Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-C Bài 151-152 Mẻ cá lạ lùng

Thứ hai - 06/05/2019 07:59
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-C Bài 151-152 Mẻ cá lạ lùng
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-C Bài 151-152 Mẻ cá lạ lùng
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 PS-C Bài 151-152 Mẻ cá lạ lùng
PS3-C151: LÀM CHỨNG CHO SỰ THẬT.. 1
PS3-C152: Ngài đã sống lại thật như lời Ngài đã hứa. 3
 

PS3-C151: LÀM CHỨNG CHO SỰ THẬT

(Cv 5, 27b-32.40b-41; Kh 5,11-14; Ga 21,1-14)
M. Hiếu Liêm

Xã hội Việt Nam trong thời gian qua xảy ra rất nhiều biến động. Những biến động này được mạng PS3-C151

Xã hội Việt Nam trong thời gian qua xảy ra rất nhiều biến động. Những biến động này được mạng truyền thông lề trái và lề phải truyền tải trái chiều và mâu thuẫn nhau. Đôi khi độc giả bị rối loạn và không biết phân biệt đâu là tin thật, đâu là tin giả; cái gì là đúng, cái gì là sai. Ví dụ:  về sự kiện cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng, “báo lề đảng” đều đồng loạt đưa tin, đó là đất công, còn “báo lề dân” thì trưng dẫn đầy đủ bằng chứng giấy tờ, đây là đất có nguồn gốc hợp pháp, có chủ quyền chứ không phải là đất công. Còn nói về tình trạng sức khỏe của ông tổng bí thư, kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng. “Báo lề đảng” thì bưng bít, hoặc im lặng. Hoặc nếu lên tiếng thì cũng mập mờ, hoặc là nói vô thưởng vô phạt để đánh lừa dư luận. Ngược lại, “báo lề dân”, dù bị cấm đoán nhưng lại đưa tin rất nhanh, chính xác và rõ ràng. Từ đó người ta rút ra một kinh nghiệm thực tế là: sự giả dối càng phô trương thì càng phơi bày ra sự gian trá. Càng đưa tin giả dối để ép buộc, thì càng bị dư luận từ chối và chống đối. Ngược lại, sự thật càng bưng bít, càng được loan truyền. Thông tin thật càng bị cấm đoán, càng được công chúng tôn trọng và đón nhận. Những kẻ nói láo để lường gạt thì giống như con vẹt, chỉ biết hót cho hay chứ không dám chịu trách nhiệm về những điều dối trá họ đã tung ra. Còn những ai nói thật thì chẳng những dám chịu trách nhiệm về điều mình đã nói, mà con thí cả mạng sống để bảo vệ và làm chứng cho sự thật. Như vậy, họ mới xứng đáng được tôn vinh là những chứng nhân cho sự thật, tự do, công lý và công bình.
Suy niệm lời Chúa qua ba bài đọc hôm nay, chúng ta rút ra một sợi chỉ đỏ, một chủ đề nổi bật đó là: Làm chứng cho sự thật, mà sự thật ở đây là Chúa Kitô đã phục sinh. Chúa Giêsu Kitô đã chết và đã sống lại. Đó là một sự thật, một chân lý, một sự kiện lịch sử không ai có thể phủ nhận hay vùi lấp đi. Vì thế, Lời Chúa hôm nay mời gọi Kitô hữu chúng ta hãy làm chứng cho sự thật này.
Trước hết, bài Tin Mừng thuật lại sự kiện Chúa Kitô phục sinh hiện ra với 7 môn đệ đang đánh cá tại biển hồ Galilê. Tại sao Gioan chỉ kể tên có 7 chứ không phải 11 tông đồ? Tại vì con số 7 đối với người Do thái là con số thánh, con số hoàn hảo, con số tròn đầy viên mãn. Do đó, chỉ cần 7 tông đồ làm chứng cho thầy Giêsu Phục sinh là quá trọn hảo rồi. Chúa Giêsu đã phục sinh đó là một sự thật. Ngài đã hiện ra bằng xương bằng thịt cho 7 môn đệ được biết. Ngài đã nói chuyện với các ông, cùng ăn bánh và ăn cá nướng với các ông trên bờ biển. Chúng ta ghi nhận thêm một chi tiết nữa chứng minh cho sự phục sinh của Chúa Kitô. Không phải đây là lần thứ nhất, mà là lần thứ 3 Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho các môn đệ. Nếu số 7 là con số hoàn hảo, thì con số 3 diễn tả sự chắc chắn: “Quá tam ba bận”. Bảy môn đệ làm chứng rằng đã có ít nhất 3 lần thầy Giêsu hiện ra, sau khi Người chỗi dậy từ cõi chết. Như vậy, đây là một sự kiện lịch sử có thật, chứ không phải do các môn đệ bịa đặt hay tưởng tượng ra. Vì là một sự thật, một chân lý nên bảy môn đệ đã làm chứng với tất cả xác tín của mình. Chúa Kitô phục sinh là một Tin mừng vĩ đại, một niềm hy vọng sáng ngời, một chiến thắng vinh quang và là cánh cửa mở tung tất cả…
Tiếp theo, bài đọc 1, sách Công Vụ Tông Đồ cũng thuật lại sự kiện Phêrô và các tông đồ đã công khai làm chứng về sự sống lại của Chúa Kitô. Mặc dù bị giới chức Do thái nghiêm cấm không cho lên tiếng rao giảng về Chúa Giêsu Kitô phục sinh, và về sự thật của Người, nhưng “ông Phêrô và các tông đồ khác đáp lại rằng: "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm” (Cv 5,30). Vì vâng lời Thiên Chúa, nên dù bì đánh đập và ngồi tù, các môn đệ vẫn mạnh dạn làm chứng về “Danh Đức Giêsu Kitô”, Đấng đã bị trao nộp vào tay người Do thái, bị kết án tử hình thập giá, bị đóng đinh và chết ô nhục trên thập tự. Nhưng ngày thứ ba, Ngài đã phục sinh vinh hiển, và trở thành thủ lãnh, thành Đấng Cứu Độ trần gian (x. Cv 5,29-31). Vì đây là một sự thật mang tính lịch sử, nên: “Chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người” (Cv 5,32). Như vậy, để trở thành chứng nhân của Đấng Phục Sinh, các tông đồ dám liều mất mạng sống mình. Nhờ đó mà Tin mừng Phục Sinh được loan đi khắp cùng bờ cõi trái đất.
Sau cùng, qua bài đọc 2, thánh Gioan còn mở ra cho chúng ta biết, tất cả vũ trụ vạn vật, hữu hình và vô hình đều là chứng nhân của Chúa Kitô phục sinh. Chúng ta hãy nghe những lời chứng mạnh mẽ hào hùng này của người môn đệ Chúa yêu: “Tôi thấy, và tôi nghe tiếng muôn vàn thiên thần ở chung quanh ngai, các Con Vật và các Kỳ Mục. Số các thiên thần có tới ức ức triệu triệu. Các vị lớn tiếng hô:
        "Con Chiên đã bị giết nay xứng đáng lãnh nhận
        phú quý và uy quyền, khôn ngoan cùng sức mạnh,
        danh dự với vinh quang, và muôn lời cung chúc" (Kh 5,11-12).
Không những thế, thánh Gioan còn xác quyết lại một lần nữa rõ ràng hơn: “Tôi lại nghe mọi loài thụ tạo trên trời, dưới đất, trong lòng đất, ngoài biển khơi và vạn vật ở các nơi đó, tất cả đều tung hô:
       "Xin kính dâng Đấng ngự trên ngai và Con Chiên
       lời chúc tụng cùng danh dự, vinh quang và quyền năng
       đến muôn thuở muôn đời!"
       Bốn Con Vật thưa: "A-men." Và các Kỳ Mục phủ phục xuống thờ lạy” (Kh 4,13-14).
Như vậy, không phải chỉ có các môn đệ, mà cả cơ binh các thiên thần cũng làm chứng về Chúa Kitô phục sinh. Không phải chỉ có các thụ tạo ở dưới đất mà cả triều thần thiên quốc cũng thờ lạy Con Chiên và vinh quang của Người. Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa đã chịu đau khổ và chết trên thập giá, nhưng Ngài đã phục sinh vinh hiển để trở nên nguồn ơn cứu độ cho muôn người. Vì thế, toàn thể địa cầu đều thần phục suy tôn Người. Do đó, loan báo Tin mừng Phục Sinh, cũng là đem Tin Vui cứu độ cho con người.
Tóm lại, sứ điệp Lời Chúa qua ba bài đọc hôm nay mời gọi người Kitô hữu hãy trở nên chứng nhân của Chúa Kitô phục sinh. Nhận ra Chúa và làm chứng về Chúa Kitô phục sinh đó là một sứ mệnh cao trọng và cũng là niềm vui hạnh phúc của người môn đệ. Các tông đồ khi xưa đã nhận ra Chúa Giêsu phục sinh và thánh Gioan đã vui mừng thốt lên: “Chúa đó!”. Ước gì mỗi người chúng ta cũng nhận ra Chúa Kitô luôn hiện diện trong cuộc đời và trong môi trường mình sống, để chúng ta cũng sung sướng thốt lên lời mời gọi: “Chúa đó” cho mọi người! Amen.
 

PS3-C152: Ngài đã sống lại thật như lời Ngài đã hứa

Chúa nhật 3 Phục sinh Năm C
Ông bà anh chị em thân mến. 

Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu đã hiện ra nhiều lần với các môn đệ để minh chứng Ngài đã sống PS3-C152

Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu đã hiện ra nhiều lần với các môn đệ để minh chứng, để củng cố đức tin cho các ông ở hiện tại và trong tương lai, khi phải thi hành sứ mệnh làm chứng và rao giảng Tin mừng cho Chúa.  Đây là một sứ mệnh quan trọng, và Chúa biết trước rằng các ông sẽ phải đối diện với những khó khăn, thử thách và đau khổ.
Bài Tin mừng mà chúng ta vừa nghe hôm nay cho chúng ta biết Chúa Giêsu Phục sinh hiện ra với 7 tông đồ ở bờ biển Ti-bê-ri-a, là Phêrô, Tôma, Natanaen, Giacôbê, Gioan và 2 người khác không rõ tên.  Chúng ta biết đa số các tông đồ của Chúa Giêsu là những người làm nghề chài lưới đánh cá. Khi được Chúa Giêsu kêu gọi, các ông đã bỏ tất cả nghề nghiệp để đi theo và sống với Người.  Các ông đã ước mong có một tương lai huy hoàng, trở thành những người quan trọng và danh vọng. Nhưng sau khi Chúa bị bắt, bị vác thập giá, sau đó bị đóng đinh và chết trên thập giá như là một tội nhân, thì mọi ước vọng tiêu tan thành mây khói.
Sau khi đến nơi như lời Chúa bảo, các ông đã rủ nhau đi đánh cá, nhưng thất bại, không bắt được gì.  Khi thuyền về gần đến bờ, thì Chúa Giêsu hiện ra nhưng các ông đã không nhận ra Chúa, có lẽ vì mệt mỏi, chán chường và thất vọng.  Sau vài câu chào hỏi, Chúa bảo các ông trở ra biển thả lưới lại.  Họ đã thả lưới suốt cả đêm mà không bắt được gì, bây giờ đang mệt mỏi, buồn ngủ và chán nản lại bảo thả lưới ở gần bờ chỗ chẳng bao giờ có cá thì hy vọng gì!  Nhưng các ông đã vâng lời làm theo lời chỉ bảo đó, và đã được một mẻ cá lớn.  Ông bà anh chị em thân mến. Đây chính là ý nghĩa, bài học quan trọng Chúa muốn dạy chúng ta trong bài Tin mừng hôm nay.
Có một cha xứ thường dùng những sự kiện hay nhân vật trong bài Tin mừng để chia bài giảng thành nhiều phần. Thí dụ như trong câu truyện Đa-vít và Gô-li-át, vị linh mục đã dùng 5 hòn đá mà Đa-vít dùng để hạ Gô-li-át, để chia bài giảng thành 5 phần.  Khi giảng về dụ ngôn 3 người đầy tớ quản lý tài chánh của ông chủ đi vắng, thì vị linh mục cũng dùng 3 người đầy tớ để chia bài giảng thành 3 phần.  Vào một Chúa nhật, vị linh mục đã làm cho mọi người trong nhà thờ kinh hoàng khi tuyên bố với mọi người là sẽ chia bài giảng thành 153 phần theo số lượng cá Phê-rô và các bạn đã bắt được như bài Tin mừng hôm nay kể lại!
Thông thường, mỗi câu chuyện hay dụ ngôn trong Tin mừng có 4 ý nghĩa chính. Thứ nhất: ý nghĩa nguyên văn hay nghĩa đen; thứ hai: ý nghĩa biểu tượng hay nghĩa bóng; thứ ba: ý nghĩa chủ đích hay có ý muốn nói; và thứ tư: ý nghĩa cá nhân.
Thứ nhất, nghĩa đen của một bài Tin mừng, đơn giản là nguyên văn câu chuyện chứa đựng, diễn tả trong bài Tin mừng. Nhưng ý nghĩa của nhiều bài Tin mừng không luôn luôn rõ ràng.  Tuy nhiên ý nghĩa của bài Tin mừng hôm nay thật rõ ràng!  Thật sự, câu chuyện Chúa hiện ra với các tông đồ và theo lời bảo của Người, các ông đã bắt được một mẻ cá lớn, là một trong những đoạn văn rất quen thuộc nhất trong Tân Ước.
Ý nghĩa thứ hai là biểu tượng.  Biểu tượng chính trong bài Tin mừng hôm nay chú trọng đến câu hỏi Chúa Giê-su nói với Phê-rô được lập lại 3 lần : “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?”  Vậy biểu tượng hay nghĩa bóng chứa đựng trong 3 câu hỏi của Chúa Giê-su với Phê-rô mà ông cảm thấy buồn phiền là gì?  Nhiều người hiểu rằng ba câu này liên quan đến 3 câu chối Chúa của Phê-rô trong ngày Chúa bị bắt.  Họ nhận thấy ba câu trả lời của Phê-rô với Chúa là ba câu xác quyết lòng yêu mến, xóa bỏ và đền bù lại ba câu chối Chúa.   Hay nói một cách khác, ba câu hỏi và trả lời,  cho Phê-rô một cơ hội để cải chính và chuộc lỗi của mình.
Ý nghĩa thứ ba là chủ đích của bài Tin mừng. Lý do tại sao thánh Gioan viết, ghi chép lại câu chuyện này?  Hay chủ đích của bài Tin mừng là gì?  Hay thánh Gioan muốn nói gì với chúng ta qua câu chuyện trong bài Tin mừng?  Công Đồng Va-ti-can  đã trích dẫn ba câu nhắn nhủ của Chúa với Phê-rô “Hãy chăn dắt chiên Ta” là một bằng chứng hiển nhiên về việc Chúa ban cho Phê-rô quyền năng và trách nhiệm thay mặt Chúa như là người chủ chăn, chăn dắt đoàn chiên của Người.  Hay nói một cách khác, Chúa tái xác nhận quyết định, ý định mà Chúa đã tuyên bố trước đây, khi Chúa nói “Phê-rô, con là Đá, và trên đá này Ta sẽ xây giáo hội… Ta sẽ trao ban cho con chìa khóa Nước Trời.”
Chúng ta thấy, trong dịp này Chúa đã có thể đổi ý định rút lại quyết định này và có thể nói với Simon Phê-rô rằng “Vì con đã chối Ta ba lần, nên Ta quyết định rút lại ý định, và trao ban cho người khác.”   Nhưng Chúa Giê-su Ki-tô đã không làm như vậy.  Người còn tái xác nhận ý định của chính mình chọn Phê-rô làm chủ chiên.
Sau cùng là ý nghĩa thứ tư: ý nghĩa cá nhân và đây cũng chính là ý nghĩa mà qua câu chuyện trong bài Tin mừng, Chúa muốn ban cho cho mỗi người chúng ta, những người nghe lời Chúa hôm nay.  Hay nói một cách khác, Chúa dùng Kinh thánh, Tin mừng để nói với chúng ta một cách riêng tư.  Thí dụ như trong một sự kiện khi Phê-rô nói với Chúa rằng  ông, một người đầy kinh nghiệm, đã thả lưới bắt cá cả đêm nhưng không được con cá nào.  Nhưng khi nghe Chúa  bảo ông hãy ra biển và thả lưới lại.  Phê-rô đã nghe lời và kết quả thật lạ lùng. Phê-rô và các bạn đồng nghiệp đến giúp đỡ đã bắt được một mẻ cá ngoài sức tưởng tượng được diễn ta qua con số 153.  Vậy thì ý nghĩa cá nhân là gì?  Thưa là trước đó Phê-rô và các tông đồ đã cố gắng hết sức làm việc bắt cá một mình, nhưng sau đó có Chúa, nghe lời và thực hành lời Chúa chỉ bảo thì thành công một cách lạ lùng.  Và đây là bài học Chúa dạy chúng ta đừng bao giờ dựa vào tài, vào sức, vào khả năng của chính mình, mà phải có Chúa và dựa vào Chúa chúng ta sẽ vượt được những khó khăn, để có kết qua tốt, thành công.
Ông bà anh chị em thân mến.  Như Phê-rô và các tông đồ xưa trước đó đã thất bại khi đánh cá một mình, có lẽ đã từ lâu, chúng ta đã cố gắng cầu nguyện, hy sinh phục vụ hay làm việc tốt lành một cách hăng say, nhiệt tình và khó nhọc một mình, theo ý riêng mình, cho nên những lời cầu nguyện, sự hy sinh và việc tốt lành không đem lại kết quả gì hay chỉ có kết quả ít. Có lẽ lý do mà chúng ta thất bại hay không được như ý nguyện là vì chúng ta quên lời Chúa nói với các môn đệ theo Chúa “Thầy là cây nho, chúng con là nhành.  Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, kẻ ấy sẽ sinh nhiều trái vì không có Thầy, các con không thể làm được gì.”  (John 15:5)
Chúng ta nhận thấy, Phê-rô đã xác quyết lòng yêu mến của mình với Chúa Giê-su ba lần “Thưa Thầy, Thầy biềt rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy.’’  Sau đó, khi Chúa về trời, Phê-rô, qua sự hiện diện và lòng yêu mến Chúa chân thành, đã không quản ngại khó khăn và đau khổ, quyết tâm hy sinh và trung thành với Chúa để trở thành chứng nhân và rao giảng lời Chúa cho mọi người.  Đối với chúng ta ngày nay cũng thế, nếu chúng ta không có Chúa trong đời sống, không có lòng yêu mến Chúa chân thành, thì cầu nguyện là việc chán ngán, đến nhà thờ là một gánh nặng, phục vụ, hy sinh là khó khăn, vác thánh giá là một cực hình, quảng đại và giúp đỡ là sự so đo tính toán của chính chúng ta.  Còn nếu chúng ta có Chúa, có lòng yêu Chúa chân thành thì cầu nguyện là một việc thích thú; hạnh phúc khi đến nhà thờ; vui mừng khi hy sinh phục vụ, và giúp đỡ và quảng đại vì tha nhân, vì Chúa.  Cho nên, muốn sự cầu nguyện, sự hy sinh phục vụ, lòng quảng đại, bác ái có kết quả và có một đức tin sâu sắc và trưởng thành hơn thì phải có sự hiện diện của Chúa trong đời sống hàng ngày.  Muốn có một đời sống đạo sốt sắng và nhiệt thành thì cần thiết phải có lòng yêu mến Chúa chân thành. Yêu mến Chúa thì hăng say sống đạo tích cực.  Một khi chúng ta đã có lòng yêu mến Chúa thật sự, thì sẽ không còn những cản trở để dấn thân phục vụ Chúa và tha nhân, lòng quảng đại, bác ái của chúng ta được mở rộng.  Có Chúa hiện diện và vâng lời Chúa, Phê-rô đã bắt được một mẻ cá lạ lùng, và ơn sủng cứu độ còn tiếp tục cho đến ngày nay.  Tin mừng cũng cho chúng ta biết, Chúa đã hỏi Phêrô ba lần: “Con có yêu mến Thầy không?”  Đó cũng là câu hỏi Chúa hỏi chúng ta hôm nay.  Chúng ta hãy thành tâm nhìn vào đời sống, và trả lời Chúa như thế nào?  Chúng ta thật sự có Chúa trong đời sống hay không?  Phê-rô đã từ bỏ ý riêng, sự cứng lòng và tự hào về những kinh nghiệm, lão luyện của mình trong nghề đánh cá, để nghe lòi và thực hành sự chỉ bào của Chúa.  Cho nên muốn có Chúa và có lòng yêu mến Chúa chân thành, chúng ta cũng phải noi gương Phê-rô.
 Lm. Antôn, giáo xứ thánh Giuse, Tulsa
 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây