Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật 28 TN-A Bài 151-163 TIỆC CƯỚI NƯỚC TR

Thứ bảy - 10/10/2020 00:39
Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật 28 TN-A Bài 151-163 TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI
Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật 28 TN-A Bài 151-163 TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI
Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật 28 TN-A Bài 151-163 TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI

TN28-A151: SUY NIỆM LỜI CHÚA CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN_A.. 1
TN28-A152: SUY NIỆM CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN_A.. 5
TN28-A153: TIỆC CƯỚI 6
TN28-A154: CỬA TRỜI RỘNG MỞ.. 8
TN28-A155: MẶC LẤY CHÚA KITÔ.. 10
TN28-A156: TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI 12
TN28-A157: Y PHỤC TIỆC CƯỚI HOÀNG GIA.. 14
TN28-A158: DỰ TIỆC VÀ CÁCH DỰ TIỆC.. 18
TN28-A159: Y PHỤC LỄ CƯỚI LÀ GÌ?. 19
TN28-A160: ĐÁP LẠI LỜI MỜI VÀO DỰ TIỆC NƯỚC TRỜI 21
TN28-A161: KHUÔN KHỔ.. 24
TN28-A162: NIÊM VUI TRỌNG VẸN TRONG BỮA TIỆC NƯỚC TRỜI 26
TN28-A163: CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN NĂM A.. 27
 

TN28-A151: SUY NIỆM LỜI CHÚA CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN_A


Lm. Giuse Đinh Tất Quý

Anh chị em thân mến,
 

Chúng ta vừa được nghe một dụ ngôn nữa của Chúa Giêsu. Thử hỏi Chúa muốn nói gì với người TN28-A151


Chúng ta vừa được nghe một dụ ngôn nữa của Chúa Giêsu.

Thử hỏi Chúa muốn nói gì với người nghe Chúa lúc đó và chúng ta hôm nay?

I.  Đây là dụ ngôn có tính cách đặc biệt. Ý nghĩa của nó tương đối cũng dễ hiểu.

– Vua ở đây là Thiên Chúa

– Tiệc cưới là Nước Thiên Chúa.

Trong Cựu Ước các ngôn sứ thường diễn tả giao ước giữa Thiên Chúa và dân tộc Do thái như một cuộc hôn nhân mầu nhiệm. Tân Ước cũng lấy lại ý tưởng này và áp dụng vào sự liên kết giữa Chúa Giêsu và Giáo Hội của Ngài.

– Đầy tớ là các sứ giả của Chúa. Trong Cựu Ước là các ngôn sứ. Trong Tân Ước là các tông đồ.

– Khách được ưu tiên mời gọi trước hết là dân tộc Do Thái.

– Những người đến sau là mọi dân tộc.

– Áo cưới chỉ ơn thánh được coi như trang sức cho tâm hồn.

Theo câu truyện trong bài dụ ngôn thì chúng ta thấy có 3 lần mời…ba lần mời hay ba lần đi mời cũng vậy.

          * Lần mời thứ 1 dành cho những người được tuyển chọn nhưng họ đã không tới.

          * Lần mời thứ hai lặp lại lời mời lần thứ nhất và đối tượng được mời cũng y hệt như lần thứ nhất. Và những người được mời vẫn từ chối. Lần từ chối này có tính cách quyết liệt hơn.

          * Lần mời thứ ba là một lần mời đặc biệt. Thông thường thì chúng ta thấy trong thực tế khó mà có truyện như vậy. Thế nhưng chúng ta phải nhớ đây là một dụ ngôn. Và trong dụ ngôn thì có thể có nhiều truyện kể cả những truyện mà thực tế không thể xẩy ra được. Ở đây chúng ta thấy nhà Vua đã làm một việc hơi khác thường. Sau khi những người được nhà vua mời để dự tiệc cưới của hoàng tử đã không ai tới mặc dầu nhà Vua đã kiên trì nhẫn nại mời họ đến lần thứ hai.

Tới đây thì sự kiên nhẫn của nhà vua dường như đã đến cái giới hạn của nó. Nhà vua không thèm để ý đến những người đã dược mời trước nữa. Nhà Vua đã ban lệnh cho các thuộc hạ của mình để họ đi ra các ngã ba đường mời tất cả mọi người, phải…tất cả mọi người bất kể họ là hạng người như thế nào để họ vào cho đầy phòng tiệc. Phải nói là thái độ của nhà vua lúc này đã có một cái gì khác lạ…

II.  Ý nghĩa câu truyện như thế nào?

Các nhà chú giải Kinh Thánh hầu như đã có một sự nhất trí rất cao về ý nghĩa của dụ ngôn này.

Ba lần này tương đương với ba giai đoạn trục trong lịch sử Cứu độ.

– Giai đoạn 1 bắt đầu từ khi Chúa chọn dân Do Thái cho tới cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu Kitô.

– Giai đoạn thứ 2 bắt đầu từ Ngày lễ Ngũ tuần cho tới cái chết của tông đồ cuối cùng.

– Và giai đoạn thứ ba tiếp liền sau đó. Đó là thời kỳ lương dân được kêu gọi.

* Ở giai đoạn thứ nhất chúng ta thấy dân Do Thái là một dân được tuyển chọn để chuẩn bị cho sự xuất hiện của Chúa Cứu thế. Việc Chúa Cứu thế đến với con nguời là một hồng ân. Lý ra thì những người Do Thái phải là những người đầu tiên được hạnh phúc đón nhận hồng ân đó. Thế nhưng thực tế đã không xảy ra như vậy. Họ đã từ chối những ơn Chúa ban cho.

* Tới giai đoạn thứ hai chúng ta thấy, sau khi Chúa Giêsu về trời rồi thì đối tượng ưu tiên cho việc rao giảng Tin Mừng cũng vẫn là những người Do Thái, những người Do thái ở quê hương cũng như những người Do Thái hải ngoại. Thế nhưng lần này cũng như lần trước, những người Do Thái vẫn lãnh đạm với Tin Mừng. Thậm chí họ còn bắt các tông đồ mà giết đi.

Xin mở một dấu ngoặc ở chỗ này.

Rõ ràng ở đây chúng ta thấy: Những lý do khiến người ta khước từ lời mời gọi của Thiên Chúa không phải là những lý do xấu. Người thì ra ruộng, kẻ đi buôn, người thì làm nhưng công việc khác cần thiết cho đời sống của mình. Không ai khước từ để đi chơi bời, nhậu nhoẹt say sưa hay làm những việc vô đạo đức. Vậy phải chăng làm như thế là có lỗi? Ở dây chúng ta phải để ý đến điều này: Rất nhiều khi trong cuộc sống, con người thường hay để ý đến những điều tạm bợ và quên đi những giá trị cao hơn. Và thảm kịch của đời sống nhiều khi không phải là cái xấu nhưng nhiều lúc lại chính là cái tốt. Rất nhiều khi ta vì quá bận rộn mưu sinh mà quên lo cho chính cuộc sống, quá bận rộn vào việc tổ chúc đời sống mà quên đi chính đời sống của mình. Ngày xưa đã thế và ngày nay cũng vậy. Đức Thánh Cha Phanxicô gọi cuộc sống như vậy là cuộc sống nông cạn.

Ở đây Chúa đã không nhấn mạnh đến hình phạt. Ngoại trừ đối với những kẻ quá ác nhân ác đức: Bắt giết cả các đầy tớ của vua. Hình phạt thì ai cũng rõ: Thành Giêrusalem đã bị tàn phá vào năm 70.

* Và bây giờ xin được tiếp sang giai đoạn thứ ba. Đây là giai đoạn của lương dân nghĩa tất cả mọi người thuộc mọi dân tộc được mời gọi….Trong số những người này có cả chúng ta nữa.

Tất cả được mời gọi do lòng quảng đại của vua.

Thiên Chúa đã mời gọi chúng ta vào Hội thánh Ngài và chúng ta đã chấp nhận bằng cách lãnh nhận Bí tích Rửa tội. Bí tích Rửa tội làm cho con người chúng ta thành Con Thiên Chúa.

Trong ngày lãnh nhận Bí tích Rửa tội Giáo Hội trao cho chúng ta một chiếc áo trắng với lời nhắn nhủ: Con đã trở nên tạo vật mới và đã mặc lấy Chúa Kitô. Vậy con hãy nhận lấy chiếc áo trắng này và hãy mang lấy và giữ nó tinh tuyền cho đến khi ra trước tòa Đức Kitô Chúa chúng ta để được sống đời đời.

Bí tích Rửa tội là một hồng ân.  Nhưng chỉ lãnh nhận mà thôi thì chưa đủ mà còn phải sống ơn Bí tích Rửa tội nữa. Nói thế có nghĩa là chúng ta phải thay đổi nếp sống cũ, thói quen xấu, tội lỗi trước đó, để sống đời sống mới theo gương của Chúa Giêsu như thánh Phaolô nói: “Anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, (Rm 13,14) và trở nên đồng hình đồng dạng với Người (Phil 3,10). Nói khác đi, không phải cứ ghi tên vào sổ Rửa tội và Thêm sức là đương nhiên được hưởng hạnh phúc Nước Trời. Cũng như khách được mời dự tiệc, tuy đã được vào phòng tiệc, không những không được ăn mà còn bị đuổi ra ngoài vì không mang lễ phục tiệc cưới thì những người đã được Rửa tội cũng tương tự như thế. Nếu không giữ được chiếc áo trắng tinh tuyền nghĩa là không có tâm hồn trong sạch thì họ không xứng đáng với những hồng ân Chúa ban.

Ơn Chúa ban là một hồng ân nhưng không, nhưng không phải là một hồng ân vô điều kiện. Muốn được hưởng hồng ân của Chúa con người tối thiểu phải có một số điều kiện nào đó.

Xin được kết thúc bằng một câu truyện nhỏ:

Alexandre đại đế lúc còn làm hoàng đế đã xây dựng đế quốc Hy lạp hùng mạnh vào thế kỷ IV trước Công Nguyên. Một ngày kia thấy một người lính lỗi bổn phận bị điệu đến trước mặt. Hoàng đế hỏi:

– Ngươi tên gì ?

– Thưa bệ hạ, thần tên là Alexandre.

– Như vậy là ngươi mang cùng một tên với ta!

Và Đại đế thịnh nộ nói lớn :

– Nhà ngươi hãy sống xứng đáng với tên của mình, nếu không thì hãy đổi tên đi!

Vâng hãy làm một cái gì đó cho xứng với hồng ân của Thiên Chúa. Tình thương của Chúa như giòng suối không bao giờ cạn. Cửa Trời chỉ rộng mở cho những ai vẫn luôn giữ được chiếc áo trắng tinh tuyền ngày họ được trở thành con Thiên Chúa. Amen.

 

TN28-A152: SUY NIỆM CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN_A


Lm Giuse Nguyễn Văn Nam
 

Trong Thánh kinh, hình ảnh “bữa tiệc” ám chỉ hạnh phúc Nước Trời và hình ảnh “được dự tiệc TN28-A152


Trong Thánh kinh, hình ảnh “bữa tiệc” ám chỉ hạnh phúc Nước Trời và hình ảnh “được dự tiệc” chỉ việc được hưởng hạnh phúc với Thiên Chúa. Qua dụ ngôn “tiệc cưới hoàng tử”, Đức Giêsu hướng chúng ta về bữa tiệc Nước Trời được Thiên Chúa dọn sẵn và Ngài mời tất cả mọi người vào dự tiệc. Thiên Chúa muốn mọi người được hưởng hạnh phúc Nước Trời với Chúa. Thiên Chúa yêu thương hết mọi người “các đầy tớ ra các ngả đường, gặp ai bất luận tốt xấu mời vào dự tiệc”.

Những người đã được mời trước hết, nhưng họ không đáp lại lời mời của chủ tiệc, đó là những người Do Thái: những tư tế, luật sĩ, biệt phái… là những người được các tiên tri loan báo và chuẩn bị, họ được mời dự tiệc cưới Nước Trời là gia nhập vào Giáo hội của Chúa Kitô. Tin theo Chúa Kitô để được cứu độ, nhưng họ đã không chịu đến, không chấp thuận. Được mời dự tiệc là một ân huệ, vinh dự to lớn vì đây là tiệc cưới Hoàng tử, chính vua mời. Họ đã coi thường, khinh rẻ lời mời, xúc phạm đến nhà vua. Họ coi trọng công việc làm ăn, ham mê của cải vật chất: đi thăm trại, buôn bán, cưới vợ… Hơn nữa họ còn cả gan chống đối nhà vua bằng cách bắt các đầy tớ vua, nhục mạ và giết đi. Những hành vi từ chối này là trọng tội. họ phải chịu hậu quả khủng khiếp là bị tiêu diệt và thành phố của họ bị phá hủy. Việc cố chấp từ chối lời mời gọi của Thiên Chúa thì không thể được ơn cứu độ.

Lòng yêu thương và sự kiên trì bao dung của Thiên Chúa vượt qua mọi sự thù nghịch ích kỷ ác tâm của con người. Thiên Chúa vẫn kêu mời con người đến dự tiệc cưới bất luận tốt xấu. Thế là phòng tiệc chật ních khác dự tiệc, đủ mọi hạng người. Đáp lại lời mời của chủ tiệc và đến tham dự. Đó là những người được mời sau. Còn những người trước không xứng đáng dự tiệc Nước Trời. Thiên Chúa là người cha nhân từ, tình thương của Ngài thật bao la, những người tội lỗi là đối tượng của Lòng Chúa thương xót. “Những người từ phương đông phương tây dự tiệc Thiên Chúa với Abraham, Isaac và Giacob, còn con cái trong nhà bị loại ra ngoài” (Mt 8, 11).

Điều làm chúng ta ngạc nhiên là sự kiện nhà vua vào phòng tiệc quan sát thực khách và phát hiện một người không mặc y phục lễ cưới. Sự kiện này muốn nói đến sự phán xét cuối cùng mà Thiên Chúa nhận định người lành kẻ dữ và xét xử công minh. Người lành được hưởng hạnh phúc, kẻ dữ phải trừng phạt. Muốn được vào dự tiệc cưới Nước Trời, cần phải mặc áo cưới. Áo cưới ám chỉ những hoa quả Nước Trời, sự công chính, lương thiện, những hành vi bác ái yêu thương. Đó là những hành trang để được vào quê trời. Người thực khách không mặc áo cưới khi vua xét hỏi, anh ta im lặng vì không tìm được cớ để bào chữa cho mình, chính vì anh ta không làm việc lành phúc đức, không sống tốt.

Qua bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nhắc chúng ta tuy đã được gia nhập Giáo hội qua bí tích Rửa tội, nhưng chưa bảo đảm được ơn cứu độ, cần phải mặc áo cưới; nghĩa là phải sống đạo đức, lương thiện công chính… mới được chấp nhận vào dự tiệc Nước Trời ngày phán xét để được sống đời đời với Thiên Chúa.

Khát mong tha thiết nhất của Đức Giêsu là mọi người được cứu độ, được hạnh phúc đời đời: “Thầy đi dọn chỗ cho các con, Thầy ở đâu, các con ở đó với Thầy”. Chúa luôn mời gọi chúng ta dự tiệc Nước Trời. Điều quan trọng là chúng ta đáp lại lời mời gọi của Chúa vào dự tiệc để chia sẻ niềm vui cứu độ và hiệp thông với Ngài trong tình thương.

Nhìn vào cuộc sống người Kitô hôm nay, có rất nhiều người như những người Do Thái xưa thờ ơ lãnh đạm, coi thường lời kêu mời của Chúa, hơn nữa còn có thái độ chống đối, kiêu căng, bất công… bắt Thiên Chúa phục vụ mình thay vì phải yêu mến, tôn thờ và phục vụ Thiên Chúa. Địa vị, của cải trần gian đã cuốn hút họ, họ đi tìm thiên đàng trần gian mà quên đi hạnh phúc vĩnh cửu. Nhiều người luôn tự hào mình đạo gốc, đạo dòng, mà không sống đạo tốt, sống bất lương… Họ là những người đi dự tiệc mà không mặc áo cưới.

Hôm nay Đức Giêsu Kitô đến quan sát phòng tiệc, các thực khách, trong đó có cả chúng ta, tất cả mọi người vào ngày sau hết. Chúng ta có mặc áo cưới không? Có đủ hành trang vào dự tiệc Nước Trời để hưởng hạnh phúc đời đời không? Số phận mai sau của chúng ta tùy thuộc vào cuộc sống hôm nay: phấn đấu mỗi ngày để trung thành với Thiên Chúa, vì như lời Chúa phán: “Ai bền đỗ đến cùng mới được cứu độ”.

 

TN28-A153: TIỆC CƯỚI


Lm. Giuse Trần Việt Hùng
 

Dụ ngôn tiệc cưới Nước Trời, Thành hôn hoàng tử, thiệp mời đã trao. Đức vua chuẩn bị khai TN28-A153


Dụ ngôn tiệc cưới Nước Trời,
Thành hôn hoàng tử, thiệp mời đã trao.
Đức vua chuẩn bị khai mào,
Gia nhân đón tiếp, mời vào tiệc vui.
Khách mời xin khất rút lui,
Lý do thăm trại, không lùi được đâu.
Kẻ thì buôn bán hoa mầu,
Anh kia cưới vợ, cau trầu phải lo.
Dân làng bắt bớ giằng co,
Khinh khi nhục mạ, giở trò xấu xa.
Sẵn sàng tiệc rượu mở ra,
Số người không xứng, tâm tà bỏ qua.
Ra đường mời gọi người ta,
Gặp ai bất luận, vào nhà chúc khen.
Kẻ giầu, người khó, sang hèn,
Phòng ăn chật ních, bon chen số người.
Vua vào quan sát mọi nơi,
Có người khách lạ, không lời trình thưa.
Chẳng đồng y phục giả lừa
Đức vua kết tội, kéo đưa ra ngoài.

Mọi người đều được mời vào dự tiệc cưới Nước Trời. Tiệc đã sẵn sàng, thịt thì béo và rượu thì ngon. Ấy thế mà nhiều người đã từ chối dự tiệc.

Dụ ngôn trong bài Phúc âm rất hay. Vua mở tiệc cưới cho hoàng tử. Các thiệp đã được mời từ sớm, vậy mà đến ngày hôn lễ, nhiều người đã không đến tham dự. Mỗi người một lý do chối từ. Người thì đi buôn, kẻ thì mới cưới vợ và người thì mới tậu ruộng cần đi thăm. Họ có đủ lý do để từ chối không dự tiệc. Có nghĩa là họ không có thời giờ, bận quá mà.

Trong cuộc sống, chúng ta cũng không tránh khỏi những lúc bận bịu lo công việc. Chúng ta không có thời giờ cho gia đình, cho con cái và cho các sinh họat cộng đoàn. Thậm chí không có giờ đi tham dự thánh lễ Chúa Nhật. Chúa ban cho chúng ta mỗi ngày 24 giờ, nhưng hình như qúa ít, không đủ để sống. Chúng ta muốn có nhiều giờ hơn cho chúng ta.

Chuyện kể: Một buổi sáng trời tuyết lạnh, có hai bà đứng nói truyện ngòai trời tuyết gần 2 tiếng đồng hồ. Khi bà xã vào nhà, chồng hỏi: Nãy giờ em nói truyện với ai thế. Vợ trả lời: Em nói truyện với bà hàng xóm. Chồng nói: Tại sao em không mời bà ấy vào nhà nói truyện cho khỏi lạnh. Chị ta trả lời: Không có thời giờ. Không có giờ là thế đấy!

Chúa mời gọi chúng ta vào dự tiệc cưới Nước Trời. Cũng như Chúa mời gọi chúng ta tham dự Bí Tích Thánh Thể. Chính Chúa hiến thân làm của lễ và của ăn nuôi dưỡng chúng ta.

Rước Mình và Máu Chúa là được thông hiệp vào màu nhiệm cứu độ. Thánh lễ là hình ảnh tiệc cưới Nước trời mai sau. Mỗi người chúng ta hãy cố gắng dành thời giờ tham dự thường xuyên tiệc Lời Chúa và tiệc Thánh Thể.

 

TN28-A154: CỬA TRỜI RỘNG MỞ


Lm. Jos. DĐH.
 

Ngơ ngác như kẻ mất hồn, có thể hiểu kẻ đó đang yêu hoặc thất tình, người không có tâm hồn TN28-A154


Ngơ ngác như kẻ mất hồn, có thể hiểu kẻ đó đang yêu hoặc thất tình, người không có tâm hồn ăn uống, hoặc là no bụng, hoặc là đau bệnh. Mức độ trầm trọng hơn, không tha thiết ăn uống, dư luận còn xem là bất thường, chán đời, đối với họ, hiện tại, tương lai, chỉ một mầu xám ! Đại đa số chúng ta đều thuộc câu thành ngữ: ăn có mời, làm có khiến, nói văn hoa một chút: lời chào cao hơn mâm cỗ, do đó nếu đã mời chào, mà họ không hưởng ứng, dửng dưng chuyện ăn uống, dù vô tâm, kiêu căng hay chảnh, đều bất lịch sự. Khi đứng ra tổ chức tiệc mừng, tiệc vui, nếu số khách mời và cỗ bàn tương ứng, thường được gọi là tài giỏi, biết tính toán, dù người chủ tiệc không thích khen.

Vua Hùng Vương thứ 18 có một người con gái tên Mỵ Nương, xinh đẹp  toàn diện. Nhà vua rất muốn kén chọn cho công chúa người chồng thật xứng đáng. Nhưng một hôm có hai chàng trai cùng xuất hiện, xin cưới Mỵ Nương, vì cả hai rất tài giỏi, nên vua cha đã ra điều kiện, sáng hôm sau ai mang lễ vật tới trước sẽ được cưới công chúa. Hôm sau, Sơn Tinh đã mang tới đủ lễ vật: voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, và Sơn Tinh đã cưới được công chúa xinh đẹp. Cánh cửa nên vợ thành chồng của truyền thuyết quả là chật hẹp, Sơn Tinh được thì Thuỷ Tinh mất, hoặc cánh cửa “phu thê” không thể có ba người, nên đã có thắng có thua. Truyền thuyết chỉ muốn nói tới một thông điệp: trai tài gái sắc chính là cơ duyên, là động lực giúp họ nên mạnh mẽ và sẽ suốt đời sống bên nhau, dù phải vượt qua nhiều khó khăn thách thức.

Khác với dụ ngôn nhà vua mở tiệc cưới cho hoàng tử, trước hết nhà vua sai các sứ giả đi mời khách đến tham dự bàn tiệc. Sau đó nhà vua lại cho người đi loan tin: “này ta đã dọn tiệc sẵn rồi, đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng, xin mời các ông đến dự tiệc cưới”. Dụ ngôn cho thấy cánh cửa hạnh phúc luôn rộng mở chờ đón mọi thành phần, tiệc cưới của hoàng tử không giới hạn một số ít người tài sắc, hay xinh đẹp, có vị thế xã hội. Cửa phòng tiệc rộng mở không nhằm phô trương sự sang giầu của nhà vua, nhưng có ý giới thiệu về tấm lòng quảng đại với tất cả mọi người, bất luận giầu nghèo sang hèn. Vì tiệc cưới của hoàng tử chỉ là hình bóng của “tiệc nước trời”, do đó đã có sự thờ ơ, xem tiệc nước trời giống như bữa tiệc trần gian, coi cơm áo gạo tiền, của cải vật chất hơn tất cả !

Dụ ngôn nhà vua mở tiệc cưới cho hoàng tử, phản ánh một thực tại, con người thường có nhiều lý do đến độ vô tâm vô tình, từ chối vinh dự, dù là tiệc nhà vua mời. Người chủ tiệc có vị thế, có uy tín, cũng khó lòng thu hút được số khách mời như ý. Dụ ngôn không có ý giới thiệu nước trời chỉ là chuyện ăn uống, muốn hưởng ứng hoặc từ từ rảnh rỗi sẽ tham dự sau. Từ chối hay nhận lời hiện diện với chủ tiệc không phải là một ràng buộc, đúng hơn là một minh chứng ông chủ rất quảng đại, và luôn trân trọng tự do của người tham dự. Hạnh phúc nước trời hằng rộng mở cho mọi đối tượng, nhưng để đạt tới niềm vui hạnh phúc trọn vẹn, tất cả đều phải tuân thủ quy định, “mặc áo cưới”.

Cách sống thực dụng của người ta hôm nay là lo bồi bổ tri thức, mở rộng tầm nhìn, dao dịch làm ăn với đối tác, cùng nhiều những thoả thuận ngầm, hầu thu về lợi nhuận kinh tế tốt nhất, lúc nào cũng hấp dẫn. Thực ra thì cơ hội làm giầu vất chất, và thời gian để làm con cái nước trời hoàn toàn trái nghịch nhau, đi ăn tiệc rượu ở trần gian người ta cần phải có quà mừng, tiền mừng ; đi tham dự tiệc nước trời ai cũng cần phải hiểu, biết, và sống đức ái Kitô. Ngày hôm nay, nghe dụ ngôn nhà vua mở tiệc cưới cho hoàng tử, chúng ta vẫn nghe, còn việc tự do nhận lời đến tham dự bàn tiệc thiên quốc hàng ngày, hàng tuần, đó chính là cơ may Thiên Chúa hằng ưu ái rộng mở tình thương yêu cho từng người chúng ta.

Xã hội thời nào cũng có những người mua sắm, trưng diện, kiếm tiền, và cuộc sống không phải chỉ có ăn uống, tiệc rượu hoặc tìm kiếm cánh cửa hạnh phúc một vài năm hoặc vài chục năm. Cha ông chúng ta có câu: khôn đâu đến trẻ, khoẻ đâu đến già, các ngài hẳn có ý nhắc hậu thế, khôn ngoan và kinh nghiệm rất quý báu, sức khoẻ và thời gian sẽ có giá trị biết bao, cần phải biết tận dụng. Khi kể dụ ngôn mời dự tiệc cưới, Chúa Giêsu muốn mọi người hiểu rằng, đừng bao giờ ỉ nại tôi là người công giáo, đương nhiên tôi sẽ phải có chỗ trong bàn tiệc nước trời. Chúa Giêsu xưa và nay Ngài vẫn sai các sứ giả đến trực tiếp thức tỉnh mỗi người, đừng quá bận rộn với nhu cầu vật chất để rồi quên lời mời của Chúa hoặc từ chối bàn tiệc nước trời.

Đến với bàn nhậu, người ta chỉ cần quý mến nhau một chút là đủ không say không về. Đến với bàn tiệc Thánh Thể, người kitô hữu phải mang “chiếc áo tâm hồn” thanh sạch ; để tham dự tiệc Thiên Quốc, mỗi người phải có sự chuẩn bị, và tuân thủ giáo huấn mà Chúa Giêsu đề nghị. Đi dự tiệc cưới của con cháu, bạn bè, chúng ta phải có thủ tục tặng quà…, đi dự tiệc cưới, tiệc sinh nhật, người ta có trang phục hợp thời để được kính trọng ; đi dự tiệc nước trời, Chúa Giêsu cho biết là phải mặc áo cưới, có tâm hồn sạch đẹp nghiêm túc. Cánh cửa nước trời lúc nào cũng rộng mở, dĩ nhiên, Chúa Giêsu không nói đến chiếc áo theo nghĩa thông thường, mà có ý nói tới thái độ và đức tính bên trong, đúng hơn là tinh thần yêu mến mà chúng ta phải thực hiện. Amen.

 

TN28-A155: MẶC LẤY CHÚA KITÔ


Lm. Inhaxiô Trần Ngà
 

Trong một trăm người đang sống trên lục địa Á châu, chỉ có 3 người được diễm phúc gia nhập TN28-A155


Trong một trăm người đang sống trên lục địa Á châu, chỉ có 3 người được diễm phúc gia nhập Hội thánh Công giáo. Trong số một trăm người đang sống trên giải đất Việt Nam, chỉ có 7 người có cơ may gia nhập Hội thánh Công giáo. Chúng ta cũng được may mắn thuộc về thiểu số nầy. Đây là hồng phúc lớn cho chúng ta. Qua dụ ngôn “Tiệc cưới” được trích đọc hôm nay, Chúa Giê-su yêu cầu chúng ta, với tư cách là những vị khách được mời dự tiệc, phải bận y phục lễ cưới.

Khi mặc đồ tang chế mà đi dự tiệc cưới, người ta nghĩ là bạn bị khùng và xua đuổi bạn tức khắc. Khi bước vào bệ kiến Đức Vua mà còn mặc nguyên bộ đồ ngủ thì không khỏi bị kết tội khi quân. Khi bước vào quân ngũ mà ăn mặc rách rưới như kẻ bần cùng, thiếu tác phong quân nhân, thì bạn sẽ bị tống cổ ra ngay vì làm ô danh quân đội.

Hội thánh của Chúa luôn mở rộng cửa tiếp nhận tất cả mọi người từ khắp muôn phương bất kể sang hèn tốt xấu, nhưng một khi đã gia nhập đại gia đình nầy, các thành viên phải cởi bỏ tấm áo xấu xa để khoác lên người trang phục xứng đáng, nghĩa là phải có những phẩm chất phù hợp với Tin mừng.

Một con sâu tuy nhỏ nhưng cũng đủ để làm rầu nồi canh. Vài ba giọt mực tuy không nhiều nhưng cũng đủ để làm hư tấm vải trắng. Chỉ một ít tín hữu sống trái nghịch với Tin mừng và giáo huấn Hội Thánh, cũng đủ để làm cho khuôn mặt của Giáo hội trở nên khó thương trước mặt người khác.

Vì thế, một khi đã gia nhập Hội thánh mà cách ăn thói ở không phù hợp thì chúng ta sẽ bị Thiên Chúa lên án nặng nề. Đoạn Tin mừng sau đây nhắc nhở chúng ta điều đó.
“Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, mới hỏi người ấy: Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới?” Người ấy câm miệng không nói được gì. Nhà vua liền bảo những người phục dịch: “Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”

Mặc lấy Đức Giê-su Ki-tô

Trong cuốn “Tự thú”, Augustino thuật lại kinh nghiệm đáng nhớ sau đây: Hôm đó, Anh bị giằng co xâu xé mãnh liệt trong nội tâm giữa một bên là cải thiện đời sống để trở về với Chúa và một bên là đừng vội trở về với Chúa để hưởng thêm lạc thú trần gian. Sự xung đột nội tâm nầy gay gắt đến độ Augustino gào khóc cách cay đắng và nài xin Chúa ban ơn giải thoát.

Ngay lúc bấy giờ, Augustino nghe có tiếng như tiếng hát trẻ con từ nhà bên cạnh vọng lại: “Hãy cầm lấy mà đọc, hãy cầm lấy mà đọc…”

Nhận ra đó là tiếng Chúa nói với mình, Augustino vào phòng, chộp lấy Thánh thư của thánh Phao-lô và đọc ngay đoạn đang mở ra trước mắt: “Anh em hãy sống đoan trang tiết độ, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đảng, không kình địch ghen tương; nhưng hãy mặc lấy Đức Giê-su Ki-tô và đừng lo tìm thoả mãn những đam mê xác thịt” (Rm 13, 13-14).

Augustino bừng tỉnh trước Lời Chúa. Anh cảm thấy đây quả là những lời Chúa nói riêng với mình. Thế là từ đây, Anh từ bỏ quãng đời tội lỗi, từ bỏ những đam mê xác thịt, rũ bỏ bộ áo bẩn thỉu hôi hám để mặc áo mới, mặc lấy Đức Giê-su Ki-tô. Anh được lãnh bí tích Thánh tẩy vào năm 33 tuổi, hiến mình cho Chúa để trở thành một linh mục thánh thiện, về sau được cất nhắc lên giám mục và trở thành vị thánh chói ngời, đồng thời cũng là tiến sĩ Hội thánh.

Trong ngày chúng ta lãnh bí tích Thánh tẩy, ngày chính thức gia nhập Hội thánh, chúng ta cũng được mời gọi mặc lấy Chúa Ki-tô. Bấy giờ, linh mục chủ sự thay mặt Hội thánh trao cho chúng ta tấm áo trắng với lời kêu gọi: “Con đã trở nên tạo vật mới và đã mặc lấy Chúa Ki-tô. Vậy con hãy nhận chiếc áo trắng nầy, hãy mang lấy và giữ nó tinh tuyền cho đến khi ra trước toà Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, để con được sống muôn đời”.

Lạy Chúa Giê-su,

Xin giúp chúng con đừng luyến tiếc áo cũ đã hoen ố vì vô vàn thói xấu tật hư. Xin ban thêm sức mạnh để chúng con dứt khoát cởi bỏ nó để quyết tâm mặc lấy áo mới, mặc lấy Đức Ki-tô, mang những tâm tình cao đẹp như Chúa, cư xử ôn hoà nhân ái như Chúa, biết thứ tha, yêu thương và phục vụ như Chúa… Nhờ đó, chúng con sẽ được cùng với Chúa dự tiệc vui muôn đời.

 

TN28-A156: TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI


JM. Lam Thy
 

Dụ ngôn về tiệc cưới được coi là những hình ảnh sống động nhất trong các dụ ngôn mà Chúa Giê-su TN28-A156


Dụ ngôn về tiệc cưới được coi là những hình ảnh sống động nhất trong các dụ ngôn mà Chúa Giê-su nói về Nước Trời. Bởi tiệc cưới là sự vui mừng, thân thiện và nhất là đề cập tới hạnh phúc của gia đình. Tiệc cưới dân dã nơi một vùng quê, bình thường thì chủ hôn mời cả làng đến dự cho đông vui và cũng thể hiện tình làng nghĩa xóm vui buồn ấm lạnh có nhau. Tuy nhiên, tiệc cưới ở thành thị có khác hơn, khách mời được chọn lọc từ những mối dây thân tình, thân tộc; thậm chí nhiều khi ở liền vách với nhau cũng không được mời vì lý do này nọ. Đến như tiệc cưới cung đình thời phong kiến tuy cách tổ chức thật lộng lẫy xa hoa, nhưng khách được mời lại càng được chọn lọc kỹ càng, dân đen đừng hòng được tham dự. Như thế để thấy được cái lạ lùng nơi tiệc cưới trong bài Tin Mừng hôm nay (CN.XXVIII/TN-A – Mt 22,1-14).

Cái la lùng thứ nhất không phải ở chỗ nhà vua chọn lọc khách mời, nhưng ở chỗ khách được mời thay vì vui mừng hãnh diện, mau mắn áo quần bảnh bao tới dự, thì lại tỏ ra thờ ơ, lơ là chẳng thèm để ý. Đến khi được nhắc nhở, không những đã không nhìn thấy cái sai của mình, mà còn chống đối lại chủ tiệc bằng cách sỉ nhục và giết chết những đầy tớ được sai đi nhắc lại lời mời dự tịêc. Chính vì thế, nhà vua mới giận dữ tru diệt những khách mời hết sức lạ lùng ấy, và sau đó nhà vua hạ lệnh mời tất cả mọi người bất kể quan hay dân, nội hay ngoại. Đó chính là cái lạ lùng tiếp theo của tiệc cưới này. Những cái lạ lùng ấy cho thấy đây không phải là một tiệc cưới ở trần gian, dù cho đó có là một tiệc cưới đặc biệt nơi cung đình những triều đại phong kiến đầy xa hoa kiểu cách.

Khi kể dụ ngôn này, Đức Giê-su Ki-tô muốn nói đến tiệc cưới Nước Trời. Và cũng chính điều đó đã cho thấy cái ngụ ý trong dụ ngôn, Đức Giê-su Ki-tô muốn nói đến lịch sử Cứu Độ của Thiên Chúa đối với nhân loại, mà chính Người đóng vai trò chủ yếu. Có thể thấy được 2 giai đoạn lịch sử cứu độ qua dụ ngôn: Giai đoạn đầu là giai đoạn dân It-ra-en được chọn mời, nhưng họ không những đã khước từ, mà còn có thái độ chống đối thô bạo (giết hại những ngôn sứ, tiên tri là những người được sai đi loan truyền Ơn Cứu Rỗi). Tuy rất thịnh nộ vì kẻ được chọn mời đầu tiên, nhưng Tình Yêu của Thiên Chúa vẫn không vì thế mà suy giảm. Và nhờ thế, lịch sử cứu độ bước sang giai đoạn hai: Tất cả các dân nước trên thế giới đều được mời gọi và chỉ với một điều kiện duy nhất là phải mặc áo cưới khi dự tiệc.

Mới nghe qua, chắc có lẽ ai trong chúng ta cũng mỉm cười: “Tưởng gì chứ khi được mời dự tiệc cưới, vấn đề mặc áo cưới đương nhiên là “chuyện nhỏ”, có gì khó mà không thực hiện được.” Tuy nhiên, khi thành tâm “diện bích”, mới thấy không dễ thực hiện đâu, bởi bộ áo cưới ấy hoàn toàn không phải là những soirées, những complets loè loẹt kiểu cách, mà lại là tinh thần “canh tân và sám hối”. Nói đến canh tân và sám hối là nói đến chuyện vượt qua chính mình. Trèo đèo, lội suối, vượt qua sông này, biển nọ, có thể thực hiện được, chớ “vượt qua chính mình” mới là thiên nan vạn nan. Kẻ viết bài này cứ thích nhắc đi nhắc lại cho bản thân câu nói rất hay của Nguyễn Bá Học: “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”. Vâng, khi được mời gọi, hãy chân thành nhìn lại mình với cái quá khứ chắc chắn không ít thiếu sót sai lầm của bản thân, quyết tâm sửa chữa (sám hối) để đổi mới (canh tân) toàn bộ con người của mình. Chỉ có như thế mới tránh được “vết xe đổ It-ra-en”, hầu xứng đáng là thực khách diễm phúc trong tiệc cưới Nước Trời.

Là Ki-tô hữu, tức là những người “được mời gọi”, phải chân nhận đó là một hồng ân, một đặc sủng, phải quyết tâm cố gắng làm sao để có thể trở thành người “được chọn”, bởi vì “Kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít” (Mt 22, 14). Muốn  được như vậy, thì đừng ỷ tài, cậy sức mình, mà phải biết cậy nhờ vào sức mạnh của Thần Khí Chúa, cũng bởi vì “Trong những ngày đó, Ta cũng sẽ đổ Thần Khí Ta cả trên tôi nam tớ nữ của Ta, và chúng sẽ trở thành ngôn sứ.” (Cv 2, 18). Mà muốn đến được với Chủ nhân Tiệc Cưới để Người “đổ Thần Khí” cho, thì đừng quên chạy đến với Đức Maria trong tiệc cưới Ca-na, xin Mẹ ban cho “Áo Đức Bà” (*) cùng với tràng chuỗi Mân Côi huyền nhiệm làm vũ khí lợi hại để hộ thân, trước khi tiến vào Tiệc Cưới Nước Trời. Hãy tuyệt đối tin tưởng và kiên trì vững bước theo hành trình ấy, chắc chắn sẽ đạt được ước nguyện.

Ôi! “Lạy Thiên Chúa toàn năng, ước gì ân sủng Chúa vừa mở đường cho chúng con đi, vừa đồng hành với chúng con luôn mãi, để chúng con sốt sắng thực hành những điều Chúa truyền dạy. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ CN.XXVIII/TN-A).

————————

Chú thích: (*) xc “Áo Đức Bà Ca-mê-lô” trong “Tài liệu về Mẹ Maria” (Thanhlinh.net): KINH ÁO ĐỨC BÀ: Lạy Rất Thánh Đức Bà Maria là Quan Thầy họ Áo Đức Bà, chúng con dốc lòng vào họ Áo Đức Bà, cùng mặc Áo Đức Bà cho đến trọn đời. Khi chúng con chết, thì Đức Bà sẽ lấy Áo thánh ấy ở nơi mình chúng con mà nhận chúng con là con cái Đức Bà, và đưa chúng con về thiên đàng mà chầu chực Đức Giê-su cùng rất thánh Đức Bà đời đời chẳng cùng. Amen.

 

TN28-A157: Y PHỤC TIỆC CƯỚI HOÀNG GIA


Bs. Nguyễn Tiến Cảnh
 

Dụ ngôn tiệc cưới tuần này (Mt 22:1-14) là cậu chuyện cuối cùng trong ba chuyện liên tiếp được TN28-A157


Dụ ngôn tiệc cưới tuần này (Mt 22:1-14) là cậu chuyện cuối cùng trong ba chuyện liên tiếp được trình bày trong ba tuần nói về Chúa phán xét dân Israel, đặc biệt những người thủ lãnh (bắt đầu ở 21:28). Ba dụ ngôn này liên hệ với nhau khá rõ ràng. Mỗi chuyện đều đưa ra một “hình ảnh về uy quyền” (như người Cha, Chủ vườn nho và ông Vua). Hình ảnh “những người con” hay “một người con” đều có cả trong ba dụ ngôn. Riêng dụ ngôn 2 và 3 thì bàn về những người nô lệ cùng với những phán xét găy gắt đối với những kẻ chống đối người con.

Trong bài dụ ngôn hôm nay, Vua tượng trưng cho Thiên Chúa, người Con là đức Giesu. Tiệc cưới, là thời gian vui mừng giữa Thiên Chúa và Loài Người là biểu tượng của Vương Quốc Nước Trời. Hình ảnh vợ chồng tươi đẹp giữa Thiên Chúa (YHWH) và Israel (Hosea 2:19-20); Isaiah (54:4-8; 62:5) đưa ra một hậu cảnh kinh thánh khá phong phú. Câu chuyện là một phối hợp khá tài tình giữa cựu và tân ước tạo thành một dạ tiệc huy hoàng cho một hôn nhân.

Mathieu đã đưa vào câu chuyện nhiều nét đặc thù khá rõ ràng, như đốt cháy cả thị trấn của những khách được mời mà từ chối không đi (22:7). Hình ảnh này nói lên việc đền Jerusalem bị quân La Mã phá hủy năm 70AD. Cũng tương tự như dụ ngôn tuần trước về những tá điền sát nhân: Chủ vườn nho gửi hai toán đầy tớ đến để thu hoa lợi (22:3-4), đều bị kẻ sát nhân giết hết (22:6), những tên sát nhân bị hình phạt (22:7), và một nhóm mới vào thế chỗ của những kẻ được ưu tiên nhưng lại chứng tỏ là bất xứng (22:8-10). Câu chuyện kết thúc rất đặc thù kiểu Mathieu (22:11-14) .

Hình thức câu chuyện của Mathieu có vẻ khác với chuyện của Luca 14:16-24. Câu chuyện rất có thể lấy từ “Q”, một nguồn giả thuyết cho Phúc Âm của Mathieu và Luca. “Q” ( là viết tắt của chữ Quelle tiếng Đức, có nghĩa là nguồn) được coi là nguồn tài liệu “chung” của Mathieu và Luca, nhưng không thấy trong Marco.  Bản cổ này đúng ra phải là bản trích dẫn / logia từ chúa Giesu.

TIỆC CƯỚI  HOÀNG GIA

Trong câu chuyện hôm nay, nhà vua đã chuẩn bị tiệc cưới cho hoàng tử rất linh đình, bò non bê béo đã giết, những món ăn tuyệt vời đã sẵn sàng cho hàng trăm thực khách. Thiệp mời được gửi đi bằng hai cách: Trước ngày cưới một thời gian dài, vào đúng ngày tiệc mừng hay trước đó một ngày; một loạt giấy mời khác cũng được gửi đi để nhắc nhở thực khách. Nhưng buồn thay, khách được mời không những từ chối không tham dự mà một số còn bắt sứ giả của vua mà giết. Tức giận, vua sai lính đốt hết cả thành, đoạn cho mời một loạt người khác, bất kể “xấu”  “tốt” đều được vào dự tiệc cưới.

Hai đợt mời nói lên sự thật liên quan đến  vương quốc Nước Trời và Con Một Thiên Chúa mà Người đã phán: trước nhất là cho dân Israel, sau là các quốc gia dân ngoại. Mathieu trình bày Vương Quốc dưới hai hình thức: Ngay lúc đó có những người được phép vào tham dự liền (22:1-10), và trong tương lai là những người hiện diện lúc đó có thể vượt qua được những phán xét gay gắt vào ngày luận tội chung (22:11-14).

Y PHỤC TIỆC CƯỚI HOÀNG GIA

Mathieu thêm vấn đề thực khách phải mặc y phục tiệc cưới (22:11-14) làm cho người đọc  thắc mắc. Riêng tôi cảm thấy tội nghiệp cho người không có y phục thích hợp với bàn tiệc, và ai là ông vua đã hạch hỏi con người tội nghiệp ấy: “Bạn ơi, sao bạn vào đây mà lai không mặc áo dự tiệc cưới?” Phải chăng nhà vua đã sai thần dân ra ngoài đường phố, xa lộ, hang cùng ngõ hẻm, gặp bất cứ ai cũng mời vào dự tiệc cưới?  Rồi bất ngờ lại lạnh lùng, khó khăn với họ chỉ vì họ không có y phục đúng cách của tiệc cưới hoàng gia? Họ cũng đâu có đủ thời giờ để chuẩn bị y phục nhỉ?

Đây là câu chuyện dụ ngôn, có tính tượng trưng, không nên hiểu theo nghĩa đen. Một số học giả kinh viện tin rằng nhà vua đã cung cấp cho thực khách đầy đủ y phục thích hợp rồi. Cho nên chẳng ngạc nhiên gì nhà vua nổi sùng khi thấy có người không chịu mặc y phục đúng tiêu chuẩn. Họ đã từ chối không chấp nhận phong tục cung cách lễ nghi của hoàng gia.

Y PHỤC CÔNG CHÍNH VÀ Y PHỤC THÁNH

Câu chuyện dụ ngôn tiệc cưới không phải chỉ nói lên phán quyết của Thiên Chúa về dân Israel mà còn là một cảnh cáo đối với Giáo Hội của Mathieu. Vào đầu thế kỷ II, Irenaeus coi áo cưới là những việc làm, hoạt động công chính, là sự ăn năn thống hối và cải đổi tâm hồn. Đây là điều kiện để được vào Vương Quốc Nước Trời và phải được tiếp tục suốt đời.

Lời nói: “Người gọi thì nhiều, kẻ chọn thì ít” (22:14) không nên hiểu theo nghĩa đen, tỷ lệ giữa người được cứu rỗi và kẻ bị luận phạt, mà nên hiểu là một khuyến khích phải phấn đấu căm go, gian khổ và liên tục để sống một cuộc sống của người Kito hữu thực sự. Tiệc cưới không phải là Giáo Hội mà là thời đại sắp tới. Dụ ngôn của Mathieu cho chúng ta thấy cái nghịch lý giữa lời mời tham dự tiệc cưới miễn phí không một ràng buộc và đòi hỏi của Thiên Chúa là phải có một cái gì xứng hợp với lời mời gọi. Ai thuộc trong đám “nhiều người” và ai thuộc đám “ít người” liên quan tới áo cưới? Có những người mà Chúa không chọn?  Người được chọn khác với người được gọi như thế nào?

ÁO CƯỚI TÌNH YÊU

 Chúng ta thử áp dụng bài giảng của thánh Âu Tinh thành Hippo (#90) vào bài Phúc Âm hôm nay:

Áo cưới trong bài Tin Mừng hôm nay là gì?  Là những gì mà chỉ những người tốt lành mới có, những người tham dự tiệc cưới? Nó có thể là những bí tích? Phép rửa chăng? Không phép rửa, không ai có thể đến được với Chúa, nhưng có những người đã nhận bí tích rửa tội mà không đến với Chúa… Có lẽ, đó là bàn thờ hay cái gì mà người đó nhận ở trên bàn thờ? Nhưng khi nhận mình thánh Chúa, có người đã ăn và uống chính án phạt của mình (1Cr 11:29). Vậy thì, đó là cái gì? Nhịn, không ăn không uống? Thiếu gì kẻ gian ác tội lỗi cũng nhịn. Đi nhà thờ thường xuyên chăng? Kẻ gian ác cũng đi nhà thờ như nhiều người khác vậy…..

Vậy, áo cưới này là cái gì? Thánh Phaolo Tông đồ nói: “Điều mà ta đang nhắm tới…là tình yêu, nó nảy nở từ cõi lòng trinh nguyên, một lương tâm trong sáng và niềm tin chân thành” (1Tm 1:5). Cái đó chính là áo cưới. Phaolo không nói riêng về một loại tình yêu nào cả, cho bất cứ người nào thường xuyên thấy những kẻ bất lương yêu thương tha nhân…, nhưng cho những người không thấy giữa họ cái tình yêu thương đó “nó đang nảy nở từ cõi lòng trinh nguyên, một lương tâm trong sáng và một niềm tin chân thật.”Bây giờ, cái đó chính là tình yêu, là áo cưới.

Thánh Phaolo Tông đồ đã nói: “Nếu như tôi nói được các thứ tiếng của loài người và của cả các thiên thần nữa mà tôi không có đức mến thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng chũm chọe. Nếu tôi được ơn nói tiên tri và biết hết mọi điều huyền bí, mọi lẽ cao siêu, hay có được đức tin có thể chuyển núi rời sông, mà không có đức mến thì tôi cũng chẳng là gì cả (1Cr 13:1-2). Ngài nói: Ngay cả khi tôi có tất cả mọi sự đó mà không có Chúa Kito thì “Tôi cũng chẳng là gì cả”. Nó sẽ vô dụng, bởi vì tôi có thể hành động theo cách đó vì yêu danh vọng… “Nếu tôi không yêu, nó trở thành vô dụng.” Cái đó là áo cưới.  Hãy tự xét mình: Nếu tôi có áo đó, tôi đi dự tiệc liên hoan của Chúa không ngần ngại gì cả.

XIN MỜI MỌI NGƯỜI NGỒI VÀO BÀN TIỆC

Truyền giáo cũng là một hình thức dự tiệc cưới hoàng gia. Chúng ta thử đọc lại đoạn #22 nói về “Những người truyền bá Tin Mừng và những nhà giáo dục” trong LINEAMENTA của Thượng Hội Đồng các Giám mục năm 2012 về Tân-Phúc-Âm-Hóa:

Huấn luyện và những ưu tư cần thiết để bảo toàn những cam kết trong việc phúc âm hóa và tuyển chọn những nguồn lực mới có lẽ không nên giới hạn trong việc chuẩn bị thi hành dù là cần thiết. Thay vào đó, huấn luyện và săn sóc mục vụ phải là ưu tiên về mặt thiêng liêng, nhất là vấn đề đức tin, được soi sáng bởi Tin Mừng Chúa Giesu Kito và dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, thầy dạy muôn dân về những cảm nghiệm liên hệ tình Cha của Thiên Chúa. Giáo dân thì có thể rao truyền Tin Mừng chỉ khi nào họ đã được truyền dạy và tự mình chấp nhận để được truyền dạy, nghĩa là, tinh thần được đổi mới qua cuộc gặp gỡ cá nhân và sống hiệp thông với Chúa Kito. Những người như vậy mới có sức mạnh chuyển hóa niềm tin, như thánh Phaolo tông đồ đã nói: “Tôi đã tin, nên tôi đã nói”(2Cr 4:13).

Lúc bấy giờ, Tân Phúc Âm Hóa -một công tác phải được hoàn thành- chính là trách nhiệm của tất cả mọi Kito hữu muốn theo đuổi việc thánh thiêng một cách đứng đắn. Trong khung cảnh này và với sự am hiểu về huấn luyện, cần phải có thời gian để xem xét những cơ sở và phương tiện hiện có ở các Giáo Hội địa phương để dạy cho các tín hữu (những người đã chịu phép Thánh Tẩy) ý thức hơn về sứ mạng truyền giáo và phúc âm hóa của họ. Để lời chứng của chúng ta có giá trị, khi chúng ta trả lời cho một trong những phạm vị đòi hỏi việc tân phúc âm hóa này, chúng ta phải biết nói làm sao cho dễ hiểu, thích hợp với thời đại của chúng ta và tuyên xưng, trong những phạm vi này, những lý do để chúng ta hy vọng hầu bảo vệ lời chứng của chúng ta (cf 1Pt 3:15).  Một bổn phận như vậy không thể hoàn thành được nếu không  cố gắng, nhưng đòi hỏi phải chăm chú, học hỏi và ưu tư. 

SUY NIỆM TRONG TUẦN:

1-     Cộng đồng Công giáo chúng ta có kế hoạch hoạt động mục vụ đặc biệt nào với chủ đích giảng dạy để thích ứng với Phúc Âm hầu mang người ngoại trở lại Công giáo không?

2-     Mỗi cộng đồng hay toán nhỏ chọn ưu tiên nào trong những phương pháp mới về việc phúc âm hóa? Sáng kiến nào thành công nhất để cho cộng đồng dễ dàng chấp nhận công tác truyền giáo?

3-     Các xứ đạo có coi bổn phận tuyên xưng niềm tin là cần thiết và quan trong để phát triển thêm niềm tin và chương trình Thánh Tẩy không?

4-     Các cộng đồng Công Giáo chúng ta có nhận biết sự cần thiết và cấp bách phải chiêu mộ, huấn luyện và yểm trợ những người rao truyền Tin Mừng và huấn luyện viên qua chứng tá cuộc sống của họ không?

 

TN28-A158: DỰ TIỆC VÀ CÁCH DỰ TIỆC


Anton Lương Văn Liêm
 

Qua dụ ngôn tiệc cưới, Chúa cho chúng thấy được rằng: Nước Trời, hay Nước Thiên Chúa luôn TN28-A158


Qua dụ ngôn tiệc cưới, Chúa cho chúng thấy được rằng: Nước Trời, hay Nước Thiên Chúa luôn mở toang cửa để đón và nhận tất cả mọi người. Dẫu là người Công Giáo, Phật Giáo, Tin Lành, Chính Thống Giáo, Hồi Giáo và cả người vô thần đều có thể bước vào Nước Thiên Chúa, nếu như nơi người đó thuận lời mời và mong được thừa hưởng, mong được nếm hương vị ngon ngọt từ bàn tiệc Nước Trời.

Nước Trời luôn rộng cửa để mọi người, từ quan, dân, từ kẻ sang lẫn người hèn, từ người thiện đến người ác đều có thể tiến vào. Thế nhưng, để được ở lại trong Nước Trời, được cùng tham dự tiệc vui nơi Nước Trời, người ấy phải tuân thủ những quy tắc, những đòi buộc cách sống của Nước Trời. Người khách bị tống cổ ra khỏi bàn tiệc vì không mặc y phục khi dự tiệc đã minh chứng điều ấy.

Khi được mời tham dự tiệc cưới, tiệc sinh nhật, tiệc thôi nôi, đầy tháng…của một ai đó. Nếu như, khi đến dự tiệc, ta không chuẩn bị chút quà bằng hiện kim hay hiện vật để chúc mừng, để đáp trả mối thân tình với người tổ chức. Trước tiên, ta cảm thấy ngượng ngùng với người cùng tham dự, ta cảm thấy xấu hổ với chính mình, với người cùng bàn và như điều thất lễ với chủ tiệc. Nếu như, ta thuộc típ người “mặt dày”, thuộc típ người bị khiếm khuyết “dây thần kinh xấu hổ”, thì việc ta đi dự tiệc mừng ai đó với đôi bàn tay trắng là điều bình thường.

Tình thương và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, Đấng là Vua Nước Trời, Đấng thiết lập tiệc vui. Qua tiệc vui, Thiên Chúa ban tặng sự bình an, Ngài cất đi vành khăn sô và đem lại cho con người nhân loại niềm vui miên viễn như lời tiên báo của ngôn sứ Isaia mà bài đọc I đã trình thuật. Thánh Phao lô qua bài đọc II, thánh nhân đã minh định rằng:” Tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi…”, thánh nhân cũng đã khẩn cầu Thiên Chúa ban sự sung túc, dư dật cho tất cả những ai đã thi ân cho ngài.

Là người Ki – tô hữu, bàn tiệc Nước Trời mà hôm nay Tin Mừng trình thuật, là bàn tiệc Lời Chúa, bàn tiệc Thánh Thể, các bí tích mà Giáo Hội cử hành hằng ngày. Thiên Chúa luôn mời gọi chúng ta qua quý Mục Tử, qua cha mẹ, người thân và bè bạn. Với Chúa, chúng ta là khách quý. Thế nhưng, rất nhiều lần chúng ta thoái thác, khước từ vì nhiều lý do: Tham công tiếc việc, sợ bỏ lỡ cuộc hẹn vì giao thương, ký kết hợp đồng, vì bộ phim hay, niềm vui cùng bè bạn nơi quán cà phê, bar, bận đi soppinh…

Đôi khi, chúng ta cũng đến dự, nhưng không vì lòng yêu, mà là đến vì sợ lỗi luật, vì sợ người thân, người đời dị nghị; đến để phô diễn thời trang, tìm mối tương quan công việc, tình yêu, tình bạn… Cách đến tham dự bàn tiệc mà Chúa thiết lập và mời gọi như thế, chúng ta vô tình trở thành người khách không mặc y phục tiệc cưới mà Tin Mừng hôm nay trình thuật.

Tin chắc lòng từ nhân của Chúa sẽ không tống cổ chúng ta ra khỏi bàn tiệc, nhưng cách tham dự tiệc thánh của chúng ta như thế chỉ mất thời gian một cách vô ích. Tệ hơn nữa, chúng ta trở nên gương mù gương xấu cho anh em và là rào cản cho những ai đang chập chững trong hành trình tìm đến Chúa. Đặc biệt là những người chưa nhận biết Chúa.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì Chúa đa yêu thương ban tặng cho chúng con bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể. Qua những bàn tiệc thánh, Chúa nâng đỡ, nuôi dưỡng và dạy dõi chúng. Xin giúp chúng con luôn biết trân quý và thường xuyên đến tham dự. Xin giúp chúng con khi tham dự bàn tiệc thánh bằng niềm tin, lòng yêu mến một cách chân thành. Nhờ đó, chúng con sẽ được thừa hưởng và vui say trong bàn tiệc nơi Nước Trời. Amen.

 

TN28-A159: Y PHỤC LỄ CƯỚI LÀ GÌ?


P.Trần Đình Phan Tiến

Thưa quý vị, thưa các bạn,
 

Từ ngữ “ y phục lễ cưới” trong đoạn Tin Mừng (Mt 22, 1-14) hôm nay, dường như “xa lạ” với người TN28-A159


Từ ngữ “ y phục lễ cưới” trong đoạn Tin Mừng (Mt 22, 1-14) hôm nay, dường như “xa lạ” với người nghe mỗi khi được nghe, hay đọc.

Nhưng, kỳ thật nó là “cụm từ” quan trọng nhất trong Đoan Lời Chúa hôm nay. Tại sao vậy ? Thưa quý vị, thưa bởi vì là “yếu tố” chính trong điều “trọng đại” đó là “điều kiện “ để được vào Thiên Quốc, tức Nước Trời.

Vâng,  theo đó , Đoạn Lời Chúa hôm nay có thể chia làm ba ý chính :

Nước Trời là ơn Cứu Độ cho dân tộc Israel. “Tiệc Cưới “ của nhà Vua dành cho dân tộc Israel

Nước Trời là ơn Cứu Độ phổ quát. “Tiệc Cưới “ ấy dành cho hết mọi dân tộc.
Nước Trời là ơn Cứu Độ “có điều kiện”. “Tiệc Cưới” ấy phải có “ y phục lễ cưới”.

Đọc nội dung Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy phần đầu từ câu 2 đến 6 , Chúa Giêsu đã dùng Dụ Ngôn nói với họ về nước Trời. Theo đó, Nước Trời là “Tiệc Cưới” của nhà Vua tổ chức cho “Hoàng Tử” và Nhà Vua đã hai lần cho mời các qua cận thần và khách mới đến, nhưng họ đã khước từ, xem thường và lần thứ hai thì còn xúc phạm nặng nề là đánh đập các đầy tớ của Vua, những người đã đi mời khách dự tiệc. Còn những quan khách khác thì từ chối không đi, viện cớ công việc làm ăn.

Mặc nhiên, đây không phải “tiệc cưới” theo nghĩa đen, mà là “sự mời gọi” sống đời “công chính”, nhưng đã bị từ chối. mặc nhiên, Nhà Vua nổi cơn thịnh nộ, vì đây là một hành động bất lương, không có vị Vua nào nhân từ đến nỗi không nổi cơn thịnh nộ.

Nếu xét theo nghĩa đen, một Vị Vua trần thế tổ chức tiệc cưới cho hoàng tử của mình, rồi mời tất cả các bá quan văn võ và quần thần đến chung vui, thử hỏi có ai mà “dám” không đến, hoặc từ khước không, lại còn dám bắt gia nhân của vua mà giết chết. Như vậy, nhà vua trần thế không nổi cơn lôi đình mới là lạ.

Như vậy, rõ ràng dân tộc Israel đã khước từ ơn Cứu Độ của Thiên Chúa, đánh đập các tiên tri và ngôn sứ, vị Ngôn Sứ Tối Cao là Đức Kitô, đồng thời là Vị Hoàng Tử của Đức Vua cũng đã bị giết chết.

Theo đó, chúng ta thấy, Thiên Chúa vô cùng nhẫn nại và nhân hậu đối với dân của Ngài, nhưng một dân tộc thật bất trung, ngỗ nghịch, cứng đầu không hoán cải. Như vậy, đây cũng là hình ảnh của chúng ta, những người có đức tin, hay là tín hữu, hoặc là đạo gốc, đạo dòng.

Bước kế tiếp, Nhà Vua cho mời tất cả các khác mời ở khắp nơi, đầu đường, xó chợ, thường dân, vô danh, tiểu tốt đều được mời vào dự tiệc cưới. Như vậy, bước thứ hai, Nước Trời là Ơn Cứu Độ phổ quát. Có nghĩa là tất cả mọi người, mọi dân, mọi nước đều được kêu mời đón nhận Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa. Đến thời viên mãn, nghĩa là ơn Cứu Độ không còn dành riêng cho dân tộc nào, mà là cho hết mọi phàm nhân. Cuối cùng, số người được đón nhận ơn Cứu Độ đã đông nghịt, không còn chổ. Nếu nói theo ngôn ngữ “ kinh doanh” thì không còn “ế`” nữa.

Ý nghĩa thứ ba: Y phục lễ cưới.

Y phục lễ cưới theo phong tục người Dothai là chiếc áo dành cho khách mời dự tiệc, để tránh sự nhầm lẫn, lộn xộn, trà trộn, để gia chủ dễ nhận ra từng “ loại khách”. Như linh mục phải mặc áo chùng thâm, giúp lễ phải mặc áo giúp lễ, áo Abba hay dây Stola chẳng hạn.. v.v…

Đây là phần quan trọng liên hệ đến câu số 14, nếu đọc đến đoạn nầy, chúng ta thấy có sự “đối lập” với đoạn ở trên, vì một “ Ông Vua” rộng lượng ,tại sao bây giờ lại “khắt khe” với thực khách ? Sai gia nhân đuổi những người không mặc “y phục lễ cưới”. Vậy “Y phục lễ cưới “ theo Tin Mừng là gì? Thưa, đó là “ các Bí Tích”, các Bí Tích là “dấu ấn” tình yêu của Thiên Chúa ban cho người được kêu mời, thứ đến là “tâm tình” của Thiên Chúa.Mặc lấy tâm tình của Thiên Chúa là mặc lấy ân sủng và điều thiện, như ngày lãnh nhận Bí Tích Thánh Tẩy , linh mục trao chiếc áo trắng và đèn cháy sáng cho thụ nhân và đọc: “Con hãy nhận lấy chiếc áo trắng nầy và giữ mãi tinh tuyền cho đến ngày ra trước tòa Đức Kitô, Đấng thẩm phán chí công …”

Như vậy, mặc y phục lễ cưới là mặc “chính Đức Kitô – Giêsu”, Đấng Cứu Độ duy nhất. VẬY NẾU VÀO DỰ TIỆC CƯỚI, mà không mặc y phục lễ cưới như phong tục người Dothai, thì sẽ bị đuổi ra ngoài. Thì mặc nhiên, nếu được mời vào dự TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI mà không mặc lấy “tâm tình” của Thiên Chúa, mặc lấy nhân đức của Đức Kitô. Để dễ hiểu chúng ta hãy thử nghĩ xem, nếu vào Nước Trời mà mặc lấy” tâm tình của satan”, thì làm sao vào được Nước Trời.

Cụ thể, nếu muốn vào Nước Trời mà mặc lấy “tâm tình” của Tần Thủy Hoàng, Mao Trạch Đông, KarxMac, Lê-nin , Hồ Chí Minh , Hit-ler , và những người mang đầy tội ác thì làm sao vào được Nước Trời.

Nước Trời là Nước của Thiên Chúa, mặc nhiên phải mặc lấy Thiên Chúa, vâng, đó là “Y PHỤC LỄ CƯỚI NƯỚC TRỜI “ vậy. Như thánh Phaolo nói đó là :” Tâm tình từ bi nhân hậu, khiêm cung, ôn hòa, nhẫn nại, tha thứ…”

Lạy Chúa Giêsu , Chúa đã dạy cho chúng con ý nghĩa dụ ngôn “ Y Phục Lễ Cưới Nước Trời:”, xin cho những ai đón nhận nghe theo và thực thi hầu mang lại cho họ phúc trường sinh ./. Amen

 

TN28-A160: ĐÁP LẠI LỜI MỜI VÀO DỰ TIỆC NƯỚC TRỜI


 Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
 

Mỗi lần tổ chức tiệc cưới, một trong những điều gia chủ lo lắng nhất là vấn đề cỗ bàn: Làm bao TN28-A160


Mỗi lần tổ chức tiệc cưới, một trong những điều gia chủ lo lắng nhất là vấn đề cỗ bàn: Làm bao nhiêu cho vừa? Vì làm dư thì xấu hổ, làm thiếu thì ngại. Thật khó xử cho gia chủ khi một đám cưới mà khách mời không đến, cỗ bàn dư thừa. Ngày xưa, việc cưới hỏi là dịp vui cho gia đình, họ hàng và cho cả xóm. Đi đám cưới là dịp gặp gỡ trò chuyện, hỏi thăm, tâm sự. Ngày nay, đi đám cưới có quá nhiều âm thanh, đến nỗi không thể nói chuyện. Các thực khách ngày nay, có người đi dự đám cưới chỉ để trả nợ, để khoe quần áo, có người vì lý do sức khỏe, đến đám cưới chỉ ăn tượng trưng. Vì thế, thức ăn từ các bàn cỗ dọn xuống, có những món hầu như chưa đụng đũa, hoặc chi mới gắp một hai miếng, đành đổ bỏ gây phí phạm.

Hôm nay, Chúa Giêsu kể dụ ngôn về Nước Trời giống như một vua kia mở tiệc cưới cho hoàng tử. Nhà vua sai người đi đón các quan khách đã được mời đến dự tiệc, nhưng họ không đến. Thông thường trong xã hội, người được mời rất vinh dự và không bao giờ vắng mặt khi chủ tiệc là quan chức cấp cao, là thủ trưởng cơ quan hoặc là thủ tướng. Những người được mời trong những bữa tiệc như thế thường đến sớm để gặp gỡ và kèm theo những món quà mừng đắt tiền. Nhưng trong câu chuyện dụ ngôn này, những người đã được mời hầu như không quan tâm đến lời mời, họ tỏ ra khinh thường lời mời của Đức vua, khinh thường những người được sai đi mời. Nhà vua trong câu chuyện đã phải hạ mình xuống một lần nữa, sai người đi năn nỉ khách đến dự tiệc. Nhà vua còn đưa ra lý do: Mọi thứ đã xong, bò tơ đã thịt, cỗ bàn đã sẵn, mời quý vị đến dự tiệc cưới. Nếu như nhóm người được mời trước đây cố tình làm ngơ trước lời mời của nhà vua, thì nhóm người thứ hai đã có những phản ứng tiêu cực, khước từ, chống đối rõ ràng. Họ không đếm xỉa gì đến lời mời và lấy lý do kẻ đi thăm ruộng, người thì đi buôn. Chứng tỏ rằng, những người này xem những lợi lộc vật chất hơn lời mời và thế giá, địa vị của nhà vua. Những kẻ khác còn tỏ thái độ chống lại nhà vua, họ bắt bớ, nhục mạ và giết các đầy tớ nhà vua. Sự kiên nhẫn của nhà vua cũng đã tới hạn cuối cùng. Nhà vua thịnh nộ sai người đi tiêu diệt bọn sát nhân và tiêu hủy thành phố của chúng.

Đức vua không muốn để bữa tiệc cưới hoàng tử trở nên tẻ nhạt lạnh lẽo, ông đã mở cửa cung điện cho mời tất cả mọi người giàu nghèo, sang hèn vào dự tiệc cưới hoàng tử. Nhà vua còn hào phóng chuẩn bị áo đẹp cho mọi thực khách với điều kiện những ai vào dự tiệc cưới đều phải mặc bộ y phục xứng đáng này. Tuy nhiên đã có những người cố chấp, muốn thể hiện sự ngang bướng của mình, anh ta vào dự tiệc nhưng nhất định không mặc áo đẹp vua đã chuẩn bị. Khi vua đi thăm các thực khách, đã phát hiện một người không mặc áo cưới. Nhà vua đã trách anh ta: Này anh, sao anh vào đây mà không mặc áo cưới? Nhà vua trách anh vì anh cố chấp theo lối sống ngang tàng của mình, gia nhập bữa tiệc của hoàng cung nhưng lại từ chối phẩm giá và điều kiện quy định của hoàng cung. Thay vì được chung niềm vui với mọi người trong cung điện, anh bị ném ra ngoài; thay vì được đầy ắp niềm vui tiếng cười cùng với rượu mừng thì anh bị ném vào nơi khóc lóc nghiến răng.

Ngày xưa, Kinh Thánh thường dùng hình ảnh bữa tiệc hoặc tiệc cưới để diễn tả niềm vui hạnh phúc Nước Trời. Vì trong bữa tiệc, người ta không chỉ ăn no uống say, mà còn được sống trong bầu khí vui tươi, huynh đệ, gặp gỡ trò chuyện với nhau và nhất là được chiêm ngắm cô dâu và chú rể. Bài đọc một tiên tri Isaia đã dùng hình ảnh một buổi đại tiệc để diễn tả niềm vui và hạnh phúc mà Thiên Chúa thiết đãi dân Người: Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc, tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon. Người sẽ xé bỏ chiếc khăn tang bao trùm muôn dân và vứt bỏ chiếc khăn liệm phủ trên mọi nước.

Hình ảnh tiệc cưới hoàng tử Chúa Giêsu nói đến chính là hình ảnh của hạnh phúc Nước Trời mà Thiên Chúa đã mở ra để mời gọi mọi người vào chung hưởng. Những luật sĩ, thượng tế và dân Do Thái là những người được ưu ái mời trước, nhưng họ đã làm ngơ trước lời mời gọi của Thiên Chúa, không muốn bước vào nhà của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã nhiều lần sai các tổ phụ, các tiên tri đến để kêu gọi, năn nỉ dân Do Thái trở về chung hưởng niềm vui và hạnh phúc với Chúa, nhưng họ đã mải mê chạy theo lối sống dân ngoại, của cải vất chất và đã giết hại các ngôn sứ. Sau cùng, qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã mở toang cánh cửa Nước Trời để mời gọi mọi người, mọi dân tộc không phân biệt giàu nghèo, sang hèn cùng vào dự tiệc Nước Trời.

Tiệc cưới hoàng tử còn là hình ảnh của Giáo Hội. Qua Giáo Hội, Thiên Chúa đang dọn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể mỗi ngày và mời gọi mọi người gia nhập vào Giáo Hội để cùng dự tiệc với Hoàng Tử Giêsu. Chính trong Giáo Hội, chúng ta sẽ trở nên anh em với nhau, cùng chia sẻ cho nhau những ân phúc của Chúa và nâng đỡ nhau trong những khó khăn của cuộc sống. Cũng từ nơi bàn tiệc Thánh Lễ mỗi ngày, chúng ta được gặp chính chàng rể Giêsu, được nghe lời dạy bảo của Ngài, được nuôi dưỡng bằng lương thực thần linh là chính máu thịt của Ngài. Ai đến lãnh nhận sẽ thoát khỏi sự buồn chán, tìm lại được niềm vui và nhất là Ngài sẽ cất khỏi chúng ta sự đau khổ và chết chóc.

Trong cuộc sống, nhiều người hãnh diện khoe mình quen với quan chức này, với cán bộ kia, nhưng lại không bao giờ cảm thấy hãnh diện vì là người nhà của Vua Giêsu. Nhiều người hãnh diện vì được cùng đi ăn uống với người có quyền lực, dự đám cưới con quan chức, nhưng lại không cảm thấy vinh dự vì Thiên Chúa đang mời mỗi người vào dự tiệc cưới Nước Trời. Thánh lễ mỗi ngày, đặc biệt mỗi Chúa nhật là bữa tiệc được Giáo Hội dọn ra và Thiên Chúa mời gọi chúng ta đến dự. Khi được mời đám cưới, người được mời không đến vì tình, thì cũng đến vì quan hệ xã hội, vậy mà khi được Chúa mời, nhiều người vì lý do vật chất, hoặc một lý do bận rộn nào đó, đã bỏ qua việc tham dự tiệc của Chúa.

Không ai đi dám cưới mà chỉ đứng nhìn, vậy mà có người đến dự tiệc Thánh Thể, dự Thánh lễ một cách hờ hững, đứng bên ngoài hoặc từ xa, như là người không có liên quan, không trách nhiệm. Nhiều người đi dự tiệc Thánh Thể mà không ăn uống, không lắng nghe, họ tham dự cách thụ động cho hết giờ rồi ra về. Cứ đặt mình vào tâm trạng của người chủ mời tiệc, chúng ta sẽ cảm thấy buồn thế nào khi người được mời đối xử với ta như thế.

Chúa vẫn ban ơn trợ giúp chúng ta từng giờ từng phút, một tuần chúng ta chỉ có một giờ đến với Chúa, như con cái về bên cha mẹ, như người đi xa trở về gia đình. Vì thế, hãy cố gắng làm cho việc trở về với Chúa mỗi ngày Chúa nhật thật sự trở thành ngày hân hoan, gặp gỡ với Thiên Chúa là Cha, kể cho Chúa nghe những ưu tư khắc khoải và biến cố đã xảy ra trong tuần sống. Đến với tiệc Thánh Thể mỗi ngày Chúa nhật, chúng ta còn được nghe những lời an ủi chỉ bảo của Chúa, được cùng anh chị em xum họp chung quanh bàn tiệc của Chúa và sống tình gia đình trong nhà của Chúa.

Trong ngày lãnh Bí tích Rửa Tội, chúng ta được Giáo Hội trao cho chiếc áo cưới. Mỗi người có quyền tự hào mình là người thân của Chúa, được Chúa mời gọi vào cung điện của Ngài là Nước Trời. Xin cho chúng ta luôn biết gìn giữ chiếc áo linh hồn luôn trong trắng sạch sẽ, tránh bị vấy bẩn bởi tội lỗi, dục vọng, đam mê và những hành động xấu. Nếu vì yếu đuối khiến cho chiếc áo linh hồn bị vấy bẩn, xin cho chúng ta mạnh dạn giặt và tẩy rửa vết nhơ qua Bí tích Giải Tội, chúng ta sẽ được tẩy sạch bởi lòng thương xót và tha thứ của Chúa. Amen.

 

TN28-A161: KHUÔN KHỔ


Lm Vũdình Tường
 

Mấu chốt ảnh hưởng đến hiểu biết về đời sống gia đình chính là kinh nghiệm sống trong gia đình TN28-A161


Mấu chốt ảnh hưởng đến hiểu biết về đời sống gia đình chính là kinh nghiệm sống trong gia đình và những ảnh hưởng xã hội quanh cuộc sống. Thành phần trẻ trong xã hội Tây Phương đang vận động để có một định nghĩa mở rộng truyền thống gia đình. Một số cho định nghĩa đời sống gia đình truyền thống vừa cổ hủ vừa khắt khe, cần thay đổi. Theo họ yêu nhau là đủ dù hai người đồng phái cũng được miễn là họ yêu nhau. Truyền thống gia đình có từ thời có con người trong đó một người nam kết hôn với một người nữ và chính cuộc sống gia đình này mang lại vô vàn hạnh phúc cho nhân loại. Đại đa số sống hạnh phúc trong gia đình truyền thống, tuy nhiên cũng có nhiều bà vợ bị hất hủi, kẻ khác phải đau khổ vì cha mẹ khắc nghiệt, kẻ khác chồng nghiện ngập và kẻ khác nữa chồng bạo động sống trong đau thương, sợ hãi. Thực tế truyền thống gia đình không phải là nguyên nhân gây nên những đổ vỡ và đau khổ mà chính là thành viên trong gia đình lạm dụng vai trò trong gia đình để làm khổ người khác. Như thế đau khổ trong gia đình gây nên không phải do cơ cấu truyền thống thành lập gia đình mà do các thành viên trong gia đình không làm đúng chức năng của mình. Điều cần thay đổi chính là con người chứ không phải cơ cấu, tổ chức hay truyền thống. Bất cứ thay đổi hình thức nào về gia đình đều không làm giảm đau khổ, bớt bạo động và ít xung khắc. Điều có thể làm cho gia đình trở thành nơi an toàn cho mọi người, tình yêu lan toả và tình thương chan hoà chính là tha đổi cách xử thế với nhau. Thay đổi bằng giáo huấn, giáo dục, học hỏi. Làm cách nào hướng dẫn các thành viên trong gia đình làm đúng chức năng của mình thì gia đình đó ổn thoả, lạm dụng chức năng trong gia đình là gây hoạ cho mọi người. Xã hội chúng ta đang sống đòi có bằng chuyên môn về mọi ngành nghề nhưng không đòi cách học làm cha mẹ. Giới trẻ Tây Phương dời nhà rất sớm, nhiều em không có cơ hội sống trong gia đình bởi họ sống nội trú xa nhà hoặc vừa học vừa làm và nhà trọ là chỗ ngủ qua đêm, không phải là mái ấm gia đình. Kinh nghiệm sống trong gia đình rất nghèo nàn, thời gian gần cha mẹ cũng hiếm. Khi họ trở thành cha mẹ họ thiếu kinh nghiệm sống trong gia đình.

Đau thương ở tuổi thơ trở thành mối sầu âm thầm gặm nhấm tâm trí người đó và điều này ảnh hướng lớn đến quan niệm đời sống gia đình. Một số may mắn cố gắng tránh làm thế nào cho con cái mình sanh ra sau này không bị đau khổ, thiệt thòi như chính mình đã trải qua. Họ tạo cho con cái họ cơ hội sống an vui trong gia đình. Số khác lại rập khuân giống hệt như chính họ đã trải qua và bây giờ đến lượt con cái họ. Chối bỏ truyền thống gia đình để thay vào một khuôn mẫu gia đình mới đang được bàn thảo sôi nổi nơi công chúng. Điều nguy hiểm là hầu như có rất ít tìm hiểu và dữ kiện cần thiết tin tưởng được cho việc chọn lựa khuôn mẫu gia đình mới đang được cổ võ. Khuôn mẫu gia đình mới tốt cho xã hội hay là một đại hoạ là điều ít được bàn tới. Bỏ qua kiến thức này là thiếu sót trọng đại trong việc chọn lựa hỗ trợ hay từ chối cho việc thay đổi.

Lịch sử cận đại cho biết có thời rất nhiều người cổ võ, ủng hộ cho phong trào cộng sản hoá thế giới bởi những lí luận nghe thuận tai, hợp lí. Thực tế cho thấy hình ảnh búa liềm đại diện cho giới công nông trở thành hình ảnh kinh hoàng biến nhiều triệu người thành nạn nhân. Cái búa kia hàng đêm vung lên làm nứt sọ hàng triệu người và cái liềm kia sau bức tường che phủ đã cứa cổ hàng triệu con người khác. Oan khiên, uất hận chỉ vì nghe lời cổ võ ngon ngọt của những miệng lưỡi tuyên truyền ngọt bùi, thuận tai, hợp lí của lời lẽ đanh thép nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược với lời đường mật. Ban bố chính sách xã hội dựa vào í kiến đa số, hợp yêu cầu của công chúng chắc chắn là thuận lợi nhưng rất có thể là thiếu khôn ngoan bởi công chúng thường hùa theo người khác. Như thế không phải là lãnh đạo mà là chiều theo đa số mong ủng hộ và kiếm thêm phiếu. Nguy hiểm hơn nữa nếu í kiến đó được thúc đẩy bởi những người có kinh nghiệm đau thương ở tuổi thơ bởi nó ảnh hưởng đến hiểu biết về đời sống gia đình.

Các bài đọc hôm nay cho thấy con người hưởng an bình, hoan lạc khi đời sống đó sống không chiều theo í mình nhưng sống theo í Chúa. Họ sẽ được hưởng an bình như tiên tri Isaiah 25,6-10 viết: ‘Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: thịt hảo hạng, rượu tinh tuyền. Người xé bỏ chiếc khăn che phủ muôn dân, tấm màn trùm lên muôn nước. Người sẽ vĩnh viễn tiêu diệt tử thần và lau khô dòng lệ trên khuôn mặt con dân’.

Thánh vịnh 22 còn cho biết Thiên Chúa coi sóc dân Ngài với lòng thương yêu bởi: Chúa là mục tử tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Trong đồng cỏ xanh tươi Ngài cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường công chính.

Đức Kitô tham dự tiệc cưới truyền thống và Ngài lên tiếng hỗ trợ, bảo vệ gia đình truyền thống. Ngài dùng hình ảnh gia đình truyền thống để nói lên hình ảnh nước trời.

 

TN28-A162: NIÊM VUI TRỌNG VẸN TRONG BỮA TIỆC NƯỚC TRỜI


Is 25,6-10a; Pl 4,12-14.19-20; Mt 22,1-14
 

Khi được mời đến dự tiệc cưới của người thân, bạn bè và gia đình. Chúng ta thường mặc những trang TN28-A162


Khi được mời đến dự tiệc cưới của người thân, bạn bè và gia đình. Chúng ta thường mặc những trang phục đẹp đẽ, chỉnh chu, lụa là, gấm vóc trước mặt quan khách dự tiệc. Đó là nhu cầu thiết yếu, để làm cho tiệc cưới trang trọng trong ngày vui của đôi tân lang và gia chủ. Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa nói về tiệc cưới. Người Kitô hữu được mời tham dự tiệc cưới Nước Trời. Vậy, chúng ta phải làm gì tham dự vào tiệc cưới ấy?

Để tham dự vào tiệc cưới Nước Trời, chúng ta được mời gọi sửa đổi tâm hồn mình, và hân hoan vui mừng tham dự bữa tiệc cứu độ mà Thiên Chúa ban cho, những ai tin tưởng vào Thiên Chúa mà bài đọc I nói tiên tri Isaia đến viễn cảnh thời cánh chung, và thời đại về Đấng Méssia, Thiên Chúa ban cho dân tuyển chọn thoát khỏi lưu đày ở Babylon. Ngài sai các ngôn sứ đến để an ủi dân, và ban cho họ bữa tiệc đầy thịt béo, rượu ngon trên núi thánh ( Is 25, 6-9).

Thánh Phaolô trong bài đọc II, đã ngỏ lời cảm ơn mọi người trong giáo đoàn Philipphê, đã đón nhận nâng đỡ mình, cho dù đời sống còn vất vả, nhiều khó khăn, thiếu thốn (Pl 4, 12). Thánh Nhân hướng dẫn họ nhận ra ý nghĩa cuộc sống bên cạnh Thiên Chúa và nơi Đức Giêsu Kitô, người tín hữu sẽ được thỏa mãn những nhu cầu sâu xa một cách tuyệt vời nhất (Pl 4,19), nhằm có được niềm vui tham dự bàn tiệc Nước Trời.

Thánh Mátthêu mở ngoặc việc Thiên Chúa mở đường cho tất cả mọi người, bất kể người tốt hay xầu, đều được mời vào tham dự bữa tiệc vui Nước Trời (Mt 22,4). Còn, việc chúng ta thể hiện sự lựa chọn niềm vui đó như thế nào là do tấm lòng thiện chí chúng ta? Vì thế, muốn có được niềm vui trọn vẹn trong bữa tiệc Nước Trời. Chúng ta được mời gọi, hãy chuẩn bị tâm hồn mình với lòng hoán cải, và thực hành các nhân đức với tấm lòng khiêm nhường, yêu thương tha nhân. Mỗi người hãy, biết sống, xả thân vì người khác, nhất là luôn quan tâm, nâng đỡ, sẻ chia với những anh chị em nghèo khổ, đói khát, bần cùng cố nông trong xã hội, xứ đạo, lối xóm trong môi trường xung quanh.

Đó là phương thế giúp chúng ta có được tâm hồn thanh sạch, để đáp ứng những đòi hỏi của vị chủ tiệc là Thiên Chúa (Mt 22,11-13).. Ngõ hầu, mỗi người được tham dự niềm vui bữa tiệc cứu độ, cùng với Hoàng Tử Giêsu trong Nước Trời vào ngày chung cuộc của đời mình.

Lm. Martinô

 

TN28-A163: CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN NĂM A

 

Tình trạng ở ngoài nhà thờ khi tham dự thánh lễ ngày một phổ biến. Có thể, có những người ở TN28-A163


Tình trạng ở ngoài nhà thờ khi tham dự thánh lễ ngày một phổ biến. Có thể, có những người ở ngoài nhà thờ vì hoàn cảnh bắt buộc, do nhà thờ hết chỗ, nhà thờ chật chội không đủ chỗ ngồi. Tuy nhiên, có nhiều nơi nhà thờ được xây to, rộng rãi, thoáng mát để đáp ứng đủ cho nhu cầu giáo dân, thế nhưng cũng có không ít người vẫn chọn ngồi ngoài nhà thờ. Không chỉ ngồi ngoài mà còn chủ động, bất chấp chủ tế mời gọi, vẫn kiên quyết ngồi ngoài. Đến giờ giảng thì ngồi tụm lại bấm điện thoại, lướt facebook, chơi zalo, ngồi hút thuốc, v.v. Thậm chí cả giờ linh thánh cử hành phụng vụ Thánh Thể cũng ngồi tụm lại nói chuyện. Tình trạng này không dừng lại ở thanh niên nam nữ, nơi những người trẻ, mà cả những người có tuổi. Có một thời, các linh mục hay kháo với nhau, có một hình thức đi lễ tân thời, đó là đi lễ “ôm”. Ngồi ngoài nhà thờ trai gái ôm nhau. Ngày nay các nhà thờ còn chứng kiến kiểu đi lễ mobile - đi lễ di động. Đứng ngoài nhà thờ, thích đứng thì đứng, thích ngồi là ngồi, thích gì làm đó, chẳng cần biết trong nhà thờ cử hành gì, cha giảng ra sao, Lời Chúa nói điều gì. Họ đi như bị ép buộc, đi lễ mà lòng trí đặt ở đâu đâu. Họ sống đạo như bị cưỡng bức. Đây là tình trạng đáng buồn trong đời sống đạo. Có thể nói là gương mù gương xấu tệ hại.

Suy niệm dụ ngôn được nói đến trong đoạn Lời Chúa hôm nay, ta thấy phản ánh thực trạng vừa được đề cập ở trên. Tiệc đã dọn sẵn cho họ, thậm chí là mời mọc rất nhiệt thành. Thế mà không ai thèm đếm xỉa đến. Ai cũng bận rộn, ai cũng lo công việc của riêng mình. Họ không cần quan tâm đến tiệc cưới.

Tiệc cưới trong nghĩa cánh chung, đó là ngày phán xét. Nhưng chúng ta chỉ nhìn gần hơn, tiệc cưới như là thánh lễ mà Hội Thánh cử hành. Đó là bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể dọn ra cách thịnh soạn cho chúng ta. Thế mà thái độ của nhiều Kitô hữu khi tham dự thánh lễ thật sự đáng để suy nghĩ.

Có những thực trạng đáng buồn trong đời sống đạo mà ở đâu mình cũng có thể nhìn thấy. Nhiều người không hề quan tâm đến mầu nhiệm thánh lễ mà chính mình được thông dự vào. Đối với không ít người, lễ gì không quan trọng, Lời Chúa nói gì cũng không quan trọng, tham dự tích cực hay không cũng không quan trọng. Tham dự cho có. Họ đúng là những người “xem lễ”. Đến để xem, mà thậm chí chẳng cần xem kỹ, chỉ lướt qua. Hoàn toàn không phải là thông dự vào thánh lễ, thông dự và mầu nhiệm hy tế của Chúa Kitô.

Lạy Chúa Giêsu, chắc hẵn Chúa rất buồn khi thấy con cái của Chúa giữ đạo cách hời hợt và thiếu tình yêu mến. Thái độ đó đôi khi cũng tồn tại nơi chính chúng con. Chúng con thật lòng xin lỗi Chúa. Xin Chúa tăng thêm niềm tin và lòng mến nơi chúng con, để mỗi người chúng con luôn biết thờ phượng Chúa cho phải đạo và sống trọn niềm tin của mình. Amen.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây