Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 51-100 Chúa lên Trời - Ngày quốc tế truyền thông

Thứ tư - 09/05/2018 05:51
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 51-100 Chúa lên Trời - Ngày quốc tế truyền thông
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 51-100 Chúa lên Trời - Ngày quốc tế truyền thông
Suy Niệm Tin Mừng Lễ Thăng Thiên ABC Bài 51-100 Chúa lên Trời - Ngày quốc tế truyền thông

--------------------------------
LênTrời-51: Suy Niệm của Lm Trọng Hương. 2
LênTrời-52: Thầy ở đâu thì anh em sẽ ở đó - Lm. Nguyễn Văn Phan CSsR. 4
LênTrời-53: Anh em sẽ là chứng nhân của thầy - Lm Giuse Vũ Thái Hòa. 5
LênTrời-54: Các con hãy đi rao giảng và làm phép Rửa cho họ. 8
LênTrời-55: Hành Trình về Quê Trời – Sr Binh Huyền. 10
LênTrời-56: PHẢI HIỂU THẾ NÀO KHI NÓI CHÚA LÊN TRỜI 11
LênTrời-57: CHÚA THĂNG THIÊN.. 14
LênTrời-58: SỐNG VÀ RAO GIẢNG ĐỨC TIN.. 15
LênTrời-59: HẠNH PHÚC LỚN LAO.. 18
LênTrời-60: HÃY RA ĐI RAO GIẢNG CHO MUÔN DÂN, MUÔN NƯỚC.. 21
LênTrời-61: QUYỀN NĂNG CỦA ĐẤNG PHỤC SINH.. 22
LênTrời-62: CHÚA LÊN TRỜI- Lm. Jos. Phạm Thanh Liêm.. 25
LênTrời-63: Sức Mạnh Từ Trời Cao. 27
LênTrời-64: SỐNG LỜI CHÚA - LÊN TRỜI 29
LênTrời-65: HRK/116- LÀM CHỨNG.. 31
LênTrời-66: HRK/333- RA KHƠI 32
LênTrời-67: NTGT/154 - CHỨNG NHÂN.. 34
LênTrời-68: CSTM/129- NƯỚC TRỜI 36
LênTrời-69: SCĐ/325- VẮNG MẶT.. 38
LênTrời-70: SCĐ/326- TIN MỪNG.. 39
LênTrời-71: Những chứng nhân mới – Lm. Pet. Trần thanh Sơn. 40
LênTrời-72: Bàn tay giơ ra để chúc lành – Lm. Jos. Phạm ngọc Ngôn. 43
LênTrời-73: Sao mãi đứng đó nhìn trời ? – Lm. Nguyễn hưng Lợi 44
LênTrời-74: LỄ CHÚA THĂNG THIÊN.. 46
LênTrời-75: LÊN TRỜI 50
LênTrời-76: Chúa về trời. 53
LênTrời-77: CHÍNH ANH EM LÀ CHỨNG NHÂN.. 55
LênTrời-78: DẶN DÒ CUỐI CÙNG CHO MÔN ĐỆ - VỀ TRỜI 58
LênTrời-79: Vinh quang mà chúng ta được kêu gọi 63
LênTrời-80: LỄ THĂNG THIÊN, TA HÃY NÓI VỀ THIÊN ĐÀNG... 68
LênTrời-81: VẪN KHÔNG HỀ LÙI BƯỚC - Mark Link S.J. 71
LênTrời-82: CHÍNH ANH EM LÀ CHỨNG NHÂN.. 73
LênTrời-83: Những giáo huấn cuối cùng và lên trời 74
LênTrời-84: SLC - Lên trời 79
LênTrời-85: SLCTTY/187 - Chờ đợi 81
LênTrời-86: SLCTTY/187- Chờ đợi 83
LênTrời-87: CSTM/116 – Quê hương. 84
LênTrời-88: Lời Chúa. 86
LênTrời-89: Thầy Ở Cùng Anh Em Mọi Ngày. 88
LênTrời-90: Sứ mạng truyền giáo. 90
LênTrời-91: NTĐY/213- Hộ chiếu. 93
LênTrời-92: THẦY Ở CÙNG ANH EM... 94
LênTrời-93: Hãy dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho Anh Em.. 97
LênTrời-94: VỀ GALILÊ - Lm Augustine, S.J. 99
LênTrời-95: Thiên đàng. 102
LênTrời-96: Nhìn trời – ĐTGM. Giuse Ngô quang Kiệt 104
LênTrời-97: SNLC/344 - Ra đi 105
LênTrời-98: CSTM/130 – Lên trời 107
LênTrời-99: Thăng Thiên: Câu trả lời dứt khoát của Thiên Chúa... 109
LênTrời-100: Trở nên hoàn thiện là năng thay đổi-Lm Vincent Travers. 114

------------------------------

 

LênTrời-51: Suy Niệm của Lm Trọng Hương

Bài Tin Mừng này có hai phần: LênTrời-11

A. Hạt giống... 

 

Bài Tin Mừng này có hai phần: 1. Những lời căn dặn cuối cùng của Đức Giêsu (cc 46-49): - Sự cần: LênTrời-51


Bài Tin Mừng này có hai phần:


1. Những lời căn dặn cuối cùng của Đức Giêsu (cc 46-49):

- Sự cần thiết của Thập giá: đã có chép từ lâu trong Sách Thánh rằng Đấng cứu thế phải qua chịu nạn rồi mới tới phục sinh.

- Môn đệ Chúa phải rao giảng và làm chứng về việc Ngài chết và sống lại.

- Đức Giêsu sẽ ban Thánh Linh cho môn đệ.


2. Đức Giêsu lên trời (cc 50-53): Luca đã dùng cách viết của loài người để tạm diễn tả việc Đức Giêsu siêu thăng. Ngài siêu thăng không có nghĩa là Ngài rời bỏ một nơi (trái đất) để đến một nơi khác (trời), mà là

- Ngài thay đổi tình trạng: không còn ở tình trạng loài người hèn hạ nữa, mà trở về tình trạng vinh quang của một vị Thiên Chúa.

- Ngài cũng thay đổi cách hiện diện: từ nay Ngài không thường xuyên hiện diện giữa chúng ta bằng thân xác hữu hình của Ngài nữa, nhưng vẫn hiện diện một cách vô hình dù chúng ta không thấy.


B. ... nẩy mầm.

1. Cho đến phút cuối cùng lúc Đức Giêsu sắp về trời mà các môn đệ vẫn còn chưa hiểu câu chuyện đời Ngài. Bởi đó, trước khi ra đi, Ngài đã giải thích lần nữa một cách tóm tắt: đó là một cuộc đời thập giá. Nói cách khác, sở dĩ Ngài bỏ trời cao để xuống thế là để chịu chết trên thập giá ; và hôm nay Ngài trở về trời được cũng là nhờ Ngài đã hoàn thành sứ mạng thập giá.

Đời Chúa là kiểu mẫu cho đời con. Đau khổ của đời con là thập giá, nhưng vinh dự của đời con cũng chính là Thập giá.

2. Nhưng có lẽ lúc ở Bêtania hôm ấy, các môn đệ cũng vẫn chưa hiểu. Vì vậy Đức Giêsu bảo các ông trở về Giêrusalem, ở lại trong thành chờ đến khi Ngài gởi Chúa Thánh Thần đến với các ông. Đến khi đó, CTT sẽ giúp các ông hiểu hết.
Lạy Chúa, con vẫn chưa hiểu mầu nhiệm đời Chúa, và vẫn chưa hiểu về những thập giá của đời con. Xin ban Thánh Thần cho con.


3. Thánh Luca muốn chúng ta xác tín rằng ngày nay Đức Giêsu phục sinh đã thay đổi cách hiện diện nhưng vẫn luôn hiện diện. Nói cách khác, tuy chúng ta không nhìn thấy Ngài nhưng thực sự Ngài hằng ở bên cạnh chúng ta.

Nhiều khi chúng ta buồn rầu ảo não bởi vì nghĩ rằng Chúa đã vắng mặt, Chúa không còn ở bên cạnh mình nữa đang lúc mình gặp khó khăn, Chúa bỏ rơi mình rồi… !

Xin cho con xác tín điều Thánh Luca tha thiết nói với con trong bài Tin Mừng này, bởi vì có xác tín như thế thì con mới có thể lúc nào cũng “lòng đầy hoan hỉ” như các môn đệ xưa.

4. Người hấp hối than thở với cha sở rằng chẳng cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa. Cha sở lấy một chiếc ghế đặt bên cạnh, rồi bảo ông hãy nghĩ rằng Chúa Kitô đang ngồi đó, hãy đặt tay mình trên tay Ngài trên thành ghế. Người đó làm theo và cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa. Mấy hôm sau, được tin ông qua đời, cha sở đến thăm và thấy tay ông vẫn còn đặt trên bàn tay vô hình ở thành ghế. (Góp nhặt)

5. “Có lời Kinh Thánh chép “Đức Kitô phải chịu khổ hình rồi ngày thứ ba từ cõi chết sống lại” (Lc 24,46)

Lapeaux là một chính trị gia và là nhân viên của Hội đồng Hành chánh quốc gia Pháp (1745-1799). Ông rất ghét đạo Công giáo nên đứng ra lập một đạo mới dựa vào triết lý và khoa học. Nhưng chẳng ai theo. Ông bực tức và đi hỏi một bạn đồng nghiệp: “Tại sao đạo của tôi vừa là công trình của triết lý và khoa học, vừa có những người rất giỏi truyền bá mà vẫn thất bại, trong khi Công giáo chỉ nhờ mấy anh chài lưới ít học mà lại thành công ?”. Người ấy trả lời: “Nếu anh muốn thiên hạ theo đạo của anh, hãy để người ta đóng đinh anh vào ngày thứ sáu, rồi sáng Chúa nhật hãy cố sống lại xem”.

Lạy Chúa, Chúa đã sống lại để minh chứng đạo của Ngài là đạo thật. Xin cho con biết yêu mến đạo Chúa và hân hoan loan báo Tin Mừng Phục sinh cho mọi người (Hosanna) 

------------------------------

 

LênTrời-52: Thầy ở đâu thì anh em sẽ ở đó - Lm. Nguyễn Văn Phan CSsR.


Cv 1,1-11; Eph 1.17-23;Mc 16,15-20 

 

Lễ Thăng Thiên vừa nhắc đến một mầu nhiệm và vừa nói đến quyền năng vươn tới một chiều kích: LênTrời-52


Lễ Thăng Thiên vừa nhắc đến một mầu nhiệm và vừa nói đến quyền năng vươn tới một chiều kích mới. Lễ này chấm hết sứ vụ Đức Kitô trên trần gian và mừng đón Chúa vinh hiển trở về cùng Chúa Cha trên trời. Mặc dầu là hành động cuối cùng của Chúa trên cuộc đời dương thế, hôm nay không phải là một ngày buồn, mà là một ngày vui chan chứa hy vọng. Siêu thăng lên chốn trời cao, Đức Kitô đã đưa mình thoát khỏi chốn “bình thường” để đi vào chốn “khác thường”, từ đất Galilê này mà đến mọi nơi trên trái đất. Người không còn tự giới hạn mình vào một cõi thời gian, cõi không gian, hay một nhóm người nào nữa. Nhờ sức mạnh Thần Khí, Người trở nên hiện diện vô hình và sẵn sàng đến với bất cứ ai muốn tiếp xúc với Người, đảm nhận công việc và chia sẻ vinh quang của Người.

Đối với các tông đồ, hôm nay là ngày bế giảng mãn khóa, là thời gian huấn luyện đã qua, nay bắt đầu nhiệm vu mới, “đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi loại thụ tạo” (Mc 16,15). Lúc Chúa ra đi, các tông đồ chỉ biết đứng trời trồng, bất động. Nỗi buồn bên trong lòng các ông chúng ta có thể hiểu được, vì đây là lần thứ hai các ông trải qua kinh nghiệm đau lòng phải xa cách chia phôi với Thầy chí thánh, biết rằng từ đây cuộc đời không còn được như trước nữa. Có hai người mặc áo trắng xuất hiện lôi các ông về với thực tại, cắt đứt giấc mơ màng và bảo các ông đi làm việc của Thầy mình đã giao phó. Vâng, nhiệm vụ của các ông không phải là đứng nhìn trời, trông chờ điều gì xảy đến. Trong khi Đức Kitô vắng mặt, các ông sẽ là sứ giả của Người, công bố Tin mừng cho người nghèo khó, bị áp bức và cho mọi người.

Đức Chúa Giêsu trở về cùng Thiên Chúa Cha trong vinh quang hôm nay cũng cho chúng ta một cái nhìn thoáng qua về một tương lai vĩ đại, dành sẵn cho chúng ta mai sau, đúng hơn là một tương lai mà chúng ta được kêu mời đi tới. Nếu chúng ta vẫn trung thành với giáo huấn của Người, thì ngôi nhà sau hết của chúng ta cũng sẽ là nơi mà Đức Giêsu vừa mới siêu thăng trở về cùng Cha trên trời. Giống như các tông đồ ngày xưa, Đức Kitô ra lệnh cho chúng ta làm chứng nhân của Người trong công cuộc rao giảng Tin Mừng cho đến tận cùng bờ cõi trái đất. Đó là một công việc dào lâu dễ làm nản lòng thối chí, nhưng chúng ta đã được bảm bảo rằng Người sẽ không để chúng ta mồ côi, nhưng nhờ sức mạnh của Thần khí, Người sẽ ở cùng chúng ta trong mọi nỗi gian truân thử thách cũng như trong mọi nỗ lực phấn đấu của chúng ta.

Cuộc đời này thường được ví như một cuộc lữ hành và chúng ta hết thảy đều là lữ khách đang cùng đi trên con đường thiên lý này. Nhiều anh chị em trong chúng ta do thử thách khổ đau, thất vọng trong cuộc đời, lắm khi ngã lòng trông cậy đến nỗi không còn biết mình đang đi về đâu, không hề biết sẽ có gì đang chờ đón mình ở cuối con đường. Họ luôn tìm hạnh phúc bằng cách sống dựa trên ký ức của quá khứ. Họ thường dành thời gian cuộc đời này để chờ ngóng một cái gì đó không có mục đích nào cả, như các tông đồ xưa ngong ngóng nhìn lên bầu trời. Việc Đức Chúa Giêsu thăng thiên bảo đảm với chúng ta rằng có một mục đích tối hậu cho cuộc đời lữ thứ này, đồng thời đảm bảo với chúng ta rằng hành trình nơi dương thế này, tuy muôn vàn khó khăn, nhưng chắc chắn sẽ dẫn đưa chúng ta về cùng Cha trên trời. Trong lúc này chúng ta vẫn sống trong niềm hy vọng rằng lời Chúa Giêsu hứa khi xưa sẽ trở thành sự thật: “Thầy ở đâu, thì anh em sẽ ở đó”. (Ga 14,3)

NS Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
Lm. Nguyễn Văn Phan CSsR.
 
------------------------------

 

LênTrời-53: Anh em sẽ là chứng nhân của thầy - Lm Giuse Vũ Thái Hòa


Cv 1,1-11; Ep 1,17-23 hoặc Ep 4,1-13; Mc 16,15-20 

 

Hôm nay Giáo hội mừng lễ Đức Giêsu lên trời. Qua những hình ảnh, lễ Thăng thiên diễn tả việc: LênTrời-53


Hôm nay Giáo hội mừng lễ Đức Giêsu lên trời. Qua những hình ảnh, lễ Thăng thiên diễn tả việc Chúa Kitô phục sinh từ nay sống trong thế giới của Thiên Chúa mà người ta thường gọi trong ngôn từ tôn giáo là trời (bài đọc 1 và Tin Mừng). Vào thời Đức Giêsu, để diển tả sự vĩ đại, vinh quang của Thiên Chúa, con người không thể đạt tới được, người Do thái dùng hình ảnh của chiều cao: Chúa ở trên cao, ở trên trời. Thiên Chúa được gọi là Đấng Tối Cao (Lc 1,76; Cv 16,17). Đức Giêsu đã dạy các môn đệ cầu nguyện: “Lạy Cha chúng con ở trên trời”. Trong Kinh Tin Kính, chúng ta cũng tuyên xưng: “Người lên trời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha.”

Điều quan trọng đối với các Kitô hữu tiên khởi cũng như đối với chúng ta hôm nay, không phải ở việc muốn biết Đức Giêsu lên trời như thế nào, nhưng là tận hiểu ý nghĩa sự ra đi của Người.

Sau khi hoàn thành sứ mạng ở trần gian, Đức Giêsu trở về với Chúa Cha. Từ nay, Chúa Kitô phục sinh vắng mặt về thể hình, không ai có thể thấy hoặc nghe tiếng Người nữa. Tuy nhiên, Người luôn hiện diện với Giáo Hội, với mỗi người chúng ta như Người đã hứa: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Sự hiện diện vô hình của Người, chỉ có con mắt đức tin mới thấy được.

Lễ Thăng Thiên là sự kết thúc công cuộc truyền giáo của Đức Giêsu thành Nazarét, và là khởi đầu thời gian của Giáo Hội. Dĩ nhiên, giai đoạn mới này luôn là giai đoạn của Chúa Kitô, vì tất cả đều hướng về Người, cũng như Người là đích điểm của mọi hoạt động tông đồ. Nhưng đó cũng là thời kỳ của Giáo Hội và các môn đệ để làm chứng cho Đức Giêsu Kitô và cho Tin Mừng: “Anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari, và cho đến tận cùng trái đất.” (Cv 1,8). Đó là ý nghĩa mọi hoạt đồng truyền giáo của Giáo hội. Trước khi lên trời, Đức Kitô giao phó cho tất cả các môn đệ, tức là tất cả Kitô hữu trên toàn cầu, sứ mạng tiếp tục công trình của Người cho đến ngày tận thế.

Chúng ta hãy nghe câu chuyện có thật và rất cảm động sau đây.

Nhà soạn nhạc vĩ đại người Ý Giacomo Puccini (1858-1624) đã viết nhiều vở nhạc kịch lừng danh. Năm 1922, lúc ông được 64 tuổi, thì ông mắc bệnh ung thư. Dầu vậy, ông vẫn quyết định hoàn thành vở nhạc kịch cuối cùng của mình, tức vở Turandot mà hiên nay nhiều người xem như vở nhạc kịch hay nhất của ông. Ông miệt mài làm việc ngày đêm. Nhiều người ép ông nghỉ ngơi, vì theo họ nghĩ, ông không thể nào hoàn tất nổi vở nhạc kịch ấy. Khi thấy căn bệnh ngày càng nặng hơn, Puccini nói với các đệ tử: “Nếu ta không hoàn tất được vở Turandot thì các trò hãy cố gắng hoàn tất nó cho ta.”

Vào năm 1924, Puccini được học trò đem đến Bruxelles để giải phẫu, nhưng hai ngày sau cuộc giải phẫu đó, thì ông qua đời. Trở về Ý, các đệ tử của Puccini nghiên cứu kỹ lưỡng vở Turandot và tiếp tục viết cho đến lúc hoàn thành trọn vở nhạc kịch đó.

Hai năm sau, vở nhạc kịch được trình diễn lần đầu tiên tại nhà hát lớn La Scala thuộc thành phố Milan, do Arturo Toscanini, người học trò ưu tú của Puccini điều khiển. Mọi sự đều trôi chảy tốt đẹp cho đến khúc nhạc mà Puccini buộc phải ngừng bút. Nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt Toscanini. Anh cho giàn nhạc dừng bản nhạc kịch lại, đặt cây gậy điều khiển xuống rồi quay về khán thính giả và nói lớn: “Sư phụ chúng tôi đã viết được đến đây, rồi người qua đời.”

Lúc đó toàn thể nhà hát đều im bặt, không cử động. Sau vài phút, Toscanini cúi xuống cầm gập điều khiển lên, quay về cử tọa mỉm cười qua dòng lệ rồi thốt lên: “Nhưng các đệ tử đã hoàn tất công việc của người”. Vở Turandot vừa dứt thì toàn thể khán thính giả vỗ tay ầm ầm như sấm vang. Những người có mặt lúc đó không thể nào quên được giây phút ấy.

Câu chuyện sáng tác vở nhạc kịch Turandot của Puccini có nét rất giống với công việc truyền giáo của Giáo hội chúng ta.

Trước khi su phụ Giêsu hoàn tất công trình lập nước Thiên Chúa trên trần gian, thì Người lên trời. Nhưng trước đó, Người đã yêu cầu các môn đệ hoàn tất việc ấy y như Puccini đã yêu cầu các đệ tử hoàn tất vở nhạc kịch Turandot.

Trước khi lên trời, Đức Giêsu nói với các Tông đồ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15). Công việc của Puccini được một vài đệ tử hoàn tất trong vòng ít năm, còn công việc của Đức Giêsu cần đến rất nhiều thế hệ mới có thể hoàn tất được; và đó không phải chỉ là việc của vài môn đệ, mà là tất cả các môn đệ thuộc mọi thời đại. Thánh Phaolô có nói: “Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng” (1 Co 9,16).

Nhưng truyền giáo không chỉ là công việc của các Linh mục và Tu sĩ mà là của tất cả các Kitô hữu. Là môn đệ Đức Giêsu, chúng ta có bổn phận cộng tác vào việc xây dựng và mở mang Nước Chúa. Tất cả chúng ta đều có thể rao giảng Tin Mừng ngay trong gia đình, trong khu phố và trong cộng đoàn chúng ta. Mỗi người đều có thể là sứ giả Tin Mừng, thợ xây hoà bình và là người gieo niềm vui và hy vọng.

Ngày xưa, chỉ với 5 chiếc bánh và 2 con cá, Đức Giêsu đã làm phép lạ cho hơn năm ngàn người ăn no nê, thì bây giờ Chúa cũng muốn và cần đến sự cộng tác, tuy nhỏ bé và hạn chế, của mỗi người chúng ta hầu hoàn thành những kỳ công của Người.

NS Dân Chúa Âu Châu
Lm.Giuse Vũ Thái Hòa

 
------------------------------

 

LênTrời-54: Các con hãy đi rao giảng và làm phép Rửa cho họ


 Lm. Thu Băng CMC.

 

Trong một cuộc tổ chức cho các em chạy đua tiếp sức, tôi thấy lúc quan trọng nhất mà các em: LênTrời-54


Trong một cuộc tổ chức cho các em chạy đua tiếp sức, tôi thấy lúc quan trọng nhất mà các em cổ động mạnh là lúc em đang chạy đưa cây gậy tiếp sức cho em kế tiếp, vì lúc đó là lúc quyết định được sự thành bại của cuộc chạy đua. Ai trao chậm là phần thắng chậm lại.

Cũng thế, Chúa Giêsu chính là người chạy xong phần của mình và đang trao cây gậy trách nhiệm tiếp sức cho các tông đồ chạy tiếp. Ngài ủy thác cho họ chu toàn công việc của Ngài đã làm nơi trần gian: "Hãy đi rao giảng, dạy cho muôn dân" (Mt. 28). "Hãy tiếp tục thay nhau làm chưng nhân về Thầy cho đến tận thế" (Eph.1:17-23).

Trong thế kỷ này chúng ta làm cách nào để thi hành sứ mệnh Chúa trao ban: Làm nhân chứng và chỉ cho mọi người biết về Chúa?

Có nhiều phương cách để thực hiện:

- Nếu bạn vừa tốt nghiệp đại học, bạn hãy thực hiện như hai bác sỹ vừa ra trường: một người từ Chicago, một người từ Dallas được nhà thương Israel tại Boston nhận việc. Cả hai hợp tác với nhau, bàn chuyện với nhau để phục vụ bệnh nhân, khiến nhiều bệnh nhân kính nể và khen trường học đã đào tạo nên hai người (phục vụ tốt là đem bình an hạnh phúc của Chúa đến cho mọi người).

Hoặc như anh chị T... N.... tại St.Louis (MO) khi lập gia đình anh chị hứa với tôi sẽ tình nguyện đi phục vụ đồng bào tị nạn Hongkong 4 năm. Sáu năm sau gặp lại anh chị với 3 cháu nhỏ, tôi hỏi lại điều quyết định ấy, anh chị trả lời cách vui vẻ:

- Chúng con mua nhà ngay bên đó sinh sống và làm việc giúp dân tị nạn cho tới ngày nào đóng cửa trại, vì nhờ việc phục vụ này, nhiều người nhận được ơn cứ rỗi lắm.

Chúng ta cũng có thể làm điều mà nhiều người đang thực hiện mà không sợ xấu hổ, đi lượm lon trên các ngã đường đem bán lấy tiền giúp cho các trại cùi. Một người nói nhỏ với tôi: "Con làm việc thiện không sợ cùi" tức là bất chấp tiếng chê, dèm pha, chỉ trích, xét đoán lệch lạc.... "Con đã gửi về các trại cùi một số tiền không ai nghĩ tới $ 5,000 Đollas Mỹ".

Tuy nhiên còn nhiều phương thế khác chúng ta đã và đang chu toàn việc Chúa ủy thác và có lẽ còn về lâu về dài, còn đòi nhiều hy sinh cam đảm hơn nữa. Đó là làm chứng nhân và làm thầy dạy ngay trong gia đình, trong xứ đạo, trong sở làm, trong chủng viện, trong môi trường cuộc sống.

Hãy cố gắng chu toàn nhiệm vụ Chúa đã trao ban; hãy nhẫn nại chịu đựng mọi phiền toái khi phục vụ; Hãy sống với mọi người như Chúa sống bên họ.... cũng chính là đem Chúa đến cho mọi người. Robert nói trong cuốn "Bản vũ nhạc của lý trí - Masque of Reason: Phần lớn người ta không thể nghĩ ra hết các sự việc đâu. Họ chỉ nhìn thấy những việc ấy qua hành vi người khác làm mà thôi".

Ông Trung Thành bạn tôi kể rằng: Ngày đó vợ tôi bị đau và cơn bệnh kéo dài khiến nàng bị kệt quệ cả về tinh thần lẫn thể xác. Cơn thử thách đè nặng trên tôi và làm sức khoẻ tôi cũng bị suy sụp. Bỗng một biến cố đã bị quên lãng từ hồi tôi mới 10 tuổi, chợt loé lên trong lòng. Biến cố ấy xảy ra khi mẹ tôi bị đau nặng. Nửa đêm hôm ấy tôi thức giấc vì khát nước, tôi đi ngang qua phòng ngủ của bố mẹ tôi, chợt tôi thấy bố tôi đang ngồi bên cạnh giường của mẹ và mẹ đang ngủ say. Tôi bước vào hỏi bố:

- Bố ơi, bệnh mẹ nặng lắm hả? Bố tôi bình thản trả lời:

- Không nặng đâu con, bố chỉ ngồi đây chờ đợi khi mẹ con thức giấc có cần gì thì bố làm cho mẹ thôi.

Nhờ nhớ lại biến cố ấy mà tôi có đủ can đảm cần thiết để phục dịch và đương đầu với hoàn cảnh.

Làm chứng cho Chúa và giúp cho người khác biết về Ngài chỉ là chia sẻ cho họ niềm tin và tình yêu mà chính mình đã tiếp nhận từ nơi Chúa, cho người khác. Sứ điệp Thăng Thiên chỉ đơn giản có thế. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta tiếp nhận từ nơi Ngài, đồng thời Ngài sai chúng ta tiếp tục trao ân cho đồng loại, giúp mọi người, tốt với mọi người theo bất cứ cách thức nào Chúa Thánh Thần soi sáng cho chúng ta. (6/2003).

Trích Dongcong.net
Lm. Thu Băng CMC.

 
------------------------------

 

LênTrời-55: Hành Trình về Quê Trời – Sr Binh Huyền

 

Suốt đời tôi, có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh cụ X (xin dấu tên) đã ngoài 70 cứ: LênTrời-55


Suốt đời tôi, có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh cụ X (xin dấu tên) đã ngoài 70 cứ chiều chiều lên sân thượng trại tị nạn Hong Kong nhìn ra biển với hai hàng lệ tuôn dài trên gò má nhăn nheo. Lúc bấy giờ tôi mới là cô bé 14 tuổi nhưng cũng mạnh dạn đến làm quen và thăm hỏi cụ. Về sau mới biết cụ qua Hong Kong có một mình và hoàn toàn ngoài ý muốn. Cụ đi đánh cá với ghe người ta và mặc dầu vẫn biết là cụ X không muốn vượt biên tí nào người ta cũng phải đưa cụ đi vì nếu không sẽ bị công an tình nghi. Thế là cụ X đến Hong Kong. Mặc dầu con cháu đều đã đi ở riêng, cụ bà cũng đã về bên kia thế giới từ lâu, và đời sống vật chất ở trại tị nạn đầy đủ hơn cuộc sống trước kia rất nhiều nhưng cụ X vẫn cảm thấy trống rỗng vì đã đánh mất quê hương mà cụ biết chắc là sẽ không bao giờ thấy lại được vì tuổi đời đã quá cao. Vì thế cụ luôn cảm thấy buồn và nhớ nhà mỗi khi chiều tàn.

Lễ Chúa về trời hôm nay đánh dấu lần chia tay sau cùng giữa Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài. Nói cách khác, đây chính là lúc Chúa Giêsu trở về bên cạnh Chúa Cha sau khi đã hoàn tất sứ mạng của Ngài ở trần gian. Vì thế, các môn đệ rất buồn phiền; tuy nhiên, tâm hồn các ông lại tràn đầy hy vọng vì lời hứa của Chúa Giêsu vẫn còn văng vẳng bên tai: "Thầy đi để dọn chỗ cho các con... và Thầy sẽ trở lại đón các con, để Thầy ở đâu các con cũng sẽ ở đó với Thầy. Đừng sợ, Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi đâu" (Jn 14:3,18).

Là những Kitô hữu, chúng ta biết cuộc sống tại thế này chẳng qua chỉ là cuộc hành trình tiến về quê thật trên trời. Nói khác đi, quê hương thật sự của người Kitô hữu là ở trên trời, nơi mà Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Đức Chúa Cha. Vì thế, người Kitô hữu đúng nghĩa phải là người có đời sống lạc quan, tràn đầy hy vọng và chan chứa niềm tin. Họ lạc quan vì đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Họ tràn đầy hy vọng vì đã nhìn thấy tương lai sáng lạn đang chờ đợi một khi họ hoàn tất cuộc sống trần gian này. Họ chan chứa niềm tin vì biết chắc rằng Chúa Giêsu sẽ chẳng bao giờ lừa dối và bỏ rơi họ.

Để dọn chỗ cho chúng ta ở trên trời, Chúa Giêsu đã phải trả một giá không rẻ: chính mạng sống của Ngài. Tuy nhiên, để vào được chỗ đã dọn sẵn đó, Chúa Giêsu đòi buộc chúng ta phải cộng tác với Ngài bằng việc "ra đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian cho mọi loài thụ tạo" (Mc 16:15). Nói cách khác, Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta tiếp tục sứ mạng của Ngài ở trần gian như là điều kiện để được ở với Ngài. Được ở với Ngài là một niềm vui mà người Kitô hữu nào cũng hằng mong đợi và chia sẻ niềm vui đó cho người khác qua việc rao giảng Tin Mừng là điều kiện để niềm vui đó được tròn đầy hơn. Vì chưng, người ta thường nói: "Niềm vui, nếu biết chia sẻ chẳng những sẽ không hao mòn đi mà còn lớn lên bội phần tùy theo mức độ chia sẻ." Tuy nhiên, khi kiểm chứng lại cuộc sống thường ngày có lẽ không ai trong chúng ta dám cho mình đã sống trọn vẹn lý tưởng đó. Vẫn biết thế gian này không phải là nhà nhưng chúng ta lại dành quá nhiều thời giờ và công sức để xây đắp và tích lũy cho những gì thuộc về thế gian hơn là quê trời; trong cuộc hành trình này, đôi khi chúng ta lại coi những trạm nghỉ bên đường là nơi chúng ta sẽ ăn đời ở kiếp chứ không phải là quê trời; và khi sống giữa thế gian, thay vì dùng chính cuộc sống mình để loan báo Tin Mừng cho những người chung quanh thì chúng ta lại dùng nó như là bằng chứng cho câu nói chua xót mà người ta thường dùng để ám chỉ người Kitô hữu: "tin đạo chứ đừng tin người có đạo."

Cụ X vì quá nhớ nhà nên đã bỏ ăn dần và sau cùng đã giã biệt cõi đời vì kiệt sức sau gần một năm sống ở trại tị nạn. Còn chúng ta, chúng ta có thái độ nào trên hành trình về quê trời: quẳng bớt để nhẹ gánh hơn hay ôm đồm thêm để tâm hồn nặng trĩu không muốn bước? Có bao giờ chúng ta cảm thấy NHỚ quê trời chưa nhỉ? Hỏi ra thì ai cũng muốn được ở bên cạnh Chúa nhưng khi phải đối diện với thực tế thì ít ai dám chọn thái độ quẳng bớt vì quá dính bén với cuộc sống trần gian này. Mừng lễ Chúa về trời hôm nay, mỗi người chúng ta hãy xin Chúa ban ơn soi sáng để có thể nhận ra tình trạng thật sự của cuộc sống mình, và ơn can đảm để dám sửa đổi ngõ hầu cuộc sống chúng ta không trở nên vô nghĩa khi đang sống giữa thế gian và không trở nên gánh nặng ngăn cản chúng ta tiến gần Chúa hơn.

NS. Trái Tim Đức Mẹ
Sr. Binh Huyền

 
------------------------------

 

LênTrời-56: PHẢI HIỂU THẾ NÀO KHI NÓI CHÚA LÊN TRỜI


 Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

 

Ngày còn nhỏ, sống gần vùng có nhiều máy bay Mỹ bay ngang dọc bầu trời. Những chiếc máy bay: LênTrời-56


Ngày còn nhỏ, sống gần vùng có nhiều máy bay Mỹ bay ngang dọc bầu trời. Những chiếc máy bay, dù là tuổi nhỏ, tôi vẫn mơ màng hiểu rằng, chúng đang tác oai, tác oái để phục vụ cho mục đích chiến tranh. Những lần nghe tiếng gầm rích xé tan bầu trời, bọn trẻ chúng tôi kéo nhau chạy ra khỏi nhà nhìn lên trời xem máy bay bay mà khoái chí, mà thỏa thích và lắm lúc còn hun đúc ước mơ được phóng lên trời bay như máy bay, oai biết mấy.

Cũng vẫn là những ngày còn nhỏ, ngày lễ Chúa Giêsu lên trời, tôi lại ra sân tìm kiếm. Không phải đi tìm máy bay nhưng là tìm Chúa Giêsu xem Chúa lên trời thế nào. Trong tưởng tượng, tôi cảm nhận rằng, chắc Chúa đẹp lắm, không đen sì như những chiếc máy bay, chắc Chúa hiền từ lắm, không ồn ào như máy bay& Trong tư tưởng non nớt của tôi làm sao hiểu nổi chuyện Chúa lên trời. Tìm kiếm trên bầu trời chán và mỏi, tôi đến gặp mẹ. Mẹ tôi cũng chẳng thể cho tôi một điều gì khá hơn. Bà chỉ biết có mỗi một chuyện: “Hôm nay Chúa lên trời”, và không giải thích gì thêm để một thằng bé như tôi hiểu được. Và trong tôi còn mãi một thắc mắc, Chúa đã lên trời sao không thấy. Máy bay lên trời còn thấy bay đi bay lại kia mà! Ngày ấy, hình như tôi hiểu Chúa lên trời quá là nghĩa đen. Dù vậy, bây giờ đã có một hiểu biết nhất định, sao tôi vẫn không thể thay thế được cái nghĩa đen ấy!

Đúng là ngôn ngữ của Thánh Kinh cho phép chúng ta hiểu Chúa lên trời theo nghĩa đen. Chẳng hạn bài đọc một, trích sách Công vụ Tông đồ cho biết: “Nói xong, Người được cất lên trước mắt các ông, và một đám mây bao phủ Người khuất mắt các ông” (Cv 1, 9). Nhưng với một sự kiện của lòng tin lớn như biến cố Chúa thăng thiên mà lại chỉ dừng lại ở nghĩa đen như thế, thì quả là làm thiệt hại đức tin biết bao nhiêu. Bởi điều quan trọng không nằm ở sự kiện Chúa lên trời cho bằng khám phá lại ý nghĩa của lễ Chúa lên trời hôm nay.

Bạn và tôi có quyền hiểu Chúa thăng thiên theo nghĩa đen, nhưng bạn và tôi không được quyền dừng lại ở đó. Ta không bao giờ được phép xem Chúa lên trời như là một chiến thắng đang say trong men chiến thắng, một cao ngạo, một sự trả thù của người bị hại đối với những người đã từng treo Chúa lên thánh giá. Nếu chỉ như thế thì chắc Chúa đã không lên trời!

Lên trời là một sự chiến thắng, một vinh quang. Đúng! Nhưng chiến thắng và vinh quang theo nghĩa nào?

Bài Tin Mừng cho biết, “ Chúa Giêsu lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa”. Giáo Hội không ngừng lặp lại lời tuyên xưng này qua mọi thời, mọi thế hệ trong lời tuyên tín của mình.

Cụm từ “HÚA LÊN TRỜI”đủ để cho thấy VINH QUANG THIÊN CHÚA của Người. Chúa đã một lần làm người. Nghĩa là đã một lần Người hạ mình hóa nên nhục thể. Vinh quang của Người là vinh quang Thiên Chúa. Nhưng vinh quang ấy đã bị che lấp trong cuộc đời trần thế, đến nỗi có lần thư gởi tín hữu Do thái phải bộc bạch: “hi còn sống kiếp phàm nhân Chúa Giêsu đã lớn tiếng kêu vang khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết... là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục” Hôm nay về trời cũng là chính lúc Chúa Kitô về lại với vinh quang mà Người vẫn có. Nói cho thật nôm na, dễ hiểu: Về trời chính là lúc Chúa Kitô trở lại “kiếp Chúa” của Người. Vinh quang bị che lấp, giờ đây tỏ lộ. Nếu trong quá khứ, “Người đã bị thua kém các thiên thần trong một thời gian ngắn”, thì giờ đây, “Người được Thiên Chúa ban vinh quang danh dự làm mũ triều thiên” (Dt 2, 9).

Vinh quang danh dự mà Chúa Kitô lãnh nhận hôm nay là vinh quang cao cả, là chiến thắng lớn lao: Chúa bước vào vĩnh cửu. Trong vinh quang vĩnh cửu ấy, chính “Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Để khi nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ, và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Đức Giêsu Kitô là Chúa” (Phil 2, 9- 11). Cũng chính trong vinh quang Đức Chúa của mình, Chúa Giêsu làm chủ mọi loài,, Người làm vua toàn vũ trụ. Vì nơ Người chính “Thiên Chúa đã đưa thời gian tới hồi viên mãn, đã quy tụ muôn loài trong trời đất dưới quyền một thủ lãnh là Đức Kitô” (Eph 1, 10). Hay như bài đọc hai diễn tả: Chúa Kitô “Vượt trên mọi cấp trật, các lãnh thần, quyền thần, dũng thần và quản thần, vượt trên mọi danh hiệu được xưng hô cả đời này, lẫn đời sau. Chúa khiến mọi sự quy phục dưới chân Người, và tôn Người làm đầu toàn thể Hội Thánh là thân thể Người, và là sự sung mãn của Đấng chu toàn mọi sự trong mọi người” (Eph 1, 21- 23).

Nhưng vinh quang thiên quốc của Chúa Kitô, không chỉ quy tụ nơi chính bản thân Người mà thôi. Vinh quang của Chúa Kitô là ánh sáng chói ngời chiếu thẳng vào niềm hy vọng của chúng ta. Chúa thăng thiên để nhờ Người, trong Người và với Người, ta cũng được thăng thiên. Vì nếu đã có một con người mang tên Giêsu được vinh thăng, thì mọi người có quyền hy vọng nếm hưởng vinh quang Thiên Chúa với Người. Như vậy lễ thăng thiên là lễ thực hiện giấc mơ lớn nhất của con người: sống đời đời trong hạnh phúc và vinh quang vĩnh cửu.

Vì thế, hôm nay mừng lễ Chúa thăng thiên, hướng lòng về Thiên Chúa, và chiêm ngắm vinh quang của Chúa Kitô, loài người chỉ còn biết cúi đầu cảm tạ. Xin dâng muôn lời cảm tạ tri ân Thiên Chúa. Bởi thân phận bé nhỏ là thế, nhưng loài người lại có vận mạng được đặt nơi Thiên Chúa. Do đó dẫu là thuộc về đất thấp, loài người vẫn mang nơi mình một chiều cao thăm thẳm: vận mạng được vĩnh cửu hóa và Thiên Chúa là Chúa vĩnh cửu đã thương trao ban cho loài người, cho từng người một, một vận mạng không bao giờ có thể lạc mất.

Lạy Chúa, chúc tụng tình yêu vô ngần của Chúa, vì nhờ đó, thân phận bụi tro của chúng con được hóa thần nhờ ơn thần hóa Chúa ban. Amen.

Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
 
------------------------------

 

LênTrời-57: CHÚA THĂNG THIÊN


SUY NIỆM

 

Đỉnh Everest cao nhất thế giới của dãy Hy Mã Lạp Sơn như có một ma lực hấp dẫn những người leo: LênTrời-57


Đỉnh Everest cao nhất thế giới của dãy Hy Mã Lạp Sơn như có một ma lực hấp dẫn những người leo núi thiện nghệ. Ai đã vướng vào môn thể thao leo núi xem đó như là một giấc mơ, nếu ngày nào đó họ đặt được chân trên đỉnh núi cao 8.880 thước, quanh năm phủ tuyết này, nhưng chỉ có một số ít người thực hiện được giấc mộĩng ấy và rất nhiều người đã bỏ mình dọc theo con đường lên đỉnh. Trên những con đường ấy, người ta thấy hai bia mộ ghi những dòng chữ sau đây: Bia thứ nhât đề ỀHọ thấy được lần cuối cùng trong lúc gắng sức leo lênỂ. Và bia thứ hai tưởng niệm một huấn đạo viên chỉ viết vỏn vẹn một câu ỀÔng ta chết trong lúc đang leoỂ. Nếu đời sống là một cuộc tranh đấu không ngừng thì để sống đạo và hành đạo cũng thế. Điều quan trọng không phải là thành công hay thất bại, mà là chỗi dậy và tiến bước. Phải gọi là thẳng tiến thì đúng hơn, vì câu tâm niệm của các Kitô hữu phải là: ỀNgày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua, nhưng kém hơn ngày maiỂ. Bí quyết thành công thứ hai là không bao giờ chúng ta nên đi trên con đường nên thánh một mình, hãy noi gương những người đi trước, những thánh nhân và hãy cùng nhau tiến bước. Và nhất là hãy đi vào những vết chân Chúa Giêsu đã để lại.

Cầu nguyện:

Người đời thường nói một cách rất chính xác: Người có công thì đáng được thưởng, còn kẻ có tội thì đáng phải phạt. Nếu chúng ta nói về Đức Giêsu thì chắc chắn chúng ta phải nhìn nhận rằng: Đức Giêsu rất có công hay có công rất lớn. Người có công lớn, rất lớn, với Thiên Chúa Cha, vì Người đã vâng phục Thiên Chúa Cha trong mọi sự, đã chu toàn Thánh Ý của Cha một cách hoàn hảo. Để vâng phục Chúa Cha như một người con thảo số một, Đức Giêsu đã chấp nhận cụoc sống trần gian với bao hy sinh khó nhọc và nhất là với hiến tế toàn thiêu trên thập giá. Đức Giêsu còn có công lớn, rất lớn với loài người là anh em của Chúa, vì Người đã lấy cuộc sống và nhất là cái chết để chứng tỏ nhân loại được Người yêu thương, quý trọng như thế nào. ỀKhông có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình vì người mình yêuỂ. Lời tuyên bố ấy chẳng nhữõng đúng với mối tương quan của Đức Giêsu với chúng ta mà còn đúng với mối tương quan của Đức Giêsu của Người với Chúa Cha. Vì thế việc Người được Cha dùng sức mạnh thần linh làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết và đặt Người ngồi bên hữu Thiên Chúa, ban cho nhiều danh hiệu cao quý nhất, tôn Người làm Vua vũ trụ là sự kiện lôgích và dễ hiểu.

Xin Chúa cho chúng con biết ngưỡng mộ những sự trên trời, hơn là tìm kiếm của cải, danh vọng địa vị trần gian mau qua chóng hết. Amen.
 
------------------------------

 

LênTrời-58: SỐNG VÀ RAO GIẢNG ĐỨC TIN


     LỜI TRĂN TRỐI CUỐI CÙNG

 

Trước khi từ giã các Môn Đệ để về Trời và để hiện hữu một cách khác bên cạnh các ông, Đức Giê-su: LênTrời-58


Trước khi từ giã các Môn Đệ để về Trời và để hiện hữu một cách khác bên cạnh các ông, Đức Giê-su đã trăn trối nhiều điều. Những lời trăn trối quan trọng nhất là những lời Ngài nói ra trong bữa tiệc ly trước khi ra đi chịu tử nạn và ngay trước khi vềTrời.

Những trăn trối trong bữa Tiệc Ly nói lên tinh thần mà Môn Đệ của Ngài phải có: chủ yếu là yêu thương nhau ( Ga 13 ), tin và hợp tác với Thánh Thần ( Ga 14; 16 ), liên kết chặt chẽ với Ngài ( Ga 15 ), hiệp nhất với nhau ( Ga 17 ), mong đợi Ngài trở lại ( Ga 16 ). Còn lời trăn trối ngay trước khi Ngài về Trời nói lên việc mà các Môn Đệ Ngài phải làm là “đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” để tiếp tục sự nghiệp mà Ngài đã khởi sự. Đó cũng chính là công việc Phúc Âm Hóa và Tái Phúc Âm Hóa, để mọi người không chỉ biết Tin Mừng mà còn thật sự sống tinh thần Tin Mừng nữa.

Về lời trăn trối sau, rất nhiều Ki-tô hữu chỉ hiểu một cách nông cạn, là chỉ nghĩ tới việc rao giảng cho người ta biết Thiên Chúa, biết Tin Mừng cứu độ của Đức Giê-su, và dừng lại tại đấy ! Nhưng thử hỏi nếu chỉ biết thôi thì ích lợi gì ? Chẳng hạn biết rõ sự cần thiết và ích lợi của thức ăn, hay biết rõ mình cần phải ăn gì để mạnh khỏe mà lại không chịu ăn, thì sự biết rõ ấy có ích lợi gì ? Nếu biết mà không sống điều mình biết, không đem nó ra áp dụng thì chẳng những vô ích mà còn phải chịu trách nhiệm về cái biết ấy nữa. Vì kẻ nhận 1 nén bạc thì chỉ phải làm lợi thành 1 nén khác thôi, nhưng kẻ nhận 5 nén thì có trách nhiệm làm lợi thành những 5 nén khác kia ! ( x. Mt 25, 14 – 30; Lc 19, 12 – 27 ).

Vì vậy, biết Tin Mừng mà không chịu sống Tin Mừng là tự làm cho mình bị kết án nặng hơn. Cũng vậy, rao giảng cho người ta biết Tin Mừng mà không giúp người ta sống Tin Mừng thì chỉ làm cho người ta bị kết án nặng hơn chứ chẳng đem lại lợi ích gì cho họ. “Đức Tin chết” hay “Đức Tin không có việc làm” ( Gc 2, 17. 26 ) đâu thể đem lại ơn cứu độ ? Cũng như có đồ mà không đem ra dùng thì đồ ấy có ích lợi gì ? hoặc cho người ta đồ mà không chỉ cho người ta cách sử dụng thì coi chừng kẻo làm hại người ta ? Việc rao giảng Tin Mừng cần phải đi xa hơn một chút là giúp người ta sống Tin Mừng, như thế sẽ làm lợi cho họ vô cùng. Như vậy, điều quan trọng là chính chúng ta phải sống tinh thần Tin Mừng và làm cho mọi người cũng sống tinh thần Tin Mừng. Biết và sống Tin Mừng, hoặc làm cho người ta biết và sống Tin Mừng, hai thứ ấy phải đi đôi với nhau mới không có hại mà sinh ích lợi vô cùng cho mình và cho người. Nên đã biết Tin Mừng hoặc giúp ai về mặt Tin Mừng thì hãy biết hoặc giúp tới nơi tới chốn, với tinh thần trách nhiệm. Đừng “đánh trống bỏ dùi”, “đem con bỏ chợ”, tức giúp nửa vời, rất tai hại !
 

      NHỮNG DẤU LẠ ĐI THEO NHỮNG AI CÓ LÒNG TIN

Theo lời của Đức Giê-su thì những kẻ có lòng tin đích thực – tức tin và sống điều mình tin – sẽ có được những dấu lạ theo mình: “Họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ”. Đó là những điều mà tôi nghĩ rằng thời nào cũng đều ứng nghiệm, không chỉ là thời các tông đồ. Và những điều này trước tiên được ứng nghiệm ngay nơi bản thân những người tin rồi sau đó mới ứng nghiệm ra bên ngoài, tức với người khác hay với ngoại cảnh. Tuy nhiên, lời Ngài nói cần phải hiểu theo nghĩa tâm linh, chứ không nên hiểu theo nghĩa đen: tôi không tin rằng bất kỳ người mạnh tin nào cũng đều có thể uống thuốc độc mà không chết, hay bị rắn cắn mà không sao ! Vì thế, những dấu lạ nói trên cần được hiểu như sau:

“Trừ được quỷ”:

Quỷ tượng trưng cho thế lực của sự ác. Người thật sự tin vào Thiên Chúa – là nguồn sức mạnh của mình – có thể thắng được những thế lực của sự ác hay của tội lỗi ngay trong bản thân mình. Cụ thể là thắng được những cám dỗ, những tư tưởng xấu, những khuynh hướng xấu, v.v... Nếu Đức Tin của họ mạnh hơn nữa, họ có thể giúp những người yếu tin cũng thắng được thế lực ác giống như họ.

“Nói được những tiếng mới lạ”:

Người có Đức Tin đích thực và sống nhuần nhuyễn Đức Tin ấy sẽ cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa và Đức Giê-su, tức chứng ngộ được chân lý nơi bản thân mình. Nhờ đó họ có thể tự diễn đạt Đức Tin của mình theo đủ mọi phương thức khác nhau, chứ không dùng những kiểu nói sáo mòn, trống rỗng, thiếu chất sống. Họ luôn luôn dùng những cách diễn tả mới lạ, phù hợp với thời đại, với trình độ của người nghe, giúp người nghe cũng cảm nghiệm được thực tế Đức Tin như họ.

Họ như một y sĩ đã nắm thật vững cốt yếu của y lý nên biết tùy bệnh mà tự mình cho thuốc thật hữu hiệu, phù hợp với từng căn bệnh. Họ không sao y những bài thuốc có sẵn của người khác để áp dụng chữa bệnh một cách máy móc giống như những y sĩ chưa nắm vững y lý. Hay như một thầy giáo đã tiêu hóa thật kỹ môn mình dạy nên chỉ cần nói tất cả những gì đang có sẵn trong bụng không phải lệ thuộc một bài bản nào cả. Họ có thể nói một cách sáng tạo theo đủ kiểu đủ cách mới lạ để học sinh dễ hiểu mà vẫn luôn luôn chính xác, chứ không nô lệ vào những giáo trình mẫu do người khác soạn sẵn.

“Cầm được rắn trong tay”:

Người có Đức Tin đích thực ắt nhiên có tâm hồn an bình và đầy tràn tình yêu. Họ coi mọi người – dù xấu ác hay ghét họ, muốn làm hại họ – như anh em ruột thịt và sẵn sàng hy sinh cho những người ấy. Vì thế, họ có thể tiếp cận và sống chung cả với những người xấu ác mà không hề bị hại, vì những người nguy hiểm này vẫn luôn cảm nghiệm được tình thương của họ dành cho mình: không ai lại muốn hại người đang yêu thương mình.

“Dù có uống nhằm thuốc độc cũng chẳng sao”:

Tất cả những nghịch cảnh, những đau khổ trong cuộc đời không thể làm mất được sự bình an và hạnh phúc của những người có Đức Tin thật sự. Với Đức Tin, họ biết rằng tất cả những đau khổ hay nghịch cảnh Chúa gửi tới đều là những hồng ân do tình thương của Ngài. Họ tin rằng: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người” ( Rm 8, 28 ) và “những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” ( 8, 18 ). Vì thế, họ rất vui khi đau khổ hay nghịch cảnh xảy tới, nên đau khổ hay nghịch cảnh cỡ nào cũng không hề làm hại được họ.

“Nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ”:

Ngoài ra người có Đức Tin đích thực còn có sức cảm hóa và giúp những người xấu ác – là người bị bệnh về tâm linh – trở về đường ngay nẻo chính. Họ có khả năng nâng đỡ và thêm sức mạnh cho những người yếu đuối tinh thần. Ai gần họ cũng cảm thấy mình bình an hạnh phúc hơn, tin vững mạnh vào Thiên Chúa, vào chính bản thân và tương lai mình hơn.
 

      “CÓ CHÚA CÙNG HOẠT ĐỘNG” VỚI NGƯỜI RAO GIẢNG TIN MỪNG

Bài Tin Mừng kết thúc bằng một câu thật tuyệt vời, làm an lòng tất cả những ai đang rao truyền Tin Mừng: “Các Tông Đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng”. Điều quan trọng nhất để việc loan báo Tin Mừng trở nên hữu hiệu – nghĩa là không chỉ giúp người ta biết Tin Mừng, mà còn làm cho họ sống Tin Mừng nữa – đó là “có Chúa cùng hoạt động với họ”. Nhưng làm sao để có Chúa ở cùng ? – Họ chỉ có Chúa ở cùng khi họ thường xuyên ý thức sự hiện diện của Ngài, và luôn gắn bó với Ngài bằng tình yêu chân thành có khả năng thúc đẩy họ hy sinh, dấn thân thật sự. Nhờ đó, họ có “những dấu lạ kèm theo” xác nhận những gì họ rao giảng là chân lý.

Dấu lạ quan trọng và căn bản nhất – có khả năng thuyết phục những người nghe họ – chính là họ đã thật sự sống được những điều họ rao giảng. Nhờ sống điều mình nói mà lời họ nói trở nên sống động, mạnh mẽ, đầy sức hấp dẫn, khiến người nghe luôn “tâm phục khẩu phục”, đồng thời cảm nghiệm được sự hiện diện cụ thể của Thiên Chúa ở nơi họ. Ước gì mọi người loan báo Tin Mừng đều luôn “có Chúa cùng hoạt động” như vậy !

Lạy Cha, xin cho con biết sống Đức Tin của mình một cách thực tế và sống động. Vì quả thật rất nhiều khi con tuyên xưng Đức Tin của mình hết sức mạnh mẽ trước mặt mọi người, nhưng đời sống con lại chứng tỏ con chẳng tin bao nhiêu ! Thế mà con lại rao giảng thật hùng hồn về Đức Tin ấy khiến người nghe con cảm thấy những lời con nói chỉ là những sáo ngữ, những lời giả dối, không thể tin nổi. Xin Cha giúp con thật sự sống những điều con tin, và rao giảng những điều con sống.

Gs. NGUYỄN CHÍNH KẾT
 
------------------------------

 

LênTrời-59: HẠNH PHÚC LỚN LAO

 

Phi hành gia Yuri Gagarine của Liên Xô sau khi đã bay nhiều vòng trong vũ tru,  khi trở về trái: LênTrời-59


Phi hành gia Yuri Gagarine của Liên Xô sau khi đã bay nhiều vòng trong vũ tru,  khi trở về trái đất đã tuyên bố: “Tôi chẳng thấy Thiên Chúa đâu cả !” Thế nhưng, nhà bác học Isaac Newton khi quan sát vũ trụ bằng kính viễn vọng thì lại thốt lên: “Tôi đã nhìn thấy Thiên Chúa qua kính viễn vọng của tôi”.

Chúng ta là những người tin Chúa Giê-su Phục Sinh và lên Trời cả hồn lẫn xác. Vậy chúng ta trả lời cho vấn nạn đó như thế nào ? Chúa Giê-su lên Trời nghĩa là gì ? Nay người ở đâu ? Việc Chúa Giê-su lên trời có liên hệ gì tới cuộc sống hiện tại của chúng ta hay không ?

Theo quan niệm của người Do-thái cách đây hơn 2000 năm, vũ trụ này chia ra làm ba phần: Phần dưới mặt đất là âm phủ dành cho người chết; phần trên mặt đất dành cho loài người đang sống và trời là thế giới của Thiên Chúa và các Thánh. Để thích ứng với quan niệm bình dân ấy, các Giáo Lý Viên ngày xưa đã trình bày mầu nhiệm Phục Sinh của Đức Giê-su làm hai: Giai đoạn đầu, sống lại, Đức Giê-su đi từ âm phủ lên mặt đất; giai đoạn kế đó, lên Trời, Đức Giê-su bay từ mặt đất lên thế giới của Thiên Chúa l

Trình bày như vậy thì dễ hiểu nhưng không hoàn toàn đúng với thực tế, hậu quả tai hại là người ta dễ hiểu lầm rằng khi lên trời như thế Chúa Giê-su sẽ đi xa trái đất và cuộc sống của loài người, vì trời thì ở trên cao xa tắp, đâu có liên hệ gì tới trái đất. Những chữ “lên Trời” bị chi phối bơi cách suy nghĩ có giới hạn của chúng ta. Theo cách suy nghĩ đó, các biến cố xảy ra luôn luôn được gắn liền với các vị trí trong không gian. Thực ra trời đây không phải là một nơi và lên không có nghĩa là nơi đó ở trên cao. Lên Trời ở đây không hiểu theo nghĩa địa lý vì Trời hay Thiên Đàng là một trạng thái hơn là một nơi chốn. Chúng ta đang sống trong không gian và thời gian nên định vị trí mọi sự theo hai trục đó. Điều cốt yếu mà Thánh Kinh muốn dạy về mầu nhiệm Thăng Thiên là Đức Ki-tô đã ra khỏi thế giới trần thế bị tội lỗi làm nhiễm độc và một ngày kia sẽ tiêu tan để tiến vào một thế giới mới, trong đó Thiên Chúa ngự trị tuyệt đối và vật chất đã biến đổi, đã thấm nhuần tinh thần.

Thực ra khi Chúa Giê-su sống lại, Người đã lên Trời rồi theo kiểu nói của Kinh Thánh, nghĩa là Ngươì đã bước vào cõi vinh quang của Thiên Chúa Cha, Người ngự bên hữu Chúa Cha, mặc lấy vinh quang và quyền năng của Chúa Cha. Trong 40 ngày sau sống lại, Chúa Giê-su hiện ra nhiều lần để dạy dỗ và củng cố Đức Tin của các Tông Đồ. Giáo Hội đã được thiết lập nay được củng cố để được sai đi.
Như vậy sự kiện lên Trời mà Phụng Vụ Giáo Hội kính nhớ hôm nay có ý nghĩa sâu xa. Nó chấm dứt thời gian Chúa hiện diện giữa nhân loại bằng thân xác, chấm dứt thời gian huấn luyện các Tông Đồ. Một thời điểm có tính cách quyết định của Lịch Sử Cứu Độ là Đức Ki-tô ban những giáo huấn cuối cùng, trao những chức vụ phải thi hành trong Giáo Hội, chuẩn bị cho các Tông Đồ thi hành sứ mạng chứng nhân của Đấng Phục Sinh trong thế giới. Từ nay trở đi, Người sẽ hiện diện với chúng ta một cách vô hình, với quyền năng của Chúa Thánh Thần, thân xác Đức Giê-su đã được Thần Khí Hóa và đi vào cõi vĩnh hằng của Chúa Cha. Sự hiện diện này thâm sâu hơn và hiệu năng hơn. Khi còn ở trong thân xác, Chúa Giê-su chỉ ở bên cạnh chúng ta thôi, bên cạnh một số người thôi. Từ nay, với quyền năng Chúa Thánh Thần Đức Giê-su sẽ hiện diện trong lòng con người, trong tâm hồn tất cả những ai tin vào Người.


 Khi hai người yêu nhau thì luôn muốn sống bên nhau, nhưng tới một giây phút nào đó họ cảm thấy sống bên nhau vẫn chưa đủ. Xuân Diệu đã diễn tả chân lý ấy cách sâu sắc: “Hai người tình ngồi sát bên nhau, ôm lấy nhau mà vẫn còn thấy rất xa xôi”. Nnững người yêu nhau muốn sống trong nhau, nhưng điều đó không thể xảy ra giữa loài người được vì dẫu sao thân xác của mỗi người vẫn tạo ra một ngăn cách. Điều con người không thể làm được thì Thiên Chúa đã làm. Đức Giê-su một khi ngự bên hữu Chúa Cha đã hoàn toàn mặc lấy quyền năng Chúa Thánh Thần, Người đến ngự trong tâm hồn của mỗi chúng ta. Chính Người đã nói: “Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy và Cha Thầy sẽ yêu mến nó và chúng ta sẽ đến và ở lại với người ấy” ( Ga 14, 23 ).

Để chúng ta hiểu hơn về sự hiện diện này Chúa đã dùng dụ ngôn cây nho và cành nho: “Thầy là cây nho các con là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy thì người ấy sinh nhiều hoa trái vì không có Thầy anh em chẳng làm gì được” ( Ga 15, 5 ). Thiền sư Suzuki rất tâm đắc với huyền nhiệm này khi viết: “Thiên Chúa ở trong con người và con người ở trong Thiên Chúa. Chúa là người và người là Chúa mà Chúa vẫn là Chúa và người vẫn là người. Quả thật, đó là điều kỳ bí nhất của Tôn Giáo, một nghịch lý thâm u nhất của triết học”.

Chúa về Trời gợi lên trong tâm hồn chúng ta một khát vọng quy hướng về Người để rồi đối với chúng ta không còn hạnh phúc nào lớn hơn là được ở trong Người, đón nhận sự sống sung mãn Người ban tặng. Nhận thức được niềm hạnh phúc ấy, đời sống cầu nguyện của chúng ta sẽ có một sự thú vị ngọt ngào.

Bài Tin Mừng hôm nay kết thúc Phúc Âm Mác-cô nhưng thực ra là một sự khởi đầu, một sự khai mở, đó là khai trương công cuộc Truyền Giáo toàn cầu. Hình thức của việc Truyền Giáo được chỉ định rõ ràng: “Làm cho muôn dân trở thành Môn Đệ của Thầy. Làm phép rửa cho họ. Dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy truyền cho anh em”. Nhờ việc sai đi và uỷ quyền cho các Tông Đồ, qua các Tông Đồ rồi đến các Môn Đệ Đức Giê-su trở thành người sống đương thời với chúng ta: “Và đây Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”.

Chúa đã dùng Giáo Hội như đôi tay để tiếp tục công cuộc Cứu Rỗi của Người. Sứ mệnh của Chúa là sứ mệnh thiêng liêng. Nhưng sứ mệnh đó phải được thể hiện bằng lời nói, bằng hành động bên ngoài. Giáo Hội thực thi sứ mệnh đó trong khung cảnh hữu hình, nhờ những phương ti