phục Sinh ?
4.Hai môn đệ đã làm gì khi nhận ra Chúa Phục Sinh ?
5.Chúng ta được Chúa Phục Sinh mời gọi làm gì ?
 

PS3-A107: ĐỒNG HÀNH

Năm 1991, khi mẹ gọi tôi tới khu nhà nghỉ mát ở Hood Canal để gặp gỡ một nhóm bạn, bao gồm PS3-A107 Ephata

Năm 1991, khi mẹ gọi tôi tới khu nhà nghỉ mát ở Hood Canal để gặp gỡ một nhóm bạn, bao gồm cả Warren Buffett, tôi đã không muốn đi. Tôi lấy lý do là quá bận rộn với công việc, nhưng mẹ cố thuyết phục tôi rằng Warren là một người rất thú vị. Mặc dù vậy, tôi vẫn rất kiên quyết: "Mẹ nhìn xem, ông ta chỉ mua và bán những mẩu giấy, chúng không đem lại giá trị thực sự. Con không nghĩ con và anh ta có nhiều điểm chung." Cuối cùng, tôi vẫn bị mẹ thuyết phục, dù trong lòng không thực sự sẵn sàng. ( Ảnh chụp Warren Buffett và vợ chồng Bill Gates ).
Khi gặp Warren ở bữa tiệc, ông hỏi tôi một số câu hỏi về kinh doanh phần mềm và tại sao một công ty nhỏ như Microsoft lại mong đợi có thể cạnh tranh với IBM ( Tập đoàn máy tính đa quốc gia lớn nhất thế giới thời điểm đó, thành lập từ năm 1911 ) và các phần mềm được thiết lập thế nào, giá cả ra sao ? Đó quả thật là những câu hỏi tuyệt vời mà chưa ai từng hỏi tôi. Chúng tôi hoàn toàn say mê với cuộc trò chuyện cùng nhau mà quên cả thời gian. Trong cuộc trò chuyện, Warren không phải một nhà đầu tư lớn, ông ấy đã rất khiêm tốn khi nói về những điều ông đã làm. Warren thật thú vị và tôi ấn tượng nhất với cách ông suy nghĩ về thế giới. Cuộc trò chuyện đó là khởi đầu cho một tình bạn sâu sắc.
Tại văn phòng làm việc, tôi chỉ lưu 2 số điện thoải khẩn cấp: số của gia đình và số của Warren Buffett. Thật tuyệt nếu ông ấy có thời gian để nghe điện thoại của tôi. Khi đó tôi sẽ liên tục học được những điều mới mẻ từ ông ấy. Warren và tôi đều thích nói chuyện về các công ty, chính trị, các sự kiện nổi bật và những đổi mới đang diễn ra trên thế giới. Thực sự thú vị khi nói chuyện với một người có cùng mối quan tâm với bạn, nhưng lại có cách phân tích dựa trên nền tảng khác biệt. Khi nhìn nhận các vấn đề, Warren dùng đôi mắt của một nhà đầu tư kinh tế và tôi thì dùng kỹ năng của một chuyên gia công nghệ.
Warren là một người hướng dẫn tuyệt với đối với tôi và Melinda. Trước mỗi thách thức, chúng tôi thường tự hỏi: "Trong tình huống này, Warren sẽ làm gì ?" Bằng cách đó, chúng tôi tìm ra giải pháp tốt nhất. Tôi và Warren gần như đồng trang lứa, nhưng thực sự đôi khi ông ấy khôn ngoan hơn nhiều. Đối với tôi, ông ấy có lẽ giống như một người cha.
Và ông ấy cũng rất tài năng khi đầu tư vào con người. Tôi luôn ngạc nhiên về cách ông ấy thu hút mọi người và khiến mọi người vui vẻ khi tiếp thu, học hỏi từ ông. Mặc dù rất bận rộn, Warren luôn sắp xếp thời gian để nuôi dưỡng tình bạn của chúng tôi. Ông thường xuyên gọi điện và gửi những bài viết ông ấy nghĩ tôi và Melinda sẽ thích.
Hơn 25 năm qua, tôi đã học rất nhiều điều từ Warren, nhưng có lẽ điều quan trọng nhất là cách ông ấy nuôi dưỡng tình bạn của chúng tôi. Thật may mắn khi có một người bạn thân ái và tử tế như Warren. Ông sẵn sàng giúp mọi người cảm thấy tốt hơn về bản thân và chia sẻ niềm vui trong cuộc sống. Cho đến bây giờ, mỗi khi có dịp tới Omaha, Warren vẫn lái xe tới sân bay để đón tôi. ( Thu Hoài, Thâm tình hơn 1/4 thế kỷ của hai tỷ phú giàu nhất thế giới: Bill Gates và Warren Buffett, Tri thức trẻ ).
Hai tỷ phú Warren Buffett và Bill Gates đang đồng hành với nhau, dù khác ngành nghề kinh doanh, nhưng đều hiệp nhất, chia sẻ quan niệm sống, giúp nhau hướng thượng, làm từ thiện. Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu phục sinh  cũng âm thầm, lặng lẽ đồng hành với hai môn đệ trên đường Emmau. Người chia sẻ tâm tư, từ Lời Chúa đến Thánh Thể, khiến nhị vị nhận ra chính Người.
Chia sẻ tâm tình
“Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmau, cách Giêrusalem độ 11 cây số. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra.” Đức Giêsu mong muốn các môn đệ luôn kết hiệp với nhau vì danh Chúa. Nên thấy hai người buồn nản, đau khổ, mất phương hướng, sau khi Người chịu chết và mai táng trong mồ, Người đã phục sinh, hiện ra an ủi, chia sẻ tâm tình thất vọng, lo âu, sợ hãi quyền lực đen tối. “Ở đâu có hai, ba người họp lại vì danh Ta, thì có Ta ở đó, giữa họ” ( Mt 18, 19-20 ).
Cầu nguyện chung là phương thức cổ võ và duy trì bác ái và hiệp nhất trong cộng đoàn, qua tâm đầu hiệp ý và nhân danh Đức Giêsu. “Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau” ( Ep 4, 3 ).
 Khi đồng hành cùng hai môn đệ, Đức Giêsu liền thân ái thăm hỏi:"Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?" Người luôn ân cần quan tâm đến người đi cùng, tích cực an ủi, chia sẻ và nâng đỡ.  
Chia sẻ Lời Chúa
Sau khi ân cần hỏi han sự tình mới xảy ra ở Giêrusalem, hiểu rõ tâm tình thất vọng của hai môn đệ, vì còn chìm đắm u mê, Người liền chia sẻ, giải thích sứ vụ của Đấng Cứu Thế, phải trải qua bao khổ nạn và chịu đóng đinh, rồi sống lại, y như Kinh Thánh đã tiên báo. “Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người.” Khiến lòng trí họ mở ra đón nhận ánh sáng Tin Mừng: "Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư ?" Bởi vì Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. ( Tv 119, 105 ).
Chia sẻ Thánh Thể
Nhờ Lời Chúa khai hoá, xua tan mây mù thế gian, đốt lên ngọn lửa mến, niềm tin, lòng cậy trông, hai môn đệ hiệp nhất, đồng tâm, đồng thanh mời Đức Giêsu ở lại. Họ muốn chia sẻ với Người nơi ăn nghỉ, cùng tha thiết được chia sẻ hơn nữa. “Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người.”
Ánh sáng Lời Chúa lại thêm tỏ tường, rạng rỡ, chói loà khi Người lập lại cử chỉ bẻ bánh. Hai môn đệ hân hoan nhận ra ngay chính Người là Đức Giêsu Phục Sinh, vị Thầy muôn thuở, đã tận tình dìu dắt, chỉ dạy cho họ suốt ba năm qua. Người đã lập nên Bí Tích Thánh Thể, vốn là tuyệt đỉnh tình yêu, hoàn toàn dâng hiến, hy sinh, trở nên lương thực cho nhân loại. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình” ( Ga 15, 13 ).
Hằng ngày cùng với Chúa Giêsu, con dâng hiến mình, sẵn sàng từng giây phút, để "bị nộp" vì anh em con, để "đổ máu ra cho nhiều người được tha tội” ( Đường Hy Vọng, số 377 ). 
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin thương xót đồng hành cùng chúng con, để chúng con luôn được chia sẻ Lời Chúa và Mình Máu Chúa .
Khấn xin Mẹ thương yêu cầu bầu cho chúng con luôn được Chúa Giêsu đồng hành trong từng giây phút cuộc đời. Amen.
AM. TRẦN BÌNH AN

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây