Suy Niệm Tin Mừng Lễ Mình Máu Thánh Chúa ABC Bài 101-150 Mầu Nhiệm

Thứ tư - 30/05/2018 11:44
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Mình Máu Thánh Chúa ABC Bài 101-150 Mầu Nhiệm Tình Yêu
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Mình Máu Thánh Chúa ABC Bài 101-150 Mầu Nhiệm Tình Yêu
Suy Niệm Tin Mừng Lể Mình Máu Thánh Chúa ABC Bài 101-150 Dấu Chỉ Tình Yêu
THÁNHTHỂ-101: Bánh làm no thoả đói khát thiêng liêng. 2
THÁNHTHỂ-102: MÁU CHÚA GIÊSU - Hoàng Quy. 4
THÁNHTHỂ-103: Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy. 6
THÁNHTHỂ-104: Mầu nhiệm Thánh Thể. 9
THÁNHTHỂ-105: ĐÂY LÀ MÌNH TÔI SẼ BỊ NỘP VÌ ANH EM. 14
THÁNHTHỂ-106: THÁNH THỂ - TÌNH YÊU VỊ THA.. 16
THÁNHTHỂ-107: KẺ PHÀM NHÂN ĐƯỢC ĂN BÁNH THIÊN THẦN.. 19
THÁNHTHỂ-108: MÌ ĂN LIỀN ! 21
THÁNHTHỂ-109: LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA GIÊ-SU.. 23
THÁNHTHỂ-110: CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ, LƯƠNG THỰC.. 27
THÁNHTHỂ-111: AI ĂN BÁNH NÀY SẼ ĐƯỢC SỐNG MUÔN ĐỜI 32
THÁNHTHỂ-112: MÌNH VÀ MÁU ĐỨC KITÔ.. 34
THÁNHTHỂ-113: Bữa Tiệc Vượt Qua. 39
THÁNHTHỂ-114: Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta. 41
THÁNHTHỂ-115: PHÉP THÁNH THỂ CHÍ THÁNH.. 44
THÁNHTHỂ-116: THIÊN CHÚA LÀ LƯƠNG THỰC.. 47
THÁNHTHỂ-117: LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ.. 52
THÁNHTHỂ-118: CHÚA GIÊSU HIỆN DIỆN TRONG THÁNH THỂ.. 56
THÁNHTHỂ-119: Này là Máu Ta” (Mc 14,24) – ĐTGM. Ngô quang Kiệt 59
THÁNHTHỂ-120: SNLC/541 - Thánh Thể. 62
THÁNHTHỂ-121: CSTM/146 – Bữa tiệc. 63
THÁNHTHỂ-122: Các con lại không thức với Thày được một giờ sao?. 65
THÁNHTHỂ-123: BÀI CA KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ! 67
THÁNHTHỂ-124: MẦU NHIỆM CỦA TÌNH YÊU VÀ HI ỆP NHẤT.. 70
THÁNHTHỂ-125: Loại bánh con người khao khát 73
THÁNHTHỂ-126: Thánh Thể. 75
THÁNHTHỂ-127: Chúa Giêsu là niềm mong đợi của mọi người. 77
THÁNHTHỂ-128: Nạn đói và sự hiệp thông- JKN.. 79
THÁNHTHỂ-129: Thánh Thể, bí tích của sự chia sẻ- Fr Jude Siciliano. 80
THÁNHTHỂ-130: HY SINH Vỉ ANH EM... 85
THÁNHTHỂ-131: ĐÓI TÌNH THƯƠNG.. 90
THÁNHTHỂ-132: HẠNH PHÚC TRẦN GIAN LĂN KHÓE MẮT.. 91
THÁNHTHỂ-133: Bánh. 95
THÁNHTHỂ-134: LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA GIÊ-SU.. 98
THÁNHTHỂ-135: CHÚA NHẬT LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ.. 102
THÁNHTHỂ-136: Tấm bánh tình yêu – ĐTGM. Ngô quang Kiệt 104
THÁNHTHỂ-137: Bí tích Thánh Thể. 107
THÁNHTHỂ-138: Một trao đổi khôn tưởng. 109
THÁNHTHỂ-139: Thánh lễ làm cho chúng ta trở thành anh em.. 110
THÁNHTHỂ-140: Tình yêu của Thiên Chúa. 112
THÁNHTHỂ-141: Chúa nhật Mình và Máu Thánh Chúa. 115
THÁNHTHỂ-142: BÁNH HẰNG SỐNG BỞI TRỜI 120
THÁNHTHỂ-143: BÍ TÍCH THÁNH THỂ VÀ VIỆC BẢO VỆ TIN.. 127
THÁNHTHỂ-144: ĐỂ THỰC SỰ LÀ SỐNG.. 134
THÁNHTHỂ-145: Mầu nhiệm ẩn khuất 138
THÁNHTHỂ-146: Thánh Thể bảo chứng của Tình Yêu. 140
THÁNHTHỂ-147: Biết Bao Điều Kỳ Diệu. 144
THÁNHTHỂ-148: Bánh hằng sống - Trần Mỹ Duyệt 149
THÁNHTHỂ-149: Sống Bí Tích Thánh Thể là Sống Sứ Điệp Lòng Thương Xót 152
THÁNHTHỂ-150: Vài tâm tình khi mừng lễ Mình Máu Thánh. 158

 

THÁNHTHỂ-101: Bánh làm no thoả đói khát thiêng liêng

LỄ MÌNH THÁNH CHÚA, C

St 14:18-20; 1Cr 11:23-26; Lc 9:11b-17

 

Phụng vụ lời Chúa trong thánh lễ hôm nay nêu ra cái bối cảnh lịch sử của Bí tích Thánh thệ Bài: THÁNHTHỂ-101


Phụng vụ lời Chúa trong thánh lễ hôm nay nêu ra cái bối cảnh lịch sử của Bí tích Thánh thể. Bài trích sách Sáng thế cho thấy có một lời tiên tri nào đó về Bí tích Thánh thể được tiềm ẩn khi Menkisêđê, thày cả thượng phẩm dâng bánh và rượu. Thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi tín hữu Corintô nhắc lại cái ý nghĩa của lời Chúa khi lập Bí tích Thánh thể. Còn Phúc âm ghi lại việc Chúa làm phép lạ nuôi dưỡng đám đông bằng của ăn vật chất. Dân chúng đến nghe Chúa để được nuôi dưỡng bằng lời Chúa, rồi Chúa lại nuôi dưỡng thân xác họ bằng bánh và cá. Chúa tỏ mối quan tâm đối với dân chúng bằng cách làm no thoả nhu cầu đói khát của họ. Cũng như Chúa dùng quyền năng biến năm cái bánh và hai con cá ra nhiều để nuôi đám đông chừng năm ngàn người đàn ông, Chúa cũng dùng quyền năng biến đổi bánh rượu thành thịt máu Người để nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của loài người.

Chúa ban mình máu Người làm của ăn thiêng liêng. Vậy điều ta cần có là bày tỏ nhu cầu đói khát thiêng liêng. Việc đói khát của ăn thiêng liêng phải bao hàm việc đói khát lời Chúa, đói khát bánh hằng sống, đói khát sự thật, sự thiện hảo và sự công chính. Hôm nay ta cần tự hỏi: ta thường khao khát những gì? Có phải ta khao khát giàu sang, phú quí, khao khát tiếng tăm, khao khát được biết đến? Trong phúc âm hôm nay ta thấy, việc đói khát lời Chúa khiến đám đông đi theo Chúa, và khi họ cảm thấy kiến bò bụng, thì Chúa lại nuôi dưỡng thân xác họ. Đó chính là ý nghĩa lời Chúa: Vậy hãy lo tìm Nước của Người, còn các thứ kia Người sẽ thêm cho (Lc 12:31).

Từ khi Chúa lập Bí tích thánh thể, hàng triệu người đã tìm đến cầu nguyện trước Mình Thánh Chúa để tìm sức trợ lực, tìm sự an ủi cho cuộc sống. Họ đến để bày tỏ nỗi lòng, những lo âu, sợ hãi, thất vọng. Họ đến để trút những gánh nặng, những phũ phàng của cuộc sống, những nỗi khổ tâm của cá nhân cũng như gia đình vào lòng từ ái của Chúa. Họ đáp lại lời Chúa mời gọi: Hỡi tất cả những ai đang vất va, mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Hãy mang lấy ách của tôi, và học với tôi vì tôi hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Và tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách của tôi thì êm ái và gánh tôi nhẹ nhàng (Mt 11:28-30).

Đẻ đáp lại lời Chúa mời gọi, ta hãy tìm đến Chúa ngự trong Bí tích Thánh Thể là nguồn sức mạnh, là niềm vui, niềm an ủi, là sự cậy trông và là lẽ sống của cuôc đời. Khi mẹ Têrêsa được hỏi tại sao bà có đủ nghị lực làm việc phục vụ trẻ nghèo bên An độ một cách liên tục và hăng say như vậy? Bà trả lời rằng Chúa Thánh Thể là sức mạnh của bà và bà cầu nguyện hàng giờ trước Mình thánh Chúa. Còn vô vàn vô số những người tín hữu khác, có cả người Tin lành, đã đến nhà thờ có Mình thánh Chúa ngự để cầu nguyện. Họ quì gối, cúi mặt xuống cầu nguyện thầm thĩ với Chúa. Họ ngồi đó một mình ở góc nhà thờ có khi trong bóng tối hàng giờ đồng hồ, một mình họ với Chúa. Họ để cho dòng lệ tuôn trào vì đau khổ hoặc vui mừng.

Chúa luôn ở đó chờ đợi ta. Ta có thể đến với Chúa bất cứ lúc nào, ngày đêm nếu nhà thờ mở cửa. Ta không cần kêu điện thoại, cũng không cần làm hẹn trước xem Chúa có nhà không và cũng không cần gõ cửa. Ở đây trước nhà chầu có Mình thánh Chúa ngự, ta có thể nói với Chúa dựa theo tư tưởng của thánh Augustinô: Lạy Chúa tâm hồn con sẽ còn lo âu khắc khoải cho tới khi con sẽ phải tuyệt vọng, hoặc đi đến kết luận là chỉ có Chúa mới giải đáp được những thắc mắc của tâm hồn con, mới đáp ứng được những nhu cầu khát vọng của con, chỉ có Chúa mới là lẽ sống của đời con, và chỉ có Chúa mới là cùng đích của đời con...

NS Dân Chúa Mỹ Châu

Lm. Trần Bình Trọng, USA


 

THÁNHTHỂ-102: MÁU CHÚA GIÊSU - Hoàng Quy

Để chúng ta đi vào thẩm cung của việc cầu nguyện xin ơn chữa lành với Chuỗi hạt Lòng: THÁNHTHỂ-102


Để chúng ta đi vào thẩm cung của việc cầu nguyện xin ơn chữa lành với Chuỗi hạt Lòng Thương Xót, chúng tôi xin mời quý vị cùng với chúng tôi tiếp tục đi vào tìm hiểu ý nghĩa của việc Máu Châu Báu Chúa Giêsu bao bọc, che chở chúng ta như thế nào. Ngay trong Cựu Ước, ông Gióp hàng ngày đã thực hiện công việc sát tế các con vật bằng với số lượng là bẩy người con trai và ba cô con gái, để xin Chúa bao bọc các con ông và tha thứ lỗi lầm cho các con ông: «Mỗi khi hết vòng tiệc tùng, ông Gióp cho gọi họ đến đ thanh tẩy họ; rồi ông dậy thật sớm, dâng lễ toàn thiêu cho mỗi người trong họ, vì ông tự nhủ: “Biết đâu các con trai ta đã chẳng phạm tội và nguyền rủa Thiên Chúa trong lòng!” Lần nào ông Gióp cũng làm như thế» (G 1:5). Máu các con vật bị sát tế đó dùng làm của lễ dâng hiến Thiên Chúa chính là máu bao bọc các con cái ông. Đây, chúng ta hãy nghe Xatan thú nhận trước mặt Chúa: «Bấy giờ Đức Chúa phán với Xa-tan: “Ngươi từ đâu tới?” Xa-tan thưa với Đức Chúa: “Rảo quanh cõi đất và lang thang khắp đó đây. Đức Chúa phán với Xa-tan: «Ngươi có đ ý đến Gióp, tôi tớ của Ta không? Thật chẳng có ai trên cõi đất này giống như nó: một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác! « Nhưng Xa-tan thưa lại với Đức Chúa: «Có phải Gióp kính sợ Thiên Chúa mà không cầu lợi chăng? Chẳng phải chính Ngài đã bao bọc, chở che nó tư bề, nó cũng như nhà cửa và tài sản của nó sao? Ngài đã ban phúc lành cho công việc do tay nó làm, và các đàn súc vật của nó lan tràn khắp xứ» (G 1:7-10).

Trong Tân Ước, máu của con vật bị sát tế đó không ai khác hơn là Con Chiên Thiên Chúa, chính là Chúa Giêsu, người Con duy nhất và yêu quý của Chúa Cha đã đổ máu trên thập giá để bao bọc mọi người chúng ta. Trong cuốn 'The Blood', cuốn sách bán chạy nhất của tác giả Benny Hinn, ông diễn tả thật thâm sâu về Máu Chúa Giêsu: «Chúa Giêsu đã dời bỏ ngai thiên cung để đến nằm trên thập giá, nhờ đó Ngài đem đến cho chúng ta ơn cứu độ. Và sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ, Ngài đã dời bỏ thập giá để về ngai thiên cung, từ nơi đây Ngài trở thành vị Thượng Tế và mở đường cho chúng ta bước vào nơi Thiên Chúa hiện diện».

Từ đây ông hướng chúng ta về việc cử hành Bữa Ăn Tối của Chúa Giêsu. Mỗi lần chúng ta cử hành Bữa Ăn này chúng ta hãy nhớ rằng chính nhờ Máu của Ngài, chúng ta được nối kết đi vào sống thân tình với Thiên Chúa. Và mỗi lần chúng ta tôn vinh những gì Ngài đã hoàn thành cho chúng ta khi Ngài bẻ mình và đổ máu cho chúng ta, khi đó Thiên Chúa đến hiện diện tràn đầy trong chúng ta. Mỗi lần chúng ta cử hành Thánh Lễ thiêng liêng bằng việc tưởng nhớ như Chúa đang bẻ mình cho chúng ta ăn và đổ máu cho chúng ta uống, lúc đó dầu thánh của Chúa chảy xuống trên chúng ta để chữa lành chúng ta. Thần lực của chúng ta khơi nguồn từ đây. Chính Thánh Thể Chúa Giêsu, gồm cả thịt và máu, đem lại ơn chữa lành cho thế giới, cho quê hương, cho Giáo Hội, cho gia đình và cho những ai chúng ta muốn cầu nguyện cho. Như vậy giờ đây chúng ta hiểu được mỗi lần chúng ta tôn vinh Thánh Thể và Thánh Giá, Chúa Thánh Linh xuất hiện và Ngài đụng chạm đến cuộc sống chúng ta. Con đường đi của ơn chữa lành là như thế đó.

Ông Gióp đã bao bọc gia đình ông bằng máu các con vật bị sát tế, còn chúng ta, chúng ta được chính Con Thiên Chúa trở thành vật bị sát tế để máu của Ngài bao bọc chúng ta. Còn diễm phúc nào cao cả và thần hiệu hơn, thế thì tại sao chúng ta còn ngần ngại chưa chạy đến cầu khẩn Máu Châu Báu của Ngài bao bọc chúng ta, gia đình chúng ta, Giáo Hội chúng ta và quê hương chúng ta và toàn thế giới. Chúa bảo chúng ta hãy đứng bất động và nhìn xem Ngài chiến đấu cho chúng ta. Bất động ở đây không có nghĩa là thụ động, nhưng qua cầu nguyện, chúng ta hãy xức Máu của Ngài trên chúng ta và trên những ai chúng ta muốn cầu nguyện cho. Mỗi lần chúng ta hình dung ra mình đang đứng dưới chân thánh giá và nài xin Chúa đổ Máu Châu Báu của Ngài trên chúng ta và trên những ai chúng ta muốn cầu nguyện cho, chính là chúng ta xức Máu Chúa đó. Mỗi lần chúng ta lần chuỗi hạt Lòng Thương Xót là chúng ta xức Máu Chúa đó. Máu thần lực vô song đó sẽ bao bọc và chữa lành chúng ta và những ai chúng ta cầu nguyện. Công việc Xức Máu này không phải chúng ta chỉ xức một vài lần xong là thôi, nhưng trái lại, chúng ta phải theo gương ông Gióp là xức đều đặn hàng ngày.

Công việc Xức Máu này chúng ta phải thực hiện không phải chỉ do thôi thúc ích kỷ của chúng ta là xin ơn Chúa chữa lành, nhưng chính yếu hơn, phải do lòng yêu mến, nghĩa là mỗi lần chúng ta đến Xức Máu Châu Báu của Chúa là một lần chúng ta đi vào kết hiệp thân tình với Ngài. Ngài không trở thành phương tiện chữa lành của chúng ta, nhưng Ngài phải trở thành mục tiêu chúng ta đạt tới. Chúng ta càng đến với Ngài, càng đi vào thông hiệp với Ngài, càng sống yêu thương Ngài, Máu Châu Báu của Ngài như luồng Máu Đỏ phát xuất từ Lòng Thương Xót, càng bao bọc chúng ta. Lời cầu nguyện của chúng ta như vậy sẽ được thấm đượm bằng Máu của Ngài. Với Máu của Ngài đầy tràn trong chúng ta thì còn hiểm nguy, thử thách nào, khó khăn, trở ngại hay bệnh tật nào có thể làm chúng ta sợ hãi nữa? Khi đó, tất cả đều trở thành ân huệ của Ngài. Lúc đó, luồng sáng Mầu Xanh lạt phát xuất từ trái tim Lòng Thương Xót Chúa bao bọc chúng ta. Và lúc đó, chúng ta chỉ còn một việc duy nhất là hướng về Chúa để ca ngợi Chúa, để tạ ơn Ngài.

Hãy đến đứng dưới chân cây thánh giá mỗi ngày, hãy đến rước Máu Chúa mỗi ngày, ít nhất rước lễ thiêng liêng trong cầu nguyện, để chúng ta nhận lãnh những phước lộc của Máu Châu Báu Chúa Giêsu: Máu che chở, Máu tha thứ, Máu xót thương, Máu ân tình, Máu bình an, Máu hòa giải, Máu tẩy rửa, Máu thánh hóa, Máu cứu độ. Và như vậy, quả thực Máu Chúa Giêsu trở thành nguồn mạch đem Ba Ngôi Thiên Chúa đến hiện diện tràn đầy trong chúng ta và đem chiến thắng đến cho chúng ta. Biết xức Máu Chúa đều đặn mỗi ngày, chúng ta sẽ là những người chiến thắng. Và ngược lại, không xức Máu Chúa đều đặn hàng ngày, chúng ta sẽ trở thành những kẻ chiến bại.


 

THÁNHTHỂ-103: Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy

Lễ Mình, Máu thánh Chúa Lc 9: 11b - 17, ngày 13-06-2004

Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy. (1 Cor, 11 : 24)

 

Chúa nhựt tuần sau là ngày Father day, nhưng tôi đã nghe đài phát thanh, truyền hình và báo: THÁNHTHỂ-103


Chúa nhựt tuần sau là ngày Father day, nhưng tôi đã nghe đài phát thanh, truyền hình và báo chí nói rất nhiều về người cha. Một câu mà tôi thích nhất đã nghe được là:

Tình cha như bầu trời lồng lộng,

Lòng mẹ như biển rộng mênh mông.

Trong kinh thánh, Thiên Chúa được diễn tả qua hình ảnh của một người Cha.

Cha tôi mất sớm, lúc tôi mới lên 14, nhưng hình ảnh của người cha vẫn canh cánh bên lòng. Vì là con nhà nghèo, nên tôi cảm nghiệm được rất sớm và rất rõ cái công ơn của người cha. Cái cảnh người cha lam lụ, vất vả, mồ hôi đổi lấy bát cơm để nuôi tôi. Nhất là cái di sản tinh thần mà người cha đã để lại. Trước khi nhắm mắt lìa đời, người nắm tay tôi và dặn: Con hãy gắng mà vươn lên ! Con hơn cha là nhà có phúc !

Nhân dịp này, xin mọi người cùng tôi vinh danh người cha của mình, hoặc còn sống hoặc đã qua đời.

Hình ảnh người cha rất thân thương ấy dẫn đưa tôi đến hình ảnh một người cha khác mà trong bài đọc 2 hôm nay liên quan đến bí tích Thánh thể.

Chính trong đêm bị nộp, một đêm vô cùng giao động, bị phản bội bơi một người đệ tử và bị giao nạp cho kẻ thù, Đức Giêsu đã lập bí tích Thánh thể để làm của ăn nuôi sống linh hồn tôi. Cha tôi đã đổ mồ hôi, nuôi sống tôi. Đức Giêsu đã lấy thịt, máu mình mà nuôi sống linh hồn tôi.

Ôi! trời cao lồng lộng, biển rộng mênh mông, làm sao có thể so sánh được với mối tình nầy. Tình cha thương con. Tình Chúa thương tôi. Cha thương con biển hồ lai láng. Ôi đẹp làm sao !

Làng tôi đã nghèo, mà tiền nhân lại đặt cho cái tên nghe nó quê làm sao Làng Gia chiểu thuộc quận (huyện) Hoài ân. (Hoài ân là nhớ ơn).

Người Mỹ một năm chỉ có một ngày Nhớ ơn, ngày Thanksgiving. Nhưng thực ra một năm 365 ngày, ngày nào cũng phải là ngày hoài ân cả.

Thánh lễ Misa là hy lễ tạ ơn. Nhớ ơn cha mẹ không gì bằng thực hành những điều cha mẹ dạy, nhất là những lời trối trăn trước khi chết. Nhớ ơn Chúa không gì bằng thực thi những gì mà Người đã dạy trong bữa tiệc ly, trước khi chết, khi Người nói với các môn đệ: Hãy làm việc nầy mà nhớ đến Thầy.

Việc nầy là việc gì ?

Thưa là :Cầm lấy, chúc tụng, bẻ ra và phân chia.

Những cử điệu mà chúng ta vừa nghe trong bài tin mừng của Thánh Luca. Cùng một cử điệu mà Đức Giêsu đã làm tại làng Ê-mau trước mặt hai môn đệ trong Luca, đoạn 24 câu 30.

Cầm lấy tức là nhận lãnh, nhận lãnh những gì mà TC đã trao ban: Tài năng, sức khỏe, tiền của, con cái... dù ít hay nhiều, thảy đều là của Chúa. Tất cả đều là hồng ân.

Không phải nhận rồi đem chôn vùi dưới đất như tên đầy tớ lười biếng trong dụ ngôn Những nén bạc, trong Mt 25, 24-30. Cũng không phải nhận rồi, ra riêng một xó để ăn một mình. Nhưng sau khi nhận lãnh phải có thái độ biết ơn (hoài ân), dâng lời chúc tụng như hai ông Melchizedec và Abraham đã làm (trong bài đọc 1).

Nhận rồi, bẻ ra, phân chia cho kẻ khác với, bấy giờ ân sủng của Chúa sẽ tuôn xuống dồi dào và chính lúc ấy phép lạ mới xảy ra. Ai nấy đều ăn no nê mà còn dư 12 thúng và 12 môn đệ mang về mỗi ông một thúng.

Đức Giêsu cũng có thể dùng quyền năng của Người khiến bánh từ trời rơi xuống như man na xưa, đã nuôi dân Israel trong sa mạc hoặc khiến đá trơ nên bánh như Sa tan đã đề nghị.(Mt 4: 3) Nhưng không, Chúa dùng 5 chiếc bánh và 2 con cá của một em bé. Rõ ràng là Chúa muốn các môn đệ và cả chúng ta nữa cộng tác với Người để làm nên phép lạ. Khi Người bảo: Chính anh em hãy cho họ ăn, Chúa đã thấy trước cái khả năng hạn hẹp của các môn đệ và diễn tiến của sự việc. Nhưng các môn đệ đã vận dụng hết khả năng của mình, lục lọi trong đám đông để tìm cái gì mình đang có. Cũng có thể trong quỹ do Judas Iscariot giữ còn ít tiền, nhưng làm sao mua cho đủ và mua ơ đâu ra, trong lúc trời sắp tối, nơi hoang vắng cho trên 5,000 người ăn, một nhu cầu không phải nhỏ. Đành bất lực, các ông mới chạy đến Chúa: Chúng con chỉ có 5 chiếc bánh và 2 con cá thôi. Các ông đã trao cho Chúa để rồi các ông cũng nhận lại từ tay của Chúa mà phân phát cho đám đông.

Rõ ràng là Chúa muốn đón nhận những gì do con người mang đến, cho dù rất bé nhỏ để Chúa làm nên phép lạ. Cũng như một chút nước pha vào chén rượu nho (Pv Thánh thể) để được tham dự vào thiên tính của Chúa.

Mừng kính lễ Mình Máu thánh Chúa, ngày lễ của tình yêu, ngày lễ của sự hoài ân, nhớ ơn. Yêu là cho đi để rồi nhận lại một cách dồi dào và sung mãn. Nhớ ơn Chúa là thực thi những điều mà Chúa đã dạy trong bữa tiệc ly. Cầm lấy, tạ ơn, bẻ ra và phân chia.

Xin cho con biết đón nhận, biết nhớ ơn, biết bẻ ra và biết chia sẻ với anh chị em mình. Đó là hy lễ misa mỗi ngày con dâng tới Chúa.

Mỗi khi chúng con làm như vậy là chúng con nhớ đến Thầy./.

Happy Father Day !Phó Tế Jos. Huỳnh Văn Ngọc



 

THÁNHTHỂ-104: Mầu nhiệm Thánh Thể

VietCatholic News (29/10/2004 )

MẦU NHIỆM THÁNH THỂ

Thưa quý vị,

 

Nhân năm Thánh thể, xin gởi đến quý vị vài tư tưởng nhỏ để tuỳ nghi sử dụng. Trước hết về ý: THÁNHTHỂ-104


Nhân năm Thánh thể, xin gởi đến quý vị vài tư tưởng nhỏ để tuỳ nghi sử dụng. Trước hết về ý nghĩa bữa ăn. Nó là nhu cầu căn bản của loài người. Ai ai cũng phải ăn uống để sống. Tuy nhiên ăn uống cũng mang lại nhiều vui thích. Trong các thành phố, làng mạc, đâu đâu cũng thấy quán ăn mọc lên như nấm, vậy mà vẫn chưa đủ. Nhà nào cũng có bếp nấu ăn. Tôi không nhớ từ tấm bé đã có lần nào chê ghét ăn uống chưa? Người ta sáng kiến ra đủ mọi loại lương thực, thực phẩm. Đơn giản như gói mì tôm, thịnh soạn như các cao lương mỹ vị. Những biến cố của cá nhân, gia đình, xã hội đều có bữa tiệc để khoản đãi người thân, bạn bè, khách khứa. Trong đó các món ăn giữ phần quan trọng nhất. Sinh nhật, cưới hỏi, giỗ chạp, thăng quan, tiến chức, đỗ đạt, hội hè, ngoại giao, quốc khánh, nhóm họp lớn bé đều có các bữa tiệc ghi dấu. Cho nên ăn uống là sinh hoạt quan trọng nhất của con người. Không những nó nuôi sống chúng ta, nhưng còn thắt chặt tình đoàn kết nhân loại. Nó gắn bó ông bà, cha mẹ, con cái trong gia đình. Nó chia sẻ tình làng nghĩa xóm, thân nhân, bạn bè. Nó hàn gắn mối bất hoà giữa các quốc gia, quốc tế. Trong các tôn giáo bữa ăn còn giữ vai trò quan trọng hơn. Từ ý nghĩa vật chất chuyển sang ý nghĩa tinh thần. Thí dụ bữa ăn Vượt Qua của dân Do thái hoặc bữa Agapê thánh thể của chúng ta hôm nay. Chúng mang chiều kích thiêng liêng tối quan trọng cho tâm linh mỗi người. Dân Istael kỉ niệm Thiên Chúa giải thoát họ khỏi ách nô lệ Ai Cập, dẫn đưa họ tới tự do của quê cha đất tổ. Người tín hữu qua bữa ăn Thánh Thể kính nhớ Chúa Giêsu đã chịu khổ nạn, chịu chết và sống lại ban ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại.

Cho nên Chúa Giêsu đã đánh giá cao các bữa ăn, dù là các bữa Mẹ Ngài nấu ở Najaret, bạn bè thiết đãi trên đường truyền giáo hay bữa ăn thân mật với các tông đồ, môn đệ. Liệu quý vị đã đếm các bữa ăn Ngài dùng trong Phúc âm chưa? Tôi nghĩ lên đến hàng trăm, hàng chục đến nỗi mấy thầy biệt phái chê Ngài là hay ăn uống (Lc 7,34). Ngài còn là đầu bếp nữa đấy. Hai lần nhân bánh lên nhiều trong sa mạc. Một lần nuôi 5 ngàn, lần khác nuôi 4 ngàn (Mc 6,30; 8,1). Sau khi sống lại Ngài vẫn ăn uống với các môn đệ và còn dọn bữa cho các ông gồm cá nướng và bánh ở bờ hồ Tibêria (Ga 6,29). Ngoài ra trong giáo lý của mình Ngài thường so sánh Nước Trời với bữa tiệc thịnh soạn. Phép lạ đầu tiên Ngài làm là biến nước thành rượu tại tiệc cưới Cana (Ga 2,1). Vậy thì việc ăn uống không chỉ là sinh hoạt thể lí mà còn mà còn là biểu tượng của lương thực tâm linh. Chúng ta không những nhai, nuốt, tiêu hoá thức ăn mà còn chia sẻ mồ hôi nước mắt, nhọc nhằn, tình cảm với nhau. Sau khi rời khỏi bàn ăn, không những chúng ta được lại sức khoẻ thể xác mà còn tăng trưởng tâm linh, thêm phần đoàn kết, liên đới, hoà thuận xã hội. Cho nên người ta chọn bữa ăn để quy tụ, hội họp, vui mừng. Chúa Giêsu cũng đã chọn bữa ăn để trở nên một với tín hữu.

Có điều khác biệt là khi chúng ta ăn uống với chủ nhân bữa tiệc. Chúng ta không liên kết nên một với ông ta, mặc dù ông cung cấp lương thực, thực phẩm cho chúng ta. Giỏi lắm thì chúng ta hợp nhất về tinh thần, lòng yêu mến quý trọng nhau. Trường hợp của Chúa Giêsu lại khác. Ngài ban chính thịt máu mình cho chúng ta ăn uống. Ngài nuôi dưỡng nhân loại bằng chính máu thịt mình làm cho linh hồn mỗi người thêm vững mạnh về phần thiêng liêng. Ngài kết hợp với họ trong đời sống siêu nhiên, ban cho họ khả năng bất tử, trường sinh muôn thuở. Điều này không chủ nhân thế gian nào làm được. Ngài kết hợp với khách ăn một cách toàn vẹn đến nỗi thức ăn thể xác chỉ là tượng trưng. Chúng ta có thể nhai, nuốt, nếm, tiêu hoá ông chủ Giêsu mà không gặp trở ngại nào! Ngược lại hoàn toàn ngọt ngào và vui thoả.

Lúc Chúa Giêsu tuyên bố chân lý này, thì nhiều người không hiểu. Họ bỏ đi, cho là nghịch nhĩ, khó nghe. Thánh Gioan kể: người Do thái liền tranh luận với nhau sôi nổi, họ nói: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt của ông ta được?” Đức Giêsu nói với họ: “Thật tôi bảo thật các ông; nếu các ông không ăn thịt và uống máu con người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời…” Nhiều môn đệ liền nói: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi.” (Ga 6,52) Họ ngạc nhiên cũng phải, xưa nay bánh là bánh, rượu là rượu, không hề có chuyện bánh rượu trở nên máu thịt. Tuy nhiên loài người chỉ có khả năng nhìn xem bề ngoài bằng con mắt xác thịt. Ngươc lại, muốn xem thấy Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh thể, nuôi sống đời đời, thì phải chiêm ngưỡng bằng con mắt đức tin. Sau khi truyền phép, chúng ta nhìn ngắm bánh thánh đã là xác thịt và linh hồn của Chúa Giêsu thực sự, thì lời Amen chúng ta thưa lại linh mục để nhận lãnh Thánh thể, biểu lộ đức tin của Hội thánh và của mỗi linh hồn vào chân lý vĩnh cửu Chúa mạc khải cho nhân loại. Qua dòng lịch sử, các tác giả đạo đức đã viết nhiều về chân lý này. Hôm nay chúng tôi chỉ góp lời về ba khía cạnh quan trọng để kỉ niệm năm Thánh thể và nâng đỡ các linh hồn còn yếu kém. Thứ nhất, Thánh thể là Bí tích Thiên Chúa hiện diện giữa nhân loại một cách bền vững. Thứ hai, nó là Bí tích tình yêu Thiên Chúa yêu loài người một cách vô điều kiện. Thứ ba, nó là Bí tích qua đó Thiên Chúa truyền lệnh chúng ta hết lòng phục vu tha nhân. Xin khai triển từng điểm một.

Thứ nhất: trong Thánh thể Chúa hiện diện bền vững với loài người. Kinh thánh cho hay Thiên Chúa luôn ao ước ở với nhân loại. Ngài đi dạo trong địa đàng với ông Ađam và bà Evà: nghe thấy tiếng Đức Chúa là Thiên Chúa đi dạo trong vườn lúc gió thổi trong ngày. Con người và vợ mình trốn vào giữa cây cối trong vườn, để khỏi giáp mặt với Đức Chúa là Thiên Chúa. Đức Chúa là Thiên Chúa gọi con người và hỏi: “Ngươi ở đâu?” Con người thưa: “Con thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con trốn.” (St 3,8). Ngài gởi các ngôn sứ đến để hướng dẫn Israel đi theo đường lối Ngài. Ngài ban 10 giới răn trên núi Sinai như luật pháp để chúng ta noi theo, nhờ thế tránh được những sai lầm luân lý đạo đức. Chưa đủ, Ngài sai con một để nên đồng hình đồng dạng với chúng ta, dạy bảo và cứu vớt chúng ta. Đức Giêsu chính là Thiên Chúa sống giữa nhân loại. Thánh Phaolô nói: “Mặc dù Ngài là Thiên Chúa nhưng đã ở trong hình thể loài người như chúng ta và vâng lời chịu chết trên thập tự”. Tuy nhiên để có thể ở lại với con cái sau cái chết, Ngài thiết lập Bí tích Thánh thể. Một sáng kiến nhiệm mầu đầy yêu thương không tìm thấy trong tôn giáo nào khác. Như vậy một đàng Ngài chu toàn thánh ý Đức Chúa Cha, chết đi để trả giá cho tội lỗi nhân loại và đền bù phép công thẳng của vị quan toà Thượng đế. Mặt khác vẫn hiện diện bền vững với loài người. Do đó Bí tích Thánh thể là phương tiện độc đáo Chúa Giêsu có mặt liên tục giữa chúng ta.

Chân thật và lạ lùng, ở bữa cuối cùng (lại bữa ăn) với các môn đệ. Chúa Giêsu tuyên bố: “Một ít nữa thế gian sẽ không thấy Thầy, nhưng chúng con sẽ thấy Thầy. Bởi vì Thầy sống và các con cũng được sống” (Ga 16,16). Bằng những lời ấy Ngài hứa sẽ luôn ở với các môn đệ mãi mãi, không những khi mặt trời còn toả sáng mà ngay cả khi đêm tối âm u, khi bình an cũng như khi bão táp hãi hùng. Ngài ở trên thuyền với chúng ta giữa đại dương cuộc đời như xưa Ngài ở trên thuyền với các môn đệ tại biển hồ Tibêria, nhắc nhở các ông: “Ta đây đừng sợ,” trái lại hãy vững tin vào quyền năng Ngài. Các môn đệ đã làm đúng như vậy và sóng gió yên lặng. Các ông trung thành cử hành lễ bẻ bánh và Bí tích Thánh thể để tưởng nhớ đến Chúa, đúng như Ngài truyền dạy. Như thế họ tin vững vàng vào Chúa Giêsu, Ngài sẽ chẳng bao giờ lìa xa mình.

Ngày nay chúng ta cũng tin kính y hệt, không có chi sai biệt, và đức tin ấy được gọi là tông truyền, tức truyền lại nguyên vẹn từ các thánh Tông đồ. Trước khi chịu chết Chúa Giêsu khẳng định: “Ta chẳng bỏ các con mồ côi”. Đây không phải là lời nói dối của một tên lừa đảo. Nhưng là chân lý của Ngôi Lời Thiên Chúa, xuống thế gian làm bạn với nhân loại. Một người bạn quý báu chân thật và trung thành. Hơn nữa Ngài là hiện thân của tình yêu Đức Chúa Trời dành cho loài người. Ngài yêu mến chúng ta bằng cách thí mạng sống mình để mưu cầu hạnh phúc đời đời cho từng linh hồn. Xin suy nghĩ kỹ lưỡng hơn về điều này, các bạn sẽ xem thấy một thế giới lạ lùng, đầy yêu thương và hạnh phúc, không thể tìm được ở nơi đâu khác trên thế gian này. Chỉ trong nhiệm mầu Thánh thể mà chúng ta thấy ấm áp, sum vầy mà chẳng bao giờ cảm thấy mình bị bỏ rơi, sống trong cô đơn lạnh lẽo. Các bạn luôn được vững tâm ngay khi thiên hạ tẩy chay hoặc nghĩ mình không xứng đáng được yêu vì có tội. Chúng ta luôn được nghe Chúa lập lại lời phúc âm. Ta sẽ chẳng để các con mồ côi (Ga 14,18). Lời này chính là ý nghĩa của Bí tích Thánh thể. Bởi vì Ngài cam đoan với nhân loại qua Bí tích, Ngài ở với chúng ta luôn mãi.

Thứ hai: Thánh thể là Bí tích tình yêu thần linh. Chúng ta định nghĩa tình yêu thế nào? Đúng ra thì không định nghĩa được vì Thiên Chúa là tình yêu. Không định nghĩa được Thiên Chúa thì cũng không định nghĩa được tình yêu. Nó mênh mông bao la, siêu việt vô cùng, ôm ấp cả vũ trụ càn khôn. Nhưng xét về phần nhân loại thì là trái tim, là cảm xúc cho tha nhân. Đôi khi đúng, nhưng cảm xúc không kéo dài mà là từng cơn, từng lúc. Tình yêu phải bền bỉ, một lòng tận tụy với kẻ khác, tự hy sinh bản thân cho tha nhân. Như thế tình yêu kéo dài, nghiêm khắc với chính mình. Chỉ Thiên Chúa mới có thứ tình yêu tinh ròng này, khi Ngài hy sinh trên thập giá. Nhìn lên hình ảnh Giêsu treo trên thập giá, chúng ta cảm nghiệm thế nào là tình yêu đích thực, tình yêu Thiên Chúa nhập thể, còn tình yêu nhân loại nhuốm màu vị kỷ, dục vọng, tham lam, vụ lợi.

Tình yêu đích thực đòi hỏi tận tụy, hy sinh như bà mẹ với đứa con thơ. Bí tích Thánh thể là tình yêu vượt xa hơn thế nữa, loài người không thực hiện được. Nó vượt xa khả năng và quyền thế nhân loại. Chẳng người trần nào có thể ban thân mình cho người khác cách tuyệt hảo như Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh thể. Ngài đến với nhân loại bằng mình máu Ngài, linh hồn và thân xác gồm luôn bản tính Thiên Chúa. Ngài trao ban cho chúng ta trái tim yêu thương của Ngài, không tính toán, so đo. Chúng ta được hưởng trọn vẹn Ngôi Lời nhập thể, nguồn mạch khôn ngoan, thánh thiện, thượng trí, hạnh phúc, thiên đàng, quyền năng, sự sống vĩnh cửu,… Đức Giáo hoàng Pio XII đã nói về Thánh thể như sau: “Chúa Giêsu ước ao chuyện vãn với chúng ta thật thân tình, đặc biệt sau khi chúng ta rước lễ”. Như vậy sau rước lễ chúng ta thực sự nên một với Thiên Chúa, sống hạnh phúc thiên triều. Đó là những giây phút quý báu nhất trong cuộc đời người tín hữu. Chúng ta tan biến trong đại dương yêu thương nhưng vẫn còn hiện diện sống động giữa trần gian để làm chứng cho Ngài.

Thứ ba: Cuối cùng Chúa Giêsu Thánh thể sai phái chúng ta đi ra phục vụ tha nhân, phục vụ thế giới. Thánh thề không đóng khung trong nhà thờ. Thánh thể vươn tới gia đình, xã hội, trường học, chợ búa, nơi làm việc, công xưởng, bất cứ nơi nào có con người hiện diện, để thánh hóa họ, mang đến cho họ hạnh phúc và bình an. Trái tim chúa Giêsu không chỉ thu hẹp ở một nhóm người, nhóm tu sĩ, linh mục, giáo dân. Ngài ôm cả hoàn cầu, thánh hoá cả vũ trụ, mọi nơi và mọi thời. Nếu nhớ Ngài rửa chân cho các Tông đồ (kẻ được sai đi) trong bữa ăn, ngay trước lúc lập Bí tích Thánh thể? Để làm chi? Làm gương cho chúng ta phục vụ người khác. Vì thế mới có lệnh truyền: “Hãy làm việc này để tưởng nhớ đến Thầy”. Lệnh truyền này không những về việc ăn uống thịt máu Ngài, nhưng còn bắt chước Ngài phục vụ những nhu cầu của tha nhân như Ngài đã làm.

Đúng, khi lãnh nhận Bí tích Thánh thể, chúng ta trở nên giống Chúa Kitô, xả thân cứu vớt người khác, làm cho họ nên thánh, nên con Thiên Chúa, anh em với Ngài, đồng thừa tự Nước Trời. Tác giả Gerard Manley Hopkins thú nhận: khi rước Mình Thánh Chúa tôi trở nên Đức Kitô khi xưa. Ông viết thành thơ, nhịp điệu rất cảm động. Chúng ta phải thêm, bởi lẽ đó chúng ta phải tích cực tiếp tục sứ vụ của Ngài, trở nên chân tay, miệng lưỡi, trái tim của Ngài đến với tha nhân, những chi Ngài đã khởi sự làm, chúng ta hãy tiếp tục.

Tóm lại, mầu nhiệm Thánh thể là Bí tích Ngài hiện diện vững bền giữa nhân loại. Qua đó Ngài bày tỏ tình yêu thần linh cho chúng ta và sai phái các tín hữu ra đi phục vụ thế giới, qui tụ các linh hồn về với Thiên Chúa. Các Bí tích khác mời gọi nhân loại bằng ơn thánh (grace). Nhưng Thánh thể ban cho chúng ta chính nguồn mạch của ơn thánh đó. Khi chúng ta lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta lãnh nhận toàn bộ Chúa Kitô, nhân tính và thần tính, tình yêu và sự sống, ơn thánh và hạnh phúc trường sinh. Cho nên phải sửa soạn trước và cám ơn sau rước lễ thật nghiêm chỉnh. Chúng ta phải tôn thờ Thánh thể với hết linh hồn, hết sức lực và trí khôn mình. Ngoài Thánh thể chúng ta không có khả năng nên trọn hảo. Các thánh đều là những linh hồn tôn sùng Thánh thể nhiệt thành. Các hoạt động khác không thể so sánh với việc phụng thờ Thánh thể. Nó là chóp đỉnh của phụng vụ, của đời sống Kitô giáo. Nó mang lại cho linh hồn lành thánh niềm tin, sức mạnh, hối cải, chữa lành, hạnh phúc và nhiều ân huệ khác.

Vì vậy chúng ta không nên lãnh nhận Mình Thánh Chúa một cách ơ hờ, trễ nãi hay giả hình. Giả sử một ông chủ nhà mời khách sang đến thăm gia đình mình. Tới giờ khách đến ông lại vắng mặt, thử hỏi ông gây thất vọng cho khách biết bao? Cũng vậy, chúng ta mời Chúa đến thăm linh hồn mình, thì phải đón rước Ngài nồng hậu bằng đời sống thánh thiện. Nếu thấy mình còn mắc tội, thì Bí tích Hoà giải là phương tiện hữu hiệu để chuẩn bị linh hồn.

Người ta kể chuyện, có một ông vua đến thăm một gia đình thần dân nghèo khó. Ông tàng hình nói với đứa bé con ông chủ nhà: “Con muốn xem lâu đài của ta chăng? Nó to lớn, lộng lẫy nhất nước. Nó đẹp lắm, khi con ở đó, con sẽ làm vua”. Đứa bé trố mắt nhìn nhà vua và trả lời: “Con chẳng cần, nhà con tuy nhỏ bé, nhưng khi đức vua ở trong đó, nhà con lớn nhất nước và con cũng được làm tể tướng với đức vua”. Chúng ta có thể kể chuyện đó về mình, khi rước lễ. Bởi lẽ Đức Giêsu chính là vua, vua vũ trụ, vua nhân loại. Khi Ngài ngự vào mái nhà linh hồn mình, chúng ta cũng là vua. Amen.


Lm Toma, OP.


 

THÁNHTHỂ-105: ĐÂY LÀ MÌNH TÔI SẼ BỊ NỘP VÌ ANH EM.

Đây là câu Kinh Thánh  các  thánh sử Nhất Lãm ghi, kể cả Th.Phaolô(1Cor11). Tin Mừng: THÁNHTHỂ-105


Đây là câu Kinh Thánh  các  thánh sử Nhất Lãm ghi, kể cả Th.Phaolô(1Cor11). Tin Mừng Th.Gio-an hôm nay ta đọc không ghi nguyên văn câu đó nhưng ghi những câu tương tự trong diễn từ Bánh: “Bánh Ta sẽ ban chính là Thịt Ta…Đức Giê-su cầm lấy bánh, tạ ơn, phân phát…”. Chúng ta hãy tìm hiểu  câu  Kinh Thánh trên.

Theo nghĩa đen và văn mạch của các Tin Mừng thì câu đó có hai ý: Bánh đã biến nên Thân Chúa vàThân Chúa là của lễ đền tội cho nhân loại.

 
  1. Bánh đã biến nên Thân Chúa:   

Con ngươì được tạo dựng có tự do chọn lựa phúc  hoặc khổ. Cho nên ở sa mạc trần đời tiến về Đất Hứa Thiên Đàng , Chúa thử xem họ thể hiện tự do mà có tin , yêu Tạo Hoá không: “Chúa các ngươi dẫn  các ngươi qua sa mạc 40 năm…để xem các ngươi có tuân giữ  lề luật của Ngài không” (Bài đọc 1).

 Họ không tin, yêu khi kêu  trách Chúa để họ thiếu cái ăn , cái uống cho nên Chúa thương tha thứ , lại ban  manna và nước uống. Theo Mô-sê bánh đó chính là Lời Chúa mà Do Thái cần phải tuân giữ nếu muốn đến  được Đất Hưá: “Người ta sống không nguyên bởi bánh mà còn bởi lời do miệng Chúa phán” (Bài đọc1).

Theo Th.Gio-an thì lời  Chúa chính là Chúa Giê-su: “Lời đã hoá thành nhục thể và cư ngự giữa chúng ta”(Gio-an 1:14).

Vậy cả Cựu và Tân Ước đều dạy chúng ta rằng bánh Chúa ban từ  Trời là chính Chúa Giê-su và như  để chứng thực điều đó thì Chúa phán: “Bánh Ta sẽ ban chính là Thịt Ta để cho thế gian được sống”(Bài TM).

Có người bảo bánh Chúa cầm không phải là Thân Chúa mà chỉ tượng trưng cho Chúa để “nhớ đến Ta”. Nói như thế không đúng sự thật, không đúng ý Chúa và xúc phạm đến Ngài.

Không đúng sự thật vì nói như thế là không đúng với Thánh Kinh về manna(Tl. 8) và về Diễn từ Bánh (Ga. 6) và vì không hiểu  chỉ thị từ  “Đây” trong câu: “Đây là Mình Ta…” là nói lên sự hiện diện thật “hic et nunc, ở đây và lúc này”.

Không đúng ý Chúa vì ý Ngài muốn yêu chúng ta bằng “ở với các con  mọi ngày cho đến tận thế”, nên một với chúng ta bằng cách “làm con người trở thành Thiên Chúa” (Th.Tô-ma A-qui-nô) như  lời Chúa phán: “Ai ăn Thịt và uống Máu Ta sẽ có sư sống đời đời…nó ở trong Ta và Ta ở trong nó”(Bài TM).

Ý Chúa còn muốn chúng ta nên một vì loài người chỉ có một nhân tính và chỉ là một Nhiệm Thể mà Chúa là đầuchúng ta là chi thể: “Chúng ta tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể vì thông phần cùng một tấm bánh”(Bài đọc2).

 
  1. Thân Chúa là của lễ đền tội thay nhân loại:

“Nhân vô thập toàn” nên  người ta có xúc phạm đến Tạo Hoá. Thờ phượng Tạo Hoá là nhu cầu của thụ tạo. Một trong những việc thờ phượng là dâng lễ đền tội.

Chỉ Chúa mới đền đủ cho Chúa nên Ngài đã ra đời,  làm người để đền thay cho họ. Ngài là Đại Giáo Trưởng(Thơ Do Thái).

“Vâng lời trọng hơn của lễ”. Vì của lễ nói lên  lòng thành, nên Chúa đã “vâng lời đến  chết trên thập giá” như của lễ đẹp ý Cha nhất đền thay cho nhân loại nơi A-đam không vâng phục Tạo Hoá.

“Hiến vì anh em” cũng có nghĩa “vì nhiều người để nên ơn tha tội”. Nhưng làm sao nhiều người của mọi thời được tha tội nếu Chúa không tái diễn lễ tế thập giá trên mọi bàn thờ? Và làm sao Ngài tái diễn được  nếu không có linh mục thừa tác mặc lấy ngôi vị của Chúa khi đọc “Này là Mình Tôi…”. Linh mục cao trọng đấy nhưng đó là do Chúa , vì Chúa và anh em.

Nếu Chúa là của ăn siêu nhiên thì chúng ta phải ăn để thông hiệp với Chúa (Th.Tô-ma). Nếu Chúa là của lễ đền tội thì chúng ta phải năng dân g lên để được cứu độ. Đó là những điều  Chúa nuốn chúng ta làm để yêu Ngài vì Ngài đã yêu chúng ta đến thế. Amen.

Lmặng văn Rao


 

THÁNHTHỂ-106: THÁNH THỂ - TÌNH YÊU VỊ THA

Bài đọc 1: Đnl 8, 2-3. 14b-16a
Bài đọc 2: 1 Cr 10, 16-17
Tin mừng: Ga 6, 51-58

1. TÌNH YÊU CỦA CON NGƯỜI
 

Nhìn lại cuộc sống mình, cũng như nhìn vào các đôi bạn trẻ đang yêu nhau, chúng ta sẽ thấy: THÁNHTHỂ-106


Nhìn lại cuộc sống mình, cũng như nhìn vào các đôi bạn trẻ đang yêu nhau, chúng ta sẽ thấy họ làm nhiều việc như những người mất trí. Họ hành động chẳng dựa theo một cơ sở lý luận nào cả. Người ngoài cuộc chẳng ai hiểu nổi hành động của họ, ngay cả chính bản thân họ, có khi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm như vậy. Và câu trả lời cho những việc làm kỳ quặc và có khi lố bịch đối với những người xung quanh đó, tôi thiết nghĩ, chỉ có thể là: Vì Tình yêu. Với sự thúc đẩy mãnh liệt của tình yêu, chúng ta có thể làm những việc mà không ai có thể nghĩ tưởng tới. Nhưng xét cho cùng, tình yêu của các đôi bạn trẻ, của chúng ta, một cách nào đó, đều quy hướng về bản thân mình. Chúng ta yêu người khác chỉ vì yêu chính bản thân mình. Hay nói một cách khác, chúng ta muốn được yêu.

Ngoài tình yêu đôi lứa, trong cuộc sống còn có một tình yêu khác cao thượng hơn, đó là tình mẫu tử. Tình mẫu tử, giúp người mẹ có sức mạnh chịu đựng những đêm dài thức trắng bên giường bệnh của đứa con nhỏ. Với sức mạnh của tình yêu, bà sẵn sàng chấp nhận bản thân thiếu thốn để con mình được no đủ; trong tình yêu, bà luôn mở rộng đôi tay đón những đứa con đi hoang trở về. Đôi nét về các loại tình yêu như thế có lẽ giúp chúng ta hiểu được phần nào tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta.

2. TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA :

Trước hết, tình yêu của Ngài vượt hơn cả tình yêu của người mẹ như lời ngôn sứ Isaia đã nói: “Mẹ nào lại quên con đẻ của mình, cạn lòng thương đối con dạ nó đã mang? Cho dù chúng quên được nữa, thì phần Ta, Ta sẽ không hề quên ngươi” (Is 49, 15). Ngài yêu chúng ta hoàn toàn vì chúng ta. Điều đó, được Môsê kể lại cho dân Do thái trong bài sách Đệ Nhị luật mà chúng ta vừa nghe: “Các ngươi hãy nhớ tất cả đoạn đường mà Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã dẫn đưa các ngươi qua sa mạc …Người đã ban cho các ngươi manna làm của ăn … đã khiến nước từ tảng đá cứng rắn vọt ra” (Đnl 8, 2-3. 15). Thiên Chúa đã làm tất cả những gì có thể để nuôi dân Do thái. Ngài đã dẫn dắt họ vượt qua hoang địa về đến Đất Hứa, cho dù họ có bất trung, cho dù họ có phản bội, kêu trách và bỏ Chúa. Họ đã quên đi hồng ân được giải thoát khỏi ách nô lệ mà lên tiếng than trách Chúa: thà cho họ chết bên Ai cập cạnh nồi thịt với những hành tỏi của Ai cập, nhưng vì yêu, Ngài sẵn sàng bỏ qua những lỗi lầm đó để đến với họ (x. Xh 14, 11-12; 16, 2-3).

Kế đó, tình yêu của Thiên Chúa lắm lúc cũng có vẻ “điên khùng”, vượt quá mọi lý luận của lý trí con người như tình yêu đôi lứa. Thật vậy, nhìn lại mối tương quan giữa Thiên Chúa và con người, chúng ta sẽ thấy trong mối tương quan này, Ngài không nhận lại được bất cứ điều gì. Chỉ vì yêu loài người chúng ta, Ngài đã làm những việc mà trí khôn con người không thể tưởng tượng được, đó là việc Ngài từ bỏ vinh quang của một vì Thiên Chúa, Nhập Thể làm một con người nghèo hèn ở giữa chúng ta (x. Pl 2, 6-7).

Cuộc đời Đức Giêsu, dù xét một cách toàn thể hay theo từng chi tiết, chúng ta thấy Ngài sống hoàn toàn vị tha, nghĩa là vì tình yêu đối với Chúa Cha và đối với chúng ta. Cụ thể nhất là cái chết thê thảm và nhục nhã trên thập giá của Ngài. Cái chết này không vì một ích lợi nào cho mình, nhưng chỉ vì tuân theo thánh ý Chúa Cha và lợi ích phần rỗi của quý ông bà anh chị em và tôi, như lời chúng ta vẫn tuyên xưng trong kinh Tin kính: “Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi”.

Hơn thế nữa, Ngài còn để lại chính Thịt và Máu Ngài làm của ăn cho từng người chúng ta như lời Ngài phán: “Ta là Bánh Hằng Sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là Thịt Ta để cho thế gian được sống” (Ga 6, 51). Hành vi này của Đức Giêsu, quả thực đã đi quá sự suy luận của con người, đến nỗi ngay cả các môn đồ của Ngài cũng đã phải thốt lên: “Lời chi mà sống sượng thế! Ai nào có thể nghe nổi?” (Ga 6, 60), và “Từ đó, nhiều môn đồ của Ngài đã rút lui, và không còn đi theo Ngài nữa” (Ga 6, 66). Tình yêu của Thiên Chúa trong bí tích Thánh Thể, quả là một sự vấp phạm cho con người.

3. ÂN SỦNG CỦA BÍ TÍCH THÁNH THỂ :

Với bí tích Thánh Thể, Đức Giêsu đã trao ban trọn vẹn và hoàn toàn con người của Ngài cho chúng ta, để nhờ Ngài chúng ta được thông phần vào sự sống của Thiên Chúa, và được sống đời đời như lời Ngài quả quyết: “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết” (Ga 6, 54). Ngài yêu chúng ta bằng một tình yêu hoàn toàn vị tha. Ngài yêu thương chúng ta đến nỗi Ngài đã tự huỷ mình để trở nên tấm bánh và ao ước được chúng ta ăn, để chúng ta được nên một với Ngài. Vì thế, trong một đoạn Tin mừng ngắn hôm nay, động từ “ăn” đã được lập lại đến 9 lần.

Không chỉ khi hiến thân trên thập giá, trong suốt cuộc sống trần thế của mình, Đức Giêsu đã liên tục chấp nhận trở nên tấm bánh bẻ ra cho nhiều người. Ngài chấp nhận trở nên “tấm bánh bị ăn”. Ngài tự nguyện trở thành của ăn cho nhiều chúng ta. Đó là một hành vi tự nguyện tiêu tan đi để cho chúng ta nhờ đó mà được sống. Cuộc sống của Ngài hoàn toàn là vì chúng ta, Ngài không kể gì đến bản thân mình, đến nỗi có lần người nhà của Ngài đã muốn đến bắt Ngài về, vì nghĩ Ngài bị mất trí (x. Mc 3, 20-21).

Tình yêu của Đức Giêsu là thế đó, còn tình yêu của tôi và quý ông bà anh chị em thì như thế nào? Nếu như trong cuộc sống thường ngày, chúng ta vẫn trách những đứa con bất hiếu với cha mẹ, phê phán những con người bạc tình, không biết quý trọng tình yêu mà người khác dành cho họ. Chúng ta trách những người trong cuộc không biết đáp lại tình yêu. Thế nhưng, nhìn lại mình, chúng ta có đáp lại tình yêu của Con Thiên Chúa đã tỏ bày cho chúng ta nơi bí tích Thánh Thể không? Nếu như chúng ta còn cảm thấy thật nặng nề khi đến với Ngài trong Thánh lễ. Chúng ta còn tính toán với Ngài từng phút giây dành ra để tôn thờ Ngài. Thậm chí, khi tham dự Thánh lễ, chúng ta cũng chẳng buồn đón nhận Ngài vào nhà tâm hồn của mình, thì có lẽ, chúng ta cũng chẳng khác gì những người bội bạc mà chúng ta trách cứ trong cuộc sống thường ngày.

Đặc biệt hôm nay, trong ngày lễ kính Mình Máu Đức Kitô, ước gì tất cả chúng ta nhận ra tình yêu bao la mà Con Thiên Chúa đã dành cho từng người chúng ta, để rồi chúng ta biết dành ra một khoảng thời gian thích hợp đến tôn thờ Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể, để tạ ơn Ngài, tâm sự với Ngài về tất cả những nỗi lo âu, băn khoăn, khắc khoải của chúng ta trong cuộc sống. Và ngay trong Thánh lễ này, chớ gì tất cả chúng ta, những người hiện diện nơi đây đều dọn lòng sốt sắng, sẵn sàng đến tham dự bàn tiệc Thánh Thể, để rồi nói như thánh Phaolô: “Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh” (1 Cr 10, 17). Và rồi khi trở về nhà, từng người chúng ta lại trở nên “tấm bánh bẻ ra” cho nhiều người khác. Được như thế, tôi thiết nghĩ, chúng ta có thể nói như thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không phải tôi mà là Đức Kitô đang sống trong tôi” (Gl 2, 20). Amen.



 

THÁNHTHỂ-107: KẺ PHÀM NHÂN ĐƯỢC ĂN BÁNH THIÊN THẦN

 - Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
Ga 6, 51-58
 

Khi Chúa Giêsu bôn ba đó đây rao giảng Tin mừng, chúng ta thấy dân chúng đi theo Người rất: THÁNHTHỂ-107


Khi Chúa Giêsu bôn ba đó đây rao giảng Tin mừng, chúng ta thấy dân chúng đi theo Người rất đông nhưng không hẳn vì họ thán phục giáo lý hay những phép lạ Người đã làm; họ đến với Chúa Giêsu chỉ đ giải quyết vấn đbao tửvốn đang cồn cào trong họ (x. Ga 6, 26). Chính vì thế, tại hội đường Caphácnaum, Chúa Giêsu hướng họ đến một thứ lương thực trường cửu khi Người đ cập đến chính Thịt và Máu Người làm của ăn Thần linh dưỡng nuôi họ.

Nói đến bánh từ trời xuống, không ai trong dân Dothái lại không hiểu tường tận câu chuyện của hơn 1250 năm trước trong sa mạc khi Giavê Thiên Chúa đã dùng Manna và chim cút nuôi dưỡng cha ông họ (x.Xh 16). Ngày đó, trên hành trình về đất Hứa, dân Dothái phải trải qua nhiều khó nhọc, gian khổ trăm bề. Những gian khổ đó có đáng là gì so với thời họ còn là nô lệ bên Aicập. Thế nhưng họ quên mất điều đó. Họ chỉ biết có mỗi một điều là trước đây họ được ăn no tuy bị kìm kẹp trong vòng nô lệ. Còn bây giờ, tuy được tự do nhưng lại phải đói khát. Vì thế họ kêu trách Môsê và lẩm bẩm than trách Giavê Thiên Chúa. Ngày đó, Giavê Thiên Chúa đã chokẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần/Chúa gửi đến cho họ dồi dào lương thực” (Tv 77, 25). Manna chính là hình ảnh tiên trưng, chuẩn bị cho việc mạc khải bánh đích thực từ trời là chính Đức Kytô hiến mình làm của lễ dâng lên Chúa Cha qua cuộc khổ nạn của Người.

Những dấu lạ hoá bánh ra nhiều của Chúa Giêsu cũng không gì khác hơn là muốn hướng họ đến một thứ lương thực trường tồn. Thế nhưng dân chúng vẫn không hiểu được ý nghĩa ấy. Họ chỉ biết rằng theo ông Giêsu thì được ăn bánh no nê và chỉ dừng lại đó. Điều Chúa Giêsu muốn là họ cần phải tìm một thứ lương thực nuôi sống không chỉ cho thân xác vốn mỏng giòn chóng qua mà còn đ nuôi sống linh hồn họ nữa. Chúa Giêsu nhắc đến thân mình Người chính là của ăn quý giá ấy. “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời. Bánh tôi ban tặng chính là thịt tôi đây”(c.51).

Rõ ràng điều Chúa Giêsu muốn là loài người được hưởng sự sống dồi dào từ chính máu thịt của Người. Lẽ dĩ nhiên máu và thịt đây không phải là máu thịt bình thường như người Dothái vẫn xầm xì : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ấy được”(c.52), mà là Máu Thịt chính Chúa Giêsu sẽ hiến dâng làm của lễ dâng lên Chúa Cha khi Người bị treo trên thập giá. Như thế, chúng ta thấy, lương thực thần linh từ trời ban xuống cho nhân loại không chỉ dừng lại việc tin vào Con Thiên Chúa xuống thế làm người mà còn là việc lãnh nhận chính Mình và Máu của Người. Khi chúng ta ăn Thịt và uống Máu thánh Chúa Kytô là chúng ta được kết hiệp mật thiết với Người, được lại trong Người và nhờ đó, chúng ta có được sự sống từ chính nơi Chúa Cha. “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì lại trong tôi, và tôi lại trong người ấy” (c.56).

Hiệu quả của việc lãnh nhận Mình và Máu Chúa Kytô không chỉ là việc Chúa Kytô ngự trị trong tâm hồn chúng ta và ngược lại, nhưng còn là việc chúng ta hưởng trọn vẹn sự sống vĩnh hằng trong nước Thiên Chúa. “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (c. 54). Chính vì tầm quan trọng của việc lãnh nhận linh dược vô giá này, mà Giáo hội đòi buộc mọi tín hữu cần chuẩn bị tâm hồn thật sốt sắng, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường. Điều này được thánh Phaolô ghi lại rất rõ ràng. “Bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu ChúaAi ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa là ăn và uống án phạt mình” (1 Cr 12, 27.29).

Mừng lễ Mình Máu Chúa Kytô là dịp đ chúng ta tạ ơn Thiên Chúa vì đặc ân cao trọng Người ban tặng cho loài người, vốn mỏng giòn yếu đuối và bất xứng. Đặc ân đó, Thiên Chúa vẫn hàng ngày ban tặng cho chúng ta trong bất cứ giờ cử hành thánh lễ nào diễn ra trên toàn thế giới. Bí tích Thánh Thể mời gọi chúng ta đến kín múc lương thực Thần linh qua việc lãnh nhận Mình Máu Chúa Kytô đ chúng ta được kết hiệp mật thiết với Người; đồng thời giúp mỗi người chúng ta thông phần vào đời sống vĩnh hằng của Thiên Chúa ngay tại thế này.



 

THÁNHTHỂ-108: MÌ ĂN LIỀN !

Nếu chịu khó đi lướt một vòng siêu thị và để ý các mặt hàng tiêu dùng, ta sẽ dễ dàng nhận ra sự: THÁNHTHỂ-108


Nếu chịu khó đi lướt một vòng siêu thị và để ý các mặt hàng tiêu dùng, ta sẽ dễ dàng nhận ra sự khác biệt giữa hàng hoá ngày nay và hàng hoá cách đây vài ba thập niên. Trước kia, đồ dùng có uy tín là những thứ được chế tạo có độ bền cao và có thể sử dụng nhiều lần, lâu dài. Chẳng hạn, một lưỡi dao cạo râu Gillette, được ráp vào cán vặn mở để thay thế và lau chùi, có thể dùng hàng chục lần mà vẫn cứ bén ngọt; hoặc một bộ áo đi mưa phải bền tốt qua nhiều mùa mưa. Nhưng ngày nay, cũng hãng dao cạo ấy, cũng các hãng nhựa ấy, khi làm các đồ dùng lại chủ trương xài một lần rồi bỏ đi. Bên cạnh đó, những hàng hoá điện tử như các loại máy móc, vi tính, điện thoại luôn được nâng cấp, cập nhật với tốc độ chóng mặt và thay đổi xoành xoạch từ mẫu mã đến tính năng, để hưởng lợi tối đa một phần nhờ đánh vào thị hiếu, nhưng nhiều phần lợi dụng sự ganh đua đố kỵ của giới tiêu dùng.

Dần dà tâm lý “ăn xổi ở thì” trở thành não trạng hết sức nguy hiểm: người ta không chỉ chấp nhận những gì thuộc loại “mì ăn liền” mà còn ngán ngại những gì có tính “bền vững” tạo nên hình ảnh khuôn phép cứng nhắc và nhàm chán. Sự thay đổi trở thành một điều tự nhiên, đương nhiên, và có khi còn là một nhu cầu. Trong vô thức, cái nhìn Đức Tin về Mình Máu Thánh Chúa, Bí Tích Cực Thánh mà Phụng Vụ Giáo Hội kính mừng hôm nay, không thể không bị ảnh hưởng sai lạc.

Dù biết rằng không ai có thể ăn phở thay cơm lâu mãi được, nhưng với não trạng “mì ăn liền” được quảng cáo đến mức trở thành nếp nghĩ, thì trong luân lý đạo đức, sự trung thành hôn nhân ít nhiều bị xói mòn và không thiếu những người cho việc thỉnh thoảng “bỏ cơm” để “ăn phở” cũng là bình thường !

Ngoài tính chất của một Bửa Tiệc là Bí Tích “An Uống”, Mình Máu Chúa còn là sự kết hiệp sâu thẳm nhất của cuộc tình Giê-su – Con Người, mà trong đó vai trò con người góp phần quan trọng để hôn phối nên hiệu lực và hiệu quả, tức là phải có ý ngay lành và phải chuẩn bị xứng đáng. Nhưng cũng từ đó mà nảy sinh nhiều tâm lý khá mâu thuẫn. Ở những người “tiếp xúc” với Mình Thánh Chúa hằng ngày do bổn phận ( các Linh Mục ) hay do thói quen ( người siêng năng tham dự Thánh Lễ ), thì sự máy móc trong một công việc quen thuộc đến nhàm chán rất dễ bào mòn lòng sốt mến. Trong khi những kẻ ươn lười việc đạo đức lại thấy quá long trọng, lắm hình thức và điều kiện, đến mức rối rắm, mất công sức, và do đó khó lòng mà trở thành nghĩa thiết. Khi cần kíp, họ thấy bị buộc phải tuân thủ luật Xưng Tội Rước Lễ Mùa Phục Sinh mà không thấy có tâm tình gắn bó gì với Bữa Tiệc và Của Ăn mà họ miễn cưỡng đón nhận.

cả hai trường hợp, điều gây ra trục trặc từ cái nhìn đến tâm tình và hành xử chính là do vô tình tách biệt giữa tác phẩm ( Mình và Máu ) và tác giả ( Chúa Ki-tô ). Tiền Trung Thư là một nhà văn, một học giả nổi tiếng nhất của Trung Quốc hiện nay đến nỗi nhiều học giả khắp bốn phương tìm đến Bắc Kinh đ mong được gặp ông. Nhưng Tiền Trung Thư đã khéo chối từ rằng: Xin lỗi quý vị, quý vị đã ăn trứng thì không cần phải đi tìm gặp gà mái”.

Tác phẩm là sự kết tinh tài năng và tâm huyết của người nghệ sĩ. Trong Bí Tích Thánh Thể, sự kết tinh ấy đạt đến mức tác phẩm và tác giả hoà làm một, và thật sự chính là một. Vì vậy, khi người ta chỉ xem Mình Máu Chúa như một sản phẩm hoàn thành của “đầu bếp Giê-su” qua sự cộng tác của các đầu bếp Linh Mục, mà quên rằng trong Bí Tích Thánh Thể, Món Ăn cũng chính là bản thân vị Đầu Bếp, tác phẩm cũng chính là tác giả, thì sự thiếu sót lòng mộ mến và gắn kết chỉ là hậu quả tất yếu.

Hơn nữa, quá trình hoán chuyển cũng làm nên sự độc đáo trong Bí Tích Mình Máu Chúa. Nếu suy nghĩ sâu xa thì mới thấy ý định yêu thương của Chúa Ki-tô. Quả thật, ở thức ăn bình thường, con người đón nhận từ bên ngoài, rồi trải qua một quá trình thao tác phức tạp mới có được dưỡng chất biến thành máu và từ máu mới có thịt, xương, nuôi sống toàn thân. Còn nơi Bí Tích Thánh Thể, Thịt Máu Chúa “hoàn chỉnh” tự bên ngoài do tác động của Thánh Linh chứ không do ý chí của người nhận, và không cậy nhờ công ơn hoặc công đức của người nhận ( và kể cả người cộng tác ), để kẻ nhận lãnh Lương Thực Thần Linh này được bổ dưỡng đã đành, mà ngay những kẻ thật lòng ước ao thôi cũng được hưởng ơn ích.

Sau cùng, điều quan trọng thường bị bỏ qua hoặc bỏ quên trong Bí Tích Thánh Thể ấy chính là tính đoàn tụ, liên kết và hiệp nhất: không ai có thể và không ai được nhận Mình Máu Thánh Chúa một mình và cho riêng mình. Chúa Ki-tô là Đầu Hội Thánh và mỗi Ki-tô hữu là một chi thể. Vì vậy, không thể nào hiểu được một hành vi mang tính “xé lẻ”, ích kỷ hoặc tự tách rời các chi thể khác, và tệ hại hơn, còn tự ban cho mình quyền phán xét anh chị em mình. Có chăng đó là một chi thể giả tạo hoặc những gì nó nhận vào chẳng sinh ơn ích gì cho nó, lại còn làm hại cho các chi thể khác nữa.

Không nơi nào tính “duy nhất – thánh thiện – công giáo” thể hiện mạnh mẽ, cụ thể và rõ ràng như trong Bí Tích Thánh Thể, đến nỗi trở thành một đòi hỏi cấp bách: bao lâu người ta chỉ nói về bác ái, yêu Chúa yêu người, bao lâu người ta vẫn chỉ rao giảng đủ thứ và rất nhiều về Tin Mừng, mà không dẫn người nghe đến được Bàn Tiệc Thánh để nhận lãnh Mình Máu Chúa, thì vẫn chỉ là lý thuyết suông, và loại bác ái đó, theo ngôn từ của Thánh Phao-lô, vẫn chỉ đơn thuần là “thanh la, chũm choẹ, tiếng cồng, tiếng lệnh”. Sứ mệnh Tông Đồ Truyền Giáo chính là làm thế nào để dẫn đưa mọi người đến, đón nhận và kết hiệp làm một với Đức Ki-tô và với nhau trong Đức Ki-tô, nhờ Mình Máu Cực Thánh của Người.

CVK62 NGUYỄN THẾ BÀI ( Đi Tìm Đáp Số Tình Yêu 102


 

THÁNHTHỂ-109: LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA GIÊ-SU

1. NGUỒN GỐC LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA GIÊ-SU
 

Năm 1264, Đức Giáo Hoàng Urbano II đã lập ra lễ Mình Máu Thánh Chúa KI-tô để xác nhận: THÁNHTHỂ-109


Năm 1264, Đức Giáo Hoàng Urbano II đã lập ra lễ Mình Máu Thánh Chúa KI-tô để xác nhận, bảo đảm và khuyến khích lòng kính mến vốn sẵn có của giáo dân thời Trung Cổ bên Châu Âu, với ý nghĩa ban đầu được Thánh Tô-ma tiến sĩ gợi ý qua các bản kinh ca ngợi của Ngài là: “Chúa về Trời nhưng vẫn còn hiện diện bên chúng ta, đặc biệt là trong Bí Tích Thánh Thể”.

Theo thời gian, lòng sùng kính đó càng ngày càng sâu xa: ngày lễ này được coi là lễ rất trọng. Sau này ý nghĩa được mở rộng ra có tính cách xã hội, với ý hướng là khi mừng lễ, tham dự Thánh Lễ và rước Mình và Máu Chúa, người Ki-tô hữu sẽ noi gương Chúa Giê-su mà trở thành lương thực nuôi sống nhau như trong bài Tin Mừng: Chúa đã nên của ăn của uống nuôi sống những ai tin và gia nhập vào đoàn dân của Người – là Giáo Hội – ở đời này và bảo đảm cho họ có được cuộc sống vĩnh cửu ở đời sau.

2. chúa GIÊ-SU ĐÃ LẬP BÍ TÍCH THÁNH THỂ

Trong bữa Tiệc Ly, bữa tiệc cuối cùng của Chúa Giê-su với các môn đ của Người vào chiều Thứ Năm Tuần Thánh, Chúa đã làm một việc vô cùng hệ trọng, một phép lạ lớn lao chưa tùng có, đó là biến bánh miến thành thịt của Người và biến rượu nho thành máu của Người; đồng thời Chúa truyền cho các môn đ hãy làm như thế đ tưởng nhớ đến Người. Vì vậy, bữa Tiệc Ly ngày hôm đó đã trở thành Thánh Lễ đầu tiên do chính Chúa Giê-su là Linh Mục tối cao cử hành. Và trong Thánh Lễ này, Chúa đã thiết lập Bí Tích Thánh Thể qua việc biến bánh rượu trở nên Mình Máu của Người. Chúa còn muốn qua sự kiện cao quý này, tức là Thánh Lễ với việc truyền phép trên bánh và rượu được tiếp diễn luôn mãi qua các môn đ của Người mọi thời và mọi nơi khi Giáo Hội còn lữ hành trên trần gian này.

3. mình và máu chúa GIÊ-SU

Công Đồng Trento đã tuyên bố rằng: Bản thể của bánh và rượu trong lúc truyền phép được biến đổi sang bản thể của Mình và Máu Chúa Ki-tô”. Đây là giáo lý về biến thể. Biến thể có nghĩa là sự biến chuyển vô hình từ một bản thể này sang một bản thể khác. Sau sự biến chuyển này, bánh và rượu không còn nữa, mặc dầu hình bánh và hình rượu vẫn còn, nghĩa là màu sắc, mùi vị, hình thức... tất cả những gì giác quan chúng ta cảm nhận được, vẫn còn y nguyên, không thay đổi. Nhưng bản chất bánh và rượu đã được biến đổi thành Mình và Máu Chúa.

4. THÁNH THỂ LÀ BÍ TÍCH ĐỨC TIN, BÍ TÍCH TÌNH YÊU

Sự biến thể nêu trên là một mầu nhiệm, mầu nhiệm cao cả, chúng ta chỉ có thể đón nhận bằng Đức Tin. Chính vì thế, sau truyền phép, Linh Mục lớn tiếng công bố: “Đây là mầu nhiệm Đức Tin”.

Thánh Thể còn là Bí Tích Tình Yêu. Thánh Gio-an, môn đệ của Người đã viết: “Chúa Giê-su đã yêu thương các môn đệ của Ngài, và đã yêu thương họ đến cùng”. Đỉnh cao tình yêu của Chúa Giê-su ở đây là việc lập Bí Tích Thánh Thể, để từ nay Người trở thành nơi gặp gỡ tình yêu giữa Người với bất cứ ai muốn đến viếng thăm, trò chuyện với Người và giữa những người Ki-tô hữu với nhau. Như vậy, trong tình yêu và vì tình yêu, Chúa Giê-su đã tìm ra một cách thế tuyệt hảo để ở lại với tất cả những ai tin vào Người. Đúng như lời Chúa đã nói: “Thầy ở lại với các con mọi ngày cho đến tận thế”. Chúa đã ở lại, đã chờ đợi chúng ta luôn mãi qua Bí Tích Thánh Thể.

5. THÁNH THỂ CÒN LÀ BÍ TÍCH CỦA SỰ CHIA SẺ

Trong bầu khí thân thương của một bữa ăn từ biệt giữa Chúa Giê-su và các môn đệ, Chúa đã lần lượt cầm tấm bánh và chén rượu, truyền phép và phân chia cho các ông để các ông cùng ăn cùng uống với nhau trong tình huynh đệ. Chính việc chia sẻ này đã được Chúa dùng như dấu chỉ để các môn đệ làm mà nhớ đến Người.

Cũng vậy, ý thức chia sẻ đòi buộc người Ki-tô hữu, ngoài việc cử hành Thánh Thể bên trong Nhà Thờ, còn phải sống Mầu Nhiệm Thánh Thể, mầu nhiệm tình yêu ngay trong cuộc sống hằng ngày. Người Ki-tô hữu sẽ cử hành Thánh Thể một cách có ý nghĩa hơn nếu biết sống vị tha, biết quan tâm đến nhu cầu của những người chung quanh. Nếu người Ki-tô hữu nào nghèo của cải vật chất, thì có thể chia sẻ, cho nhau tình thương, sự thông cảm, bác ái dưới mọi hình thức với hết mọi người.

6. THÁI Đ NỘI TÂM CỦA NGƯỜI KI-TÔ HỮU ĐỐI VỚI MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KI-TÔ

Việc ăn thịt và uống máu Chúa là một thái độ, một hành vi nội tâm hơn là việc mang tính thể lý, xác thịt. Không có thái độ hay hành vi nội tâm ấy thì việc rước Mình Máu Thánh Chúa có lẽ không được ơn ích gì !

Vả lại, Mình và Máu Chúa là chính Chúa với toàn thể Con Người và hoạt động của Người trong suốt ba năm truyền giảng Tin Mừng. An thịt và uống máu Chúa chính là dùng gương mẫu đời sống của Người, dùng Lời của Người để suy niệm, để thực hành, để bắt chước hầu ngày càng trở nên giống Chúa Giê-su trong quan niệm, tư tưởng, lời nói và hành động của mỗi người Ki-tô hữu chúng ta.

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, chúng con cảm tạ Chúa vì Ngài đã yêu thương mà hy sinh lấy Mình Máu Chúa làm của ăn của uống nuôi sống chúng con. Xin cho chúng con biết đón nhận và sống sự sống Thần Linh của Chúa đ chúng con biết yêu thương, hy sinh và phục vụ lẫn nhau. Amen.

7. GỢI Ý ÁP DỤNG

Truyện kể rằng: Một hôm, người ta hỏi một em bé chín tuổi mới được rước lễ lần đầu: “Đâu là sự khác biệt giữa cây thánh giá và Mình Thánh Chúa ?” Em bé ấy trả lời thật xuất sắc rằng: “Trên cây Thánh Giá, người ta thấy Chúa Giê-su, nhưng Ngài không có ở đó. Còn trong bánh Thánh, người ta không thấy Ngài, nhưng Ngài ở trong đó”. Đúng vậy, về phép Thánh Thể, người ta không thể nhìn bằng con mắt xác thịt, mà chỉ có thể nhìn bằng con mắt đức tin, bởi vì đây là một mầu nhiệm đức tin, nhưng đây cũng là một mầu nhiệm của tình yêu thương. Vậy, mỗi khi tham dự Thánh Lễ và rước Mình Thánh Chúa vào lòng, tôi đã cảm nghiệm điều này đến mức nào hay chỉ làm việc thánh thiêng này một cách máy móc như bao công việc thường ngày khác ?

Bàn tiệc Thánh Thể là bàn tiệc chia sẻ. Người Ki-tô hữu khi đã thông hiệp với Chúa Giê-su Thánh Thể thì cũng nên thông hiệp với nhau bằng cuộc sống yêu thương phục vụ. Có như thế, bàn tiệc Thánh Thể sẽ là điểm hẹn diệu kỳ, nơi ấy mỗi người Ki-tô hữu sẽ được nối kết với Chúa Giê-su, nối kết với nhau, để cùng nhau xây dựng một Nước Trời ngay ở trần gian công bằng hơn, yêu thương hơn và tốt đẹp hơn.

8. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giê-su, Giáo Hội được Chúa trao phó cử hành và trao ban Thánh Thể cho các tín hữu. Nguyện xin Chúa ban cho mọi thành phần trong Giáo Hội luôn biết yêu mến và gắn bó với Chúa Giê-su Thánh Thể.
          Lạy Chúa Giê-su, Thánh Thể là một hy lễ. Nguyện xin Chúa cho ngày càng có nhiều người quảng đại dấn thân phục vụ anh chị em nghèo khổ, hoạn nạn và bị bỏ rơi trong xã hội.
          Lạy Chúa Giê-su, nơi Bí Tích Thánh Thể, Ngài luôn mời gọi và chờ đợi mỗi người Ki-tô hữu chúng con. Xin Chúa cho mọi người trong cộng đoàn chúng con biết yêu mến Thánh Thể, siêng năng rước lễ, để nhờ đó đón nhận dồi dào sức sống của Chúa và có khả năng kiến tạo tình hiệp nhất yêu thương trong gia đình, trong cộng đoàn và trong môi trường xã hội.

Gio-a-kim PHẠM VĂN LƯỢNG, Nhóm Tông Đồ Thánh Kinh


 

THÁNHTHỂ-110: CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ, LƯƠNG THỰC

 LÀM NO THỎA MỌI KHÁT VỌNG
Ga 6, 51-58

Thưa quý vị,

 

Phúc âm thánh lễ hôm nay thuật lại cuộc bàn tán của các thính giả Do thái khi nghe Chúa: THÁNHTHỂ-110


Phúc âm thánh lễ hôm nay thuật lại cuộc bàn tán của các thính giả Do thái khi nghe Chúa Giê-su tuyên bố thịt Ngài là của ăn, máu Ngài là của uống (c. 55). Họ nói : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt của ông ta được ?” Theo kinh nghiệm dân gian, điều thắc mắc xem ra có lý. Chính vì vậy, thánh Gioan kể tiếp : Nhiều môn đ rút lui, không theo Ngài nữa. Vài kẻ khác phàn nàn : “Lời này chướng tai quá ! Ai mà nghe nổi ?” Sự bất đồng thực ra không chấm dứt vào cuối thế kỷ I trong cộng đoàn thánh Gioan, mà còn kéo dài mãi cho tới ngày nay. Gần đây tôi được một linh mục bạn kể cho nghe câu chuyện về chính ông. Một giáo dân xông vào nhà xứ nhạo cười đức tin của ông. Hắn nói : “Làm thế nào bánh và rượu có thể biến thành Mình và Máu Chúa Ki-tô mà linh mục tuyên bố hằng ngày ? Có lường gạt không đấy !” Bạn tôi trả lời : “Tôi không bao giờ lường gạt. Chuyện đó có thể và dễ thôi, ngày ngày ông bạn chẳng ăn vào bụng cơm gạo, rau đậu, thịt cá và chúng ta đã trở nên da thịt của ông bạn đó sao ?” Người giáo dân say rượu không chịu thua : “Vậy cái xác to béo của Chúa Giê-su làm sao trong tấm bánh nhỏ xíu được ?” Cha xứ trả lời : “Khó gì đâu ! Cả một phong cảnh rộng lớn trước mắt ông bạn chẳng lọt vào tròng mắt nhỏ bé như viên bi của chúng ta sao ?” Người giáo dân ương gàn tiếp : “Thế làm sao một Giê-su lại có thể hiện diện khắp các nhà thờ trong cùng thời gian được ?” “Dễ ợt ! như vậy này !” Linh mục cầm một tấm gương soi giơ lên trước mặt đ gay của người thanh niên đ hắn nhìn vào, rồi mém tấm gương xuống sàn gạch, tấm gương vỡ tan thành trăm mảnh. Linh mục bảo người tín hữu cúi xuống nhìn xem trăm mảnh vỡ, nói : “Mặt bạn chỉ có một nhưng bây giờ bạn thấy bao nhiêu ?” Người vô tín cúi mặt bỏ đi. Câu chuyện như vậy xem ra không hiếm trong thời đại chúng ta ! Nhất là nơi những thanh niên thiếu nữ va chạm với các môi trường thiếu niềm tin tôn giáo, như trường học, nhà máy, xí nghiệp, công trường, …

Người Do thái tuy ăn bánh vật chất Chúa cung cấp, nhưng lại thấy giáo lý của Ngài quá đáng, khó có thể chấp nhận (dù đó là sự thật). Họ ăn bánh nhưng không có khả năng thâm nhập ý nghĩa mầu nhiệm Chúa gởi gắm vào những tấm bánh đó. Ngay cả chúng ta ngày nay, mặc dù tốn biết bao giấy mực giải thích, vẫn chưa thật lòng tin vào lời Chúa Giê-su. Nếu tin, chắc hẳn chúng ta đã thay đổi nếp sống. Theo dòng lịch sử, vẫn thường nổi lên ý kiến cho rằng Ngài phát biểu như vậy là theo nghĩa biểu tượng, tức hình bóng mà thôi. “Bánh bởi trờilà ngôn ngữ văn chương của nhiều truyền thống thời Chúa Giê-su. Ngài mượn đ nhấn mạnh người ta phải hấp thụ sự khôn ngoan mà Ngài đang giảng dạy. Lại còn số người khác thông thạo tiếng Hy lạp cho rằng theo ngôn ngữ thì phải thực sự ăn thịt và uống máu Ngài một cách thể lý chứ không theo kiểu bí tích như Hội thánh xưa nay vẫn chủ trương.

Dù được hiểu thế nào đi nữa, Chúa Giê-su muốn kết hiệp mật thiết với tín hữu, không khoảng cách nào được cho phép. Lấy trên tay, ăn như bánh, uống như rượu và tan biến thành một thực thể. Đám đông Do thái đã ăn bánh vật chất Chúa Giê-su ban thế nào, thì cũng là điều Ngài muốn các tín hữu rước Ngài như vậy vào lòng. Chúng ta phải được nuôi dưỡng bằng chính thân thể Ngài. Ngài chính là bữa tiệc thịnh soạn Thiên Chúa ban cho loài người đ được sống muôn đời. Một tác giả người Pháp đã viết : “Le repas des adieux de Jesus va se changer en un festin de présence éternelle” (bữa tiệc ly của Chúa Giê-su đổi thành yến tiệc của sự hiện diện đời đời). Một tư tưởng chân thật và thâm thuý cho những ai yêu mến Thánh thể. Nó chứa đựng tràn trề hy vọng cho những lữ khách trần gian. Ngài là bữa tiệc ban sự sống vĩnh cửu, không phải như những bữa ăn tạm thời nơi trần thế. Ngài ao ước ban Mình Máu Ngài cho chúng ta toàn vẹn và vĩnh cửu. Ngài quá gần gủi với mỗi tâm hồn đến đ trở nên làm một hữu thể, một sự tồn tại. Có lẽ vì thế mà các thính giả cảm thấy lời Ngài là quá đáng chăng ? Bởi lẽ Ngài đã ban tặng như vậy, chúng ta phải làm điều chi đó đ đáp trả ?

Giả như Thiên Chúa còn có ý định giữ một khoảng cách nào đó, như các thần linh khác, thì có lẽ Giáo hội được tổ chức khác đi, với nhiều hoạt động hoành tráng hơn, lễ vật thịnh soạn hơn, thịt béo rượu ngon, hương thơm ngào ngạt hơn, như trong Cựu ước. Lúc ấy tín hữu có thể rộng đường hành động, bởi lẽ không nhiều đòi hỏi đáp trả. Nhưng được tiêu hoá Thiên Chúa, tan biến vào Thiên Chúa thì quả là việc vựơt xa trí tưởng tượng của loài người. Rồi phải đáp trả bằng dâng hiến toàn thân làm hy lễ tình yêu cho Thiên Chúa và phục vụ tha nhân hết khả năng, thì đúng loài người không thể làm nổi. Có lẽ vì vậy mà đám đông cằn nhằn sau lưng Chúa Giê-su. Nhưng trong lịch sử Israel, Thiên Chúa đã nuôi sống họ bằng Manna suốt 40 năm trường nơi sa mạc khô cằn và Chúa Giê-su đã nuôi đám đông đói khát bằng hai phép lạ nhân bánh lên nhiều, thì Ngài tặng ban mình làm của ăn, của uống nuôi dưỡng nhân loại trên đường hành hương về Nước trời không phải là vô lý. Tác giả Abbé Paul viết trong cuốnLes Merveilles de lamour Miséricordieux” (Phép lạ của tình yêu thương xót) : “Trái tim Chúa Giê-su đã thực hiện một kiệt tác của tình yêu, đó là phép Thánh thể. Phép Thánh thể rút ra từ Thánh Tâm Chúa như giòng sông từ nguồn mạch.”(trang 293). Chúng ta lại gặp một tư tưởng lớn hết sức an ủi. Những người có thói quen suy niệm sẽ nhận ra đây là một kho tàng phong phú cho việc chiêm niệm : Nguồn mạch của bí tích Thánh Thể chính là Thánh Tâm Chúa, Thánh Tâm đã bị đâm thâu vì yêu dấu nhân loại, máu cùng nước tuôn trào đ làm phát sinh ơn cứu đ, phát sinh các bí tích, đứng đầu là Thánh thể. Nuôi dưỡng bằng thịt máu Chúa không thể có hiệu quả nào khác ngoài sự sống muôn thuở và lại vĩnh viễn trong Ngài.(trừ phi chúng ta cố tình đuổi Ngài đi). Và Ngài lại trong chúng ta, không như khách trọ nhưng là người cư trú vĩnh viễn. Thức ăn của uống Ngài ban không bao giờ mai một và làm cho kẻ ăn lại đói. Ngược lại, nó làm no thoả cơn đói nhiều mặt của cuộc sống con người.

Lễ trọng hôm nay về của ăn thức uống, đương nhiên cũng về kẻ đói người khát. Thức ăn của uống là đ thoả mãn các cơn đói khát của chúng ta. Nhưng thế giới ngày nay tạo nên nhiều kiểu đói khát mà chúng ta chẳng hề hay. Các quảng cáo, các nhà hàng, các tiếp thị, các hãng xưởng liên tục đưa ra xã hội khát vọng mua sắm : Kiểu xe hơi mới nhất với đầy đ tiện nghi sang trọng, chiếc truyền hình màn phẳng siêu mỏng rỏ nét nhất, điện thoại di động đa chức năng, máy vi tínhLaptopsiêu tốc, quần nhung áo lụa Trung quốc hàng hiệu. Trăm ngàn thứ cám dỗ làm khuynh đảo lòng người, nhất là thanh niên thiếu nữ mới lớn, chưa có kinh nghiệm về cạm bẫy xã hội. Những thuốclắcliều lượng Viagra, dược phẩm có tác dụng trẻ hoá mười năm, hai mươi năm đầy tràn thị trường, … Nhưng khi tiêu xài, thoả mãn rồi, thì lại nảy sinh khao khát khác. Tình trạng kể như vô tận, bởi dục vọng loài người xem ra không hạn định, càng được thoả mãn nó càng đòi hỏi. Tuy nhiên, Thiên Chúa luôn quan tâm đến những nhu cầu của chúng ta, không phải thứ đói khát vừa được liệt kê trên, chúng giả tạo nhưng là thứ đói khát căn bản hơn. Tận đáy linh hồn chúng ta có những khát vọng chân thật như tự do, công bằng, yêu và được yêu, hạnh phúc, tín ngưỡng, nhất là được sống mãi mãi. Tác giả Jim Wallace đ nghị nêu lên những điểm sau đây :

Thứ nhất: khao khát thánh thiện hay nói theo kiểu phổ thông là nhân phẩm vẹn toàn. Nó nằm tận đáy chiều sâu của con người, Chúa Giê-su đã từng kêu gọi chúng ta thoả mãn khát vọng này : “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.”(Mt 5, 48). Chúng ta hãy nhìn kỹ hơn vào khát vọng này dưới ánh sáng của Tin mừng hôm nay. Chúa Giê-su ban tặng bản thân Ngài cho chúng ta làm của ăn thức uống chủ yếu đ thoả mãn ước ao vẹn toàn nhân cách của nhân loại. Các phân tích xã hội đồng ý chỉ ra rằng con người tân thời bị vụn vỡ rất nhiều. Họ phân chia linh hồn trong nhiều lãnh vực kinh tế, chính trị, xã hội, nghệ thuật, bè phái, ý thức hệ. Họ ít còn khả năng sống cho chính mình, vì vậy liên tục tìm kiếm ý nghĩa vẹn toàn cho sự tồn tại của mình. Thực tế, các nhà tâm lý học gọi người thời nay tâm thần phân liệt, nghĩa là yếu đuối, mỏng giòn, dễ tan ra từng mảng vụn, không dễ nhất quán trong công ăn việc làm, quan điểm và nhân cách. Cho nên, thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta : “Chén chúng ta chia sẻ là dự phần vào Máu thánh Chúa Ki-tô, và bánh chúng ta bẻ ra không phải là tham dự vào Thân thể Người sao ?” Trong bữa ăn này, chúng ta hiệp nhất với Chúa và liên kết với nhau trong sự thánh thiện chung hay nói cách khác, trong sự toàn vẹn của nhân phẩm loài người, triệt tiêu mọi sự chia rẽ do tội lỗi gây ra. Đức giáo hoàng Phaolô VI nói Orvieto ngày 11- 08-1964 rằng : “Con người thời nay, cũng như con người hôm qua luôn cần đến Chúa Ki-tô đ thoả mãn khát vọng tự do, trưởng thành và tiến bộ xã hội, hoà bình thế giới và mở rộng các ước mơ của mình. Họ cần Chúa Ki-tô, bởi vì chỉ mình Ngài mới có thể hoà hợp chúng với chân lý và cuộc sống”. Qua bí tích Thánh thể, điều mà quá khứ Chúa thực hiện cho các giáo dân thì bây giờ Ngài vẫn làm thành hiện tại và sống động nơi mỗi linh hồn chúng ta. Đó là ơn cứu rỗi, sự thánh thiện và tính vẹn toàn nhân phẩm của chúng ta. Khát vọng thứ nhất của nhân loại đã được thoả mãn.

Sự đói khát thứ hai lôi kéo chúng ta đến bàn tiệc Thánh thể là đói khát ý nghĩa đời sống. Không khoái lạc nào, không việc mua bán nào có thể thoả mãn ước vọng này. Hãy nhìn vào những kinh hoàng, những bạo lực, những chiến tranh, những hình thức khác của tàn phá như khủng bố, giết người, thiên tai chúng ta sẽ phải ngạc nhiên đặt câu hỏi : “Tất cả những điều này có nghĩa làm sao ?” Câu trả lời khó mà tìm thấy giữa những hỗn loạn của thế giới, giữa những ồn ào của xã hội loài người. Nhưng giây phút chia sẻ bánh và rượu đã trở thành Mình và Máu Chúa Giê-su cho chúng ta không gian thực tế đ nhận ra ý nghĩa của cõi nhân gian này. Bởi vì Mình và Máu thánh Chúa nối kết chúng ta với cuộc sống, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su. Đấy là ý nghĩa của cuộc đời mỗi người. Nó tập hợp chúng ta thành một dân tộc với một tương lai rõ ràng : Thi hành thánh ý Thiên Chúa trên cõi trần gian. Không có lý tưởng nào cao đẹp hơn. Có thể trong cuộc sống chúng ta chẳng tìm được câu trả lời. Nhưng tiếp xúc với Chúa Ki-tô chúng ta được Ngài giúp đ đ nhìn ra ý nghĩa của niềm vui nỗi khổ của mình qua tối tăm của biển đời trần thế.

Tác giả Wallace còn kể ra một loại đói khát nữa liên hệ với thánh lễ hôm nay, là ước mong được thuộc về cộng đoàn, được liên lạc ấm áp với tha nhân. Ước vọng này cũng nằm sâu thẳm dưới đáy con tim mỗi người. Ai ai cũng sợ nỗi cô đơn, trốn tránh những giây phút lẻ loi. Vì thế, người ta ưa tìm đến các tụ điểm, những chỗ ăn chơi như quán trà, cà phê, tửu điếm và trở nên trác táng. Chúa Giê-su giúp đ chúng ta tránh xa sự hoang vắng vô bờ nên đã tuyên bố : “Những ai ăn thịt và uống máu tôi thì lại trong tôi và tôi lại trong người ấy.” Bữa tiệc thánh chúng ta tham dự hằng ngày nối kết chúng ta, không những với Chúa Giê-su, mà còn với tất cả mọi tín hữu trên thế giới cùng ăn uống hôm nay như chúng ta. Tất cả đều trở thành bạn đồng hành. Tiếng La tinh bạn đồng hành là companio, gồm hai từ ghép lại với nhau : từ com = cum = có nghĩa cùng nhau và panis nghĩa là bánh. Companio là cùng ăn bánh với nhau. Do việc ăn bánh và uống rựơu trên bàn tiệc thánh, Chúa Giê-su dọn cho, chúng ta họp thành một cộng đoàn cùng hành hương về nhà Cha. Chúng ta tuyên bố mình không cô đơn, ngược lại, liên kết với nhau khăng khít như anh em ruột thịt qua phép Rửa tội và Thánh thể. Chúng ta dấn thân phục vụ nhau như thành phần của một thân thể.

Hơn nữa, Mình Máu thánh Chúa còn nối kết chúng ta với những người đã qua đời, những tổ tiên trong đức tin. Họ cũng từng ăn và uống Mình Máu Ngài và hiện đang dự yến tiệc trên thiên quốc. Họ là những đấng thánh. Trong nghĩa này, họ cũng là bạn đồng hành (companio) với chúng ta trên hành trình về quê trời. Họ cầu nguyện cho chúng ta, nêu gương sáng cho mọi người bằng chính đời sống mình. Họ khuyến khích chúng ta bước đi vững chãi trên con đường thánh thiện và cầu mong mọi người đều sum họp. Như thế, mối giây thân ái yêu thương của bí tích Thánh thể ràng buộc chúng ta với Chúa Ki-tô và các tín hữu khác không hề bị bẻ gãy, dù là sự chết. Nó bền vững muôn đời. Tử thần không thể nuốt chửng chúng ta được, đúng như lời Chúa Giê-su tuyên bố : “Ai ăn bánh này thì sẽ sống muôn đời.” Ước mong các tín hữu cảm nghiệm được thông điệp chân thật của Chúa Giê-su trong thánh lễ hôm nay. Amen.


Lm. Jude Siciliano, OP


 

THÁNHTHỂ-111: AI ĂN BÁNH NÀY SẼ ĐƯỢC SỐNG MUÔN ĐỜI

VietCatholic News (28/05/2005)

AI ĂN BÁNH NÀY SẼ ÐƯỢC SỐNG MUÔN ÐỜI

Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô, Năm A

Ðnl 8:2-3, 14b-16a; 1Cr 10:16-17; Ga 6:51-59

 

Trước khi về trời, Chúa Giêsu ban tặng cho loài người một kỷ vật cao qúi nhất do động lực: THÁNHTHỂ-111


Trước khi về trời, Chúa Giêsu ban tặng cho loài người một kỷ vật cao qúi nhất do động lực yêu thương thúc đẩy. Ðó chính là Mình và Máu thánh của Người. Trong bữa tiệc ly, Chúa lập Bí Tích Thánh Thể để làm của ăn uống thiêng liêng cho loài người và để ở lại với loài người cho tới ngày tận thế. Bữa Tiệc ly là thánh lễ đầu tiên mà Chúa cử hành với các tông đồ trước khi chịu khổ hình thập giá. Qua lễ hi sinh thánh giá, Chúa lập một giao ước vĩnh cửu với loài người. Các thánh lễ được cử hành kế tiếp trên khắp hoàn cầu theo lệnh truyền của Chúa ‘Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thày’ (Lc 22:19) là việc làm mới lại lễ hi sinh thánh giá. Tham dự vào bàn tiệc của lễ hi sinh thánh giá là dấu chỉ người tín hữu chấp nhận giao ước mới với Thiên Chúa.

Người Do Thái trong suốt dòng lịch sử Cựu ước sống bằng lời Chúa. Lời Chúa là lẽ sỗng và là nguồn hi vọng của họ mặc dầu họ gặp gian nan, thử thách và khổ cực ‘Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra’ (Ðnl 8:3). Người Tin lành cũng sống bằng lời Chúa. Lời Chúa nuôi sống đức tin của họ. Bánh manna mà Chúa ban cho dân Do Thái trong sa mạc (Ðnl 8:16) là để nuôi dưỡng thân xác của họ và cũng là dấu hiệu tiên báo bánh hằng sống. Còn bánh hằng sống là Mình và Máu Chúa Giêsu là để nuôi dưỡng phần hồn: Ai ăn thịt và uống máu tôi, sẽ được sống muôn đời và tôi sẽ cho người ấy sống lại ngày sau hết (Ga 6:54).

Lời Chúa giảng dạy về việc ăn thịt và uống máu Người khiến cho người Do Thái bị vấp phạm. Họ tranh luận với nhau: Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được (Ga 6:52)? Ðối với người tin tưởng thì Mình Thánh Chúa còn là lương thực thiêng liêng: Ðây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, s