Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 23 TN-C Bài 151-156 Từ bỏ mình & vác

Thứ bảy - 07/09/2019 10:07
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 23 TN-C Bài 151-156 Từ bỏ mình & vác Thánh Giá mình mà theo
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 23 TN-C Bài 151-156 Từ bỏ mình & vác Thánh Giá mình mà theo
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 23 TN-C Bài 151-156 Từ bỏ mình & vác Thánh Giá
TN23-C151: Tu Nào Dễ Hơn. 1
TN23-C152: Điều Kiện Để Đi Theo Chúa. 3
TN23-C153: Thập Giá Đời Tôi 6
TN23-C154: TỪ BỎ VÀ VÁC THẬP GIÁ.. 9
TN23-C155: Ai đến với tôi mà không dứt bỏ …... 11
TN23-C156: Ai không vác Thập Gía mình. . . 13
 

TN23-C151: Tu Nào Dễ Hơn

 – Suy niệm Chúa Nhật 23 TN, Năm C 0

Người xưa có câu: Thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu Chùa. Tu tại gia là dễ nhất TN23-C151

Người xưa có câu: Thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu Chùa. Tu tại gia là dễ nhất bởi không phải bỏ một cái gì từ nhà cửa, cha mẹ, anh em bạn bè nên không thấy mình mất mát điều chi. Thứ hai là tu chợ nó khó hơn bởi vì chúng ta phải bỏ đi một chút tự ái, một chút tự cao để mua bán sao cho đẹp lòng người. Mua bán giống như làm dâu trăm họ, nếu không khéo một chút thì mất mối làm ăn! Và tu Chùa lại càng khó hơn, bởi vì phải giũ bụi trần, bỏ lại tất cả cuộc vui để sống ăn chay cầu nguyện. . .
Nhìn từ bên ngoài thì ai cũng thấy đi tu là sướng, bởi vì không phải lo chuyện tính kế sinh nhai, không bận rộn kiếm tiền, không bị ô uế, hư danh bởi chuyện thế gian, nhưng đâu ai thấy được những khó khăn trong đời tu khi phải tập từ bỏ hằng ngày, bỏ người thân, bỏ của cải và phải bỏ sự nghiệp cho đến khi không còn vướng bận thế gian thì tâm mới thanh tịnh, đời tu mới trọn niềm vui.
Ngày xưa có một cô gái hỏi tôi: “có phải cha thất tình mới đi tu phải không?”. Tôi mỉm cười bảo rằng: cho dù người kia không thương tôi nhưng lòng tôi còn nặng một mối tình thì tôi vẫn chưa thanh thản để đi tu. Tu mà lòng còn nặng trĩu vậy sao đi hết đoạn đường. Cũng có người lại bảo: “Người đi tu sao vô tình quá! Họ dứt bỏ mọi tình cảm để đi tu thì liệu có quá đáng lắm không?
Thực ra, đi tu không phải là dứt hết tình nghĩa, mà là thay đổi cách sống để không quá ràng buộc bởi tình cảm nhân loại, nhưng vẫn đồng hành và chia sẻ với họ trong mọi vui buồn. Nếu chúng ta dứt hết tình cảm thì đâu còn là người nữa, tu như vậy là biến mình thành linh hồn tượng đá chăng?
Tu là sửa, là hoàn thiện, là thay đổi mình nên tốt hơn trong yêu thương. Từ tình thương yêu ích kỷ thành tình thương yêu hiến dâng và phục vụ quên mình. Đây là cách sống mà Chúa Giê-su đòi hỏi mỗi người đi theo Chúa phải sống và thực hành suốt cuộc đời. Dầu là tu nhà, tu chợ hay sống đời tận hiến đều phải biết từ bỏ cái tôi của mình để nên hoàn thiện giống như Chúa hơn.
Cuộc sống của người môn đệ Chúa là phải cố gắng tập luyện từ bỏ hằng ngày. Từ bỏ cả những cái mình quyến luyến, thích thú hay đam mê. Từ bỏ những cái mình yêu, mình thích thật là khó. Từ bỏ những cái mình gắn bó lâu dài càng khó hơn. Thế nhưng, vì Chúa chúng ta sẵn lòng. Vì Chúa chúng ta hy sinh. Vì Chúa chúng ta sống vâng theo thánh ý Chúa. Từ bỏ như thế gọi là thập giá. Thập giá vì lòng yêu mến Chúa sẽ trở thành thánh giá vinh quang.
Là người ai cũng ham sướng sợ khổ, nhưng chúng ta vẫn có thể đón nhận vì một hạnh phúc lớn hơn. Tựa như người mẹ mang thai nặng nhọc và còn sinh con trong đớn đau nhưng niềm vui thật to lớn khi con được sinh ra chào đời. Là người Ki-tô hữu chúng ta cũng đón nhận thập giá không phải vì chúng ta thích đau khổ mà vì một phần thưởng thật lớn lao trên trời mà Chúa dành cho chúng ta. Thánh Phao-lô đã từng nói rằng: những đau khổ đời này chẳng là gì so với hạnh phúc viên mãn đời sau. Thế nên, vì lòng yêu mến Chúa chúng ta quyết đi vào cửa hẹp là từ bỏ những tham sân si, những niềm vui bất chính để được sống thanh thoát đời này và vinh hiển đời sau. Vì lòng yêu mến Chúa, chúng ta cũng sẵn lòng vác thập giá của bổn phận để phục vụ gia đình và tổ quốc hầu mai sau chúng ta cũng được ân thưởng hạnh phúc thiên đàng.
Đôi khi “lực bất tòng tâm”, khiến chúng ta lưỡng lự, chần chừ trong việc từ bỏ, có khi còn thiếu quảng đại để bỏ lại sau lưng những niềm vui trần thế. Chúa Giê-su luôn mời gọi chúng ta hãy để Chúa dẫn dắt chúng ta. Hãy để Chúa dìu chúng ta qua những cám dỗ trần thế, còn chúng ta cứ vững bước theo Thầy.
Xin cho chúng ta luôn biết đón nhận thập giá như là hồng ân Chúa gửi đến để ta lập công trước mặt Thiên Chúa. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
 

TN23-C152: Điều Kiện Để Đi Theo Chúa

 – Suy niệm Chúa Nhật 23 TN, Năm C

Sứ điệp Lời Chúa tuần 21 : “Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp”. Chúa Giêsu đã đi con đường hẹp và TN23-C152

Sứ điệp Lời Chúa tuần 21 : “Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp”. Chúa Giêsu đã đi con đường hẹp và Chúa cũng muốn chúng ta cùng đi với Ngài.
Nhưng làm thế nào để có thể đi trên con đường đó?
Sứ điệp Lời Chúa tuần 22 cho đến Chúa nhật áp chót của mùa thường niên, nói đến những điều kiện giúp chúng ta có thể đi trên con đường đó.
Chúa nhật 22, với điều kiện đầu tiên và cũng là điều kiện quan trọng nhất. Đó là sự khiêm nhường và đức bác ái.
Chúa nhật 23, chính là từ bỏ và vác thập giá đi theo Chúa.

1. Từ bỏ
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói lên một cách quả quyết, rõ ràng và dứt khoát là: muốn theo Ngài, muốn làm môn đệ Ngài, phải sẵn sàng từ bỏ tất cả: người, vật, ý riêng, thậm chí những người thân yêu nhất như cha mẹ, vợ con, và ngay cả bản thân hay mạng sống mình nữa. Nhiều người hỏi rằng từ bỏ như thế làm sao mà sống được ? làm sao tránh được tiếng bất hiếu, vô tình, vô nghĩa? Vậy thì phải hiểu chữ từ bỏ theo nghĩa nào? Từ bỏ ở đây hiểu theo nghĩa tinh thần nhiều hơn. Từ bỏ không phải là không quý những điều mình từ bỏ, mà là không quý bằng một cái khác quý hơn, nên sẵn sàng hy sinh cái quý nhỏ cho cái quý lớn hơn. Người theo Chúa cần có tinh thần từ bỏ, ưu tiên chọn Chúa trên hết mọi sự, xem Chúa và việc của Chúa là quan trọng hơn cả. Mạng sống, cha mẹ, vợ con, nhà cửa, ruộng vườn đều rất quý trọng, nhưng người theo Chúa chọn điều quý hơn là chính Chúa. Họ giống như người “tìm được viên ngọc quý, tìm được kho báu chôn trong ruộng, liền trở về bán tất cả để mua viên ngọc, mua thửa ruộng ấy”.
Chúa đòi buộc người theo Chúa phải từ bỏ, nghĩa là đặt tất cả dưới Người, yêu Người trên mọi sự. Đưa ra đòi hỏi này và biết đó là một chọn lựa khó khăn nên Chúa Giêsu căn dặn nên biết tính toán cẩn thận rồi mới chọn lựa dứt khoát. Muốn xây tháp cần tính toán có đủ tiền. Muốn thắng trận cần có lính. Muốn theo Chúa phải từ bỏ. Từ bỏ của cải bằng cách chỉ coi mình như người quản lý thôi; từ bỏ tình cảm, ngay cả với những người thân thiết nhất bằng cách không bao giờ ưu tiên cho họ hơn Chúa; từ bỏ chính bản thân, những ý thích cá nhân, từ bỏ ý riêng, từ bỏ sự tự do, từ bỏ những điều mình ưa thích khi những điều ấy đi ngược lại với lời dạy của Chúa hay làm cho bản thân xa cách Người.
Từ bỏ là quy luật của cuộc sống và sự phát triển.Thai nhi không thể ở mãi trong lòng mẹ cho dẫu nơi đó an toàn, êm ấm nhất. Đứa trẻ phải từ giã lòng mẹ để sinh ra làm người. Đứa trẻ không thể nào trưởng thành nếu nó cứ sống mãi bằng sữa mẹ, nó phải thôi bú, ăn cơm bánh mới lớn lên.
Cuộc sống đặt con người trước những sự lựa chọn. Chọn lựa là giới hạn. Chọn điều này phải bỏ điều kia. Sống là chấp nhận từ bỏ. Chọn những điều tốt loại bỏ những điều xấu. Có những điều xấu cần từ bỏ như cờ bạc, say sưa, ma túy, trụy lạc, trộm cắp…Cũng có những điều tốt phải từ bỏ để chọn điều tốt hơn, chẳng hạn khi chọn trường học, chọn nghề nghiệp, chọn nơi ở, chọn bậc sống, chọn bạn bè, chọn vợ chồng. Thanh niên nam nữ khi tìm hiểu nhau thì có nhiều người nhưng khi chọn vợ chồng thì chỉ chọn một mà thôi. Từ bỏ đòi hỏi nhiều hy sinh. Mỗi sáng thức dậy đi lễ, bỏ lại chiếc giường êm ấm. Mỗi tối gia đình tắt tivi để cùng quy tụ đọc giờ kinh. Giữ ngày Chúa nhật, bỏ công việc làm ăn có nhiều lợi nhuận. Bỏ đi một tật xấu để tập một nhân đức. Cao cả hơn, bỏ đời sống hôn nhân để sống đời tận hiến cho Chúa…
Sự từ bỏ là cách diễn tả một tình yêu. Khi yêu người ta vui lòng từ bỏ tất cả. Khi yêu người ta cảm thấy nhẹ nhàng. Sự từ bỏ vì tình yêu là một niềm hạnh phúc. Cha mẹ tần tảo dãi dầu mưa nắng lo cho con cái ăn học. Học sinh, sinh viên thức khuya dậy sớm miệt mài học tập.
Sự từ bỏ như thế thật đáng trân trọng. Ai cũng ngại từ bỏ, nhất là từ bỏ những gì gắn liền với mình nhất, cam go hơn cả là chính con người mình. Bằng hy sinh và tình yêu ai cũng sẽ làm được tất cả để cuộc sống ngày càng đạt “chất lượng cao”. Từ bỏ giống như cuộc leo núi. Leo núi là một cuộc mạo hiểm, đó không phải là một cuộc dạo chơi nhàn hạ; nó đòi hỏi sức khỏe, sức chịu đựng dẻo dai, tài khéo léo, lòng can đảm. Càng lên cao, người leo núi càng hưởng nhiều niềm vui, càng tắm mình trong ánh sáng chan hòa và được chiêm ngưỡng cảnh trời đất bao la hùng vĩ.

2. Vác thập giá
Hai yêu cầu được gói gọn trong hai động từ, đó là “từ bỏ” mọi sự và “vác” thập giá. Không chỉ dứt bỏ mọi sự, người môn đệ theo Chúa còn phải vác thập giá theo Chúa mỗi ngày trong đời sống của mình
Theo Chúa giống như đi leo núi. Thập giá giống như cây gậy của người leo núi. Nó rất cần và rất có ích. Không có gậy để dò đường và để chống đỡ thì ta sẽ mỏi chân, sẽ không đi nổi, có khi té ngã hay bỏ cuộc.
Nghe nói đến thập giá phải vác, người ta có thể cho đó là một đòi hỏi quá sức con người. Thật ra, thập giá đi liền với tình yêu. Phải nhìn thập giá Đức Kitô như một sự tốt lành thượng đẳng, nếu không chẳng thể chấp nhận nổi thập giá. Thập giá phát xuất từ một tình yêu của Đấng Cứu Độ. Thập giá là hy sinh của Chúa. Có tình yêu nào mà không cần đến ngôn ngữ của hy sinh?
Thập giá được tạo nên do hai thanh gỗ, một nằm và một đứng. Thanh nằm tượng trưng cho sự chết và sự yếu đuối trải rộng. Thanh đứng tượng trưng cho sự sống vươn cao. Hai thanh bắc ngang nhau tượng trưng cho sự tương phản giữa sự sống và sự chết, giữa vui buồn và cười khóc, giữa khoái lạc và đau khổ, giữa ý muốn con người và ý muốn Thiên Chúa. Đặt thanh vui mừng trên thanh đau khổ là cách duy nhất để làm nên một thánh giá.Ý mụốn của con người là thanh nằm. Ý muốn của Thiên Chúa là thanh đứng. Ngay khi đối kháng hai ý muốn này tức là đã tạo nên một thập giá. Do đó thập giá là biểu tượng của đau khổ.
Nếu thập giá là biểu tượng của đau khổ thì Đấng chịu đóng đinh đã chiến thắng đau khổ. Chúa Kitô đã tạo ra sự khác biệt hoàn toàn giữa thập giá và kẻ bị đóng đinh. Khi nhận lấy thập giá, Đấng là tình yêu đã cho thấy rằng tình yêu có thể biến đau khổ thành niềm vui, để những ai gieo trong nước mắt có thể gặt giữa tiếng cười, những ai khóc lóc có thể được an ủi, những ai đau khổ có thể đồng hiển trị với Người.
Tình yêu như là điểm giao thoa giữa thanh nằm của sự chết và thanh đứng của sự sống trong một xác quyết: mọi sự sống đều ngang qua sự chết. Đau khổ là hy sinh không tình yêu đang khi hy sinh là đau khổ kèm theo tình yêu. Tình yêu biến đau khổ thành hy sinh dâng hiến với niềm vui. Thiếu tình yêu, hy sinh chỉ còn là đau khổ gánh nặng và buồn chán. Đức Kitô đã đón nhận cái chết trên thập giá vì yêu thương nhân loại. Cái chết của Chúa là một hiến lễ có giá trị cứu chuộc tội, đền tội và Người “chỉ dâng hiến lễ một lần là đủ”. Hôm nay, nơi nào có bóng thập giá là nơi ấy có dấu chân người Kitô hữu. Ba cây thập giá dựng lên chiều thứ sáu tử nạn, Đức Kitô ở giữa hai tội nhân. Trong ba cây thập giá ấy chỉ có cây ở giữa là Thánh giá. Khi Đức Kitô tắt thở trên cây thập giá, Người đi vào đời sống mới thì cây thập giá khốn khổ ấy trở thành cây cứu rỗi và trở nên thánh. Sự thánh ấy là tình yêu, là đau khổ, là sự chết và là vinh quang. Không có tình yêu thì thập giá không là thánh giá.
Ai muốn làm môn đệ Chúa Giêsu phải đặt tình yêu Chúa lên trên hết mọi thứ tình yêu, hay nói cách khác tình yêu Chúa phải thấm nhuần và hướng dẫn mọi tình yêu: tình yêu gia đình, bạn bè và bản thân mình.Thập giá của Chúa Giêsu là dấu chỉ cụ thể về tình yêu và sự trung thành vô điều kiện của Người đối với thánh ý Chúa Cha.

Mỗi ngày người Kitô hữu theo Chúa phải cố gắng từ bỏ rất nhiều và vác thập giá mỗi ngày. Người môn đệ luôn luôn đặt tất cả dưới Chúa và yêu Chúa trên mọi sự. Có tình yêu của Chúa trong mỗi hành vi từ bỏ, người môn đệ có thêm sức mạnh ơn thánh, để mọi thập giá trong đời trở thành thánh giá. Từ bỏ để có thêm. Thêm lòng mến Chúa, thêm thánh thiện, thêm niềm vui phục vụ tha nhân.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
 

TN23-C153: Thập Giá Đời Tôi

 – Suy niệm Chúa Nhật 23 TN, Năm C 0
Suy niệm: Lc 14, 25 – 33

Ông cha ta thường nói: “Một người cười, mười người khóc” hay câu: “Ruột đau nỗi ruột, gan mòn TN23-C153

Ông cha ta thường nói: “Một người cười, mười người khóc” hay câu: “Ruột đau nỗi ruột, gan mòn nỗi gan” để chỉ cuộc đời đầy khổ đau mà con người đã bộc bạch diễn tả nó dưới nhiều hình thức. Đau khổ của gia đình, của bản thân, nỗi đau về cơm áo gạo tiền… Cái khổ của cuộc sống ba chìm bảy nổi  chín cái lênh đênh ấy luôn bám sát cuộc sống này, cái nỗi đắng cay không hẹn mà đến ấy làm chúng ta choáng váng. Chúng ta sợ hãi né tránh nhưng nó vẫn đến đến nỗi người ta đã thầm trách Chúa sao Chúa quyền năng và yêu thương Ngài không ra tay ngăn chặn chúng để đời chúng con bớt cay đắng. Và Chúa đã trả lời chúng ta qua cuộc sống và cái chết của Ngài. Chúa không muốn hành hạ, nhưng vì yêu thương, Ngài muốn chúng ta được hạnh phúc viên mãn đời sau chứ không phải hạnh phúc tạm bợ đời này. Để đạt được điều này, thì đây là con đường cần thiết để dẫn tới vinh quang mà hôm nay Chúa mời chúng ta bước theo Ngài: “Ai không vác thập giá mà theo Tôi thì không thể là môn đệ Tôi được.”
Dẫu thuộc lòng lời mời gọi của Chúa nhưng chúng ta thật khó đón nhận nó. Khi đến thăm các anh em, tôi luôn được nghe những dòng tâm sự đầy nước mắt, có khi hàm ý sự thất vọng. Những câu chuyện không mong muốn này diễn đi diễn lại trong cuộc sống: người khổ vì chồng, người đau vì con, người thất bại trong công việc làm ăn…Tất cả như một dòng thác lũ dập dồn trên cuộc sống của con người không phân biệt người giàu người nghèo nên một cuốn phim kia đã mang tựa đề: “người giàu cũng khóc” là vậy.
Tôi còn nhớ mãi cái bài học bố dạy trước khi đi tu. Khi chiều buông, bóng tối bao phủ, bố tôi đến đầu giường tôi trao cho tôi những bài học quí giá về thập giá vì ngài biết khi vào dòng tôi sẽ được thử luyện như vàng trong lửa. Ngài không muốn tôi quên bài học này để phải mang số phận: “Đứt gánh giữa đường” như Chúa nói hôm nay: người xây tháp không toan tính trước nên bỏ cuộc. Một ông vua sắp giao chiến mà không bàn tính xem mình có thể đối đầu với đối phương được không thì sẽ thất bại.
Còn tôi thì rất khổ sở khi phải đón nhận bài học đắng đót từ lòng yêu thương của bố. Bài học này đã theo tôi trong suốt cuộc đời tu hành đến nỗi tôi luôn thưa với Chúa: Sao Chúa không để con lặng yên mà cứ khuấy lên những cơn bão tố vậy. Chúa vẫn thì thầm bên tai tôi: hãy nhìn xuống dấu chân của con, có phải Ta đang bế con trên tay Ta đó sao? Thế nhưng trong lúc thử thách tôi không dễ nhận ra điều này, ngọn đèn đức tin lúc này hầu như mờ nhạt để nhận ra đây là con đường tình yêu Chúa muốn tôi đi. Tôi chưa cảm nghiệm được vị ngọt sau vị đắng.  Chắc chắn chúng ta từng có cái kinh nghiệm khi ăn mướp đắng rừng hay rau đắng đồng: sau khi nuốt cái đắng rồi thì một vị ngọt thanh mát đọng lại nơi cửa họng.
 Thập giá cũng tương tự như cái đắng ấy. Thập giá mà tôi vừa chạm phải cũng giống như cái đắng của rau đắng nó rất khó nuốt đấy, nhưng khi chấp nhận, chịu đựng, thì tôi cảm được một sự bình an sâu lắng của tình yêu Chúa ân thưởng cho tôi. Cái đắng của thập giá vẫn rất đắng đót nhưng tình yêu sẽ cho người mang nó được mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, Chúa nói: “Ách Ta êm ái, gánh Ta nhẹ nhàng”.
Nói thế không phải là tôi thuộc trường phái thích đau khổ hay là người thích làm cho người khác đau khổ. Đau khổ vẫn là đau khổ và tự bản chất nó đã làm cho nhiều người sợ hãi. Từ ngàn xưa người ta vẫn thắc mắc tại sao Thiên Chúa tình yêu muốn cho con người hạnh phúc mà sao đau khổ vẫn tồn tại?
 Triết gia Epicure đã lý luận như sau: “Thiên Chúa muốn khai trừ sự dữ và Ngài không thể, thì Ngài không quyền năng. Hay Thiên Chúa không muốn và Ngài cũng không có thể, như thế Ngài không phải là Thiên Chúa. Hay Ngài có thể hủy diệt nó nhưng Ngài không muốn, thế thì Ngài là kẻ gian ác. Hay Ngài có thể và Ngài muốn, thế thì Thiên Chúa đó ở đâu và sự dữ từ đâu đến?
Con người có đức tin trả lời: “ Đau khổ là do tội lỗi con người gây ra như chiến tranh, khủng bố, ô nhiễm v.v…” Nhưng còn biết bao đau khổ thiên tai, hạn hán v.v… không do con người gây ra thì sao?
Cha Rey Mermet nói: “Chúa Kitô, người công chính , Ngài không đến để chiến đấu chống lại nó. Ngài đến để hủy diệt nó. Ngài chiến thắng nó. Sự nổi loạn của con người cũng chính là sự nổi loạn của Ngài. Ngài chữa bệnh, phục sinh kẻ chết, tha tội là nguồn gốc mọi đau khổ”. Nhưng Ngài nhìn đau khổ dưới khía cạnh tích cực và Ngài đi vào đau khổ như một con đường cần thiết để cứu độ nhân loại và đi vào vinh quang: “ Thật, Ta nói cho các con biết: Nếu hạt lúa miến không rơi xuống đất và không chết đi, nó sẽ trơ trụi một mình, nhưng nếu nó chết đi nó sẽ mang nhiều bông hạt khác” (Ga 12, 24).
Như thế con đường thập giá mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta bước theo Ngài không phải là ngõ cụt nhưng là cửa bước vào vinh quang. Chúa muốn những người theo Chúa phải lựa chọn rõ ràng và dứt khoát. Phải mang thập giá và đi vào con đường của Ngài. Ngài không muốn chúng ta ảo tưởng vì chúng ta không thể hơn Thầy mình được. Con đường tước bỏ mà Chúa Giêsu đòi hỏi không phải để làm chúng ta đau khổ hay nghèo nàn nhưng  để cho chúng ta được giầu có, sự giàu có của Nước Trời.
Thập giá và vinh quang là hai mặt của một thực tại. Thập giá là con đường duy nhất để đến vinh quang.
Thế nên đau khổ không phải là một hình phạt, là một sự kết án, nhưng nó là một sự chuyển hóa, một luật chung… Con sâu róm phải lột cái ghê gớm của mình để biến thành con bướm đẹp. Quả trứng phải vỡ ra để cho gà con xuất hiện. Thánh Phaolô nói: “Chúng tôi luôn luôn mang trong mình cuộc thương khó của Chúa Giêsu, để sự sống của Chúa Giêsu được biểu lộ trong thân xác hay chết của chúng tôi”. (Cr 4, 10-11)
Thiên Chúa không làm khổ chúng ta nhưng không còn con đường nào khác để đưa chúng ta đến sự sống đời đời. Ngài biết tất cả những nghiệt ngã của con đường này nên đã phải đi trước để làm gương và dẫn bước chúng ta vượt qua những đường hầm tăm tối mà tự sức chúng ta không nuốt nổi.
Xin Đấng đã tự nguyện đi vào con đường thập giá cách hiên ngang và can đảm giúp chúng ta đi trọn đường Thập giá mà Chúa luôn mời gọi chúng ta bước theo với lòng tin yêu và phó thác, để cây đắng kia trở nên nguồn cứu độ cho chính chúng ta và cho toàn thế giới.
Nữ tu Faustina Lý Thị Báu
 

TN23-C154: TỪ BỎ VÀ VÁC THẬP GIÁ

(Lc 14,25-33)
Minh An

Có người đặt câu hỏi thế này: Tại sao Chúa dạy người ta phải mến Chúa yêu người, nhưng rồi lại TN23-C154

Có người đặt câu hỏi thế này: Tại sao Chúa dạy người ta phải mến Chúa yêu người, nhưng rồi lại bắt người ta bỏ mọi sự để theo Chúa? Và đương nhiên, đi theo Chúa thì phải bỏ luôn cả tình người thì luật mến Chúa yêu người để ở đâu?
Nếu người ta đọc Lời Chúa mà chỉ dừng lại ở nghĩa thực (nghĩa đen) thì hòan tòan chưa đúng lắm. Người đi theo Chúa thì Chúa đòi hỏi phải có sự tự do lựa chọn cách dứt khoát, phải từ bỏ mọi sự và vác thập giá để theo Chúa là đúng.
Từ bỏ mọi sự, vác thập giá để đi theo Chúa có nghĩa là người ta phải từ bỏ cái tôi của mình, phải có trách nhiệm với mình, với gia đình mình, phải trung với sự lựa chọn của mình... Với tư cách là linh mục, tu sĩ thì phải có trách nhiệm và trung thành với ơn gọi thánh hiến của mình; với tư cách là người chồng, người cha thì phải có trách nhiệm và bổn phận trong việc bảo vệ gia đình, nuôi dạy con cái; với tư cách là người con, phải có trách nhiệm và bổn phận hiếu kính với ông bà, cha mẹ… Ngày nào người Kitô hữu không trung thành với những công việc bổn phận, thì ngày đó họ chưa thật sự bỏ mình, và chưa vác thập giá của mình để theo Chúa Kitô. Và như thế, họ không xứng đáng là môn đệ Chúa Kitô, nghĩa là họ đã không phải là một Kitô hữu đúng nghĩa.
Bài Tin Mừng của thánh Luca hôm nay là lời giáo huấn của Chúa Giêsu về việc bỏ mình, vác thập giá mình để theo Ngài: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 1,26-27). Chúa Giêsu đòi hỏi những ai theo Người phải có một sự lựa chọn mạnh mẽ và dứt khoát. Dứt khoát trong việc bỏ mình và vác thập giá của mình, chứ không phải vác thập giá cho ai cả. Nếu vác thập giá của chính mình mà còn chưa vác được, thì làm sao người ta có thể vác thập giá cho ai đựơc?
Thật thế, khi gia nhập Giáo hội, qua bí tích Thanh Tẩy là chúng ta trở thành Kitô hữu, thành môn đệ theo Chúa Kitô ngay từ giờ phút đó và được mời gọi trung thành với đời sống đức tin của mình.
Cách riêng, những người sống trong ơn gọi thánh hiến (linh mục, tu sĩ) thì việc theo Chúa không phải là chuyện dễ dàng, bởi vậy phải suy nghĩ, phải tính tóan kỹ càng xem mình có đủ sức và đáp ứng được những đòi hỏi của Chúa hay không. Điều này được Chúa Giêsu trưng dẫn hai dụ ngôn “xây tháp” và “ra trận”. Nếu không suy xét, không tính tóan thì dễ bị đứt gánh giữa đường: “Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp, mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn thành không? Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong, thì mọi người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo: Anh ta đã khởi công xây, mà chẳng có sức làm cho xong việc. Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra, đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng?”.
Thực ra, ý của Chúa Giêsu ở trong bài Tin Mừng này là người môn đệ phải đặt tình yêu Chúa lên trên mọi thứ tình yêu khác. Hay nói khác đi, tình yêu Chúa phải thấm nhuần và hướng dẫn mọi tình yêu, nghĩa là tình yêu dành cho Chúa phải vượt trên tình yêu gia đình, bạn bè và ngay cả chính bản thân mình.
Tất nhiên rằng, người môn đệ theo Chúa cũng được mời gọi phải yêu mến người thân, gia đình, bạn bè; họ vẫn phải yêu mến chính bản thân mình và quý mến của cải như là những ơn lành Chúa ban để làm phát triển cho chính mình, tha nhân, Giáo hội và xã hội. Nhưng tình yêu đó không phải là duy nhất và trên hết, vì chính Chúa mới là nhất, là trên hết của người môn đệ. Mọi việc làm của người môn đệ luôn quy hướng về Chúa thì mới đúng là môn đệ thật, môn đệ chân chính, môn đệ trung thành với Chúa trong ơn gọi mà mình đã lựa chọn.
Tuy nhiên, một sự thật mà ai cũng có thể cảm nhận được là Chúa thì thiêng liêng, vô hình, còn những thứ khác như: tình cảm, phái tính, của cải vật chất... thì luôn hiện hữu trước mắt con người, hấp dẫn con người, nên người ta dễ dàng đặt lại giá trị ưu tiên hơn Chúa. Khi người ta đã đặt những thứ giá trị “chúa” cao hơn Thiên Chúa thật thì đương nhiên Thiên Chúa dễ bị loại ra ngoài cuộc sống của họ mà có khi họ cũng không hay biết.
Do đó, người môn đệ tức là các Kitô hữu đã đi theo Chúa thì hãy luôn tín thác vào Chúa, để Người tăng thêm sức mạnh của lòng trung thành và dám sống chết với ơn gọi mà mình đã lựa chọn. Có như thế, chúng ta mới vượt qua được những thử thách cam go để bền đỗ với ý tưởng ban đầu là theo Chúa, và sống trọn vẹn đời sống đức tin của mình.
Lạy Chúa, chúng con đã chọn Chúa đã theo Chúa, trong đời sống Kitô hữu của mình, nhưng biết bao nhiêu lần chúng con chỉ thấy chọn Chúa là thua thiệt, là hy sinh, là những mất mát. Xin Chúa đừng để chúng con nản chí, bỏ cuộc... nhưng qua những thử thách đó, giúp chúng con tiến lên mạnh mẽ hơn trong đời sống đức tin bằng tình yêu của Chúa. Amen.
 

TN23-C155: Ai đến với tôi mà không dứt bỏ …

thì không thể làm môn đệ tôi được – Suy niệm theo “The Word Among Us” Chúa Nhật 23 TN, Năm C” 0
Suy niệm: Lc 14,25-33

Ghét bố mẹ của bạn ư? Ghét cuộc sống của chính bạn ư? Vác thập giá ư? Điều đó dường như quá TN23-C155

Ghét bố mẹ của bạn ư? Ghét cuộc sống của chính bạn ư? Vác thập giá ư? Điều đó dường như quá khắt khe! Thánh Luca nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu đã nói những lời này với “rất đông người”, những người đã ở với Người (Lc 14,25). Lưu ý rằng đám đông không nhất thiết phải “đi theo” Người; họ chỉ đi cùng đường với Chúa Giêsu, để xem Người sẽ làm gì tiếp theo. Chúa Giêsu biết động cơ của họ là ô hợp, vì thế Người dừng lại và nói với họ với những lời thách thức này.
Chúa Giêsu biết nơi mỗi người trong đám đông đó tự đặt một giới hạn. Có lẽ một người đã không muốn rời khỏi sự an toàn nơi nhà của cha mẹ mình. Hoặc người khác lo lắng về việc trở thành một người vô gia cư nếu đi theo Chúa Giêsu. Có lẽ một phần ba đám đông đã háo hức để bắt đầu cuộc hành trình với Chúa Giêsu nhưng sẽ không giữ được khi gặp khó khăn. Hoặc một người khác chỉ đi với Chúa Giêsu vì tính tò mò.
Chúa Giêsu dừng lại và nói chuyện với những đám đông này vì Người muốn lay động họ một chút và giúp họ vượt qua bất kỳ chướng ngại vật nào có thể ngăn cản họ đi theo Người. Chúa Giêsu muốn họ thấy rằng trở nên một môn đệ là một quyết định nghiêm túc, một quyết định mà Người không thể làm cho họ. Họ phải tự quyết định xem Chúa Giêsu có đáng để họ đi theo không.
Mỗi người chúng ta giống như những người đi cùng với Chúa Giêsu. Tất cả chúng ta đều có những lĩnh vực trong cuộc sống của mình, có lẽ liên quan đến một tội lỗi hoặc một mối ác cảm (hận thù) hoặc sự thiếu tin tưởng, mà chúng ta dường như không thể giải thoát. Nhưng Chúa Giêsu đang mời gọi chúng ta đi xa hơn trên con đường làm môn đệ. Do vậy, bạn hãy nhắm mắt lại một lúc và tưởng tượng Chúa đang gọi bạn. Chúa Giêsu đang nói gì?
Khi bạn lắng nghe bài đọc trong Thánh lễ hôm nay, hãy chú ý xem có gì đặc biệt với bạn không. Có phải Chúa Giêsu đang yêu cầu bạn đến gần Người hơn? Có phải Chúa Giêsu chiếu sáng vào một cái gì đó đang giữ bạn xa khỏi Người? Nếu vậy, hãy mang theo cái nhìn sâu sắc này với bạn khi bạn rước lễ và hãy cầu xin Chúa Giêsu viết nó lên trái tim của bạn. Hãy tin tưởng rằng Chúa sẽ chỉ cho bạn làm thế nào để sống hết mình trong tuần này.
 “Lạy Chúa Giêsu, con muốn đi theo Chúa cách sâu sát hơn!”
Theo The Word Among Us
Chuyển ngữ:  Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương
 

TN23-C156: Ai không vác Thập Gía mình. . .

Suy niệm Tin mừng Chúa nhật 23 Thường niên, năm C, của Đỗ Công Minh
( Lc 14,25-27)

Chuyện mới nghe qua khi đọc đọan Tin Mừng hôm nay,  con cảm thấy hơi bị. . . sốc: “ Ai đến TN23-C156

Chuyện mới nghe qua khi đọc đọan Tin Mừng hôm nay,  con cảm thấy hơi bị. . . sốc: “ Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa thì không thể làm môn đệ tôi được”. Sao Chúa lại đem so sánh Người với cha mẹ con, anh em con. . . là những con người trần thế với một Đấng thiêng liêng, cao cả. Nhưng được những lời giáo huấn của Hội Thánh, con hiểu ra rằng, Lời Chúa hôm nay giúp con nhận ra được đối tượng lớn nhất và duy nhất của cuộc đời con, chính là Đức Giêsu Kitô. Cha Mẹ, anh em, vợ con, những người thân hiện đang sống bên con, một ngày nào đó sẽ xa con, sẽ không thể gắn bó suốt cuộc đời với con. Dù những người thân thiết ấy luôn dành sự thương yêu cho con, nhưng không thể nào giúp con thỏa mãn tất cả những nhu cầu, những tâm tư,  nguyện ước từ cõi thẳm sâu của tâm hồn, đáp ứng được niềm hạnh phúc vĩnh cửu trong cuộc đời con. Đàng khác, Chúa không hề dạy con phải từ bỏ tất cả những người thân nhất để đi theo Chúa, theo nghĩa đen của đọan trích, hay theo ý nghĩ của con trước đây : Những người theo Chúa thật, đó  là các Linh Mục, tu sĩ. Chỉ  họ mới dám rời bỏ cửa nhà, cha mẹ, anh em , bạn hữu, xóm giềng để . . . đi tu, mới là môn đệ Người. Hiểu như thế làm sao có con trên cuộc đời này, nếu bố mẹ con nhất quyết theo Chúa theo ý nghĩa  ấy. Làm sao Ông Abraham  có thể có con cháu đông đúc như “sao trên trời, cát dưới biển” như lời hứa của Thiên Chúa ?
     Cha mẹ, anh em, bạn bè thân hữu, những người đang sống bên con, có cùng giúp con theo Chúa, theo Đức Kitô,  Người là Đường là sự thật và là sự sống? Theo Chúa là phải “vác thập giá mình mà theo”. Chúa cũng còn mong muốn con phải “Tìm nước Thiên Chúa và sự công chính Người” trước, bằng sự khôn ngoan, liệu sức mình trên con đường theo Chúa. Con không thể theo Chúa mà vẫn vướng víu đến những vặt vãnh bên đường : Những mong muốn làm giàu bất chính, những  ước ao trần tục, những đua chen tìm cách hơn người, vun vào,  ích kỷ. Theo Chúa mà vẫn đong đưa với đời, theo Chúa mà vẫn níu kéo bởi tình cảm gia đình, anh em , bè bạn. Theo Chúa mà đến nhà thờ dâng lễ chờ cha giảng xong mới vào, chờ con giải quyết xong việc nhà, chờ con gọi xong cuộc điên thọai. . . Không từ bỏ được những điều ấy, con không thể theo Chúa .
     Lạy Chúa,
     Quả thật như lời Chúa phán :” các con hãy chiến đấu mà vào qua cửa hẹp “, con hiểu rằng theo Chúa là không dễ dàng, nếu con cứ sống cuộc sống buông thả , dễ dãi như con đang sống. Nhưng theo Chúa, con cũng không dễ dàng vác Thánh giá Chúa ngay được, bởi còn biết bao ràng buộc đang níu chân con. Con chưa mạnh dạn dứt ra được, con chưa dứt khóat được với những mời mọc lôi cuốn của đam mê thế tục, chưa hãm dẹp mình bằng những hy sinh, hãm mình, khiêm tốn, hiền hòa. Chính vì thế con cần đến Chúa .
       Mẹ Thánh Têrêxa Can- Quýt -Ta mà ngày 4 tháng 9 năm 2016 được Hội Thánh tôn vinh lên bậc hiển Thánh là một mẫu gương về việc từ bỏ mọi sự, vác thập giá mỗi ngày mà theo Chúa.
         Xin Chúa giúp con, mỗi ngày, từng ngày, tập vác Thánh giá mình. Con sẽ có thể vấp ngã như Chúa đã từng ngã, nhưng xin Chúa giúp con biết đứng dậy, và nhờ ơn Chúa giúp, con sẽ vác tiếp như Chúa trên đường khổ giá. Rồi một lúc nào đó, con sẽ nhận ra “Ách của Thầy thì êm ái, gánh của Thầy thì nhẹ nhàng”, con sẽ nếm được “Chúa ngọt ngào dường bao”.  AMEN.
 Fx Đỗ Công Minh.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây