Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 24 TN-B Bài 101-117

Chủ nhật - 16/09/2018 05:57
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 24 TN-B Bài 101-117: Thầy là Đức Kitô
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 24 TN-B Bài 101-117: Thầy là Đức Kitô
TN 24-B Phần III Bài 101-117: Thầy là Đức Kitô
TN24-B101: Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa; còn Phêrô, Con là Đá ! 1
TN24-B102: Tin và theo. 5
TN24-B103: Tình bạn là mãi mãi 6
TN24-B104: Con Người là ai? - ViKiNi 8
TN24-B105: Đường Thập Giá – Huệ Minh. 10
TN24-B106: Con đường của Thầy. 13
TN24-B107: Qua Thập giá đến vinh quang. 17
TN24-B108: Vác Thánh Giá theo Chúa. 21
TN24-B109: Điều kiện để theo Đức Giêsu Kitô. 25
TN24-B110: TỪ BỎ CHÍNH MÌNH.. 27
TN24-B111: Nhận biết Chúa Kitô. 29
TN24-B112: TỪ BỎ MÌNH VÀ VÁC THẬP GIÁ MÌNH MÀ THEO CHÚA.. 31
TN24-B113: Sứ mệnh đầy thử thách của Đấng Ki-tô. 39
TN24-B114: BÀI GIẢNG LỄ THIẾU NHI - CN 14 TN B.. 41
TN24-B115: LỜI TUYÊN XƯNG CỦA PHÊRÔ.. 45
TN24-B116: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi,”. 54
TN24-B117: Thầy là Đấng Kitô. 56

 

TN24-B101: Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa; còn Phêrô, Con là Đá !

Chủ nhật - 27/08/2017 08:48
 SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN A
Is 22,19-23; Sal 137; Rm 11,33-36; Mt 16,13-20 

1. Ngài là Chúa Kitô
 

Trong bài Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu đặt ra cho các môn đệ hai câu hỏi: Trước hết, “Người ta TN24-B101

Trong bài Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu đặt ra cho các môn đệ hai câu hỏi:
Trước hết, “Người ta bảo con người là ai” (Mt 16,13). Câu trả lời của các môn đệ là "Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ” (Mt 16,14).

Câu hỏi thứ hai : “Phần anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (Mt 16,15). Đại diện cho các tông đồ, thánh Phêrô tuyên xưng niềm tin vào Chúa Giêsu, một niềm tin vẫn lưu truyền trong Giáo hội Công giáo qua nhiều thế kỷ : “Thầy là Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống ” (Mt 16,16). Thực vậy, kể từ ngày ấy, Giáo Hội tiếp tục lặp lại một cách trang trọng lời tuyên xưng đức tin này. Cũng vậy, ngày nay chúng ta được mời gọi hãy để cho Chúa nói trong tâm hồn chúng ta như đã nói với các tông đồ xưa kia. Nếu chúng ta lắng nghe Tin mừng bằng đức tin và tình yêu hoàn hảo chúng ta sẽ hiểu được ý nghĩa đích thực của những lời sau : “Chúa Giêsu, Chúa Kitô, Ngôi lời, Con người và Thiên Chúa” và chúng ta sẽ loan truyền với niềm tin sâu xa : “Lạy Chúa Giêsu, Ngài là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúng ta sẽ thực hiện điều đó với ý thức rằng Chúa Kitô là “kho tàng” là “viên ngọc quý” vô giá. Ngài là người bạn, không bao giờ rời bỏ chúng ta, bởi vì Ngài là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống, là Đấng Mêsia, đã đến trên thế gian để trao tặng con người ơn cứu độ, làm thỏa mãn khát khao sống và yêu thương đang tồn tại trong trái tim của mỗi một người. Khát khao này sẽ được thỏa  mãn nhờ lòng Thương Xót Chúa, Đấng luôn sẵn sàng tự hiến mình cho muôn con người.

Chúa Giêsu đưa ra cho các môn đệ hai câu hỏi này không chỉ để mong biết được những suy nghĩ, quan điểm của người khác về mình. Ngài không cần biết người ta nghĩ gì về mình như thế nào. Với hai câu hỏi này, Chúa Giêsu đòi hỏi nơi các môn đệ hành động của niềm tin nơi Chúa. Chúa Giêsu không nói rằng “hãy nhận biết ta” nhưng Ngài đã nói “Hãy theo ta”. Theo Chúa Giêsu bằng lòng đạo đức và xác tín vào Chúa. Quan trọng hơn hết vẫn là bước theo Chúa Giêsu luôn luôn. Bước theo Chúa không phải để nghiên cứu về sự vật, về con người, về cái cần thiết, nhưng là để học cách sống của người môn đệ Chúa. Ngài muốn chúng ta mỗi ngày gặp gỡ Ngài, bằng những chiến thắng và cả những yếu nhược của chúng ta.

Hiển nhiên, câu hỏi của Chúa Kitô không nảy sinh từ cuộc khủng hoảng về căn tính, nhưng mở ra cho các môn đệ con đường để đem các ông vào trong mầu nhiệm chân lý và yêu thương của Ngài. Câu hỏi của Đấng Mêsia là một lời kêu mời hãy bước theo Ngài. Những câu hỏi liên tục này không đặt nền tảng trên sự tán đồng lý thuyết nhưng dựa trên tính vững chắc của sự  hiện diện, đó là vững chắc như đá tảng.

Chúa Kitô là viên đá sống động, và thánh Phêrô được tuyển chọn để trở nên viên đá giống như Ngài. Chúa Giêsu, viên đá góc tường, mời gọi Phêrô tiến đến chỗ thấu triệt, để ngày càng trở nên môn đệ hơn và trở thành Viên đá tông đồ. Dù là một người bị cản trở bởi tính mỏng dòn và tội lỗi, nhưng thánh Phêrô đã yêu mến Chúa của mình nhiều hơn tất cả những người khác và xác tín nơi Chúa Giêsu bằng niềm tin nhiệt thành, đó là tình yêu.

Thánh Phêrô lãnh nhận chìa khóa Nước trời từ nơi Chúa để thi hành nhiệm vụ của tình yêu và lòng thương xót, dùng chìa khóa Thiên quốc để hòa giải con người với Chúa và với nhau. Chìa khóa được trao cho thánh Phêrô là chìa khóa của ơn sủng, của lòng thương xót, của ơn thứ tha, của niềm hy vọng và mừng vui.

Chúng ta thực thi câu trả lời của thánh Phêrô, không đáp trả câu hỏi của Chúa Giêsu bằng một mớ lý thuyết, nhưng bằng việc tuyên xưng đức tin. Vấn đề ở chỗ không phải là tra vấn Thiên Chúa, nhưng hãy để cho mình được Thiên Chúa tra vấn. Ngài luôn luôn là một mầu nhiệm, và đáp trả mầu nhiệm ấy, làm nên cuộc phiêu lưu của cuộc sống con người với Đấng là Đường, sự thật và là Sự sống.

Tin là đón nhận Chúa, đi theo Ngài, hiệp thông với tình yêu của Ngài. Ngài là Thiên Chúa, là Đấng cứu chuộc chúng ta và thế giới.

2. Anh là Phêrô
Đối với lời tuyên xưng của thánh Phêrô: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16, 16), Chúa Giêsu đáp lại : “Phêrô, Con là đá và trên đá này Thầy sẽ xây Hội thánh của Thầy” (Mt 16,18).

Việc tuyên xưng niềm tin của thánh Phêrô, người ngư phủ khiêm hạ miền Galilê, là tiếng nói chung của các môn đệ. Hôm nay với lời tuyên xưng ấy, trình bày cho chúng ta thấy sự hiện diện Thiên Chúa và địa chỉ của ơn cứu độ dành cho mọi người trên thế gian. Trên Đá này sẽ xây lên một cộng đoàn nhân loại hòa giải mới và là hiền thê của Thiên Chúa.

Giáo hội được thiết lập bởi Thiên Chúa : “Trên đá này, Thầy sẽ xây Hội thánh của Thầy”, bởi vì Giáo hội là quà tặng tinh ròng của Thiên Chúa, để đón nhận và cứu rỗi mọi người cùng tất cả những người bị khiếm khuyết và lầm lỗi.

Thật vậy, dựa trên niềm tin của thánh Phêrô, Chúa Giêsu đã thiết lập Giáo hội của Ngài với quyền trói buộc, tháo gỡ, tha thứ và thánh hóa, cùng với sứ mạng rao giảng Tin mừng cho toàn thể thế giới. Giáo hội được hình thành dựa trên sự hiệp thông với thánh Phêrô và trong sự vâng phục thánh Phêrô. Chúa Giêsu đã ban sức mạnh cho Giáo hội qua sự hiệp thông đó để có thể bước đi trong thế giới hôm nay cách vững vàng và chắc chắn nhờ sự dẫn dắt của Chúa Thánh Thần.

Từ Giáo hội, trong tiếng hy lạp là ekklésia, nghĩa là “tụ họp”, “đại hội”, ám chỉ đến dân tộc được triệu họp từ Lời Chúa và cố gắng sống sứ điệp Nước trời do Chúa Kitô mang đến. Giáo hội có sứ mạng thực hiện chương trình vĩ đại của Thiên Chúa : hiệp nhất nơi Chúa Kitô toàn thể nhân loại trong một gia đình duy nhất.

Sứ mạng của thánh Phêrô và của những người kế vị là phục vụ cho sự hiệp nhất và duy nhất của Giáo hội Thiên Chúa được hình thành từ mọi dân nước. Nhiệm vụ không thể thiếu của Giáo hội đó là, Giáo hội không bao giờ đồng nhất hóa, không phục vụ cho một dân tộc, một nền văn hóa, nhưng là Giáo hội của tất cả mọi dân tộc, để đem lại sự hiện diện giữa mọi người bình an của Chúa kitô và sứ mạng canh tân của tình yêu Chúa.

Sứ mạng đặc trưng của Giáo hoàng, Giám mục Rôma, và các đấng kế vị thánh Phêrô là phục vụ cho sự hiệp nhất toàn vẹn, bắt nguồn từ bình an của Thiên Chúa, sự hiệp nhất của mọi người nơi Chúa Giêsu Kitô trở thành anh chị em với nhau.

“Phúc” cho chúng ta, những người được chọn để rao giảng Tin mừng : vì thế, trong mọi hoàn cảnh, quyền bính vô biên của tình yêu Thiên Chúa chiếu tỏa trong Vinh quang Phục sinh của Ngài, sẽ giữ chúng ta gần hơn với Thập giá của Ngài, là chìa khóa của vương quốc Thiên Chúa.

Chúa Kitô đã trao cho Phêrô chìa khóa Nước trời, bằng cách mời gọi thánh nhân cùng chịu đóng đinh với Chúa, cùng mang trên vai cái ách êm ái và gánh nhẹ nhàng, để học sự khiêm nhường và dịu hiền qua việc “tháo gỡ’ cho con người khỏi nô lệ đối với thế giới, với xác thịt và mà quỷ, và trói buộc mình với Chúa Kitô trong giao ước không bao giờ kết thúc. 

3. Đối với tôi, Chúa Giêsu là ai?
Chúa Giêsu là ai đối với tôi? Thánh Phêrô là một con người đơn sơ, một ngư phủ và không phải là người có học thức, nhưng Chúa Giêsu hoàn toàn hài lòng với câu trả lời của thánh nhân. Chúng ta sẽ nói về Chúa Giêsu như thế nào khi chúng ta là người có học thức, có bằng cấp, là giáo sư hay bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, luật sư, người có thể đọc và viết, chúng ta có thể trả lời câu hỏi này của Chúa Kitô như thánh Phêrô đã trả lời hay không.?
PHÊRÔ TUYÊN XƯNG ĐỨC TIN 
Lần hồi thu lại hè qua,
Đường về phương bắc bao la núi đồi.
Thành Xê-da mới tinh khôi,
Nơi vua Phi-lip nổi trôi những ngày...
Thầy trò vui chuyện đổi thay,
Chúa rằng : "Thiên hạ cho Thầy là ai ?"
Thưa rằng : "Kẻ trúc người mai,
Nào Gioan Tẩy Giả, nào Ngài Ê-li.  (Ê-li : Tiên tri Ê-li-a)
Nhiều người quả quyết Giê-mi,  (Giê-mi : Tiên tri Giê-rê-mi-a)
Kẻ coi như một Tiên Tri thuở nào."
Chúa rằng : "Phần các con sao ?"
Phê-rô trang trọng cúi chào thưa ngay :
"Thầy là Con Chúa cao dày,
Đấng Ki-tô chính là Thầy chúng con."
Chúa rằng : "Phúc hỡi Si-mon,
Thầy mừng con được điểm son hơn người.
Chính Cha Ta đã mớm lời,
Phải đâu máu thịt người đời nói lên.
Phần con, Ta đã đổi tên,
Phê-rô là tảng đá nền từ đây.
Ta xây Giáo Hội thế nầy,
Cho dù hỏa ngục chuyển lay được nào ?
Ta giao chìa khóa trời cao,
Mặc con mở đóng cho vào cho ra.
Điều gì dưới đất con tha,
Trên Trời cũng sẽ giải hòa tha ngay.
Điều gì con buộc dưới nầy,
Trên Trời một mực giữ dây buộc cầm.
Các con hãy khá lưu tâm,
Ki-tô là chuyện ngoài tầm người nghe."

(Trích Sứ Điệp Tình Thương, Lm. FX Nguyễn Xuân Văn)


 

TN24-B102: Tin và theo

Tin trước tiên là tin ở một con người. Không chỉ là biết con người đó là ai, biết một cách chung  TN24-B102 Luong

Tin trước tiên là tin ở một con người. Không chỉ là biết con người đó là ai, biết một cách chung chung, khách quan theo lý lịch hay qua một sự điều tra có tính cách khoa học, mà chính là biết được người đó là gì đối với chính bản thân và cuộc đời của mình. Như thế, tin đích thực không chỉ là thái độ của trí óc mà còn là thái độ của con tim.
Trong lòng tin của người Kitô hữu, con người đó chính là Chúa Giêsu. Vì thế, qua đoạn Tin Mừng sáng hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã không hỏi các tông đồ phải bình luận những điều Ngài giảng dạy đúng hay sai, cũng như nói lại những gì các ông đã thu hoạch được trong giáo huấn của Ngài. Nhưng chúng ta thấy Ngài yêu cầu các ông nói lên chính Ngài là ai. Các ông đã lặp lại ý kiến của các người khác về Ngài, nhưng Chúa Giêsu chưa cho thế là đủ, Ngài còn đòi các ông phải tự mình trả lời câu hỏi Ngài là ai.
Tin đối với người Kitô hữu, chính là tự đặt mình vào trong mối quan hệ với Đức Kitô và hành động theo những đòi hỏi của mối quan hệ này. Lòng tin của người Kitô hữu bao hàm một sự gắn bó với Đức Kitô như con đường của sự thật, của sự sống, bao hàm việc đi theo Ngài, dù phải ngang qua đau khổ và thập giá. Con đường Chúa Giêsu đã đi vốn là con đường thập giá. Như thế, chưa có thể gọi được là tin đích thực nếu như chưa có một sự biến đổi trong cuộc sống, chưa có những hành động kèm theo điều chúng ta tuyên xưng.
Phêrô đã bị quở trách một cách nặng nề, bởi vì, mặc dầu ông đã tuyên xưng đúng Thầy của mình là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống, nhưng chẳng những đã không đi theo Thầy, mà còn muốn ngăn cản Thầy đi con đường của Thầy. Chỉ có thái độ sống hay hành động mới chứng thực cho sự chân thật của lòng tin.
Miệng nói mà chân tay không làm theo thì đúng là kẻ giả hình. Chúa Giêsu còn đi xa hơn nữa khi Ngài gọi họ là những mả tô vôi. Nói một đàng, làm một nẻo, thì đúng là kẻ gian dối. Có những người rao giảng sự ưu tiên cho người nghèo, nhưng trong thái độ thì lại trọng người giàu, đi với người giàu, làm theo người giàu, và coi nhẹ người nghèo. Có kẻ lập luận thì xem ra tiến bộ lắm, nhưng hành động thì lại đầy tính cách bảo thủ, cha chú, độc đoán.
Những trường hợp như thế là một kinh nghiệm thường ngày của chúng ta và phải là một lời cảnh cáo đối với mọi người. Một Phêrô cản ngăn Thầy mình đi Giêrusalem ngay sau khi tuyên xưng lòng tin nơi Thầy như đang còn tiềm ẩn trong thẳm sâu cõi lòng của mỗi người Kitô hữu chúng ta.

 

TN24-B103: Tình bạn là mãi mãi

(Suy niệm của Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền)
 

Thành ngữ Việt Nam có câu: "Giàu vì bạn, sang vì vợ". Lời nói của người xưa đã thành một chân lý. TN24-B103

Thành ngữ Việt Nam có câu: "Giàu vì bạn, sang vì vợ". Lời nói của người xưa đã thành một chân lý. Con người ai cũng cần một người bạn tri kỷ để có thể chia sẻ vui buồn có nhau, và nhất là để giúp nhau vượt qua khó khăn. Một người bạn chân thành không chỉ đến bên ta khi vui, khi thành công mà còn là người không rời bỏ ta khi buồn, lúc lâm nguy hay khi thất bại, khi những người xung quanh đã rời bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn- một người bạn thân, một người bạn thật sự. Và ta tin rằng: “Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”.
Ở xã Vinh Quang, huyện Chiêm Hoá, tỉnh Tuyên Quang, ai cũng biết câu chuyện cảm động về em Đoàn Trường Sinh 10 năm cõng bạn đến trường. Quãng đường tư nhà Sinh đến trường dài hơn 4 ki-lô-mét, qua đèo, vượt suối, khúc khuỷu, ghập ghềnh. Thế mà Sinh không quản khó khăn ngày ngày cõng bạn Hanh bị liệt cả hai chân đi về. Nhờ bạn giúp đỡ, lại có chí học hành, nhiều năm liền, Hanh là học sinh tiên tiến, có năm còn tham gia đội tuyển học sinh giỏi cấp huyện.
Tình bạn chân thật thì luôn có nhau trong lúc khó khăn, gian nguy. Vui sướng, giầu sang ở bên nhau thì dễ. Hoạn nạn ở bên nhau mới là tình bạn đáng quý. Cuộc đời có vay có trả. Bạn đã cho ta niềm vui thì khi bạn gặp khó khăn ta hoàn trả cho bạn là lẽ công bằng. Bởi vì, như ai đó đã nói:
“Lẽ nào vay mà không trả?
Sống là cho, đâu chỉ nhận cho riêng mình.”
Các môn đệ năm xưa đi theo Chúa. Chắc chắn các ngài đã được Chúa yêu thương đùm bọc. Chúa Giê-su còn coi các môn đệ là bạn hữu chứ không phải là tôi tớ. Các môn đệ đã được cùng chia sẻ niềm vui hạnh phúc với Chúa trong những lúc thành công trên đường truyền giáo.
Hôm nay, Chúa đòi các ông thể hiện tình bạn với Chúa không phải lúc Chúa được tung hô khi hóa bánh ra nhiều, hay khi cỡi lừa tiến vào thành Giê-ru-sa-lem. Chúa đòi các môn đệ thể hiện tình bạn trên chặng đường thập giá để tới Núi Sọ. Chúa bảo rằng: “Ai muốn theo Thầy, thì phải vác thập giá hằng ngày mà theo Thầy”. Khi dám theo Chúa trên con đường thập giá thì Chúa sẽ ban phần thưởng sự sống đời đời cho họ. “Vì ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin mừng thì sẽ cứu được mạng sống”.
Nhưng xem ra tình bạn chân thành với Chúa chẳng mấy ai! Khi Chúa đi vào vườn cây Dầu đã chịu cảnh cô đơn một mình. Các  bạn bè Chúa vẫn ngủ mê. Khi Chúa bị bắt trói thì các môn đệ mạnh ai nấy chạy. Khi Chúa bị dẫn vào dinh Cai-pha thì Phê-rô trối Chúa 3 lần. Khi Chúa vác thập giá lên Núi Sọ chỉ còn một mình Gioan bước theo xa xa.
Xem ra tình bạn với Chúa chỉ có khi nhận được ân huệ của Ngài. Tình người thật hay thay trắng đổi đen. Thế nên, cuộc đời vẫn còn đó những người tôn thờ Chúa khi giầu sang, khi làm ăn thịnh vượng nhưng rồi họ bỏ Chúa khi làm ăn thất bại nợ nần. Cuộc đời vẫn còn đó những người theo Chúa chỉ để mong được sống sung sướng, và rời xa Chúa khi mộng ước của họ không thành.
Xem ra Chúa Giê-su vẫn cô đơn trong dòng đời hôm nay. Ngài rất cần một người bạn tri kỷ như Gioan để đứng bên Chúa khi khó khăn. Ngài vẫn cần sự đồng cảm như Madalena để đi theo Chúa trên đường thập giá.
Ước mong mỗi người chúng ta hãy chỉnh đốn lại cách sống, cách nghĩ của mình với Chúa. Hãy đến với Chúa không phải vì bổng lộc mà vì tin tưởng vào quyền năng của Chúa để phó thác cho Chúa. Hãy ở lại bên Chúa dầu cuộc sống còn nhiều những khó khăn. Hãy vác thập giá theo Chúa dầu thiệt thòi đời nay nhưng Chúa sẽ ban thưởng cho ta bằng nhiều cách khác nhau, nhất là hạnh phúc thiên đường. Amen.

 

TN24-B104: Con Người là ai? - ViKiNi

(Trích trong ‘Xây Nhà Trên Đá’ – Lm. Giuse Vũ Khắc Nghiêm)
 

Trong bài Tin mừng này, thánh Marcô trình bày cho ta thấy có ba mức độ nhận biết về Đức Giêsu. TN24-B104

Trong bài Tin mừng này, thánh Marcô trình bày cho ta thấy có ba mức độ nhận biết về Đức Giêsu.
1. Mức độ của dân chúng: Họ nhận thấy Đức Giêsu là một tiên tri như Gioan tẩy giả, như Êlia hay một tiên tri nào đó. Tiên tri hay Ngôn sứ là người được Thiên Chúa trao cho một nhiệm vụ, tuyên bố một việc gì sẽ xảy ra, một điều gì về Thiên Chúa, hay một sự gì Chúa sẽ làm cho dân, cho loài người. Để nhận biết đó là vị tiên tri của Thiên Chúa, Chúa thường cho ông có quyền làm một ít việc lạ lùng như chữa bệnh, khiến mưa nắng … Vì thế, người ta đến với tiên tri để nghe lời Chúa thì ít, để xin chữa bệnh, xin ơn cứu con, cứu mình khỏi tai họa thì nhiều. Cũng thế, chúng ta nghe lời Chúa thì ít, mà xin ơn này ơn kia thì nhiều.
Dân chúng coi Đức Giêsu là một tiên tri, nên họ đến với Người để cầu khấn hơn là tin lời Người. Họ xin chữa bệnh, trừ quỷ, cứu đói, cho kẻ chết sống lại, như vậy, họ đến với Đức Giêsu vì ích lợi cho họ, không vì theo Chúa. Họ ích kỷ, vị kỷ, không có lòng vị tha, xả kỷ. Họ giống như kẻ theo đạo kiếm gạo mà ăn, cầu lợi, cầu phúc. Không được lợi, được phúc là chán, rồi bỏ đạo.
Những kẻ như thế, không thể nhận ra Người là Đấng Kitô.
2. Mức độ thứ hai của các môn đệ nhận biết về Đức Giêsu: Khi Đức Giêsu hỏi: “Các con bảo Thầy là ai? Phêrô đại diện các môn đệ thưa: “Thầy là Đức Kitô”. Đức Kitô là Đấng được xức dầu. Trước cộng đồng hội đường Nagiareth, Đức Giêsu đã xác nhận lời ngôn sứ Isaia: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin mừng cho kẻ nghèo khó” (Lc. 4, 18. xem Is. 11 và 61, 1-2 và 1V. 19, 16). Đức Kitô được tấn phong làm tiên tri, làm vua và thượng tế đời đời.
Người Do thái chỉ muốn Đức Kitô làm vua như Môisen, như Đavít. Như Môisen, Đức Kitô sẽ giải thoát họ khỏi nô lệ đế quốc La mã. Như Đavít, Đức Kitô sẽ chiến thắng muôn dân, làm cho nước Do thái trở nên hùng cường, cai trị khắp địa cầu, thịnh vượng hơn thời vua Salomon. Cho nên, Đức Kitô được tôn vinh là Cố vấn kỳ diệu, Thiên Chúa hùng mạnh, Cha muôn thuở, Hoàng tử hòa bình, danh Người siêu việt, sự việc Người đã lừng vang trên toàn cõi đất, Người là Đấng Thánh của Israel và nước Người tồn tại đến vô cùng tận (Tv. 11 và 12).
Phêrô và các môn đệ đã nhiễm lây quan niệm về một Đức Kitô vinh quang như thế, nên khi thấy Đức Giêsu lên Giêrusalem, bà mẹ hai môn đệ Gioan và Giacôbê đến xin cho con mình: “Một ngồi bên hữu, một ngồi bên tả trong nước Người”. Còn Phêrô, khi nghe Thầy báo sẽ phải bị bắt, bị giết, ông đã kéo Người ra và can ngăn Người đừng dại dột thế. Đức Giêsu đã trách mắng Phêrô: “Satan, lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của Anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người” (Mt. 16, 22-23).
3. Mức độ thứ ba nhận biết về Đức Kitô: Chính Đức Giêsu đã dạy các môn đệ nhận biết về Đức Kitô ở mức độ này: “Con người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, thượng tế cùng các kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và sau ba ngày sẽ sống lại. Người nói rõ điều đó và không úp mở”.
Đó là sứ mệnh cốt yếu của Đức Kitô: Hy sinh khiến mạng sống mình chịu đau khổ, chịu chết trên thập giá để cứu chuộc nhân loại tội lỗi. Người đến không phải để thiết lập nước vinh quang trần gian mà thiết lập nước trời vinh phúc vĩnh cửu. Người đến trần gian không dạy đường lối vào trần gian hư nát, nhưng dạy đường lối vào nước Trời muôn thuở. Người đến trần gian chỉ để hy sinh phục vụ như một tôi tớ hiền lành, khiêm tốn để chứng tỏ tận cùng của tình yêu Thiên Chúa đối với con người, để con người nhận biết “Thiên Chúa đã yêu thương thế nhân đến nỗi đã ban Con Một của Ngài cho thế gian được sống và được sống dồi dào” (Ga. 3, 16-18. 15, 13).
Chỉ có con đường hy sinh như thế mới chứng tỏ tình yêu vô cùng quảng đại và vị tha, mới cho ta thấy được Đức Kitô là Thiên Chúa thật, là Đấng Cứu độ trần gian. Còn những con đường cầu lợi, cầu danh, cầu vinh trần gian chỉ là giả dối, ích kỷ, hẹp hòi. Cho nên, không lạ gì, Đức Giêsu kêu gọi chúng ta phải tin vào con đường tình yêu hy sinh xả thân đó: “Ai muốn theo Tôi, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất, còn ai hiến mất mạng sống mình vì Tôi và vì Tin mừng, thì sẽ được mạng sống ấy”.
Đó là thứ “lửa thử vàng, gian nan thử đức”. “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Không một thánh nhân nào mà không để cho Thánh Thần nung nấu. Không một vĩ nhân nào mà không trải qua gian nan.
Phêrô và các môn đệ đã cảm nghiệm thấm thía thánh giá của Đức Kitô trên đỉnh đồi Canvê, nhờ thế các ông đã vác thập giá của mình cho đến hơi thở cuối cùng trên đỉnh đồi Vatican.
Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa đã trả lời cho con biết: Người là Đức Kitô đã hy sinh chịu đau khổ, chịu chết vì con. Xin cho con biết trả lời cho Chúa: Con là Kitô hữu đang vác thập giá mình mà theo Chúa, chứ không phải là thứ môn đệ chỉ xin ngồi bên tả, bên hữu, chỉ đòi vinh quang cầu lợi, cầu phúc, cầu cứu mạng sống mình mà chẳng biết hy sinh chút nào! Lạy Chúa Giêsu, xin cho con nhận biết Người là ngôn sứ để con lắng nghe lời Chúa, chứ không phải để cầu lợi, cầu phúc. Người là vua để cai trị lòng con, chứ không để xin địa vị danh vọng. Người là Đức Kitô chịu chết trên thánh giá, để con được vác thập giá theo Chúa, chứ không để cứu mạng con ở đời này.

 

TN24-B105: Đường Thập Giá – Huệ Minh

Một câu chuyện xem ra bi hài sau ít phút. Thoạt đầu, trên đường đi, Chúa Giêsu hỏi các môn đệ rằng: "Người TN24-B105

Một câu chuyện xem ra bi hài sau ít phút.
Thoạt đầu, trên đường đi, Chúa Giêsu hỏi các môn đệ rằng: "Người ta bảo Thầy là ai?" Nghe câu hỏi của Thầy, các môn đệ liền đáp: "Thưa là Gioan Tẩy Giả. Một số bảo là Êlia, một số khác lại cho là một trong các vị tiên tri".
Đó là câu hỏi cũng như câu trả lời của đám đông môn đệ. Với những môn đệ thân tín thì lại khác: "Còn các con, các con bảo Thầy là ai?"
Nghe câu hỏi thật thân thương của Thầy, Phêrô lên tiếng đáp: "Thầy là Ðấng Kitô".
Nghe lời đáp rất chính xác của Phêrô, Chúa đã nghiêm cấm các ông không được nói về Người với ai cả.
Sau đó, còn riêng với các ông thì phải, Chúa Giêsu dạy các ông biết Con Người sẽ phải chịu đau khổ nhiều, sẽ bị các kỳ lão, các trưởng tế, các luật sĩ chối bỏ và giết đi, rồi sau ba ngày sẽ sống lại. Người công khai tuyên bố các điều đó.
Nghe xong những lời xem ra chói tai và khó chịu, vốn cộc tính và thẳng tính, Phêrô kéo Người lui ra mà can trách Người. Tưởng chừng được khen, được tôn minh nhưng nào ngời Chúa đã quay lại nhìn các môn đệ và chỉ thẳng mặt Phêrô trách rằng: "Satan, hãy lui đi! vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người".
Giận lắm nhưng rồi cũng cho qua bởi lẽ Chúa nói như thế hy vọng Phêrô sẽ hiểu căn tính, mục đích của Thầy khi Thầy đến thế gian. Và sau đó, Chúa Giêsu tập họp dân chúng cùng các môn đệ lại, và phán: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta. Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống mình".
Không biết phản ứng của Phêrô lúc này như thế nào nhưng quả thật là quá sốc! Sốc bởi vì cứ tưởng rằng đi theo Chúa sẽ được điều này điều kia như lối nghĩ bình thường của đời con ngường nhưng hóa ra rằng theo Chúa thì phải từ bỏ chính mình và phải vác thập giá!
Thập giá là gì? Chắc có lẽ không cần phải nói nhiều thì ai ai cũng hiệu đó chính là dụng cụ, là cái để người ta treo người phạm án tử lên trên đó. Trước khi bước lên cây thập giá để chịu án tử thì người thi hành án phải vác thập giá của mình đến nơi thi hành án như ta đã thấy trong vụ án của Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu đã báo trước cho các môn đệ cũng như thân tín của Ngài về cuộc đời, về số phận của Ngài đó là Ngài đến trong trần gian, sống trong trần gian, sống cho trần gian nhưng cuối cùng trần gian đã đưa Ngài lên trên cây thập giá để treo nhưng không treo theo tư cách, kiểu cách bình thường mà là theo cung cách của một tên trộm cướp.
Chúa Giêsu hoàn toàn vô tội bị treo giữa 2 tên trộm cướp đó mới là điều để chúng ta suy nghĩ. Và, đau khổ, bi đát hơn nữa đó chính là những con người có tội lại cam tâm để treo con người vô tội lên trên cây thập giá và con người vô tội đã xin vâng cho đến tận cùng.
Thánh Phaolô tông đồ trong thư gửi giáo đoàn Philipphê đã nói về thân phận của người Chúa Giêsu:
Ngài, phận là phận của một vì Thiên Chúa,
nhưng Ngài đã không nghĩ phải giằng cho được
chức vị đồng hàng cùng Thiên Chúa.
Song Ngài đã hủy mình ra không,
là lĩnh lấy thân phận tôi đòi,
trở thành giống hẳn người ta;
đem thân đội lốt người phàm,
Ngài đã hạ mình thấp hèn,
trở thành vâng phục cho đến chết,
và là cái chết thập giá! (Pl 2, 6-8)
Ngôn sứ Isaia cũng đã nói lên hình ảnh của Chúa Giêsu từ thuở trước: Thiên Chúa đã mở tai tôi mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui. Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu. Tôi đã không che mặt giấu mày, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi.
Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không hổ thẹn: nên tôi trơ mặt chai như đá, tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn. Ðấng xét tôi vô tội ở gần tôi, ai còn tranh tụng với tôi được? Chúng ta hầu toà, ai là kẻ thù địch của tôi, hãy đến đây! Này đây Chúa là Thiên Chúa bênh đỡ tôi, ai dám kết tội tôi?