Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 401-405 Chúa Lên Trời

Thứ hai - 03/06/2019 05:03
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 401-405 Chúa Lên Trời
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 401-405 Chúa Lên Trời
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 401-405 Chúa Lên Trời
LênTrời-401: NHÌN VỀ TRỜI RỒI NHÌN VÀO TRÁI ĐẤT.. 1
LênTrời-402: CHỨNG NHÂN CỦA THẦY.. 5
LênTrời-403: Sao các ông còn đứng nhìn lên trời 7
LênTrời-404: Chúa nhật Lễ Thăng Thiên B ( Mc 16, 15-20 ) 10
LênTrời-405: Lễ Chúa Thăng Thiên năm B.. 11
 

LênTrời-401: NHÌN VỀ TRỜI RỒI NHÌN VÀO TRÁI ĐẤT

JM. Lam Thy

Vào buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng trưa Chúa Nhật Chúa Thăng Thiên (13/5/2018), tại LênTrời-401

Vào buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng trưa Chúa Nhật Chúa Thăng Thiên (13/5/2018), tại cửa sổ dinh Tông Tòa Rô-ma, trước hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương, ĐTC Phan-xi-cô đã ban huấn dụ. Mở đầu bài huấn dụ, ngài nói: “Hôm nay tại Italia cũng như mọi nước khác là lễ trọng mừng Chúa lên Trời. Lễ này bao gồm hai yếu tố: Một đàng nó hướng cái nhìn của chúng ta về Trời, nơi Chúa Giê-su vinh hiển ngự bên hữu Thiên Chúa Cha (x. Mc 16, 19). Đàng khác, nó nhắc nhớ chúng ta việc khởi đầu sứ mệnh của Giáo Hội. Tại sao? Bởi vì Chúa Giê-su Phục sinh và lên Trời gửi các môn đệ ra đi loan báo Tin Mừng trên toàn thế giới. Vì thế lễ Thăng Thiên khích lệ chúng ta hướng nhìn về Trời để rồi lập tức nhìn vào trái đất và thực thi các nhiệm vụ Chúa Phục Sinh tín thác cho chúng ta.” (Wikipedia)
Lễ Thăng Thiên đánh dấu việc Chúa Giê-su trở về “nơi” mà Người đã hiện hữu trước khi nhập thể (Ga 3, 13). Sự kiện này nói lên việc nhân tính của Đức Ki-tô tiến vào trong vinh quang của Thiên Chúa một cách vĩnh viễn (Ga 16, 28; 17, 5), đánh dấu sự kết thúc sứ mệnh hữu hình của Người ở trần gian; đồng thời khởi đầu sứ mệnh của Giáo hội. Vào chính ngày Phục Sinh, thân xác vinh quang của Chúa Giê-su được tôn vinh, được siêu thăng và “ngự bên hữu Chúa Cha”. Tuy nhiên, theo trình thuật của Thánh Lu-ca, sau khi phục sinh, Chúa Giê-su còn hiện ra nhiều lần với các môn đệ trong khoảng thời gian 40 ngày. Đây là thời gian Chúa Giê-su dùng để khẳng định sự Phục Sinh của Người, hoàn tất việc giảng dạy các môn đệ, củng cố niềm tin và sai các ông đi rao giảng Tin Mừng. Với biến cố thăng thiên, Chúa Giê-su không còn hiện diện trong thân xác hữu hình như trước kia, nhưng Người vẫn hiện diện với Giáo hội cho đến ngày tận thế (Mt 28, 20) theo phương cách mới (theo quyền năng của Chúa Thánh Thần) với tư cách là Chúa của vũ trụ (Pl 2, 10-11).
Suy niệm bài Tin Mừng tuần trước (CN VI/PS-C – Ga 14, 23-29) trình thuật việc Đức Giê-su cáo biệt các môn đệ, chính thức bước vào cuộc khổ nạn. Trong những lời cáo biệt đó, có một câu khó hiểu: “Thầy ra đi và đến cùng anh em”. Đang ở cùng các môn đệ, Đức Giê-su ra đi tức là rời khỏi các môn đệ để đến một nơi khác, vậy thì làm sao mà “đên cùng anh chị em”? Hôm nay (CN VII/PS-C), cả 3 bài đọc đều chung một chủ đề: Chúa lên trời. Với “Những lời chỉ bảo sau hết cho các Tông Đồ” (Lc 24, 44-49), lại một lần nữa Đức Giê-su nói một cách khó hiểu. Vừa mới nói “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”, thì ngay lập tức “Người được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không còn thấy Người nữa”. Cái mâu thuẫn của hiện tượng này khiến các Tông đồ cứ mải miết “đăm đăm nhìn lên trời phía Người đi”.
Hành động “đăm đăm nhìn lên trời” của các môn đệ biểu lộ một tâm trạng hoang mang lo sợ, vì chưa hiểu rõ việc Chúa về trời. Sở dĩ vậy, vì cho đến giờ phút này các môn đệ vẫn còn bán tín bán nghi (“Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi” – Mt 28, 17) đối với Người Thầy luôn có những Lời dạy khó hiểu. Thực thế, nếu chỉ với đầu óc bất toàn của con người thì làm sao có thể hiểu ngay được những Lời Người dạy, chẳng hạn như: “Một môn đệ khác thưa với Người: ‘Thưa Ngài, xin cho phép con về chôn cất cha con trước đã’. Đức Giê-su bảo: ‘Anh hãy đi theo tôi, cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ.” (Mt 8, 21-22), “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. Kẻ thù của mình chính là người nhà.” (Mt 10, 34-36).
Trước đó không lâu, trong bữa Tiệc Ly, Đức Giê-su đã từng báo trước biến cố Chúa Lên Trời cho các môn đệ: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh  em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.” (Ga 14, 1-3). Vậy mà khi nghe Thầy nói “Và Thầy đi đâu thì anh  em biết đường rồi” (Ga 13, 3) thì Phê-rô, Tô-ma, Phi-lip-phê, Giu-đa (không phải Giu-đa It-ca-ri-ốt) đã thi nhau nêu thắc mắc về con đường Chúa sẽ đi, về Chúa Cha, kể cả việc “tỏ mình ra” của Thầy (Ga 14, 4-10).
Tâm lý thông thường của con người là vậy, luôn sống bằng và sống với giác quan: Phải nhìn thấy tỏ tường (thị giác), nghe thấy rõ ràng (thính giác), sờ mó cầm nắm được (xúc giác), biết được mặn nhạt (vị giác), ngửi được mùi hương (khứu giác). Điều này cũng chẳng có gì đáng trách. Do đó, Thầy vừa nói Thầy sẽ ở với mình luôn mãi, thì ngay sau đó Thầy lại đi mất hút, bảo sao khỏi ngỡ ngàng, hụt hẫng, nếu không muốn nói là đau đớn, buồn rầu, hoang mang lo sợ. Chính vì thế nên các môn đệ chỉ lo nhìn lên theo bóng Thầy, với tâm trạng vừa hoài nghi, vừa chán nản, chẳng còn tin tưởng vào đâu đựoc nữa. Niềm tin lại một lần nữa bị thử thách, khiến các ngài quên mất những điều Thầy vừa truyền dạy. Cũng vì biết rõ con người là thế, nên Thiên Chúa đã phải sai thiên sứ đến cảnh tỉnh: “Hỡi những người Ga-li-lê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giê-su, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời.” (Cv 1, 11).
Từ đó, các Tông đồ mới bình tâm trở lại và nhờ Đức Ki-tô “mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh” (Lc 24, 45) nên hiểu ra: Chúa Giê-su lên trời không có nghĩa là Người đã kết thúc sứ mệnh, mà chỉ là chuyển đổi sang một giai đoạn mới – giai đoạn cần sự tiếp tay cộng tác của các môn đệ – và vì thế Người mới dạy: “Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.” (Ga 14, 3), “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28, 20). Thời gian Chúa Giê-su hoạt động với tư cách Thiên-Chúa-làm-người đã mãn, để bắt đầu từ bây giờ Người sẽ hoạt động bằng Thần Khí của Thiên Chúa. Sứ mệnh tại thế của Chúa Giê-su là Nhập Thể, rao giảng Tin Mừng, “phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba từ cõi chết sống lại”. Biến cố Lên Trời mở ra một giai đoạn mới, tiếp tục những gì Người đã thực hiện trong những năm tháng “trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1, 14).
Trong giai đoạn mới này, Đức Giê-su mời gọi các môn đệ cộng tác. Sứ mệnh Người trao cho họ gồm hai việc: *a)- Rao giảng cho thế giới biết Tin Mừng Cứu Độ Người đã thực hiện cho nhân loại (“Người nói: “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.” – Lc 24, 46-47); *b)- Làm chứng nhân cho Người và cho những giá trị Tin Mừng (“Chính anh em là chứng nhân về những điều này” – Lc 24, 48). Để thi hành sứ vụ cao quý này, các môn đệ được Chúa sai đi cần phải có hành trang. Chúa Giê-su đã được Chúa Cha sai đến với nhân loại và hành trang của Người là Thần Khí Tình Yêu. Giờ đây, Người sai môn đệ đi và hành trang của họ cũng phải là Ngọn Lửa Yêu Thương của Thần Khí Sự Thật. Người bảo họ cứ ở lại Giê-ru-sa-lem một thời gian ngắn và họ sẽ được lãnh nhận Thánh Thần làm hành trang cho hành trình thi hành sứ vụ.
Về vấn đề trước khi về trời, Đức Giê-su trao phó sứ vụ của Người cho các môn đệ, Thánh Au-gus-ti-nô đã nói một câu chí lý: “Để dựng nên ta, Thiên Chúa không cần đến ta, nhưng để cứu rỗi ta, Thiên Chúa không thể làm được nếu ta không cộng tác với Ngài”. Thật thế, khi Đức Giê-su Thiên Chúa vâng lệnh Chúa Cha xuống thế làm người, nếu chỉ một mình Người “đơn thương độc mã” thi hành sứ vụ thì chắc chắn không có kết quả hoặc nếu có thì cũng chẳng là bao. Vẫn biết với quyền năng vô hạn, Người chỉ phán một lời là loài người được cứu rỗi; nhưng như thế thì nhân loại vẫn chìm trong u tối vì chưa được “vén tấm màn lên” (mạc khải), chẳng hiểu được công trình cứu độ của Thiên Chúa dành cho con người. Thiên Chúa rất cần sự cộng tác đắc lực của những “kẻ tin” mà tiên khởi là các vị Tông đồ vậy.
Đến như việc làm chứng nhân cho Người cũng là một yếu tố hết sức quan trọng, bởi với loài người thì bất cứ một công việc, một sự kiện gì cũng đòi phải được thực mục sở thị, được đụng vào hay cầm nắm, hoặc ít ra cũng phải được nghe một nhân chứng sống đáng tin cậy thì mới chịu tin. Cái kiểu đòi trông thấy nhãn tiền “dấu đinh ở tay Người”, được “xỏ ngón tay vào lỗ đinh” và “đặt bàn tay vào cạnh sườn Người” như Tô-ma, thì nhan nhản khắp nơi. Thấu hiểu tận chân tơ kẽ tóc lòng dạ con người là như vậy, nên Đức Giê-su mới đòi các môn đệ và rộng ra là các Ki-tô hữu không chỉ rao giảng mà còn phải làm chứng cho Tin Mừng. Vâng, “người thời nay sẵn sàng nghe những chứng nhân hơn là những thầy dạy, và nếu họ có nghe theo thầy dạy là vì các thầy dạy ấy cũng là những chứng nhân.” (Thông điệp Loan Báo Tin Mừng “Evangelii Nuntiandi”, số 41).
Công cuộc rao giảng và làm chứng nhân cho Tin Mừng Cứu Độ cũng ví như “muối cho đời” và “ánh sáng cho trần gian” (“Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.” – Mt 5, 13-14). Tuy nhiên “muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi… Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.” – Mt 5, 13-16). Rõ ràng việc “rao giảng” và “làm chứng” tuy hai mà một, việc rao giảng chỉ đạt hiệu quả khi có chứng liệu cụ thể, mà chứng liệu thuyết phục nhất cũng chính là bản thân người rao giảng. Nói cách cụ thể, người rao giảng phải “lời nói đi đôi với việc làm”, tất cả cuộc sống phải làm chứng cho lời mình rao giảng.
Tóm lại, một lần nữa Thiên Chúa lại mạc khải cho các môn đệ, và nói chung là cho loài người hiểu được mầu nhiệm cứu chuộc thông qua những hiện tượng trong biến cố Lên Trời của Đức Giê-su Ki-tô. Đồng thời, để mời gọi con người cộng tác bằng cách “dùng sự bất toàn của con người để công bố Lời Toàn năng, dùng miệng lưỡi nhơ uế của con người để nói Lời Chí thánh”. Ấy cĩng bởi vì “Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tủy, lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người. Vì không có loài thọ tạo nào mà không hiện rõ trước Lời Chúa, nhưng tất cả đều trần trụi và phơi bày trước mặt Đấng có quyền đòi chúng ta trả lẽ.” (Dt 4, 12-13).
Người Ki-tô hữu ngày hôm nay đừng “đăm đăm nhìn lên trời” nữa, mà hãy nhìn xuống bản thân mình để thấy được “Tư tưởng của anh không phải tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” (Mc 8, 33), từ đó cầu xin Chúa Thánh Thần dạy dỗ và hướng dẫn, ngõ hầu có đủ hiểu biết và can đảm dấn thân trong sứ vụ rao giảng Tin Mừng và làm chứng nhân cho Nước Trời vĩnh cửu. Không “đăm đăm nhìn lên trời” như các Tông đồ thủa xưa; nhưng hãy “hướng nhìn về Trời để rồi lập tức nhìn vào trái đất và thực thi các nhiệm vụ Chúa Phục Sinh tín thác cho chúng ta.” như lời dạy của Đức Giáo hoàng (-nt-). Ước được như vậy.
Ôi! “Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, xin cho cộng đoàn chúng con biết hoan hỷ vui mừng mà dâng lời cảm tạ, vì hôm nay, Con Một Chúa đã lên trời vinh hiển. Là Thủ Lãnh, Người đã đi trước mở đường dẫn chúng con vào Nước Chúa khiến chúng con là những chi thể của Người nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Người hưởng phúc vinh quang. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ lễ Thăng Thiên).
 

LênTrời-402: CHỨNG NHÂN CỦA THẦY

Suy niệm Tin Mừng (Lc 24,46-53)

Tin mừng chúng ta vừa nghe được đọc trong thánh lễ Chúa Thăng Thiên. Biến cố Đức Giêsu được LênTrời-402

Tin mừng chúng ta vừa nghe được đọc trong thánh lễ Chúa Thăng Thiên. Biến cố Đức Giêsu được rước lên trời trước sự chứng kiến của các môn đệ. Biến cố thăng thiên như một điểm kết thúc cuộc đời dương thế của Đức Giêsu nhưng lại khởi đầu thời gian mới, một lịch sử mới, lịch sử của Giáo Hội mà Người hứa là sẽ ở cùng mọi ngày cho đến tận thế. Chúa Giêsu phục sinh được đem lên trời cũng là để ứng nghiệm những gì đã được loan báo về Người: “Có lời chép rằng: Đấng Kitô phải chịu đau khổ, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ hối cải để được ơn tha tội.” (Lc 24,46-47)
Đức Giêsu lên trời trao lại cho các môn đệ tiếp tục sứ mạng loan báo tin mừng cho muôn dân. Sứ điệp trước tiên chính là làm chứng về cuộc khổ nạn và phục sinh của Ngài. Các môn đệ là người đã ở với Đức Giêsu, đã chứng kiến sự việc ngay từ đầu và trở thành chứng nhân cho Ngài. Biến cố thương khó đã làm các môn đệ thất vọng, lo lắng và sợ sệt trong một thời gian ngắn nhưng giờ đây, chứng kiến Đức Giêsu phục sinh, các ông được bình an, sức mạnh và nhiệt huyết để sống và tuyên xưng xác tín của mình bằng cả cuộc sống. Đức Giêsu rời xa các môn đệ nhưng các ông không đơn côi mà được Thánh Thần trợ giúp và an ủi, làm cho các ông thêm can đảm trong tư cách chứng nhân cho Thầy Giêsu.
Trở thành người chứng cũng là sứ mạng của từng người Kitô hữu chúng ta hôm nay. Lời mời gọi và nhắn nhủ của Chúa Giêsu cho chúng ta vẫn còn gần gũi và mới mẻ như ngày nào: làm chứng cho Chúa trong đời sống và việc làm thường ngày. Người vĩ đại làm được những thành tựu to lớn, nhưng làm những việc tầm thường với lòng yêu mến lớn lao biến chúng ta trở thành người phi thường. Kiên nhẫn và trung thành với lựa chọn và hành động theo Chúa ngay trong những điều nhỏ nhặt thường ngày đòi hỏi sự khiêm nhường và lòng yêu mến chân thành.
Chúng ta hẳn có kinh nghiệm đối mặt với thách đố khi muốn và dám chọn Chúa. Tuy vậy, khó khăn giúp cho lựa chọn của ta thêm ý nghĩa và lòng mến của ta thêm toàn hảo. Trong ánh sáng và niềm vui Chúa Phục Sinh, chúng ta được thêm tin tưởng để mạnh dạn bước theo Chúa vì biết rằng niềm tin ấy không phải hão huyền và rằng vì Chúa Giêsu đã chiến thắng Sự Dữ, qua đau khổ để đi tới vinh quang.
Ước gì Lời Chúa chúng ta vừa nghe cho chúng ta niềm hoan hỷ như các tông đồ xưa, muốn ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa vì những kỳ công Ngài thực hiện. Khám phá ra những điều Chúa làm trên cuộc đời chúng ta, cho người ta thương mến, chắc chắn chúng ta cũng có cùng tâm tình ca tụng và tạ ơn Chúa như người môn đệ đích thực. Xin Chúa Giêsu ngự bên hữu Chúa Cha thông ban cho chúng ta những ơn lành cần thiết để mỗi người, khi bước đi trong hành trình thiêng liêng của mình, khám pha ra sứ điệp của yêu thương và bình an của Chúa, và qua đó trở nên người chứng nhân cho Chúa cách sống động giữa thế giới hôm nay.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã chịu chết và sống lại, xin dạy chúng con biết chiến đấu trong cuộc chiến mỗi ngày để được sống dồi dào hơn. Chúa đã khiêm tốn và kiên trì nhận lấy những thất bại trong cuộc đời cũng như mọi đau khổ của thập giá, xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách chúng con phải gánh chịu mỗi ngày, thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến và trở nên giống Chúa hơn.
Xin dạy chúng con biết rằng chúng con không thể nên hoàn thiện nếu như không biết từ bỏ chính mình và những ước muốn ích kỷ. Ước chi từ nay, không gì có thể làm cho chúng con khổ đau và khóc lóc chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh. Chúa là mặt trời tỏa sáng Tình Yêu Chúa Cha, là hy vọng hạnh phúc bất diệt, là ngọn lửa tình yêu nồng nàn; xin lấy niềm vui của Người mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ  và trở thành mối dây yêu thương, bình an và hiệp nhất giữa chúng con. Amen.
 

LênTrời-403: Sao các ông còn đứng nhìn lên trời

Hỡi người Galilê, sao các ông còn đứng ...". Đó là lời của Thiên sứ nói với các Tông đồ trong LênTrời-403

"Hỡi người Galilê, sao các ông còn đứng nhìn lên trời? Ðức Giêsu, Ðấng vừa lìa các ông mà lên trời, sẽ đến cùng một thể thức như các ông đã thấy Người lên trời". Đó là lời của Thiên sứ nói với các Tông đồ trong lúc các ông còn mãi mê nhìn Thầy Chí Thánh của mình được đưa về trời. Và hôm nay, toàn thể Giáo hội Công giáo long trọng mừng lễ Chúa Thăng Thiên, một biến cố đặc biệt trong lịch sử cứu độ của Chúa Cha.
 Sau khi Đức Giêsu sống lại, Ngài đã lên ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang của Ngài. Đó là nơi Ngài đã vâng lời Chúa Cha, từ bỏ ngai vàng, xuống làm người, cứu chuộc nhân loại. trong các bản văn của thánh sử Luca thì ngài trình bày Chúa Giêsu còn ở lại với các môn đệ, các cộng đoàn giáo hội sơ khai thêm một thời gian nữa là 40 ngày, để an ủi, khích lệ, và hướng dẫn họ thực thi trách vụ loan báo tin mừng cho thế giới. Sách Tông Đồ Công Vụ kể lại khi Ngài căn dặn các ông hãy lên đường đến với muôn dân và loan báo tin mừng cho họ với phép rửa kèm theo. Các ông đã đón nhận sứ vụ đó và đồng hành với Chúa Thánh Thần là Ngôi Ba Thiên Chúa, Ngài sẽ hướng dẫn các ông thực hiện trọng trách mới. lời loan báo tin mừng đó không dừng lại nơi những lý thuyết nhưng khởi đi từ niềm tin xác tín của chính các môn đồ. Tai đã được nghe Thầy nói, mắt đã chứng kiến Thầy sống bên cạnh và những dấu lạ Thầy đã thực hiện, hơn nữa, hôm nay còn được chứng kiến Thầy được nâng lên cõi trời cao, đó là phần thưởng cho người khiêm tốn thực hiện thánh ý Chúa Cha.
 Biến cố Đức Giêsu lên trời đưa con người bước vào một hành trình đức tin mới. Ngài đã từ trời xuống mở cánh cửa cho con người được về trời, bởi sau khi nguyên tổ phạm tội, cánh cửa hiệp thông giữa Thiên Chúa và con người đã bị đóng lại, từ đây, con người không chỉ đứng ngước mắt về trời nhưng phải trở lại cuộc sống, để giới thiệu cho nhân loại biết về một Đức Giêsu đã đến thế gian, Ngài đã thực hiện chương trình cứu độ con người của Chúa Cha trong tình yêu thương. “xin Thiên Chúa của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, là Cha vinh hiển, ban cho anh em thần trí khôn ngoan và mạc khải, để nhận biết Người, xin cho mắt tâm hồn anh em được sáng suốt, để anh em biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi, thế nào là sự phong phú gia nghiệp vinh quang nơi các thánh, và thế nào là quyền năng vô cùng lớn lao của Người đối với chúng ta, là những kẻ tin, chiếu theo hành động của sức mạnh quyền năng Người, công việc mà Chúa đã thực hiện trong Ðức Kitô, tức là làm cho Ngài từ cõi chết sống lại, và đặt Ngài ngự bên hữu mình trên trời”. lời nhắc của thánh Phaolo trong thư gởi giáo đoàn Êphêsô như là một sự cố gắng của các tông đồ, để gia tăng niềm tin và hy vọng cho những ai tin vào một Đức Giêsu, đấng đã được Chúa Cha đặt bên hữu vì đã thực hiện thánh ý của Chúa Cha vẹn toàn. Thánh nhân còn mong mọi người có đôi mắt sáng, có thần trí khôn ngoan để nhận ra sứ vụ của mình, nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong hành trình sứ vụ.
 Chứng kiến Thầy về trời, các tông đồ vừa vui mừng, vừa hạnh phúc, nhưng cũng không thiếu cảm giác tiếc thương và lo buồn. Cảm giác vui buồn lẫn lộn đó làm cho các ông quên đi mình đang làm gì, đang đứng ở đâu, vì vậy, các thiên thần đã nhắc các ông hãy quay trở lại với cuộc sống, quay trở lại với công việc và trách vụ của mình. Trách vụ của các ông lúc này không là đứng nhìn trời mà hãy nhìn xuống, nhìn về sứ mạng của mình, nhìn về tương lai của Giáo hội, tương lai của các cộng đoàn. Trách vụ của mỗi người môn đệ là hãy mở những con đường từ tâm hồn mỗi anh chị em, dù đó là Do thái hay dân ngoại, là Hy lạp hay tòng giáo, đều có thể nhận biết con đường về trời với Thiên Chúa qua lời chứng của các môn đệ, nhất là chúng ta hôm nay.
Trong cuộc sống hôm nay, con người bận rộn với bao nhiêu thứ, nào là công ăn việc làm, nào là tương lai, sự nghiệp, nào là hạnh phúc gia đình, giáo dục con cái, tất cả hầu như chiếm hết thời gian trong ngày, nên lắm lúc con người bị vong thân, đánh mất giá trị con người của mình. Bên cạnh đó là áp lực cuộc sống từ xã hội, địa vị, quyền lực, sĩ diện cá nhân, của cải vật chất và tương lai, đã tác động trực tiếp lên đời sống tâm linh của con người, vì thế, họ khó có thể ý thức về căn tính Kitô hữu của mình, ý thức về trách vụ của người môn đệ là hãy nhìn xuống, nhìn vào thế giới để giúp đỡ thế giới, giúp đỡ con người thoát khỏi những yếu tố thực tại, để họ thay đổi con người, thay đổi suy nghĩ, thay đổi ý thức hệ và thay đổi luôn cả những thói quen hàng ngày. Chính sự cố gắng thay đổi đó đã biến cuộc đời mình như là con đường dẫn đưa bản thân lên trời, và cũng là dịp thuận tiện giới thiệu cho tha nhân con đường ngắn nhất, nhanh nhất về trời.
 Cuộc sống nơi gia đình cũng không thoát khỏi những áp lực đó, mỗi thành viên trong các gia đình luôn bị tác động rất lớn từ xã hội, từ trách vụ và từ cá nhân chủ nghĩa, nên họ chỉ coi đời sống tâm linh như một nhu cầu chưa tới trong cuộc đời, trong gia đình của mình. Chỉ sống cầm chừng và giữ lấy những nền tảng căn bản chứ chưa thực sự là cố gắng đi tìm nước trời như tìm viên ngọc quý về tinh thần cho mình. Với những tác động như thế, đã ảnh hưởng rất nhiều đến việc giáo dục con cái, xây dựng tổ ấm gia đình. Con cái được hướng dẫn với mục tiêu thành đạt trong xã hội, có địa vị, có tương lai và có chổ ẩn náu an toàn, còn đời sống tâm linh chỉ là một nhu cầu thứ yếu mà thôi. Đến một lúc nào đó, con cái trong các gia đình đó, chỉ tìm về với giáo hội, với Thiên Chúa khi thất bại trong công ăn việc làm, khi thua thiệt trong ganh đua với xã hội. Vậy, tôn giáo chỉ là một dịch vụ cung cấp những gì cần thiết cho con người thành đạt thôi sao ? Thiên Chúa chỉ là một giám đốc công ty cung cấp những sản phẩm đem lại lợi ích cho con người hôm nay thôi sao, còn cuộc sống đời sau, liệu còn cần thiết cho con người trong xã hội công nghệ cao này nữa không ?
 Tưởng cũng nên đi qua những giá trị tinh thần được đề cao đó là đời sống chung cộng đoàn. Hướng về trời, chọn sự bình an, tìm chỗ nhất trong gia đình cộng đoàn có tồn tại trong ý thức hệ và trong đời sống chung của mỗi thành viên cộng đoàn không ? từ những sinh hoạt tầm thường trong cộng đoàn mỗi ngày, cho đến định hướng phát triển của mỗi cộng đoàn, thì con đường để giúp nhau nhìn về trời có phải là kim chỉ nam giúp mỗi thành viên hoàn thiện ơn gọi môn đệ của Thầy Chí Thánh không ? hay chỉ còn là một kho lý thuyết đầy sơn hào hải vị, nhưng trong tâm hồn và cuộc sống của mỗi thành viên chỉ còn đấu tranh, chỉ còn nịnh hót, chỉ còn chạy đua quyền lực và chỉ còn là những ảo tưởng của thế gian. Cái nhìn về trời của các môn đệ xưa đâu kéo dài mãi, nhưng các ông được mời quay trở lại với cuộc sống, với thế giới đầy đau thương và còn nhiều vết thương lòng, để giúp đỡ họ, để đồng hành với họ như Thầy Chí Thánh đã chia sẻ và đồng hành với họ trong thời gian còn tại thế. Vậy nơi các gia đình, các cộng đoàn, có cần thiết trở lại với chính mỗi thành viên trong gia đình, trong cộng đoàn, để thấy những ước muốn chân thành, thấy được những khát vọng nước trời trong họ, để giúp đỡ, chia sẻ và đồng hành với họ, giúp họ, giúp mình sám hối, thay đổi cuộc đời và hoàn thiện ơn gọi đã được lãnh nhận.
 Lạy Chúa Giêsu phục sinh, Chúa đã được Chúa Cha trọng thưởng qua biến cố thăng thiên, xin cho mỗi người chúng con luôn cố gắng vâng nghe lời Con Thiên Chúa dạy bảo, để mai sau được trọng thưởng trên thiên quốc. Chúa đã hy sinh tất cả cho người mình yêu là con người, xin cho chúng con học bài học yêu thương của Chúa, để chúng con sống với nhau chân thành hơn, không hình thức, không màu mè, để họ nhận ra nơi chúng con một dấu hiệu nhỏ của con đường về trời. Chúa đang ngự bên hữu Chúa Cha để cầu bầu cho chúng con, xin cho mỗi người mạnh dạn đến với tha nhân trong sự tôn trọng và yêu thương, để xây dựng một nước trời ngay hôm nay, hầu mai sau được sum họp trong gia đình của Chúa. Amen.
 

LênTrời-404: Chúa nhật Lễ Thăng Thiên B ( Mc 16, 15-20 )

Thăng Thiên, lễ mừng biến cố Chúa Giêsu trở về cùng Thiên Chúa Cha. Ngài được đưa về trời, LênTrời-404

Thăng Thiên, lễ mừng biến cố Chúa Giêsu trở về cùng Thiên Chúa Cha. Ngài được đưa về trời, không phải do những phương tiện riêng của ngài hay do sức riêng của ngài. Nhưng chính là Cha ngài, Đấng đã sai ngài đến với chúng ta, giờ đây đưa ngài trở về chốn vinh quang. Qua biến cố đó, Thiên Chúa Cha tỏ cho thấy, Chúa Con đã hoàn thành trọn vẹn công trình được ủy thác.
Như thế, lễ Thăng Thiên biểu dương chiến thắng vinh quang của Đức Kitô, biểu dương sự đăng quang của ngài trong vương quốc Thiên Chúa Cha. Lễ này không chỉ liên quan đến Đức Kitô mà thôi, nhưng còn liên hệ đến số phận con người chúng ta nữa. Khi lên cùng Thiên Chúa Cha, Chúa Con lôi cuốn chúng ta đến với ngài. Bởi vì ngài là Đấng Cứu Độ của thế giới; bởi vì ơn cứu độ đã được chuyển thông cho chúng ta; bởi vì chúng ta tin tưởng nơi ngài; bởi vì chúng ta là những chi thể của ngài; bời vì sự sống của ngài đang lưu chuyển trong từng thớ thịt, mạch máu của chúng ta; bởi vì chúng ta là môn đệ của ngài.
Cuộc đời chúng ta trên trần gian không phải là bị kết án ngày qua ngày trong tối tăm và chết chóc. Thực ra nó đã được khơi mào trong ánh sáng phục sinh. Một ngày nào đó, chúng ta cũng sẽ được đưa lên trời, như Đức Kitô. Không phải là sự tan rã và cái chết sẽ dành cho chúng ta, mà chính là một cuộc sống sung mãn và rực rỡ với Đức Kitô, bên cạnh Thiên Chúa Cha. Đó chính là sứ điệp của lễ Thăng Thiên.
Một điểm cần lưu ý là, đang khi ngước nhìn Thầy mình được đưa lên trời, các tông đồ cứ mải mê đắm chìm trong nỗi nhung nhớ. Các ông nghĩ rằng, nếu được cùng đi với ngài thì hay biết mấy. Còn gì bằng nếu cùng được đưa lên với ngài.

Thế nhưng, hai thiên thần đã đến đưa các ông trở về thực tại. Một ngày kia, các ông sẽ ở bên cạnh Đức Kitô. Nhưng không phải hôm nay. Ngày hôm nay, công việc đang chờ đợi các ông. Các ông phải làm chứng cho Đấng Phục sinh, khắp nơi trên thế giới, như lời Thầy truyền dạy: “ Anh em hãy loan báo Tin Mừng cho toàn thể tạo vật”.
Sứ mạng này không phải chỉ trao ban cho những môn đệ đầu tiên, là những người đã từng biết rõ Chúa Giêsu, đã từng ăn uống với ngài. Đó là nhiệm vụ chung cho tất cả những ai nối tiếp các ông. Nó được ủy thác cho toàn thể Hội Thánh. Đó là trách nhiệm của mỗi người tín hữu chúng ta.
Những cách thế để làm chứng cho Đức Kitô thì rất đa dạng. Mỗi người có một nhiệm vụ đặc biệt, mỗi người có một vai trò riêng. Trong Giáo Hội, phải có những tông đồ, những tiên tri, những nhà truyền giáo, những mục tử… làm chứng cho Đức Kitô. Nhưng cũng cần có những thầy dạy, người công nhân, những chuyên viên, những người cha, người mẹ trong gia đình, những thanh niên, giới trẻ phải làm chứng nhân.
Có rất nhiều cách thức làm chứng. Nhưng cách tốt nhất, quan trọng nhất, cần thiết, không thể thiếu, hệ tại ở việc sống trong tình yêu. Ai không biết thương yêu, thì không thể làm chứng nhân của Đức Kitô. Ai yêu mến thực sự, ai sống trong chân lý của tình yêu, thì nhất thiết phải là chứng nhân. Chính cuộc sống yêu thương làm cho chúng ta thành chứng nhân.
Lễ Thăng Thiên mời gọi chúng ta lớn lên trong tình yêu, để có thể làm chứng tốt đẹp hơn. Chính vì đã yêu thương, chính vì đã yêu thương nhiều mà một ngày kia, như Đức Kitô, chúng ta sẽ được đưa lên trời, nơi mà chúng ta sẽ được tận hưởng niềm vui và bình an một cách trọn vẹn, sung mãn, tròn đầy.
 

LênTrời-405: Lễ Chúa Thăng Thiên năm B

Phụng vụ của Chúa Nhật Chúa Thăng Thiên đều nói đến sự kiện Chúa Giêsu về trời. Bài đọc LênTrời-405

Phụng vụ của Chúa Nhật Chúa Thăng Thiên đều nói đến sự kiện Chúa Giêsu về trời. Bài đọc một <cv1, 1-11=””>thuật lại cho chúng ta việc Chúa Giêsu được cất lên trời trong khi Ngài đang giảng dạy các tông đồ. Bài đọc hai (Ep 1, 17-23) cho chúng ta thấy việc Đức Giêsu lên ngự bên hữu Thiên Chúa Cha và trình thuật Tin Mừng (Mc 16,15-20) nói đến mệnh lệnh của Đức Giêsu là “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo…”. Chúng ta cùng nhau chia sẻ ý nghĩa của ngày lễ với ba điểm: Câu chuyện về trời của Đức Giêsu, tại sao Ngài lại về trời và có liên quan gì với chúng ta hay không?</cv1,>
<cv1, 1-11=””>1. Câu chuyện Đức Giêsu về trời</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Khi nói đến việc về trời, chúng ta nghĩ ngay đến sự lìa xa, sự lên cao, không còn ở trần gian này nữa và chúng ta sẽ không thấy nữa. Và Chúa giúp chúng ta xác định được đích điểm của chúng ta là cuộc đời của chúng ta sẽ đi về đâu, để chúng ta không bị lạc lối và để chúng ta có niềm hy vọng, chứ không phải chết là hết.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Chúng ta thấy nơi bài đọc một, sách Công Vụ Tông Đồ thuật lại: “Người được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không thấy Người nữa” (c. 9). Hay trong Tin Mừng Thánh Mác-cô: “Nói xong, Đức Giêsu được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa” (Mc 16,19). Như vậy, Đức Giêsu về trời có nghĩa là từ bây giờ Ngài không còn xuất hiện hữu hình với các tông đồ nữa và Người ngự bên hữu Đức Chúa Cha, nơi mà Ngài đã rời bỏ ngai vàng vì vâng lời Thiên Chúa Cha, xuống Nhập Thể trong lòng Trinh Nữ Maria bởi quyền năng của Chúa Thánh Thần, đi vào cuộc sống trần gian như con người, Ngài đi vào dòng lịch sử của con người. Như vậy, câu chuyện Đức Giêsu về trời, có nghĩa là Ngài không hiện ra với các tông đồ nữa, như trong Tin Mừng thuật lại, sau khi sống lại, Ngài đã nhiều lần hiện ra với các tông đồ bằng thân xác của Đấng Phục Sinh, vẫn ăn uống, trò chuyện với các ông để các ông tin Ngài đã sống lại Thật. Còn bây giờ thì Ngài sẽ không hiện ra nữa. Hiểu theo cách nôm na theo ngôn ngữ con người về trời là Đức Giêsu không còn ở trần gian nữa, chúng ta không thấy Ngài nữa. Còn theo cách diễn tả của Kinh Thánh thì Đức Giêsu về trời chúng ta hiểu rằng là về quê hương của Ngài, nơi mà Ngài đã xuất phát theo lệnh của Cha, theo kế hoạch của Cha. Giờ đây khi đã hoàn tất, Ngài lại theo kế hoạch của Cha và trở về nguồn sống Vĩnh Hằng. Như vậy, Đức Giêsu về trời cho chúng ta xác định lại cùng đích của chúng ta là quê hương trên trời.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>2. Tại sao Đức Giêsu lại về trời?</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Đức Giêsu lên trời để làm gì vậy, tại sao Ngài không ở với các Tông Đồ? Thiết nghĩ, Đức Giêsu về trời là để Ngài nói với các môn đệ rằng: bây giờ đến lượt anh em, “anh em hãy đi khắp thế gian, loan báo Tin Mừng cho mọi loại thọ tạo…”. Bây giờ đến lượt anh em, anh em đã được huấn luyện trong ba năm, đã cùng Thầy rong ruổi trên khắp mọi nẻo đường, anh em đã được thấy Thầy làm phép lạ, anh em đã được chứng kiến vinh quang của Thầy thì bây giờ đến lượt anh em, anh em hãy đi nói cho muôn dân biết Thiên Chúa yêu thương con người. Hãy nói với họ rằng, haãy sám hối và tin vào Tin Mừng và rửa tội cho họ, Nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, và dạy cho họ những tuân giữ những gì Thầy đã nói cho anh em.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Như vậy, Đức Giêsu lên trời để cho các môn đệ được trưởng thành hơn, để cho các môn đệ đứng trên đôi chân của mình, ra đi loan báo bằng miệng lưỡi của mình và trên tất cả là làm chứng tá bằng chính đời sống của mình.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Chúng ta có thể hỏi, các ông có thể làm được điều Chúa muốn không? Vì ngay sau khi Chúa chết, các ông sợ hãi, người thì bỏ về quê… có thể các ông không làm được như Chúa muốn và Chúa biết điều đó, nếu để họ bơ vơ một mình. Nhưng Chúa vẫn đồng hành với các ông trong Thần Khí, như trong Tin Mừng Thánh Matthêu “Thầy sẽ ở cùng anh em tới ngày tận thế” (Mt 28,20). Có nghĩa là Ngài không hiện diện thể lý, nhưng hiện diện và đồng hành bằng cách ban Thánh Thần. Và Ngài hiện diện trong Giáo Hội. Như Khi Thánh Phaolô trên đường Đa-mát, đi bắt những Kitô hữu, và biến cố ngã ngựa, tiếng từ trời nói: tại sao ngươi bắt bớ Ta? Khi Phaolô hỏi ngài là ai, Đức Giêsu trả lời: Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ”. Đức Giêsu ở lại với chúng ta qua những người anh em, qua các Bí Tích và đặc biệt là Bí Tích Thánh Thể.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>3. Chúa Giêsu lên trời có liên quan gì đến chúng ta?</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Chúng ta cũng là những môn đệ của Ngài, khi chúng ta lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội là chúng ta được tháp nhập vào Mầu Nhiệm của Thiên Chúa ngang qua Đức Kitô, và ngày hôm nay Lời Chúa nói với các môn đệ cũng là nói với chúng ta, chứ không chỉ cho các Giám Mục, Linh Mục và tu sĩ, mà ngay cả chúng ta cũng có thể hân hoan loan báo bằng chính đời sống của chúng ta ngang qua ơn gọi, bổn phận của mỗi chúng ta. Chúng ta không chỉ đứng nhìn trời nhưng Chúa đang cần chúng ta tiếp nối sứ mệnh của Ngài, Chúa muốn mượn chính miệng lưỡi chúng ta để rao giảng, mượn đôi tay của chúng ta để nối dài sự trao ban, thi ân, Chúa mượn đôi chân của chúng ta để rong ruổi đi đến tận cùng trái đất để đến với những ai đang cần đến sự giúp đỡ…</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Chúng ta làm được không? Có lẽ là khó, nhưng không phải là không làm được vì: nếu tôi là hoc sinh, sinh viên, tôi làm chứng cho Tin Mừng Phục sinh bằng cách học hành chăm chỉ, không quay cóp… Nếu tôi là công nhân, tôi sẽ chu toàn bổn phận của tôi cách tốt nhất, không tham nhũng, không dối trá, không lươn lẹo… Trong gia đình, chúng ta sống yêu thương, tha thứ, chia sẻ, quan tâm đến những người hàng xóm… Trong cộng đoàn, chúng ta luôn hiệp nhất, yêu thương nhau, thật đẹp biết bao phải không, khi người khác nhìn vào, họ sẽ nhận ra dung mạo của Đức Kitô họ sẽ nhận ra tình yêu Thiên Chúa nơi đó.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Vậy thì việc Chúa lên trời có liên quan tới chúng ta, Chúa nhắc nhở bổn phận trở nên nhân chứng cho Ngài và cho chúng ta niềm hy vọng, hy vọng sẽ được cùng Ngài trở về nhà Cha, trở về nơi Vinh quang mà Đức Giêsu, người anh cả đã đi trước để chuẩn bị cho chúng ta.</cv1,>
<cv1, 1-11=””>Lạy Chúa, xin cho chúng con được ơn can đảm, can đảm để sống đạo, để làm chứng cho Chúa trong đời sống thường nhật. Xin cho chúng con đức tin, để chúng con nhận ra Chúa vẫn đang hiện diện trong Giáo Hội, trong từng người Kitô hữu, để chúng con can đảm đi trên con đường lữ hành với niềm hy vọng, và chúng con can đảm bỏ lại những gì còn níu kéo chúng con, làm chúng con không thể thanh thoát, không thể hướng lòng lên và sống theo Tin Mừng, để chúng con cũng được hưởng vinh quang viên mãn với Ngài trên Thiên Đàng. Amen

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây