Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 4 PS-A Bài 151-152 Chúa Chiên Lành

Thứ bảy - 02/05/2020 08:59
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 4 PS-A Bài 151-152 Chúa Chiên Lành
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 4 PS-A Bài 151-152 Chúa Chiên Lành
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 4 PS-A Bài 151-152 Chúa Chiên Lành
PS4-A151: CỬA CHUỒNG CHIÊN.. 1
PS4-A152: Khi Đau Khổ Chúa Ẵm Con Lên. 3
 

PS4-A151: CỬA CHUỒNG CHIÊN

Mở đầu Tin Mừng Chúa nhật IV, Mùa Phục sinh, năm A, Chúa Giêsu đã xác định: “Ai không qua PS4-A151

Mở đầu Tin Mừng Chúa nhật IV, Mùa Phục sinh, năm A, Chúa Giêsu đã xác định: “Ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên.” (Ga 10 : 1-2) Và Chúa Giêsu nói thêm: “ Ta là cửa chuồng chiên… Ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân.” (Ga 10: 7-9). Tại sao Chúa ví mình là Cửa chuồng chiên? Ai không qua cửa ấy mà vào, là trộm cướp. Ai qua cửa mà vào, thì được cứu rỗi, tìm được của nuôi thân.
Cửa chuồng chiên là cửa dành cho người chăn chiên và chiên ra vào. Chỉ có người chăn chiên đích thực mới được người giữ cửa mở cho ra vào. Chiên nghe theo tiếng người ấy. Người chăn chiên gọi đích danh từng con chiên và dẫn ra. Người chăn chiên đi trước và đàn chiên theo sau, vì chúng quen tiếng người chăn chiên, và trốn chạy khi nghe tiếng người lạ.
Cửa chuồng chiên ấy là Adam mới, là Chúa Giêsu Kitô đã xuống thế gian mang thân phận yếu hèn của con người, đã giang hai tay trên cây Thánh giá, đã chết  đối với tội lỗi, đã phục sinh, và nay Người sống, là sống cho Thiên Chúa. “Cũng như vì một người duy nhất đã sa ngã mà mọi người bị Thiên Chúa kết án, thì nhờ một người duy nhất đã thực hiện lẽ công chính, mọi người cũng được Thiên Chúa làm cho nên công chính, nghiã là được sống,” (Rm. 5: 18). Để trở nên công chính, để được người chăn chiên dẫn qua cửa chuồng chiên, chúng ta cũng phải đóng đinh con người cũ do tội lỗi thống trị để không còn làm nô lệ tội lỗi nữa,
Cửa chuồng chiên ấy là Bí Tích Thanh Tẩy mà chúng ta đã đón nhận để trở thành con Thiên Chúa, như trong thư gửi tín hữu Rôma (Rm 6: 3-4), Thánh Phao lô đã viết: “ Anh em không biết rằng: khi chúng ta được dìm vào nước thanh thẩy, để thuộc về Chúa Giêsu Kitô, là chúng ta được dìm vào trong cái chết của Người sao? Vì  được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta cùng được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới.”
Cửa chuồng chiên ấy là Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Cũng như Thánh Phaolô viết trong thư thứ 1 gửi tín hữu Rôma (Rm. 8: 38 -39), chúng ta cũng tin chắc rằng: “ cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương qủy lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.”
Cửa chuồng chiên ấy là Thần Khí của Chúa Giêsu Kitô. Con chiên không có Thần Khí, không được làm con Thiên Chúa, không thuộc về Chúa Kitô, không thể đi qua cửa chuồng chiên. “ Ai sống theo tính xác thịt, thì hưóng về những gì thuộc tính xác thịt; còn ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí.” (Rm. 8:5)
Cửa chuồng chiên ấy là Tin Mừng cứu độ. Người chăn chiên biết từng con chiên và ngược lại, từng con chiên biết người chăn chiên. Làm sao để biết chủ chăn của mình? Qua Kinh Thánh, nhất là Tin Mừng, chúng ta biết người chăn chiên ấy; và chúng ta sẽ biết rõ người chăn chiên ấy hơn khi chúng ta biết sống gần gủi và thân mật hơn với các chiên khác trong cùng đàn chiên.
Cửa chuồng chiên ấy là cửa công chính, cửa lòng tin, là Chúa Giêsu Kitô, Đấng Công Chính. Chúng ta được “ Thiên Chúa làm cho nên công chính nhờ lòng tin vào Chúa Giêsu Kitô… nhờ ân huệ của Thiên Chúa ban không, nhờ công trình cứu chuộc được thực hiện trong Chúa Giêsu Kitô.” (Rm. 3: 22-23)
Cửa chuồng chiên ấy là Hội Thánh Chúa. Khi dùng dụ ngôn này và tự cho mình là chuồng chiên, Chúa Giêsu muốn chúng ta hiểu rằng cánh cửa ấy luôn mở rộng, đón mời hết mọi người. Không qua cánh cửa Giáo Hội, là chúng ta không thuộc đàn chiên của Chúa, không được Người bảo vệ, chở che; và như thế là làm mồi ngon cho kẻ trộm hay sói rừng. Đàn chiên con và chiên mẹ đã được Chúa giao phó cho Thánh Phêrô cai quản.
Xét theo tính cách làm chiên, là Kitô hữu, chúng ta phải có những nhiệm vụ và hưởng được những đặc ân như sau :
- được người chăn chiên biết đến, được gọi đích danh từng con chiên một, được nuôi dưỡng nơi bàn Tiệc Thánh Thể. Chúa Giêsu Tử Nạn- Phục Sinh là nguồn cứu độ cho toàn thể nhân loại, cho từng con người. Người muốn chăn dắt, gìn giữ, nuôi sống từng người một. Chúng ta sẽ phải làm gì để dáp lại Lòng Thương Xót vô bờ ấy? chúng ta đã biết gì về người chăn chiên nhân hậu ấy?
- được người chăn chiên gọi đích danh; nhưng chúng ta có đáp lại lời kêu gọi ấy không? hay đáp lại ở mức độ nào? Bổn phận của chúng ta là biết tiếng gọi của chủ chăn. Chỉ một tiếng thôi là tiếng Giêsu. Không có tiếng nào khác để chiên nghe theo mà được yên ổn, an vui, sống mạnh và sống hạnh phúc.
- được chủ chăn bảo vệ. Chúng ta tin tưởng rằng Chúa Giêsu đã lấy mạng sống mình để bảo vệ, để cứu thoát chúng ta khỏi tội lỗi, khỏi cái chết hủy diệt để đưa chúng ta vào sự sống Phục sinh vĩnh cửu. Chúng ta có chịu để cho Chúa bảo vệ hay lại đi tìm những chỗ dựa khác như tiền tài, danh vọng, quyền lực, tiện nghi vật chất...? Chúng ta có vểnh tai mà nghe tiếng chủ chăn gọi để chạy đến với Người liền hay thích nghe theo tiếng gọi của xác thịt, của tội lỗi ? Thích lang thang phiêu du vào những cuộc mạo hiểm trần gian tuy vẫn biết sói rừng đang rình rập, kẻ trộm là tội lỗi, xác thịt, ý riêng, ghen ghét đang gài bẩy ?
- biết phân biệt tiếng người lạ, tiếng người chăn thuê với tiếng đích thực của người chủ chăn. Với người chăn thuê, họ sẽ chạy trốn khi sói rừng xuất hiện, mặc cho đàn chiên tản mác. Họ không thí mạng sống vì đàn chiên, vi đàn chiên không thuộc về họ.
- biết sống liên kết với các chiên khác. Chúng ta có thái độ nào khi cùng các chiên khác đang gặm cỏ trên đồng? Đố kỵ hay thân thiện? Nhường nhịn chia sẻ hay ganh ghét tranh phần? Thương yêu hay hận thù? Tiếp đón, giúp đỡ hay làm ngơ bỏ mặc? Cộng tác hay dửng dưng? Đối thoại hay khép kín?
Lạy Chúa, xin cho chúng con an tâm làm bổn phận Chúa đã giao phó, vì Chúa luôn ở bên chúng con để đáp ứng cho chúng con mọi nhu cầu khác. Xin biến đổi chúng con để từ nay chi biết lắng nghe tiếng Chúa kêu gọi, dù có mãi mê gặm cỏ đâu đâu, cũng biết chạy về ngay với Chủ Chăn của mình
Linh mục Trịnh Ngọc Danh
 

PS4-A152: Khi Đau Khổ Chúa Ẵm Con Lên

Mỗi khi nhìn thấy những đau khổ của tha nhân hay những bất hạnh xảy ra chung quanh, trong tâm PS4-A152

Mỗi khi nhìn thấy những đau khổ của tha nhân hay những bất hạnh xảy ra chung quanh, trong tâm hồn tôi lại phảng phất lời bài hát Dấu chân của Đức Cố Giám mục Giuse Vũ Duy Thống với giai điệu mượt mà:
“Bao nhiêu dấu chân qua, bấy nhiêu niềm cảm tạ.
Đôi khi có những bước phôi pha, mà hình bên bóng chẳng rời xa.
Hôm nao thấy dấu chân đôi: Đó là Chúa đi bên tôi.
Hôm nào còn một dấu chân thôi: Là bởi vì Chúa ẵm tôi lên rồi”.
Lời bài hát dựa trên một giấc mơ kể rằng: Có một chàng trai ngày nào cũng đi dạo bộ với Chúa Giêsu trên bãi biển rất êm ả và bình yên. Chàng thích thú vì những dấu chân song hành như hai người bạn. Đến một ngày sóng to gió lớn, chàng lại chỉ thấy có một dấu chân. Trong hoảng hốt và sợ hãi, chàng hỏi Chúa đi đâu lúc cuộc đời đầy biến động. Chúa trả lời: “Chính những lúc ấy Ta đang bồng bế con trên tay”.
Suy nghĩ của chàng thanh niên cũng là suy nghĩ của nhiều người chúng ta. Khi đau khổ dường như chỉ thấy dấu chân của mình lê thê bước, nhưng đâu hiểu rằng dấu chân ấy là chính Chúa đang nỗ lực dìu chúng ta qua khổ nạn.
Nhìn vào lịch sử cứu độ chúng ta thấy có rất nhiều vị thánh đã được Thầy Giêsu dìu qua khó khăn những đoạn đường đắng cay của cuộc đời. Chúng ta thử đồng hoá mình với những nhân vật trong Tin Mừng để thấy Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta bao giờ. Nhất là trong những lúc bị hiểu lầm, bị kết án, bị khổ đau bởi nghèo đói và bệnh tật.
Hãy nhìn xem một Madalena bị xã hội lên án, ruồng bỏ…lại được ngồi dưới chân Chúa. Một Giakêu bị xếp vào hạng người bất chính, lại được Chúa đồng bàn ăn uống…
Hãy nhìn xem người bất toại đã quá nửa đời người nằm ăn xin ở Betsaida hay người phụ nữ bị băng huyết đã quá khổ bởi bệnh tật, và biết bao người phong hủi sống lấy lất bên ngoài xã hội, thế mà Chúa đã đến và giải cứu họ.
Hãy nhìn xem những người bị ma quỷ khống chế đến nỗi chẳng còn là người, sống lây lất, điên rồ thế mà Chúa đã cho họ trở về trong tự do của con người.
Dường như Chúa không bỏ rơi một ai đang đau khổ, điều cần là sự kiên nhẫn trong lời cầu nguyện và luôn xác tín sự hiện diện của Chúa trong đời sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống đầy gian truân.
Lời Chúa hôm nay, Chúa Giêsu sánh ví tình thương của mình như tình thương của người mục tử dành cho đàn chiên. Người mục tử tốt lành đầy yêu thương luôn gắn bó với đàn chiên, luôn sẵn sàng hy sinh cả mạng sống mình vì lợi ích đàn chiên. Ngài chính là vị mục tử mà bài đáp ca đã ca ngợi rằng: Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tuơi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính. Lạy Chúa, dầu qua thung lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có chúa ở cùng con”.
Người mục tử không bỏ đàn chiên mà hết lòng ra tay cứu giúp. Ngài vẫn tiếp tục cúi xuống băng bó từng vết thương và cõng trên vai và đưa về ràn trong tình yêu bao bọc của Ngài.
Giữa khủng hoảnh Covid 19 nhân loại cảm tưởng như đang đơn độc đối phó với sự dữ, khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi và sợ hãi. Nhưng hãy tin vào Thiên Chúa. Ngài im lặng cũng có lý do. Giống như cha mẹ khi thấy con cái khổ đau, tuy không nói ra nhưng vẫn tìm cách để cho con cái bớt khổ đau. Thiên Chúa chúng ta tốt lành, chắc Ngài cũng khổ nhiều khi nhân loại chìm trong khổ sầu. Ngài cũng đang nói với chúng ta giữa cơn gian nguy này, hãy để lòng mình trong thinh lặng sẽ nghe được tiếng sáo của người mục tử đang gọi đàn. Hãy về hợp đoàn. Hãy đến với lòng thương xót của Chúa để tìm sự bình an giữa trăm bề sự dữ. Hãy để Thiên Chúa lo liệu mọi sự cho chúng ta và hãy an tâm phó thác nơi Ngài. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây