<!DOCTYPE html>
    <html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
    <head>
<title>Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13</title>
<meta name="description" content="Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13 - Savefile - Tin Tức -...">
<meta name="author" content="Linh mục Mễn">
<meta name="copyright" content="Linh mục Mễn [ngchinhan@gmail.com]">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.5">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - http&#x3A;&#x002F;&#x002F;linhmucmen.com&#x002F;news&#x002F;savefile&#x002F;kho-sach-quy&#x002F;tinh-mau-tu-trong-dip-le-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-13-2938.html">
<meta property="og:site_name" content="Linh mục Mễn">
<meta property="og:url" content="http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/tinh-mau-tu-trong-dip-le-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-13-2938.html">
<link rel="shortcut icon" href="http://linhmucmen.com/favicon.ico">
<link rel="canonical" href="http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/tinh-mau-tu-trong-dip-le-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-13-2938.html">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/kinh-thanh-tan-uoc-cuu-uoc/" title="Tin Tức - Kinh Thánh TÂN ƯỚC &amp; CỰU ƯỚC" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/thuong-nien-a/" title="Tin Tức - THƯỜNG NIÊN A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/thuong-nien-b/" title="Tin Tức - THƯỜNG NIÊN B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/thuong-nien-c/" title="Tin Tức - THƯỜNG NIÊN C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-vong-a/" title="Tin Tức - MÙA VỌNG A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-vong-b/" title="Tin Tức - MÙA VỌNG B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-vong-c/" title="Tin Tức - MÙA VỌNG C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-giang-sinh-abc/" title="Tin Tức - MÙA GIÁNG SINH ABC" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-chay-a/" title="Tin Tức - MÙA CHAY A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-chay-b/" title="Tin Tức - MÙA CHAY B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/mua-chay-c/" title="Tin Tức - MÙA CHAY C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/phuc-sinh-a/" title="Tin Tức - PHỤC SINH A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/phuc-sinh-b/" title="Tin Tức - PHỤC SINH B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/phuc-sinh-c/" title="Tin Tức - PHỤC SINH C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mua-tn/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - Mùa TN" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mv/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - MV" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mua-gs/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - Mùa GS" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mc/" title="Tin Tức - Lời Chúa hằng ngày - MC" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mua-phuc-sinh/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - Mùa PS" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/le-thanh-theo-ngay/" title="Tin Tức - Lễ Thánh theo ngày" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/cac-ngay-le-trong/" title="Tin Tức - CÁC NGÀY LỄ TRỌNG" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/thanh-ca-man-hinh-ca-doan/" title="Tin Tức - THÁNH CA màn hình Ca Đoàn" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/nhung-dieu-can-biet/" title="Tin Tức - NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chuyen-minh-hoa-tin-mung/" title="Tin Tức - Chuyện minh họa Tin Mừng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chuyen-doi-chuyen-dao/" title="Tin Tức - Chuyện Đời &amp; Chuyện Đạo" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chuyen-ke-gia-dinh/" title="Tin Tức - Chuyện kể cho các gia đình" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chuyen-le-song/" title="Tin Tức - Chuyện Lẽ Sống" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chuyen-vui-giai-tri/" title="Tin Tức - Chuyện Vui Giải Trí" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chuyen-phiem-ga-sieu/" title="Tin Tức - Chuyện Phiếm Gã Siêu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/giang-le-hon-phoi/" title="Tin Tức - Giảng lễ HÔN PHỐI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/giang-le-an-tang/" title="Tin Tức - Giảng Lễ AN TÁNG" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/nguyen-nguoi-qua-doi-53/" title="Tin Tức - NGUYỆN NGƯỜI QUA ĐỜI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/hoc-lam-nguoi/" title="Tin Tức - Học Làm Người" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/hoc-giao-ly/" title="Tin Tức - Học Giáo Lý" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/toi-di-tim-thien-chua/" title="Tin Tức - TÔI ĐI TÌM THIÊN CHÚA" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/tin-mung-mattheu/" title="Tin Tức - Tin Mừng Matthêu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/kho-sach-quy/" title="Tin Tức - Kho sách quý" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chau-thanh-the/" title="Tin Tức - CHẦU THÁNH THỂ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/dang-thanh-gia/" title="Tin Tức - ĐÀNG THÁNH GIÁ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/cha-phanxico-truong-buu-diep/" title="Tin Tức - Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/duc-hong-y-fx-nguyen-van-thuan/" title="Tin Tức - Đức Hồng Y FX. Nguyễn Văn Thuận" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/giam-muc-micae-nguyen-khac-ngu/" title="Tin Tức - Giám mục Micae Nguyễn Khắc Ngữ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/giam-muc-gb-bui-tuan/" title="Tin Tức - Giám Mục GB. Bùi-Tuần" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/tgm-giuse-ngo-quang-kiet/" title="Tin Tức - Tgm Giuse Ngô Quang Kiệt" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/lm-gioakim-mai-xuan-triet/" title="Tin Tức - Lm. Gioakim Mai Xuân Triết" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/lm-giuse-than-van-tuong/" title="Tin Tức - Lm. Giuse Thân Văn Tường" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/cha-pio-ngo-phuc-hau/" title="Tin Tức - Lm. Piô Ngô Phúc Hậu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/lm-nguyen-tam-thuong-sj/" title="Tin Tức - Lm. Nguyễn Tầm Thường SJ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/lm-micae-pham-quang-hong/" title="Tin Tức - Lm. Micae Phạm Quang Hồng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/vui-mua-giang-sinh/" title="Tin Tức - VUI MÙA GIÁNG SINH" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/dien-nguyen-van-nghe-giang-sinh/" title="Tin Tức - DIỄN NGUYỆN &amp; VĂN NGHỆ Giáng Sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/vui-tet/" title="Tin Tức - VUI TẾT" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/do-vui-giai-tri/" title="Tin Tức - ĐỐ VUI &amp; GIẢI TRI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/tai-lieu/" title="Tin Tức - Tài liệu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/chut-thu-gian-luc-met-moi/" title="Tin Tức - Chút Thư Giãn Lúc Mệt Mỏi" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/xin-cau-nguyen/" title="Tin Tức - XIN CẦU NGUYỆN" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/gx-nang-gu-long-xuyen/" title="Tin Tức - Gx. Năng Gù - Long-Xuyên" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/giai-dap-thac-mac-cong-giao/" title="Tin Tức - Giải đáp thắc mắc Công Giáo" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://linhmucmen.com/news/rss/nha-huu-duong-cac-linh-muc-can-xay/" title="Tin Tức - Nhà Hưu Dưỡng các Linh Mục Cân Xây" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="style" href="http://linhmucmen.com/assets/css/font-awesome.min.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/bootstrap.non-responsive.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/style.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/style.non-responsive.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/news.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/custom.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/assets/js/jquery/jquery.min.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/assets/js/language/vi.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/assets/js/DOMPurify/purify3.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/assets/js/global.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/assets/js/site.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/themes/default/js/news.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/themes/default/js/main.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/themes/default/js/custom.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://linhmucmen.com/themes/default/js/bootstrap.min.js" type="text/javascript">
<link rel="stylesheet" href="http://linhmucmen.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="stylesheet" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="stylesheet" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/style.css">
<link rel="stylesheet" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/news.css">
<link rel="stylesheet" href="http://linhmucmen.com/themes/default/css/custom.css">
<style type="text/css">
	body{background: #fff;}
</style>
    </head>
    <body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Linh mục Mễn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Linh mục Mễn" href="http://linhmucmen.com/">http://linhmucmen.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ bảy - 09/12/2023 10:25</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
		</div>
				<div class="imghome">
			<img alt="Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13" src="http://linhmucmen.com/uploads/news/2023_12/sach-dd-13.jpg" width="460" class="img-thumbnail" />
						<p>
				<em>Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13</em>
			</p>
		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
			<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red">Lm. Phêrô NguyễnVăn Mễn<br />
(sưu tầm)<br />
<br />
<strong><span style="font-size:26px;"><span lang="ES" style="background:white">Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh</span></span></strong></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16.0pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nguồn:<br />
<span style="background:white"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/</a></span><br />
<br />
---------------------------------<br />
<br />
*** Đọc các bài của Lm. Mễn:<br />
1. Vào Facebook.com; tìm: Nguyễn Mễn;<br />
hoặc https://www.facebook.com/ nguyen.men.71;<br />
2. Vào Internet: Youtube, Google, Cốc Cốc, Safari, hoặc Yahoo.com;<br />
tìm: Cha Mễn, Cha Mễn kể chuyện, hoặc linh mục Mễn<br />
3.&nbsp;<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com</a></span></span><br />
4. Email: mennguyen296@gmail.com<br />
5. ĐT: 0913 784 998 có zalo; 0394 469 165<br />
<br />
**** &quot;Bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người” (Galata 6,10)<br />
<br />
**** Lạy&nbsp; Chúa, xin hãy hoàn thành nơi con những ý định của Chúa. Và xin ban cho con ơn: Không làm trở ngại ý định của Chúa do hành vi của con. Lạy Chúa, con muốn điều Chúa muốn, chỉ vì Chúa muốn, như Chúa đã muốn và tới mức độ Chúa muốn. Amen.<br />
<br />
----------------------------<br />
<br />
Mục Lục:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748923" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 1:&nbsp;Sự vụn về của cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">2</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748924" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 2:&nbsp;Con ma đi xưng tội <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">6</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748925" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 3:&nbsp;Đừng quyết định bất cứ cái gì, đang khi nóng giận<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">7</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748926" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 4:&nbsp;Một trò đùa mà Thiên Chúa là đạo diễn<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">8</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748927" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 5:&nbsp;Chuyện chiếc ổ khóa và chìa khóa<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">11</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748928" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 6:&nbsp;Lời hứa của hoàng đế với ông lão ăn xin<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">12</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748929" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 7:&nbsp;Vào Thiên Đàng qua lối cửa sổ<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">14</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748930" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 8:&nbsp;Nỗi ân hận muộn màng<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">15</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748931" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 9:&nbsp;Một Số Kỹ Năng Giúp Sống Hạnh Phúc<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">19</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748932" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 10:&nbsp;Hai mươi điều giúp thành công và hạnh phúc<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">20</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748933" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 11:&nbsp;Mười câu nói hay của người Do Thái <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">22</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748934" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 12:&nbsp;Chuyện con Ếch và con Ốc<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">23</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748935" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 13:&nbsp;Dốt nát mới tin vào đạo<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">24</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748936" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 14:&nbsp;Khoa Học dẫn tới Thiên Chúa<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">27</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748937" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 15:&nbsp;Khổ trước, sướng sau<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">33</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748938" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 16:&nbsp;Niềm Vui Giáng Sinh đến từ một em bé<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">33</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748939" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 17:&nbsp;<span style="background:white">Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh</span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">38</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748940" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 18:&nbsp;Đôi giày tặng mẹ dịp Lễ Giáng Sinh<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">40</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><span class="MsoHyperlink" style="color:blue"><span style="text-decoration:underline"><a href="http://linhmucmen.com/#_Toc152748941" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 19:&nbsp;Chuyện “Cô bé bán diêm” đêm Giáng Sinh<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">43</span></span></span></a></span></span></span></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc149750134"></a><a name="_Toc152748923"></a><a name="_Toc151146746"></a><a name="_Toc140682823"></a><a name="_Toc143759856"></a><a name="_Toc143758167"></a><a name="_Toc147481932"></a>Bài 1:&nbsp;Sự vụn về của cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn </span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13 - Bài 267</span></span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tại một quán ăn ở San Jose, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rơi xuống chiếc cặp của tôi đặt trên ghế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Theo bản năng, tôi muốn nhảy dựng lên, nộ khí xung thiên.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, thì đứa con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng, tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “Chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô hầu bàn vô cùng ngạc nhiên, luống cuống, kiểm tra chiếc cặp của tôi, và nói với giọng lúng túng: “Tôi… để tôi đi lấy khăn lau … ”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Không thể ngờ rằng, con gái tôi bỗng nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Không sao, mang về nhà rửa là sạch thôi. Chị đi làm việc của chị đi, thật mà, không sao đâu.”</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khẩu khí của con gái tôi thật là nhẹ nhàng, cho dù người làm sai là cô hầu bàn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi trừng mắt nhìn con gái, cảm thấy bản thân mình như một quả khí cầu, bơm đầy khí trong đó, muốn phát nổ tung, nhưng không nổ được, thật là khốn khổ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tối hôm đó, sau khi quay trở về khách sạn, lúc hai mẹ con nằm lên giường, nó mới dốc bầu tâm sự…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con gái tôi phải đi học ở London 3 năm và để huấn luyện tính tự lập cho nó, chồng tôi quyết định không cho nó về nhà vào kỳ nghỉ. Anh ấy muốn nó tự lập, có kế hoạch để đi du lịch, đồng thời cũng muốn nó thử trải nghiệm tự đi làm ở Anh Quốc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con gái tôi hoạt bát, nhanh nhẹn. Nhưng khi còn ở nhà, mười đầu ngón tay cũng không phải chạm vào nước. Những công việc từ nhỏ tới lớn, cũng không đến lượt nó làm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vậy mà, khi rơi vào cuộc sống lạ lẫm tại Anh Quốc, nó lại phải đi làm bồi bàn, để thể nghiệm cuộc sống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày đầu tiên đi làm, nó đã gặp phải rắc rối:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i><u>1. Con gái tôi bị điều đến rửa cốc rượu trong nhà bếp</u></i>. Ở đó, có những chiếc cốc thủy tinh cao chân, trong suốt, mỏng như cánh ve, chỉ cần dùng một chút lực nhỏ là có thể khiến chiếc cốc bị vỡ, biến thành một đống vụn thủy tinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con gái tôi thận trọng, dè dặt, như bước đi trên băng, không dễ dàng gì mà rửa sạch hết một đống lớn cốc rượu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa mới thả lỏng không chú ý, nó nghiêng người một chút, va vào một chiếc cốc, chiếc cốc liền rơi xuống đất, “xoảng, xoảng” liên tục những âm thanh vang lên. Chiếc cốc hoàn toàn biến thành đống thủy tinh vụn, lấp lánh trên mặt đất.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Mẹ ơi, vào thời khắc đó, con có cảm giác bị rơi xuống địa ngục”, giọng nói của con gái tôi vẫn còn đọng lại sự hồi hộp lo lắng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Thế nhưng, mẹ có biết người quản lý ca trực đó phản ứng thế nào không ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô ấy không hề vội vàng, mà bình tĩnh đi tới, kéo con lên và nói: “Em gái, em không sao chứ ?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau đó, cô ấy quay đầu lại nói với những người khác: “Các bạn mau đến giúp cô gái này dọn dẹp sạch đống thủy tinh nhé !”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đối với con, ngay đến cả nửa câu trách móc cũng không có !”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i><u>2. Lại một lần nữa, khi con rót rượu,</u></i> không cẩn thận, làm đổ rượu vang nho lên chiếc váy trắng của khách, khiến cho chiếc váy trở nên loang lổ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cứ tưởng vị khách đó sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ cô ấy lại an ủi con:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Không sao đâu, rượu ấy mà, không khó giặt ”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa nói, vừa đứng lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai con, rồi từ từ đi vào phòng vệ sinh, không nói toang lên, cũng không làm ầm ĩ, khiến con tròn xoe đôi mắt, như con chim yến nhỏ, vì quá đỗi ngạc nhiên.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Giọng nói của con gái tôi, mang đầy tình cảm: “Mẹ à, bởi vì người khác có thể tha thứ lỗi lầm của con trước đây, nên mẹ hãy coi những người phạm sai lầm kia, như con gái của mẹ, mà tha thứ cho họ nhé !”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lúc này, không khí trở nên tĩnh lặng như màn đêm. Tròng mắt của tôi ướt đẫm lệ…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình, như tác giả nổi tiếng Matthews đã từng viết:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Bạn tha thứ cho mọi người, vì chính lợi ích thân thiết của bạn. Nó sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn.”</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Lạy Chúa Giê-su nhân hiền,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngài là sự thiện hảo của mọi điều thiện hảo trong vũ trụ bao la này, là ánh sáng tinh tuyền nhất phát sinh mọi ánh sáng khác, là Đấng không hề biết đến chút bợn nhơ dơ uế nào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Còn chúng con, chúng con là những con người tội lỗi. Dù là thụ tạo của Chúa, được Chúa dựng nên theo hình ảnh của Ngài, nhưng chúng con chưa bao giờ sống xứng đáng với phẩm giá làm con Chúa. Những giới hạn của thân phận con người, cộng với những lôi kéo của thế lực sự xấu đã khiến chúng con đã hết lần này đến lần khác lỗi nghĩa cùng Chúa. Bao nhiêu năm qua, chúng con thụ hưởng ơn thánh Chúa, nhưng dường như chúng con chưa để ơn Chúa hoạt động trong chúng con. Lời mời gọi nên thánh mà Chúa dành cho chúng con, chúng con chỉ xem như chuyện bông đùa. Chúng con thích hơn việc sa đà vào những dối gian, những ý tưởng xấu. Nhìn người khác sập vào cái bẫy con khổ nhọc giăng ra, con thấy vui và thỏa mãn. Chúng con đến nhà thờ, đọc kinh, dự lễ với một thái độ bâng quơ, lạnh nhạt hay thậm chí còn coi đó là một sự mệt mỏi, một nghĩa vụ cực chẳng đã mà con phải thực thi. Bao nhiêu ơn ích con lãnh nhận từ các bí tích, chúng con đã để trôi tuột đi mà chẳng có gì nuối tiếc. Chúng con sống trong vũng tội mà chẳng có gì phải lắng lo. Dần dần, chúng con đánh mất đi cảm thức về tội. Tội trở thành người bạn đồng hành của chúng con, lèo lái chúng con, bóp mép nhân phẩm của chúng con, nhưng chúng con chẳng mảy may để ý. Chúng con cứ thích sống như vậy, để mặc cho cuộc sống ngày càng bị thối rữa mà chẳng hay chẳng biết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạy Chúa, cứ mỗi lần chúng con chiêm ngắm thái độ Chúa dành cho chúng con trong Kinh Thánh, chúng con được an ủi biết bao. Người phụ nữ bị phác giác ngoại tình, đáng lẽ phải bị ném đá đến chết. Vậy mà Chúa chẳng hùa theo đám đông. Chúa mở cho chị ta một con đường mới và mời gọi chị ta hãy làm lại cuộc đời. Ông Giakeu bị mọi người xa lánh, nhưng Ngài đã chủ động xin được ở lại nhà ông. Ngài lại còn tuyên bố rằng ơn cứu độ đã xuống trên nhà ông như một phần thưởng cho sự quảng đại mà ông dành cho Ngài và cho người khác. Người ta sợ hãi và ghét bỏ những hạng đĩ điếm. Còn Chúa thì để cho một người thuộc hạng người ấy lấy nước mắt rửa chân mình và lấy tóc mà lau. Những bữa cơm thân mật và đầy ắp tình huynh đệ giữa Chúa và những người tội lỗi mới thật ấm áp làm sao. Người trộm ăn năn trên cây thập giá, cả một đời lầm lỗi, chỉ cần một phút thống hối thật lòng, cũng đủ để Chúa hứa ban cho Nước Trời quý giá.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vâng, từ trời cao thăm thẳm, Chúa đã vì những tội nhân chúng con mà hạ giá quang lâm, sống một kiếp người như chúng con. Chúa cũng đã từng bị cám dỗ, hẳn là Chúa cũng hiểu được sức hấp dẫn của chúng ra sao. Trái cấm vẫn đầy sức quyến rũ đối với chúng con, khiến chúng con không đủ can đảm để lướt thắng. Sự tò mò, sự bất tín và nỗi nghi ngờ của chúng con đã thúc đẩy chúng con đến chỗ bội phản lại tình thương hải hà mà Ngài vẫn tuôn để trên chúng con từng ngày. Chúng con biết là mình cần phải đến với Chúa liên lỉ, để có thể được trợ giúp nhưng chúng con không có đủ sức để vượt lên những lười biếng và uể oải của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạy Chúa, hẳn là Chúa cũng biết con người chúng con yếu đuối ra sao, mỏng dòn thế nào. Hứa với Chúa đấy, rồi lại quên. Quyết tâm đấy, rồi lại buông trôi. Mạnh mẽ đấy, nhưng khi sóng gió đến là ngã gục, té nhào. Nhưng Chúa ơi, nếu như Ngài phán xét chúng con bằng sự công thẳng của Ngài, liệu có ai trong chúng con có thể xứng đáng hiện diện trước mặt Chúa. Chúa đã không ngại từ bỏ mọi vinh quang để đến với chúng con, sống với chúng con, đỡ nâng và an ủi chúng con. Chúng con tin là Chúa cũng sẽ đối xử với chúng con như Ngài đã đối xử với các tội nhân xưa kia.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Xin Ngài tiếp tục đón nhận chúng con, ban ơn cho chúng con, giúp chúng con vững mạnh hơn nữa trong đời sống của mình. Xin hãy đón nhận những giọt nước mắt thống hối ăn năn của chúng con. Xin hãy vào nhà chúng con để mang đến cho chúng con ơn cứu độ. Xin dùng bữa với chúng con, trao ban cho chúng con niềm vui. Xin hãy mở ra cho chúng con một con đường mới, một cơ hội mới, để chúng con có thể làm lại cuộc đời mình trong ân nghĩa Chúa. Xin hãy biến đổi con tim chai đá của chúng con thành con tim biết yêu thương, biết cảm thông, biết chia sẻ. Chúng con biết rằng chỉ nhờ Chúa, chúng con mới có đủ sức để lướt qua bao sóng gió của kiếp người. Chỉ nơi Chúa chúng con mới có thể tìm thấy được bình an và nguồn vui đích thực của chúng con mà thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạy Chúa, xin nhận lời chúng con. Amen”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pr. Lê Hoàng Nam, SJ<br />
(Lời Nguyện Cầu Xin Tha Thứ)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">--------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748924">Bài 2:&nbsp;Con ma đi xưng tội</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span lang="IT" style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 268</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một buổi tối nọ ra đóng cửa nhà thờ, cha xứ thấy bóng người bước vào tòa giải tội. Cha nghĩ có người muốn xưng tội gấp nên vào tòa giải tội.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa bước vào cha nghe tiếng khóc run rẩy, nỉ non. Cha vội khuyên:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Con à, đừng khóc nữa. Khi con đi xưng tội thì Chúa tha thứ hết mọi tội lỗi con rồi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con ma sụt sùi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thưa cha, con mới phạm tội ngày hôm qua chưa kịp xưng tội.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cha xứ tỏ lòng nhân từ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Hôm nay con tới xưng tội thì đâu đã muộn chứ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con ma:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thưa cha, không còn kịp nữa vì con mới chết sáng hôm nay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa nghe vậy, cha xứ nổi da gà tung cửa bỏ chạy quên cả đóng cửa nhà thờ !!!...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">www.thanhlinh.net</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748925">Bài 3:&nbsp;Đừng quyết định bất cứ cái gì, đang khi nóng giận</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 269</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một hôm, một vị Samurai đến thu nợ của người đánh cá.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên: Không nên đánh nhau, khi đang tức giận.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Samurai trở về nhà khi đã khá muộn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nhẹ nhàng đi vào nhà, vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo Samurai đang ngủ trên giường.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động, khi đang giận dữ.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy. Hoá ra, đó chính là mẹ ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà, nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng, để dọa chúng.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị Samurai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị Samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lời bàn:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tất cả các quyết định lúc nóng giận đều có thể gây ra hậu quả khôn lường. Vì vậy dù là chuyện gì, hãy để tâm can bình tĩnh lại, rồi có thể ngồi xuống thương thảo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Kẻ không làm chủ được cơn tức của mình, tức là không kiểm soát được chính bản thân mình, thì kẻ đó sẽ không bao giờ quản lý được người khác và làm chủ đời mình!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nguồn: #doanhnhankhoinghiep</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">------------------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748926">Bài 4:&nbsp;Một trò đùa mà Thiên Chúa là đạo diễn</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 270</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược khoa, đang đứng đợi chuyến xe lửa dưới subway của thành phố New York để trở về nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà trước 7 giờ tối, để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ, theo truyền thống của gia đình họ</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để “nói chuyện” với nhau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy hiểu được thuật ngữ ra dấu bằng tay, vì trong những năm đầu đại học, cô đã tình nguyện làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật, nên cô đã học được cách ra dấu tay, để trò truyện với những người câm điếc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vốn tính ham học hỏi, Wendy đã khá thông thạo thuật ngữ này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm subway, Wendy đã &quot;nghe lóm&quot; được câu chuyện của hai người.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì &quot;trả lời&quot; là anh không biết nơi chốn đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực nầy, nên cô mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay để &quot;nói&quot; trong câu chuyện của họ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi xe lửa đến trạm, thì Wendy và hai người bạn mới quen đã kịp thời trao đổi emails cho nhau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những ngày sau đó, ba người tiếp tục trò chuyện, dùng phương tiện nhắn tin của mobile phone, rồi dần dà họ trở thành bạn thần giao cách cảm với nhau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chàng trai kia tên là Jack và cô gái tên là Debbie.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Jack cho biết anh đang làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu và ở cách nhà Wendy không xa lắm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ những tin nhắn, emails thăm hỏi xã giao lúc đầu, cả hai trở thành bạn thân lúc nào không hay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đôi khi Jack đến trường đón và mời cô đi ăn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cả hai thích khung cảnh êm đềm trong Central Park, nên thường yên lặng đi bên nhau trong những giờ phút nghĩ ngơi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy phải RA DẤU để trò chuyện, nhưng Wendy không cảm thấy bất tiện, mà cô lại có dịp trau dồi &quot;thủ thuật&quot;, để nghệ thuật ra dấu của cô càng lúc càng tinh xảo hơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đến mùa thu năm đó, thì hai người đã thân thiết như một cặp tình nhân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy đã quên hẳn Jack là một người khuyết tật, cho nên lần đầu tiên khi Jack ra dấu &quot;I Love You&quot; thì Wendy đã nhẹ nhàng ngả đầu vào vai anh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau những giờ học, thỉnh thoảng Wendy cũng vào chatroom đấu láo với bạn bè, mỗi khi Wendy đặt câu hỏi: &quot;Bạn có thể fall in love với một người câm điếc hay không?&quot; thì hình như không có bạn bè nào của cô có được câu trả lời dứt khoát.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Điều này đã khiến cho Wendy BỊ DÀY VÒ không ít.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào dịp lễ Thanksgiving năm đó, Jack tặng cho Wendy một bó hoa hồng kèm theo câu ra dấu:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>-&quot;Wendy có chịu làm girl friend của mình không?&quot; </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy vừa vui mừng, vừa kinh ngạc, nhưng sau đó là những sự mâu thuẫn khổ sở trong nội tâm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy biết rõ là cô sẽ gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người thân:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Quả nhiên cha mẹ cô khi biết rõ sự việc đã dùng đủ mọi phương thức để mong lôi kéo đứa con gái LẦM ĐƯỜNG LẠC LỐ trở về.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thôi thì hầu hết các chú bác, cô dì, lại đến các anh chị em, bạn học, được cha mẹ vận động tới, để làm thuyết khách.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đứng trước áp lực này, Wendy chỉ có thể phân trần với gia đình, về nhân cách cao cả của Jack.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô còn cho mọi người biết, là thái độ lạc quan, đầu óc thực tế, tích cực của anh đã khiến cô cảm thấy gần gũi hơn những bạn trai, mà cô đã từng quen biết trước đây.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Gia đình sau khi nghe cô giải bày đã không còn quá khắt khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước, rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12, sau khi mọi người đã hưởng trọn một “<i><u>đêm Giáng Sinh yên bình</u></i>”, cho tâm tư được lắng đọng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack, thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ, để nhờ sự gia ơn và chúc lành của Thiên chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của Wendy đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Wendy yên tâm, bảo đảm với em là cha mẹ em sẽ hài lòng. Anh sẽ cho họ biết, là anh sẽ thương yêu em, chăm sóc em suốt đời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đó là lần đầu tiên trong đời cô sinh viên trường thuốc rơi rớt những GIỌT LỆ CẢM ĐỘNG.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa vào đến nhà, Wendy nắm tay Jack đi đến trước mặt cha mẹ, cô nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thưa ba má, đây là Jack, bạn trai mà còn thường nhắc đến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu nói của cô vừa thốt ra, thì tất cả những hộp kẹo bánh, hoa tươi trên tay Jack tức thời LỘP ĐỘP RƠI XUỐNG ĐẤT. Anh nhào tới ôm lấy cô vào vòng tay khỏe mạnh của anh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một điều, mà Wendy không thể ngờ được, là cô bổng nghe một giọng nói thảng thốt phát ra từ cửa miệng của Jack:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Trời đất, em biết nói à?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đó cũng chính là câu, mà Wendy muốn hỏi Jack.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mọi người ngoại cuộc, đều ngẩn ngơ ngạc nhiên, trong khi hai người trong cuộc thì:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">-ôm nhau cười</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">-nói</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">-la, hét</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">-nhảy nhót như điên dại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thì ra&nbsp;: Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm, thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến, mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt, vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thượng Đế của chúng ta đang ngự ở trên cao, hình như ngài cũng ĐANG CHE MIỆNG CƯỜI cho trò đùa, mà NGÀI ĐÃ ĐẠO DIỄN suốt một năm qua.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">-------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748927">Bài 5:&nbsp;Chuyện chiếc ổ khóa và chìa khóa</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span lang="FR" style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 271</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mối tương quan giữa con người với nhau là mối quan hệ tình nghĩa sâu sắc, tin tưởng vào nhau, thì cuộc sống của chúng ta mới có sự tốt đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một đêm nọ, ổ khóa đánh thức chìa khóa dậy rồi trách: &quot;Ngày nào tôi cũng vất vả giữ nhà cho chủ nhân, thế mà chủ nhân lại thích anh, lúc nào cũng mang theo anh bên mình, thật ghen tị với anh !&quot;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Còn chìa khóa cũng không phục nói: &quot;Ngày nào anh cũng ở nhà, chơi bời thoải mái, thật là nhàn hạ, chứ không như tôi cứ lặn lội gió mưa cực khổ chẳng ai biết !&quot;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có một lần, chìa khóa cũng muốn được hưởng thụ cảm giác nhàn rỗi của ổ khóa, nên đã tự giấu mình đi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi chủ nhân về không tìm thấy chìa khóa nên tức giận đập ổ khóa rồi vứt nó vào thùng rác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi vào phòng, chủ nhân lại tìm thấy chìa, và giận dỗi rằng: &quot;Ổ khóa vứt đi rồi, thì giờ giữ nhà ngươi lại thì có ích gì nữa!&quot;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nói xong, chủ nhân liền ném chìa khóa vào thùng rác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong thùng rác, ổ khóa và chìa khóa lại gặp nhau, song cả 2 cùng than trách:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>&quot;Chúng ta đều rơi vào hoàn cảnh như thế này, là vì chúng ta đều không nhận ra được giá trị của nhau, mà luôn ghen tị, &quot;đứng núi này trông núi kia&quot;, tính toán chi li, đố kỵ, nghi ngờ và không tin tưởng vào nhau.&quot;</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cũng vậy, mối tương quan giữa con người với nhau, là mối quan hệ tình nghĩa sâu sắc, chỉ có hoà giải với nhau, tin tưởng vào nhau, ủng hộ vào nhau, quý trọng lẫn nhau, thì cuộc sống của chúng ta mới có sự tốt đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">(st trên internet)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748928">Bài 6:&nbsp;Lời hứa của hoàng đế với ông lão ăn xin</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 272</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày xưa, có một nhà vua quyết định vi hành ra ngoài, để xem xét cuộc sống của người dân, trong một ngày đông giá lạnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lúc quay trở về, trước khi tới cổng cung điện, thì nhà vua bỗng nhìn thấy một ông lão ăn mày ngồi co ro, trong một góc tối, mà trên người chỉ là một bộ quần áo mỏng manh và rách rưới, dường như chẳng đủ giữ ấm cho ông ta.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhà vua kinh ngạc, khi thấy với trang phục sơ sài như vậy, mà ông lão ăn mày vẫn có thể sống sót, giữa tiết trời đông giá như thế này. Vì thế, nhà vua,mới hỏi ông lão ăn mày:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Ông không cảm thấy lạnh sao?&quot;.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người ăn mày đáp lại:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Thưa bệ hạ, tất nhiên là tôi có cảm thấy lạnh chứ. Thế nhưng, là một kẻ ăn mày nghèo khổ, tôi có thể làm gì được chứ? Tôi cũng muốn có được những bộ quần áo ấm áp, để không phải chịu cái lạnh cắt da cắt thịt. Nhưng đó chỉ là mơ ước mà thôi. Nhiều năm đói khổ đã giúp tôi rèn luyện một ý chí kiên cường, giúp tôi quen với cái lạnh, không còn cảm thấy nó đáng sợ nữa và có thể chung sống với nó hàng ngày&quot;.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nghe được những lời nói này, nhà vua bỗng dưng thấy rất cảm động và thương xót ông ta, bèn bảo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Đừng lo, chốc nữa, ta sẽ sai người hầu mang quần áo ấm đến cho ngươi, ngươi sẽ không còn phải chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt này nữa&quot;.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông lão ăn mày cảm thấy vô cùng vui mừng, miệng không ngớt lời cảm ơn sự hào phóng và tử tế của nhà vua.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, sau khi vào trong cung điện, vì bận xử lý công việc, nhà vua đã quên mất lời hứa của mình với ông lão ăn mày. Rồi nhà vua, vì mệt quá, nên đã ngủ thiếp đi. Đến sáng mới giật mình chợt nhớ ra câu chuyện, vua liền vội vàng sai phái lính canh đem áo ấm ra bên ngoài cung điện cho ông ta. Thế nhưng, khi lính canh đem áo ấm ra cho ông lão ăn mày, thì họ phát hiện ra cái thi thể, từ lâu đã không còn chút hơi ấm nào. Có lẽ đêm qua, ông lão đã chết vì bị lạnh cóng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Điều khiến họ bất ngờ nhất, lại là một lá thư của ông lão để bên cạnh, với nội dung như sau:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>&quot;Bệ hạ muôn năm. Bao lâu nay, chỉ với bộ quần áo mỏng manh này, tôi vẫn có thể sống sót, nhưng chính lời hứa của bệ hạ vào tối qua, đã khiến tôi không thể vượt qua cái lạnh này&quot;.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Lời bàn:</u></i></b><br />
Phải chăng sự trông đợi của ta vào một ai đó, nếu không được đáp ứng, sẽ dễ dàng trở thành điểm yếu của chính ta.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vậy nên, dù gặp phải những khó khăn thử thách đến thế nào đi nữa, thì cũng không nên ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác, vì rất có thể, bạn sẽ chỉ nhận về những thất vọng thê thảm mà thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748929">Bài 7:&nbsp;Vào Thiên Đàng qua lối cửa sổ</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 273</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày nay, hơn bao giờ hết, nhân loại đang cẩn đến Chúa Kitô, <b>“Đấng là Đường, là Sự thật và là Sự sống”</b> đích thực của mỗi người.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chính Mẹ Maria đã trao ban Chúa Kitô cho chúng ta, cho nhân loại, hơn bất cứ một nhân vật nổi bật nào khác. Do đó, mà Mẹ Maria là vị ân nhân vĩ đại nhất của nhân loại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mẹ Maria là Mẹ Chúa Kitô, Đấng Cứu Độ trần gian, và khi trở thành Mẹ Chúa, Mẹ cũng đã trở nên Đấng trung gian cứu rỗi cho toàn thể nhân loại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">******</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi suy niệm về vai trò cao cả này của Mẹ Maria đối với nhân loại, Cha thánh Piô (Pietrelcina), được in năm dấu thánh, đã có lẩn tưởng tượng ra một câu truyện sau đây:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày nọ, thánh Phêrô đến trình diện với Chúa Giêsu và không nói một lời, ngài cầm toàn bộ xâu chìa khóa Thiên Đàng, đặt trên bàn, trước mặt Chúa Giêsu, mà gương mặt không vui.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúa Giêsu ngạc nhiên hỏi: “Ở kìa! Cha đã trao cho con toàn bộ chia khóa Nước Trời. Mọi sự đều đã diễn ra&nbsp; thật tốt đẹp. Nhưng sao hôm nay trông con có gì tức tối bực bội đến như vậy?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thánh Phêrô đáp: “Chúa cứ nghĩ xem: Mỗi ngày, khi duyệt lại những gương mặt mà con đã cho vào Thiên Đàng, thì con lại thấy có những tên đầu trộm, đuôi cướp, mà con không biết làm thế nào, mà chúng có thể lẻn vào đây được”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúa Giêsu liền ôn tổn khuyên nhủ người giữ cửa Thiên Đàng: “Vậy thì con hãy coi lại, nếu có ai không xúng đáng, thì đừng cho vào Thiên Đàng”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thánh Phêrô lại lên giọng: “Nhưng làm cách nào bây giờ?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúa Giêsu thắc mắc: “Nếu con đóng chặt hết mọi cánh cửa, thì làm sao người ta có thể chui vào được?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị thủ lãnh Tông đổ giải thích: “Mỗi buổi tối, trước khi đi ngủ, con đã đi một vòng, và đã rà soát lại rất kỹ. Mà chìa khóa, thì con luôn giữ chặt trong người.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thế nhưng, hôm nay con mới khám phá ra, là chính Mẹ Ngài đã lén đi mở các cửa sổ và cho bọn đầu trâu mặt ngựa đó vào”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mẹ Maria không những là Đấng trung gian, vì Mẹ đã trao ban Chúa Giêsu cho chúng ta, mà Mẹ còn tìm mọi cách thế, để dẫn dắt chúng ta đến với Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và nhất là sau cuộc đời này, Mẹ sẽ còn tiếp tục giúp chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu trên Thiên Quốc nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748930">Bài 8:&nbsp;Nỗi ân hận muộn màng</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 274</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai tôi là con trai duy nhất, mà 30 tuổi vẫn ᵭộc thân, nên ba má tôi sốt ruột lắm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưa có gì”, thì thế nào cũng xảy ra nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đàn ông con trai mà bị mang tiếng kỹ tính thì coi như… hết cứu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chị em tôi lần lượt “bấm còi” vượt mặt, anh Hai vẫn giậm chân tại chỗ, mặc kệ má tôi bồng bế cháu ngoại, nói gần nói xa, rồi hỏi thẳng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Tới chừng nào con mới chịu cho má bế cháu nội?”. Anh Hai cười hì hì, rối trốn sự thúc giục của má, bằng cách ҳách cưa và búa lên chùa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ba má tôi là Phật Ϯử. Từ khi còn nhỏ, anh chị em tôi đã được ba má dắt tới chùa lễ Phật và tậρ làm công quả, như quét sân, kết hoa vải, dọn dẹρ trong những ngày lễ lớn…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhà chùa đang chuẩn bị mở lớρ học cho các em nhỏ lang thang. Bàn ghế thu gom từ các nơi về, cần được sửa chữa, và anh Hai tôi đảm nhận ρhần việc này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong số các giáo viên tình nguyện đến dạy các em, có một cô dạy toán, là người theo đạo Công giáo. Chuyện Ьắt đầu từ đây.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai tôi thường xuyên lên chùa, nhưng không chỉ để làm công quả, mà còn để đưa đón cô dạy toán.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ba má tôi cắn răng thở dài. Ông bà mong biết mấy, được thấy con trai có đôi, có cặρ, nhưng khi có rồi thì vui không nổi. Con trai đầu có bổn ρhận cúng kính, mà lấy vợ khác đạo thì làm sao?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai biết tình yêu của mình gây khó cho ba má, nên chẳng dám nói năng gì, cũng không dám đưa chị về chào gia đình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi hỏi nhỏ: “Anh đã tới chào ba má chị chưa?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai lắc đầu. Tôi hiểu là nhà bên đó cũng chẳng đồng tình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hai gia đình biết rõ con mình tҺươпg ai, nhưng làm như không biết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thời đó, chuyện yêu đương, mà chưa có tiếng nói của người lớn, thì coi như chuyện ngoài đường.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Giả vờ như không biết, nhưng ba má tôi âm thầm theo dõi, thấy anh đưa chị đi lễ nhà thờ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và nhà phía bên ấy cũng thầm theo dõi, thấy chị theo anh lên chùa lễ Phật ngày rằm. Hai bên cùng thấy, cùng biết và cùng nín lặng chờ đợi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chờ đợi gì cũng không rõ. Có lẽ, không bên nào muốn là ρhía đầu tiên thốt lời, khiến con mình đau khổ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mối tình của anh Hai kéo dài đến năm thứ ba, thì má tôi không kiên nhẫn được nữa. Con mình là con trai, lỡ có bề gì thì mang tiếng ác với con gáι người ta. Má ra tối hậu thư “hoặc tình, hoặc hiếu”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai cúi đầu chọn bên hiếu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lựa chọn của anh Hai khiến má mềm lòng, nhưng thật ra, do âm thầm theo dõi, má đã sinh lòng mến tҺươпg người con gáι hiền ngoan, vừa đẹρ, vừa nhân hậu, biết đến với trẻ em khốn khó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Được con dâu như vậy thì cũng đáng để má chịu lùi một bước. Má thuyết ρhục ba cho ρhéρ anh Hai ngỏ lời với nhà bên đó, với điều kiện đạo ai nấy giữ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Phần Ba má chị thì lắc đầu, với lời ρhân tích thật ngọn ngành, rành mạch, là ρhải từ chối người con trai, nghề nghiệρ đàng hoàng, tính tình Ϯử tế, hiền lành thì cũng tiếc lắm, nhưng mai này sinh con ra thì làm sao?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đứa nào theo cha lên chùa, đứa nào theo mẹ đi nhà thờ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ừ thì cho ρhéρ chúng tự chọn đức tin, nhưng khi mới sinh ra chưa biết gì thì cha mẹ là người dìu dắt, lúc đó làm lễ rửa tộι thì sao?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đã nhận lễ rửa tộι rồi, thì dĩ nhiên là con của Chúa, ông bà nội có chịu không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu trả lời của ba má tôi là không, cháu nội nhất định ρhải theo đạo nhà mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vậy là anh chị chia tay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Để khỏi gặρ gỡ, để khỏi xao lòng, chị không đến chùa dạy lớρ học tình tҺươпg nữa, người thay thế chị chính là anh Hai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trước đó, anh chỉ làm những việc công quả cần sức vóc đàn ông, tới lúc ấy, thì anh nhận luôn việc dạy học.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bọn trẻ thắc mắc: “Sao cô không dạy tụi em nữa hả thầy?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai tôi trả lời: “Tại các em làm cô buồn”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bọn nhóc chẳng hiểu câu trả lời này. Nhưng thường ngày, đứa nào cũng có nhiều lần nói chuyện trong lớρ, không làm bài tậρ ở nhà, rồi cãi nhau chí chóe… Cô giáo buồn là đúng rồi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh Hai gầy sọm đi. Cả nhà tôi thở dài, bệпh buồn tình, chỉ có thầy thυốc thời gian chữa lành mà thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mà vhữa lành thật không, tôi tự hỏi khi thấy anh Hai vẫn đi về một mình, vẫn cười cười nói nói, nhưng ánh mắt chẳng còn sáng lên lấρ lánh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tai nạп xe cộ bất ngờ cướρ đi mạпg sống của anh Hai tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đám tang của anh, chị cũng lặng lẽ đến vào buổi tối, khi khách viếng đã ra về hết. Chị lặng lẽ chảy nước mắt trước di ảnh của anh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nén nhang chị thắρ cũng như mọi người, lặng lẽ tỏa làn khói mỏng, mà lại làm cay mắt tất cả mọi người nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ba tôi lau nước mắt, quay mặt đi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Còn má tôi thì ôm lấy chị mà nức nở khóc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Quá muộn màng!!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sư thầy nói: Tục lệ đốt quần áo cho người cҺếϮ đem theo, là mê tín dị đoan, lãng ρhí. Thay vì vậy, thì hãy đem làm từ thiện, để làm ρhước.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi rủ chị xếρ áo quần của anh để đem đi cho.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những ngón tay chị run run, vuốt từng nếρ vải, như đây mới đúng là lần cuối, cùng chị được chạm vào anh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi chọn cái áo màu xám tro anh hay mặc, muốn nói chị hãy đem về giữ cho riêng mình, nhưng cái đầu tỉnh táo của tôi lại nghĩ, nỗi nhớ đã đủ làm khổ chị rồi. Tốt nhất là để chị quên anh đi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tục lệ quê tôi là người vừa nằm xuống, sẽ cảm thấy lạnh lẽo, nên hằng ngày sẽ đốt củi sưởi ấm ngôi mộ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sáng sớm, tôi chở má xuống nghĩa trang, ngang qua cổng, ông bảo vệ hỏi thay lời chào:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Con dâu của dì là cô giáo hả?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Má tôi chảy nước mắt nhìn chị và bọn nhỏ lớρ tình tҺươпg xúm xít mỗi đứa một khúc củi xếρ lên nhau. Rồi những bàn tay nhỏ bé khum khum nối nhau che gió cho chị mồi lửa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi và má đứng lại ở xa xa nhìn tới, để cho chị được tự do chăm sóc anh. Má tôi vừa khóc vừa nói: “Biết vậy, thì hồi đó má đã gật đầu. Chúa và Phật đều dạy người ta thiện tâm mà”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Không ai biết trước được điều gì, nếu biết trước thì chẳng ai nỡ làm đau người khác. Tôi thường nói vậy để an ủi ba má và cũng là tự nói với mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tới tận ngày giỗ lần thứ bảy của anh Hai, sáng sớm mang hoa xuống mộ, tôi vẫn gặρ chị bên cạnh đống lửa; lứa học trò ngày đó đã ρhiêu bạt khắρ nơi, chị ngồi một mình…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nguồn: <a href="https://ncctv.net/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://ncctv.net/</a></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748931">Bài 9:&nbsp;Một Số Kỹ Năng Giúp Sống Hạnh Phúc</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 275</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một Bác sĩ rất thân đã gửi qua Email của tôi 13 việc “Không phiền”. Tôi đọc đi, đọc lại thấy hay hay, nên xin chuyển đến cho các các bạn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Buổi sáng đang ngủ ngon, mà bị đồng hồ báo thức, đáng lẽ phải càu nhàu, nhưng tôi không phiền, mà lại rất vui, vì biết mình còn sống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2. Vợ tôi chỉ nấu cho tôi tô mì gói chiều nay, tôi không phiền cho rằng nàng lười nấu nướng, mà rất vui vì nàng không ra đường cặp kè với ai khác. Cảm ơn Trời, tôi vẫn còn có một người vợ tốt...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Chồng tôi cứ ngồi salon coi Tivi, tôi không phiền, vì chàng vẫn ở nhà với tôi, thay vì ra quán nhậu nhẹt tốn tiền, rồi đánh lộn, say rượu... Cảm ơn Trời tôi vẫn còn người chồng tốt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4. Con tôi cằn nhằn vì bị bắt rửa chén. Tôi không phiền vì nó vẫn còn là đứa con ngoan, không ra đường lêu lỏng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Sau buổi tiệc, khi các bạn đã ra về, tôi phải cực nhọc lau chùi, rửa dọn, nhưng tôi không phiền, mà còn rất vui, vì tôi có được nhiều bạn hữu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Quần áo lúc này hơi chật, nhưng tôi không than phiền, vì điều đó có nghĩa là tôi vẫn rất mạnh khỏe.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Đi giữa trời đứng bóng, nóng nực, tôi không buồn phiền, vì được sống thong thả tự do dưới ánh mặt trời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Sân cỏ cần được cắt, cửa sổ cần được lau chùi, và bao nhiêu công việc nhà đang chờ đợi, nhưng tôi không phiền, không than thở, vì tôi vẫn còn được một mái nhà cho gia đình mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9. Ở trong Chùa, cái bà đứng sau tôi tụng kinh sai hết trơn hết trọi, nhưng tôi không phiền, vì thính giác của mình vẫn còn tốt, trong khi nhiều người khác không còn khả năng nghe được.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10. Đồ đạc quần áo chất đống để chờ tôi giặt, ủi, nhưng tôi không phiền, vì mình vẫn còn có nhiều quần áo để mặc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">11. Sau một ngày làm việc tôi mệt mỏi, và đau nhức các bắp thịt, nhưng tôi vui, vì mình vẫn còn có khả năng làm được những việc nặng nhọc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">12. Làm việc chung với tôi, có nhiều người tính khí khác lạ, tôi không phiền, vì chính nhờ họ, mà công việc không trở nên buồn tẻ, mà trái lại thêm thích thú.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">13. Và cuối cùng, nhận được nhiều người Tag trên FB quá, nhiều tin nhắn và nhiều cuộc gọi quá, nhưng tôi không phiền, vì điều đó chứng tỏ rằng: tôi có nhiều bạn và điều đó chứng tỏ rằng bạn bè tôi vẫn mạnh khoẻ, và còn có những giây phút nghĩ đến tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748932">Bài 10:&nbsp;Hai mươi điều giúp thành công và hạnh phúc</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 276</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ai trong chúng ta cũng mong muốn có một cuộc sống thành công và hạnh phúc, nhưng điều đó không phải tự nhiên mà có được. Bạn hãy luôn tâm niệm và làm theo 20 điều sau để có một cuộc sống tốt đẹp hơn !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Bạn sinh ra không phải để làm hài lòng tất cả mọi người. Vậy nên, đừng quá bận tâm tới những gì người khác nói về bạn, hãy cứ là chính mình !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2. Nếu bạn muốn đạt được những thứ bạn chưa từng có, thì bạn phải làm những điều bạn chưa từng làm !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Nếu bạn tin rằng những đường chỉ tay nói lên số phận của bạn, thì bạn cũng đừng quên rằng, chúng cũng chỉ nằm trong lòng bàn tay bạn mà thôi !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4. Cuộc sống luôn cho bạn cơ hội thứ hai. Nó được gọi là ngày mai !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Toàn bộ đại dương cũng không thể làm đắm được một con tàu, trừ khi nước ngập vào trong. Tương tự, toàn bộ những gì tiêu cực trên đời cũng không thể nào hạ gục được bạn, trừ khi bạn cho phép nó thấm vào người mình !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Hãy học cách trân trọng những gì bạn đang có, trước khi thời gian dạy cho bạn biết trân trọng những gì bạn đã từng có !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Chính trải nghiệm chứ không phải thứ gì khác, là thứ làm nên con người bạn !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Hãy ở bên người làm cho bạn cười, ngay cả khi bạn mệt mỏi, không vui !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9. Đừng vội vàng từ bỏ người mà bạn yêu thương, bởi tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10. &quot;Hãy đếm số tuổi của bạn bằng số bạn bè, chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời của bạn bằng nụ cười chứ không phải những giọt nước mắt.&quot; - John Lennon !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">11. Không có ai hoàn hảo cả. Đó là lý do tại sao bút chì có cục gôm</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">12. Thứ đắt giá nhất trên đời này là lòng tin. Để có được, có khi cần rất nhiều thời gian, nhưng để đánh mất thì chỉ cần vài giây ngắn ngủi !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">13. Một cái đầu đầy nỗi sợ hãi, sẽ không còn chỗ trống cho những ước mơ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">14. Tiền xu luôn gây ra tiếng động, nhưng tiền giấy lại luôn im lặng. Bởi vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình khiêm tốn và ít nói đi !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">15. Đôi khi bạn phải tự mình đứng dậy và bước tiếp, bởi không ai làm điều đó thay bạn đâu !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">16. &quot;Tôi không biết chìa khóa của thành công là gì, nhưng tôi biết chìa khóa của thất bại là cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người.&quot; - Bill Cosby !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">17. &quot;Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.&quot; - Trịnh Công Sơn &#91;Để gió cuốn đi&#93;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">18. Mỗi ngày hãy sống như thể đó là ngày cuối cùng của bạn !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">19. Khóc cũng sống, cười cũng sống. Tại sao ta không chọn nụ cười để sống? !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">20. Thứ quý giá nhất đối với mỗi người không phải là tiền bạc hay địa vị,... mà chính là sức khỏe. Bởi vậy, hãy quan tâm tới sức khỏe, trước khi quá muộn bạn nhé !!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748933">Bài 11:&nbsp;Mười câu nói hay của người Do Thái</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 277</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Một cốc nước sạch, vì một giọt nước bẩn mà trở nên vẩn đục, nhưng một cốc nước đục không thể vì một giọt nước sạch mà trở nên tinh khiết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2. Nếu bạn thực sự tài năng, thì bạn sẽ không sợ mình không có may mắn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4. Trên đời không có sự phân biệt rõ ràng giữa bi kịch và hỉ kịch, nếu bạn có thể bước ra từ bi kịch, đó là hỉ kịch. Nếu bạn chìm đắm mãi trong hỉ kịch, đó là bi kịch.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Nếu không đọc sách, đi vạn dặm đường chẳng qua cũng chỉ là một người đưa thư.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Bạn bè thực sự, không phải là những người có thể ngồi với nhau nói chuyện cả ngày không hết, mà là những người ngay cả khi chẳng nói với nhau câu nào, vẫn không cảm thấy ngại ngùng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Ngựa thường dễ bị khuỵu chân, trên những con đường đất mềm, con người dễ ngã gục trong những lời đường mật.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Lời bàn:</u></i></b><br />
Hy vọng với 10 câu nói hay của người Do Thái trên có thể giúp bạn thay đổi và phát triển bản thân mỗi ngày, vượt qua mọi khó khăn trở ngại trong cuộc sống, để có một cuộc sống hạnh phúc và thành công hơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748934">Bài 12:&nbsp;Chuyện con Ếch và con Ốc</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span lang="IT" style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 278</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ếch hỏi Ốc:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;&nbsp; - Cậu vừa xấu, vừa chậm, lại học hành kém hơn tớ, (bằng cấp toàn là mua), nhưng sao cậu cứ được thăng quan tiến chức ầm ầm như thế. Còn tớ thì cứ &quot;ngồi đáy giếng&quot; mãi?...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ốc thủng thẳng trả lời:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Đúng, diện mạo của cậu rất đẹp, lại bẻm mép, nhanh nhẹn, vai u thịt bắp, đàn bà nhìn thấy cặp đùi của cậu thì chết mê, chết mệt luôn...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng con đường quan lộ của cậu thì không thể thẳng tiến, hay làm việc gì to được đấu. Bởi vì:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thứ nhất, vì cậu chỉ ngồi đáy giếng, nên cậu hay coi trời bằng vung.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thứ hai, làm gì cậu cũng nhảy chồm chồm lên, không có tính toán, mưu sâu, kế hiểm gì, kể cả mưu hèn, kế bẩn?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thứ ba, cậu chết ở cái mồm: Bởi lúc nào cậu cũng ồm ộp, toang toác cái mồm, sẩy tay thì còn đỡ, chứ sẩy miệng thì chết toi!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thứ tư, cả hai con mắt chết tiệt của cậu nữa: Cứ trố lên, thao láo, khi các vị quan trên nhỡ có làm điều gì sai trái, khuất tất, cậu cứ giương mắt ếch lên nhìn, người ta lại tưởng cậu đang soi mói, để tố cáo, thì thằng nào nó chịu được?!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thứ năm, ếch cùng họ hàng với nhà cóc, nên thỉnh thoảng hay kéo nhau đi kiện Trời? Mà quan trên thì nó cực ghét, nó “thù lâu, nhớ dai” những kẻ hay đâm đơn từ đi kiện tụng, tố cáo lung tung, về những việc làm “khuất tất” của nhà quan!? Thử hỏi, chỉ với 5 cái tội “chết người” trên, thì thằng chó nào nó còn dám “nâng đỡ ” cậu...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Còn tớ, tuy xấu xí, chậm chạp, học kém, bằng cấp chắp vá, kể cả người ta biết tỏng là bằng cấp đi mua, rồi hồ sơ thì khai gian năm sinh? Nhưng bù lại, tớ luôn sống có nguyên tắc, đó là:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thứ nhất là luôn ngậm miệng, biết giữ mồm, giữ miệng..(ngậm miệng ăn tiền í, cậu nghe cổ nhân nói vậy chưa?). Người ta mất 3 năm để học nói, nhưng phải mất 30 năm để học “cách im lặng” đấy!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thứ hai, đi đâu cũng đi bằng miệng (uốn ba tấc LƯỠI ) và phải biết “bôi trơn” cẩn thận (cậu chưa nghe câu: Ốc bò trút nhớt à ? Đấy là tớ đang &quot;bôi trơn” con đường quan lộ đấy?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thứ ba, khi có biến, phải biết chui ngay vào cái vỏ bọc và ngậm miệng lại nghe ngóng, hoặc lặn sâu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748935">Bài 13:&nbsp;Dốt nát mới tin vào đạo</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 279</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có một vị giáo sư đã từng nói như thế này, khi giảng dạy tại một lớp học, ở một trường Đại Học:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Chỉ những người ít học, mê muội, dốt nát, mới tin vào đạo”. </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nghe xong câu kết luận đó, cả lớp học im phăng phắc, còn lòng tôi thì bực tức, mà không nói nên lời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sự bực tức này, có lẽ một phần, vì nội dung mà vị giáo sư giảng dạy không chỉ đang đụng đến đức tin của người Công giáo như tôi, mà còn xúc phạm đến những người có đạo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Phần nữa, tôi đau, vì tôi không đủ khả năng, để đứng lên bảo vệ Đạo của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi nghe xong phần trình bày của vị giáo sư đại học, mà tôi nghĩ là ông không có thiện cảm gì với người Công giáo, nên tôi về nhà, cố đi tìm câu trả lời cho riêng mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và khi đã tìm hiểu xong, tôi quyết định tìm gặp và đối thoại với vị giáo sư này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu hỏi đầu tiên, mà tôi đặt ra cho ông đó là</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Thưa Thầy, thầy có thể cho biết, đất nước nào hiện nay văn minh, tiến bộ nhất thế giới”. </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị giáo sư trả lời ngay: “ Nước Mỹ”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi nói liền: “ Vậy, thầy có thể cho em biết, hiện nay nước Mỹ có bao nhiều người tin vào Thiên Chúa?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Giáo sư nhìn tôi và hỏi: “Em hỏi vậy là có mục đích gì?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi đáp: “Vì Thầy nói: ‘Chỉ những ai ít học, mê muội, dốt nát, mới tin vào Thiên Chúa’, nên em mới hỏi thầy câu này”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chần chừ một lúc rồi nói: “ Nước Mỹ là nước có số người tin vào Thiên Chúa khá đông”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“ Đúng vậy. Em được biết tại nước Mỹ có tới 86% tin vào Thiên Chúa, còn 14% nhận mình là vô thần mà. Chẳng lẽ 86% này cũng là những người mê muội, ít học phải không thầy?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hơn nữa, em còn thấy những bác học lừng danh như Bacon, Isaac Newton, Albert Einstein, Louis Pasteur, 31-Georges Lemaître (1894-1966) Linh mục Công Giáo, người khai phá ra thuyết Big Bang. Max Planck (1858-1947) Đoạt giải Nobel về vật lý và là cha đẻ của thuyết Quantum mechanics. Blaise Pascal (1623–1662) Thần đồng toán học, vật lý, và Lý Thuyết. René Descartes (1596–1650) Nhà bác học về Hình học và Những con số bất biến. Người hướng dẫn cuộc Cách Mạng Khoa học của phương Tây. Roger Bacon (c.1214–1294), người áp dụng phương pháp thực nghiệm và các phương pháp khoa học tân tiến. Viết về Luật Thiên Nhiên, cơ khí, địa lý và quang học. Johannes Kepler (1571–1630) Nhà vũ trụ học, tính toán sự di chuyển của các thiên hà. -Isaac Newton (1643–1727) Nhà khoa học và toán học vĩ đại nhất của mọi thời đại và biết bao nhiêu nhà bác học khác đều là những ki-tô hữu tốt lành.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chẳng nhẽ, những nhà bác học này, cũng là những người dốt nát và mê tín sao thầy? Em thấy tiền đề thầy đưa ra, xem ra không ổn tí nào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị giáo sư như chùng xuống một lúc, rồi nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“ Tôi cũng chỉ nói những gì mà sách vở và bổn phận tôi phải nói. Vì đó là nghề của tôi”. </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi đáp lại:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“ Vâng, nếu thầy nói vậy, thì em hiểu rồi. Có điều em cảm thấy thầy không có tự do, khi truyền giảng cho sinh viên những kiến thức thực sự của thầy. Nhưng còn một điều nữa, khiến em cũng đang thắc mắc”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nhìn tôi và hỏi: “ Em còn muốn hỏi điều gì”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“ Vâng, cũng chỉ liên quan đến điều thầy nói ở lớp thôi. Em muốn hỏi thầy: Có cái gì giả dối, mê muội, mà nó có thể tồn tại được lâu không thầy”. Tôi đáp lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người thầy của tôi lúc này thong thả nói: “ Người ta vẫn nói: Sự thật, trước sau gì cũng là sự thật,. Sự giả dối, có lừa được một số người, được một số lần, rồi sẽ có ngày lộ diện em ạ”. “</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cám ơn thầy. Thầy nói chí phải. Sự thật ma vật không đổ thầy nhỉ. Nếu Đạo Công Giáo mà giả dối, sao nó lại tồn tại lâu quá vậy. Nó không chỉ tồn tại, mà còn phát triển khắp cả thế giới, và đứng vững một cách chắc chắn phải không thầy!”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người thầy gật đầu và nói với tôi: “ Thầy cảm phục tinh thần của em. Em là người có chứng kiến và dám sống cho chứng kiến của mình. Thầy tin rằng em sẽ làm được những điều tốt lành cho đất nước, cho xã hội. Chỉ tiếc những người có chứng kiến và bản lãnh như em nơi sinh viên không có nhiều lắm. Chúc em thành công”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tạm biệt người thầy mà tôi đã làm phiền quấy rầy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy thời gian gặp gỡ không dài, nhưng tôi hiểu được phần nào nỗi đau của nhiều người, nhất là những giáo sư, thầy giáo, dẫu biết được sự thật, mà không dám nói sự thật.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ước mong sao nơi giảng trường đại học, sẽ có những cánh cửa của tự do, để tri thức thật được lên tiếng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&quot;IN GOD WE TRUST&quot; (Chúng tôi tin vào Chúa).</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Dòng chữ này đều thấy hiện diện trên tất cả các tờ tiền của Mỹ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">(Nguồn: Je suis Catholique)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">------------------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748936">Bài 14:&nbsp;Khoa Học dẫn tới Thiên Chúa</a> </span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span lang="FR" style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 280</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Bác học <b><i><u>Louis Pasteur</u></i></b> nói:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Càng nghiên cứu khoa học, tôi càng tin vào Đức Chúa Trời..</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thật là mỉa mai cho lòng dạ con người, nếu chết là hết, hoặc chết là trở về với hư vô...</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Một chút khoa học sẽ gạt bỏ Chúa, giàu khoa học sẽ quay về với Chúa”....</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2. Bác học <b><i><u>Albert Einstein</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Khoa học không tôn giáo là mù lòa, tôn giáo thiếu khoa học là què quặt....</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tôi chưa hề gặp điều gì trong Khoa học của tôi, mà lại đi ngược với Tôn giáo.”</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Sự ác là do vắng bóng Thiên Chúa trong tâm hồn...</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Thượng đế không chơi trò may rủi.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Giáo sư <b><i><u>James Simpson</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">người phát minh ra phương pháp gây mê trong phẩu thuật, khi được hỏi về những phát minh của ông, đã trả lời: “Phát minh quan trọng nhất của đời tôi là tìm được Chúa Cứu Thế Giêsu.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4. Bác học <b><i><u>André Marie Ampère</u></i></b><b><i><u>:</u></i></b></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Một hôm, có người nói với nhà bác học câu này: “Ngài thật là vĩ đại, vì đã phát minh nhiều điều hữu ich cho nhân loại”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ampere trả lời:&nbsp; “Con người chỉ vĩ đại khi quỳ xuống cầu nguyện với Thiên Chúa.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>(Trong tất cả câu nói đặt niềm tin vào Thiên Chúa, của các nhà bác học lừng danh trên thế giới, thì mỗi vị có cái hay của họ, rất đáng kính phục. Nhưng tôi thích nhất là câu nói của nhà bác học này; bởi câu nói này bộc lộ thái độ của một nhà thông thái. Càng thông thái, càng khiêm tốn. Càng hiểu biết, càng thấy mình dốt. Thánh Kinh: kẻ ngu si bảo rằng: không có Đấng Tạo Hóa.) </i>...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Bác học <b><i><u>Blaise Pascal</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Giả như Thượng Đế không có, ta chẳng mất gì cả, nếu đã tin vào Ngài. Nhưng nếu có Ngài, ta sẽ mất tất cả, nếu ta không tin&quot;....</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Bác học <b><i><u>Victor Hugo</u></i></b><b><i><u>:</u></i></b></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Nước Anh có hai cuốn sách: Kinh Thánh và Shakespeare. Nước Anh sinh ra Shakespeare; còn Kinh Thánh làm nên nước Anh”....</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Bác học <b><i><u>Isaac Newton</u></i></b><b><i><u>:</u></i></b></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Vì nhìn thấy sự kỳ diệu và trật tự lạ lùng của bầu trời ông đã thốt lên:&nbsp; “Tôi thấy Thượng Đế qua viễn vọng kính”....</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Cái huy hoàng của thái dương hệ, các hành tinh, sao chổi, chỉ có được là do sự điều hành của Một Đấng Thông Minh, Toàn Năng...</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thánh Kinh có nhiều biểu hiện chăc chắn về tính có thực hơn bât cứ một câu chuyện nào chống lại sách đó...</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Trong đời mình, tôi nhận biết được hai sự thật: thứ nhất - tôi là kẻ đại tội nhân, và thứ hai - Jêsus Christ vĩ đại vô lượng là Đấng Cứu Chuộc tôi ...</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Lực hút Trái đất chỉ giải thích sự chuyển động của các hành tinh, nhưng không thể làm rõ ai, khi nào và bằng cách nào đã đưa các hành tinh vào vị trí chuyển động như vậy. Chính Chúa trời là người điều khiển và sắp đặt vạn vật. Người là bất diệt, là vĩnh cửu…”....</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Bác học <b><i><u>Becquerel</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Nhờ nghiên cứu khoa học, đã dẫn tôi đến Thượng Đế và tôi có đức tin.&quot; ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9. Bác học <b><i><u>Bourgeois</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Không có gì cản trở tinh thần khoa học hòa hợp với tín ngưỡng đã được suy nghĩ sáng suốt.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Trái lại, khoa học càng được đào sâu, thì tôn giáo lại càng được tăng thêm sức mạnh, và bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, Đấng Tạo hóa, lại càng được sáng tỏ hơn.&quot; ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10. Bác học <b><i><u>Duclaux</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Nếu sự sống đầu tiên xuât hiện trên mặt đất do tình cờ, nơi mà (vũ trụ này) mọi sự đều có luật, thì sự xuất hiện kia, nó kỳ dị như hòn đá, tự bò lên sườn núi ?&quot; ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">11. Bác học Alessadro Volta:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Niềm tin như điện, bạn không thể thấy nó, nhưng có thể thấy ánh sáng.&quot; ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">12. Giáo sĩ <b><i><u>Moreux</u></i></b>, giám đốc đài thiên văn Bourges:&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Tôi liên lạc với các vị giám đốc, thuộc hầu hết mọi đài thiên văn trên thế giới, tất cả đều tin có Thiên Chúa.&quot; ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">13. Bác học <b><i><u>Charles Nicolle</u></i></b><b><i><u>,</u></i></b> người đoạt giải Nobel Y học, năm 1928:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “May mắn thay trong tôn giáo có những bí nhiệm. Nếu không, tôi sẽ hoài nghi nó, vì cho rằng tôn giáo là do trí loài người tạo ra. Bí nhiệm làm tôi vững tâm; đó là dấu ấn của Thiên Chúa.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">14. Bác học <b><i><u>Thomas Alva Edison</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Edison hết sức khâm phục và ca ngợi tât cả kỷ sư, trong đó gồm cả Thiên Chúa.&quot; ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">15. Bác học <b><i><u>Chevreul</u></i></b> (1786-1889):</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tôi không thấy Thiên Chúa, vì Ngài thiêng liêng, nhưng tôi thấy công trình tạo dựng của Ngài.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">16. Bác học <b><i><u>Diderot</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Chỉ cần con mắt và cái cánh của con bướm, cũng đủ diệt tan mọi lý lẽ của kẻ vô thần.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">17. Bác học <b><i><u>LaBruyère</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tôi muốn thấy một người trong sạch và tiết độ tuyên bố rằng không có Thượng đế, nhưng không thấy ai cả.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">18. Bác học <b><i><u>Wernher Von Braun</u></i></b> (1917-1977), thám hiểm Mặt Trăng thành công năm 1967. Ông cùng 3 phi hành gia bạn cắm cờ Hoa kỳ và đặt ca vịnh trên cung trăng, ngợi khen Đấng Tạo Hóa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Năm 1976 khi diễn thuyết tại Philadelphia , Bang Pennsylvania , Ông nói:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Sự bao la huy hoàng của vũ trụ đã làm cho đức tin vào Đấng Tạo Hóa của tôi được tăng thêm. Khoa học và đạo không thể mâu thuẫn nhau, nhưng là chị em ruột thịt, vì khoa học tìm thấy sự huy hoàng của vạn vật, mà đạo thì tìm thấy Đấng Tạo Hóa quyền năng đã dựng nên vạn vật này, tốt đẹp, lạ lùng”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đạo không phải là di sản, mà nguòi đời sau hưởng thụ và bảo vệ. Nhưng đạo cũng như khoa học phải thăng tiến: Nguòi tín hữu phải tìm hiểu đạo và nhà khoa học phải khổ công nghiên cứu mới thành bác học.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">19. Bác học <b><i><u>Bacon</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Kiến thức nông cạn, đưa người ta xa tôn giáo, ngược lại kiến thức sâu sa, đưa người ta lại gần tôn giáo.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">20. <b><i><u>Francois Coppée</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Làm sao từ nay tôi không tin có phép lạ, sau khi đã được phép lạ do sách Phúc Âm làm nơi tôi? Linh hồn tôi trước kia mù tịt trước ánh sáng đức tin, bây giờ đã thấy ánh sáng này với tât cả vẻ huy hoàng của nó. Linh hồn tôi trước kia điếc đặc trước Lời Chúa, nay đã nghe rõ ràng và vui sướng cảm phục. Linh hồn tôi trước kia tê liệt vì không tìm hiểu tôn giáo, lúc này đã nóng nảy hăng hái bay lên trời. Quỷ dơ bẩn, mà linh hồn tôi bị ám ảnh, nay đã bị đuổi đi.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">21. Bác học <b><i><u>T. Termier</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- &quot;Cứ chung mà nói, mọi khoa học đều dọn trí khôn ta nhận biêt Thiên Chúa hiện hữu....&quot;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hơn mọi người khác, nhà bác học dù chuyên về khoa nào, bao giờ cũng dễ dàng nhận thấy mọi vật đều biến chuyển, bị tạo, hỗn hạp, khuyêt điểm, có cùng đích và rất phức tạp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Do đó, hơn những người dốt nát, nhà khoa học dễ có ý hướng về một Đấng bất di bât dịch, tự hữu, cần thiết, hoàn toàn và là Đấng duy nhất an bài mọi sự. Chính vì thế, mà người ta bảo: khoa học dẫn đến Thiên Chúa; và cũng chính vì thế mà người ta có thể nói, vũ trụ vật lý là bí tích của Thiên Chúa.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">22. Bác học <b><i><u>A. Eynieu</u></i></b>, đã công bố bản thống kê:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Trong số 432 nhà bac học thuộc thế kỷ 19, có 34 vị không biết lập trường tôn giáo, còn 398 phân chia như sau: 15 vị dửng dưng, 16 vị vô thần, 367 vị tin.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Như vậy là 92% các nhà bác học tin có Thiên Chúa....</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">23. Bác sĩ <b><i><u>Dennert</u></i></b>, người Đức cũng tuyên bố kết qủa tìm tòi của ông để biết quan niệm tôn giáo của 300 nhà bác học, tìm hiểu trong những số lỗi lạc nhất thuộc 4 thế kỷ qua:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“38 vị tôi không rõ các ông quan niệm thế nào, còn 262 vị, thì 20 vị dửng dưng, 242 ông tin. Tức là cũng 92% tin có Thiên Chúa.”</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">24. Bác học <b><i><u>Bossuet</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Những chân lý đời đời không thay đổi &#91;của luân lý&#93; buộc ta phải tin rằng có một Đấng Tạo Hóa”....</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">25. Bác học <b><i><u>Victor Gess</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Một nhà khoa học chân chính có thể tin vào Đức Chúa Trời được không? Tôi nghĩ là có... Tôi phải thừa nhận rằng: qua suốt bấy nhiêu năm nghiên cứu khoa học của mình, trong lĩnh vực vật lý và địa chất, tôi chưa bao giờ nhận thấy những kết quả nghiên cứu khoa học có điều gì trái nghịch với đức tin vào Đức Chúa Trời - Đấng Tạo Hóa.” ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">26. Bác học <b><i><u>Charles Dickens</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Kinh Thánh Tân Ước, chính là quyển sách tốt nhất đã từng và sẽ được biết đến trên thế giới”. ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">27. Bác học <b><i><u>Platon</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Những ai có một chút trí khôn, đều phải kêu cầu Đức Chúa Trời, trước khi bắt đầu công việc của họ, dù việc lớn hay việc nhỏ”. ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">28. Bác học <b><i><u>Chateaubriand</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tiêu hủy sự tin kính theo Phúc âm, thì mọi làng phải xây nhiều nhà ngục và phải có nhiều lý hình”.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- và tôi haha:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Kẻ vô thần không tin có đời sau</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vậy đời này chúng cần gì tu tâm, tích đức…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">29. Tiến sĩ <b><i><u>Phan Như Ngọc</u></i></b>, bị nhồi nhét tà thuyết vô thần từ lúc nhỏ và lớn lên trong lòng Xã Hội Chủ Nghĩa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhân một chuyến công tác ở nước ngoài, ông đã xin tị nạn và gia nhập Đạo Chúa. Ông viết:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Sức mạnh nào khiến cho hàng tỷ người trên thế giới, trong đó có hầu hết các nhà khoa học vĩ đại, mà tôi từng ngưỡng mộ, tin Kinh thánh?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tính muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên, tính di truyền kỳ diệu: hạt giống nào sinh cây trái đó, vẻ đẹp tuyệt vời của những nàng hoa, sự hài hòa và hoàn thiện của cơ thể con người, sự hùng vĩ của bầu trời, trăng sao… , tất cả những cái đó, cộng với những ý kiến các vĩ nhân, mà tôi hằng ngưỡng mộ, kính phục, chính là sự chứng minh tuyệt vời và làm cho tôi tin rằng: phải có Đấng Sáng Tạo, đó chính là Thượng Đế toàn năng, toàn tri, toàn trí và toàn tại.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">30. Giáo sư <b><i><u>Edwin Carlson</u></i></b>, nhà Sinh vật học Trường Đại Học Princeton, Hoa Kỳ:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Sự sống phát xuất từ sự tình cờ, thì cũng giống như một quyển từ điển, xuất hiện do kết quả của một vụ nổ, xẩy ra ở một nhà máy in.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">31. Bác học <b><i><u>Edison</u></i></b>, đã ghi vào sổ vàng, khi ông đến viếng tháp Eiffel:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Edison hết sức khâm phục và ca ngợi tất cả kỹ sư, trong đó gồm cả Thiên Chúa.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">32. <b><i><u>Alexis Carrel</u></i></b>, tiến sĩ y khoa, giáo sư đại học Lyon, đoạt giải Nobel 1912. Ông là một nhà vô thần, nhưng sau khi chứng kiến phép lạ nhãn tiền tại Lộ Đức (Lourdes , France), Marie Ferrand, từ một cô gái sắp chết, trở nên lành mạnh tức khắc, ông nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Thật là một chuyện không thể có, nhưng lại có thực. Qủa là bất ngờ, một phép lạ mới xẩy ra.”&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Không dám tin ở mình, Alexis Carrel mời hai bác sĩ bạn đến chứng kiến và cả hai đều xác nhận cô đã hoàn toàn bình phục.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ đó, Alexis Carrel đã trở nên tín hữu Thiên Chúa giáo, trước khi về Nhà Cha trên trời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">33. Bác học <b><i><u>John Eccles</u></i></b>, người đoạt giải Nobel:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tôi chấp nhận tất cả những lý thuyết khoa học, nhưng những lý thuyết này không giải thích một chút nào về sự kiện, làm thế nào, tôi, một sinh vật biết suy nghĩ, đang hiện hữu và có thể làm nhiều điều… Sự sáng tạo linh hồn, là một hành động thiêng liêng, là điều khoa học không thể phủ nhận được, nó hoàn toàn nằm ngoài phạm vi của khoa học”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nói thêm:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Niềm tin của những người chủ trương duy vật chất đang hao mòn; họ không dẫn chúng ta đến đâu cả.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thuyết ‘khoa học duy vật’ đưa con người đến tuyệt vọng, trống rỗng, vô giá trị.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Giá trị thật là vấn đề tâm linh, tình yêu thương, can đảm, bác ái”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">34. <b><i><u>D’Alembert</u></i></b>:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Cái tính hão huyền, không muốn nghĩ cho tường tận như mọi người, đó là lý do tạo nên kẻ vô thần, hơn là lý chứng sáng tỏ.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">35. <b><i><u>Bác sĩ riêng của Lenine</u></i></b>, lúc 83 tuổi, ông xuất bản hai cuốn sách: “Sự bí mật và sự khôn ngoan của thân xác (1958); và&nbsp; “Mầu nhiệm của sự sống” (1960).</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nói: “Môn sinh vật học và môn phân tích tâm lý, đã làm cho tôi trở nên một kẻ hữu thần.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">36. <b><i><u>Nhà bác học người Mỹ</u></i></b>, có ý mỉa mai và đánh giá những kẻ chủ trương vô thần như sau:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Trong con người ta, có một số nước đủ giặt một cái khăn bàn.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Chứa chất săt, đủ làm 7 cái đinh đóng móng ngựa.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Có một số chất vôi đủ quẹt một bức tường nhỏ.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Đốt ra than, có thể làm được 65 cây viết chì.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Chất phốt phát đủ làm được hộp diêm.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Và chất muối độ hai muỗng nhỏ.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Bán tất cả những thứ đó được 95 xu, đó là giá trị của một kẻ vô thần.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Kính tặng những tâm hồn khao khát và quyết tâmđi tìm chân lý.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748937">Bài 15:&nbsp;Khổ trước, sướng sau</a> </span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 281</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Còn ăn chơi đua đòi, đời còn khổ nhiều. Ai hiểu được xã hội sớm, người đó thành công.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2 Đừng lười nữa. Năng lượng tuyệt vời của bạn không phải để tiêu tốn trong giấc mơ, với chiếc chăn ấm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Đường còn dài, về già mới thấm hai chữ &quot;an nhàn&quot;. Đừng thấy người khác vui, trong trong khi mình đang vất vả mà coi đó là bất hạnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4. Không có ai thành công mà không phải nỗ lực. Càng khốn khó, càng phải vươn lên.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Xuất phát điểm đã khác nhau, nhưng vạch đích chắc chắn phải xa hơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Dựa vào cái gì mà bạn cho rằng: Chẳng cần bỏ ra chút công sức nào, cuộc sống sẽ cho bạn những thứ bạn mong muốn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Người đang nỗ lực là người cô đơn, nhưng thành quả lại vô cùng xứng đáng. Công sức bạn bỏ ra bao nhiêu, chắc chắn sẽ nhận lại bấy nhiêu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Bất hạnh nhất, là kẻ chỉ biết sống cho ngay hôm nay, mà quên suy tính cho ngày mai. Cứ vui chơi, mà quên nỗ lực, về già chỉ biết ôm hai từ &quot;hối hận&quot;.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9. Bạn chọn nỗ lực hôm nay, để ngày mai được sống thanh thản. Tôi chưa từng thấy người nào cố gắng, mà cả đời thất bại cả.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10. Tuổi trẻ thảnh thơi thì dễ, về già thảnh thơi mới khó. Hi sinh một vài năm tuổi trẻ, để đổi lấy hàng thập kỉ tự do. Đừng có tiếc!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748938">Bài 16:&nbsp;Niềm Vui Giáng Sinh đến từ một em bé</a> </span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> -</b> Bài 282</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày cô bé Joan Grace đẩy cửa bước vào tiệm của Pierre Richard, thì Pierre là một con người cô độc nhất thành phố.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre đã được ông nội để lại cho một cửa tiệm bán đồ cổ. Trong cái tủ kính nhỏ xíu, anh chất đủ thứ các món đồ kỳ cục: vòng, mề đay, dây chuyền… có từ những&nbsp; thế kỷ trước,… lại&nbsp; có cả nhẫn vàng, hộp bạc, ngọc thạch, hoặc ngà chạm trổ, các tượng nhỏ bằng sứ, đủ cỡ, đủ kiểu….</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào một buổi chiều mùa đông hôm đó, một em gái đứng áp trán vào khe cửa hé mở, trố mắt ngó thật kỹ, nhìn vào từng vật cổ lỗ sĩ đó trong tủ kính, như đang muốn kiếm tìm một vật gì.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bỗng em ngẫng đầu lên, mặt tỏ vẻ khoan khoái, rồi đẩy mạnh cửa bước vào tiệm. Tiệm tối tăm, với anh đèn mờ, mà còn bừa bãi hơn mặt tiền nhà nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có những ngăn tủ muốn sập vì chất đồ quá nặng: hộp đựng tư trang, súng lục cũ không còn dùng được nữa, đồng hồ, chuông, đèn…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Còn trên sàn, thì chất đống: nào là giá để củi trong lò sưởi, nào là đờn măng-đô-lin và những đồ cũ kỹ, khó mà phân loại được.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre ngồi ở phía sau quầy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mặc dầu chỉ mới ngoài ba mươi thôi, mà tóc của anh đã hoa râm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh ngước lên ngó nhìn cô bé.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em bé vừa hỏi, vừa chỉ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thưa ông, con có thể coi chuỗi ngọc lam, bày ở trong tủ kính không ạ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre kéo tấm màn, lấy chuỗi ngọc ra, đưa cho cô bé xem. Những viên ngọc lam chiếu sáng thật rực rỡ, trong bàn tay xanh xao của anh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em bé đỡ lấy, rồi thốt lên lời khen:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Đẹp quá ông ơi! Xin ông gói lại cho con, thành một gói quà&nbsp; thật đẹp nha !!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre lạnh lùng ngó nhìn em:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Có ai đã sai em đi mua hả?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Dạ, thưa không. Con định mua tặng cho chị Hai của con. Chị đã nuôi nấng con từ khi má mất. Đây là lễ Noel đầu tiên, mà hai chị em con được ở gần bên nhau. Con muốn tặng cho chị một món quà đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre tỏ vẻ hơi nghi ngờ nên mới hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Em có bao nhiêu tiền?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em mở khăn tay ra, đổ lên bàn một nắm bạc xu, và nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Con mới đập con heo của con ra đấy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre Richard ngó em, tỏ vẻ trầm tư. Rồi anh ý tứ cầm chuỗi ngọc lên, sợ em trông thấy giá tiền.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nên nói thẳng cách nào cho em biết được không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cặp mắt xanh đầy tin tưởng của em, bỗng gợi lên cho anh nhớ lại một vết thương lòng thời đã qua, làm cho anh xúc động. Anh vội quay lưng lại với em, vừa đi, vừa nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Em đợi anh một chút nhé.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rồi, anh lúi húi làm một việc gì đó, bỗng anh quay lại hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Em tên gì?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Thưa, con tên là Joan Grace.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi quay lại, thì trong tay anh đã cầm sẵn một gói nhỏ, bao bằng giấy lụa đỏ, và cột bằng một giây băng lụa, màu xanh lá cây. Anh đưa cho em bé và bảo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Này, cẩn thận coi chừng, em đừng làm rơi nó nhá.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em Joan mỉm cười thật rạng rỡ, cám ơn và vội chạy vụt thẳng về nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh nhìn theo, một nỗi buồn mênh mang dâng lên trong lòng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em nhỏ đó và chuỗi ngọc lam, đã gợi lại nơi anh một vết thương lòng, không bao giờ lành hẳn:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tóc em vàng như lúa chín, mắt em xanh như nước biển;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cách đây mới mấy năm thôi, anh đã yêu một thiếu nữ cũng có mớ tóc đó, cũng cặp mắt đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chuỗi ngọc đó anh đã tính để tặng nàng, nhưng một chiếc cam-nhông trượt bánh, trên con đường trơn trợt, trong một đêm mưa, đã làm tiêu tan ước mơ của anh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ đó, anh sống cô độc, cứ ôn đi ôn lại hoài nỗi khổ tâm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hằng ngày, anh vẫn ân cần, lễ độ, tiếp khách, nhưng ngoài công việc ra, anh cảm thấy thấy đời anh sao trống rỗng, sao vô nghĩa một cách khủng khiếp, đến thê thảm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuộc sống, lúc nào cũng lầm lì trong cô độc, không đi chơi với ai, không giao thiệp với ai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh cố ráng quên đi mà không quên được. Nỗi thất vọng, như sương mù, cứ mỗi ngày mỗi dày đặc thêm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cặp mắt xanh của em Joan Grace gợi lại cho anh hình ảnh người yêu xưa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào dịp lễ này, khách hàng thường lui tới khá đông, ai ai cũng bộc lộ niềm vui, làm cho anh càng thêm đau lòng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khách qua đường bước vào tiệm, chuyện trò, sờ mó các món đồ, trả giá lăng xăng...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đêm Noel đã khuya rồi, khi người khách cuối cùng bước ra, Pierre Richard thở phào nhẹ nhõm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thế nhưng, anh đã lầm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thình lình cửa hàng lại mở toang, và một thiếu nữ xông vào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh thấy nhói ở tim, bởi trông thiếu nữ có vẻ mặt quen quen, nhưng anh không nhớ rõ là đã gặp ở đâu, gặp hồi nào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tóc cô vàng hoe, mắt xanh thăm thẳm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô im lặng, lấy trong túi xách ra một gói nhỏ, có bao một thứ giấy lụa đỏ, lại có cả cái băng lụa màu xanh lá cây, đã mở ra rồi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và những viên ngọc lam, sáng chiếu rực rỡ, được cô đặt lên bàn:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Chiếc chuỗi ngọc lam này có phải là của tiệm ông không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre ngước mắt lên nhìn cô, nhẹ nhàng trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Phải.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Phải là ngọc thật không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nhất định là thật rồi. Tuy, không phải thứ ngọc quý nhất, nhưng nó ngọc thật đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ông có nhớ là đã bán cho ai không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Bán cho một cô bé, tên em là Joan. Em mua về, để làm quà Noel tặng cho chị Hai của em.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Giá là bao nhiêu?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre nghiêm mặt đáp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tôi không bao giờ nói giá tiền, mà khách hàng đã trả cho tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Em Joan chỉ có một ít đồng tiền tiêu vặt, mà làm sao em có đủ tiền mua chuỗi ngọc này?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong lúc đó, Pierre vuốt kỹ lại tờ giấy lụa, rồi cẩn thận gói lại chuỗi ngọc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh bảo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Em đã trả tiền, còn đắt hơn bất cứ một ai khác. Bởi, có bao nhiêu tiền, là em đã đưa hết cho tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hai người nhìn nhau trong lặng thinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cửa hàng bỗng tĩnh mịch lạ thường.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tiếng chuông từ một giáo đường ở gần đó, lại bắt đầu đổ vang.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cái gói nhỏ vừa đặt trên bàn, bỗng bất ngờ phát sinh vẻ thắc mắc dò hỏi trong cặp mắt của thiếu nữ và cài cảm giác kỳ lạ khác thường đã hồi sinh dồn dập, dâng lên trong lòng Pierre.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tất cả những cái đó, đều là do tình yêu của một em nhỏ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nhưng sao ông lại làm như vậy?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Pierre vừa đưa gói nhỏ đó cho cô, vừa trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Hôm nay là ngày Noel. Nhưng tôi là một kẻ đang bất hạnh nhất trần gian, bởi không có ai để tặng quà. Vậy nên, xin cô cho phép tôi đưa cô và bé Joan về nhà, để cùng với gia đình, chúc cô một lễ Noel vui vẻ!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thế là, giữa tiếng chuông Sinh Nhật đang đổ hồi, và giữa đám đông quần chúng đang vui vẻ, tràn ngập ở khắp phố phường, Pierre Richard và cô thiếu nữ mà anh chưa biết tên, cùng nhau bước qua một ngày mới, đem lại nguồn hy vọng, tràn trề hạnh phúc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tác giả: Fulton Oursler</span></span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">--------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748939">Bài 17:&nbsp;<span style="background:white">Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh</span></a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span lang="ES" style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13 - Bài 284</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có một cô bé mồ côi cha, và đang sống với mẹ, tại một vùng quê hẻo lánh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật suốt cả ngày, mới kiếm được đủ ăn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi, nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Gần nhà cô là một khu rừng, lúc nào cũng tràn ngập tiếng chim hót và những bông hoa rực rỡ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào mùa đông năm đó, mẹ cô bé bị bệnh và không thể làm việc được, nên cô bé phải bận rộn cả ngày với việc đan len, để có những đôi vớ bằng len, cô mang ra chợ để bán kiếm sống, dù rằng ngay chính đôi chân trần của cô luôn bị tái xanh vì lạnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé thỏ thẻ nói với mẹ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Không biết năm nay ông già Noel có mang quà đến cho con không, nhưng con vẫn đặt đôi giày trong lò sưởi. Chắc chắn ông già Noel sẽ không quên con đâu phải không mẹ?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bà mẹ âu yếm vỗ về:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Đừng nghĩ đến điều đó trong ngày Giáng Sinh năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu mong cho có đủ thực phẩm để ăn qua mùa đông khắc nghiệt này, là quý lắm rồi”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng cô bé không tin rằng ông già Noel có thể quên cô.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào buổi tối đêm Giáng Sinh, cô đã đặt đôi giày của mình trong lò sưởi và đi ngủ, với giấc mơ về ông già Noel.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người mẹ nhìn vào đôi giày của con và buồn rầu, khi nghĩ đến sự thất vọng của con gái, nếu buổi sáng hôm sau, cô không nhìn thấy một món quà nào trong đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bỗng bà mẹ miên mang suy nghĩ thật nhiều: Ngay cả một món quà Giáng Sinh nho nhỏ cho con, mà mình cũng không lo được sao ???</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sáng hôm sau, cô bé thức dậy thật sớm, vội vàng chạy đến lò sưởi, nơi cô đặt đôi giày.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ôi vui mừng biết chừng nào. Đúng như sự mơ ước của cô: Đêm qua, ông già Noel đã đến nhà và đã mang cho cô bé một món quà: Đó là một con chim nhỏ bé.. Nó đang nằm thiêm thiếp trong chiếc giày. Có lẽ nó đang bị đói và bị lạnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nó nhìn cô bé với đôi mắt long lanh và kêu lên mừng rỡ, khi cô vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của nó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô bé nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô mang con chim chạy vội đến bên giường mẹ, và hết sức vui mừng phấn khởi khoe với mẹ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Hãy nhìn con đây mẹ ơi. Ông già Noel không quên con và đã mang đến cho con món quà rất ý nghĩa!”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những ngày sau đó, cô bé săn sóc con chim, sưởi ấm và cho nó ăn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con chim líu ríu bên cô bé và đậu lên vai cô trong khi cô làm việc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi mùa xuân đến, cô bé mở lồng cho con chim bay vào rừng, nhưng nó không chịu bay xa, cứ loanh quanh gần nhà cô bé và mỗi buổi sáng, cô bé lại bị thức giấc sớm, bởi tiếng hót líu lo của nó bên ngoài song cửa sổ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bà mẹ nhìn niềm vui của con, mà cũng vui lây, trong niềm hạnh phúc vô bờ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì không muốn làm con thất vọng, nên bà đã vào rừng đêm hôm đó, hy vọng tìm thấy một thứ gì làm quà, thay cho ông Noel tặng con, và rồi đã gặp chú chim sắp chết vì lạnh và đói này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i><u>Lời Bàn:</u></i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô bé trong câu chuyện, tuy là con nhà nghèo, nhưng lại rất ngoan ngoãn, và rất hiếu thảo. Từ xưa đến nay, cô vẫn tin chuyện ông già Noel là chuyện có thật.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô đã luôn cố gắng hết mình: sống ngoan ngoãn, hiếu thảo, để ông già Noel sẽ không quên tặng quà cô trong dịp Giáng Sinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hiểu được niềm hi vọng, và nỗi khát khao của con gái mình, bà mẹ, dù đang bị bệnh, nhưng vẫn cố lẻn vào rừng ban đêm, hy vọng tìm kiếm cho con một cái gì đó, để mang về làm quà cho con vui, trong dịp Giáng Sinh. Bà không muốn nhìn thấy con thất vọng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thế mới biết: Tình mẫu tử thật là thiêng liêng và cao quí bết chừng nào !!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748940">Bài 18:&nbsp;Đôi giày tặng mẹ dịp Lễ Giáng Sinh</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13 - Bài 285</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau đây là câu chuyện được biên soạn, dựa theo bài hát: “Christmas Shoes”, được trình bầy bởi nhóm hát thánh ca New Song. Bản nhạc được soạn bởi các tác giả Eddie Leonard Ahlstrom, Eddie Carswell, Isaiah &quot;DC&quot; Daniel.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vai chánh trong câu chuyện là một chú bé, tuy hãy còn quá nhỏ để hiểu biết về cái chết là gì và những gì đang xảy ra cho mẹ nó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng, trong tình yêu thương, chú bé đã có một sự quan tâm rất đặc biệt đối với mẹ mình. Và sự quan tâm này cũng là một sứ điệp Chúa muốn gởi đến cho chúng ta, qua chú bé, trong dịp Lễ Giáng Sinh:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi vội vã bước vào tiệm, để khẩn cấp mua sắm vài món quà giáng sinh vào phút cuối cho đứa con gái nhỏ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi kinh hãi nhìn đám đông, đang chen nhau mua sắm, dịp lễ Giáng Sinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có lẽ tôi sẽ bị chết nghẹt trong cửa tiệm này, mà rồi không biết bao giờ mới thoát ra khỏi, đang khi biết bao công việc chồng chất phải làm, phải giải quyết, văn phòng còn biết bao nhiêu văn kiện chưa duyệt xong.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chẳng rõ từ lúc nào, mà lễ Giáng sinh đã trở thành một cái gánh thật nặng nề, mà mọi người, ai ai cũng đều phải è cổ ra để gánh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chẳng hiểu tại sao, phải có cái ngày lễ phiền phức như vậy: Với bao nhiêu là thứ phải lo, rồi quà cáp phải mua cho kẻ này người kia,… tôi mong sao có thể lăn quay ra ngủ một giấc cho qua mùa Giáng Sinh, như mấy chú gấu tỉnh bơ an giấc suốt mùa đông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi cố lách người qua đám đông nghẹt như kiến, để xông vào chỗ bán đồ chơi. Nhưng cũng tự hỏi: Không biết phải mua gì cho đứa con gái. Không biết nó có thèm chơi món này không… ?.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi duyệt qua mấy dãy hàng bán đồ chơi, và đã chọn đại một con búp bê, trông cũng xinh xắn. Rồi chạy lẹ ra ra xếp hàng ở quầy tính tiền.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tình cờ tôi nhìn thấy một chú bé đứng gần đó, tay mân mê một đôi hài màu đỏ, trông thật xinh xắn, thật dễ thương.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chú bé ôm đôi hài trên đôi tay, mà mặt thì sáng rỡ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi nhìn chú bé và có hơi ngạc nhiên: Chú bé độ 7 tuổi, nhìn đôi hài, mắt sáng như nhìn một món đồ chơi nó rất yêu thích.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong khi đó, chú bé nói với người tính tiền:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cô có chắc là cháu thiếu tiền không? Cháu tính rồi, là đủ tiền cơ mà!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô gái trả lời, có vẻ như chịu hết nổi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cháu biết là cháu không đủ tiền rồi, mà còn hỏi nhiều, lôi thôi quá đi. Cháu đứng qua một bên, để cô tính tiền cho người khác, khi nào tìm đủ tiền thì đến trả tiếp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi nhìn chú bé, khuôn mặt buồn bã, đứng nhìn đôi hài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Quan sát một lúc tôi hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cháu mua đôi hài cho em gái cháu hả.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Dạ không, cháu mua cho Mẹ của cháu. Mẹ cháu bệnh rất nặng, và ba cháu nói là Mẹ cháu sắp đi gặp Chúa Giêsu rồi. Đôi hài này Mẹ cháu thích từ lâu lắm rồi. Nay, cháu muốn mua cho Mẹ, để Mẹ mang đi gặp Chúa Giêsu. Với đôi hài này, mẹ sẽ đẹp lắm, và sẽ vui lắm!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nghe đến đây, tôi mới hiểu ra, là Mẹ của chú bé đang hấp hối, nhưng chú bé còn quá nhỏ để hiểu chuyện tử biệt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và một nỗi đau xót bỗng tràn vào hồn tôi !!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chú bé nói tiếp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cháu nói với ba rằng: Nhớ dặn mẹ là đừng có đi ngay. Hãy đợi con đi chợ về rồi hãy đi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cháu còn thiếu vài đồng nữa mới mua được đôi hài, tất cả tiền cháu để dành lâu nay vẫn còn chưa đủ. Chú có thể giúp cháu không? Mai mốt cháu sẽ đi làm trả lại cho chú.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhìn chú bé tiu nghỉu, buồn buồn, cúi đầu im lặng. Tôi thò tay vào túi áo, lấy ra ít tiền trao cho chú bé.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Đây, cháu cầm lấy đi mà trả tiền, chú biếu cháu đó, rồi lo mau về với Mẹ, đôi hài đẹp lắm!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khuôn mặt chú bé bỗng trở nên rạng rỡ, vui tươi. Nói với tôi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Dạ, con cảm ơn chú nhiều lắm! Chúa Giáng Sinh sẽ chúc lành cho lòng tốt của chú. Chắc chắn Mẹ cháu sẽ vui lắm, khi mang đôi hài này đi gặp Chúa Giêsu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi bước ra cửa tiệm, trên đường lái xe về nhà, tôi vẫn còn nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ của chú bé đáng thương.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tình yêu của chú bé dành cho mẹ quá mãnh liệt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bé giống như một thiên thần Chúa gửi đến, để nhắc nhở tôi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ý nghĩa đích thật của lễ Giáng Sinh, là mùa của yêu thương, là mùa của ban tặng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:18pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc152748941">Bài 19:&nbsp;Chuyện “Cô bé bán diêm” đêm Giáng Sinh</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 13<b> </b>- Bài 283</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">------------------------------------------</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chuyện “Cô bé bán diêm”, là một trong những câu chuyện cổ tích hay nhất của Andersen, một nhà văn người Đan Mạch, rất quen thuộc với các em thiếu nhi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hôm đó, tuyết trời thật lạnh, mọi người đều quây quần bên chiếc lò sưởi, để đón mừng Giáng Sinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Những đứa trẻ, thì chờ đón ông già noel tới phát quà.&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Còn cô bé này phải lê đôi chân trần, qua từng con phố nhỏ, rao bán từng hộp diêm nho nhỏ. Đôi dép cũ nát của cô bé đã bị bọn trẻ nghịch ngợm vứt đi mất vào sáng nay. Càng về khuya trời càng trở lạnh hơn, đôi chân của cô bé dường như tím ngắt. Trên phố, một số người vẫn hối hả trở về nhà, dường như không có ai để ý tới cô bé, mặc dù đôi mắt cô bé vẫn đang ngước nhìn họ, với ánh mắt ngây thơ, nửa van xin, nửa ngại ngùng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Không hiểu vì sao, cô bé chỉ bán một hộp diêm là một xu như thường ngày, mà cô vẫn bán, nhưng hôm nay, tuyệt nhiên không ai hỏi đến, phải chăng họ vô tâm, hay vì họ quá vội vã?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trời càng về đêm, tuyết lại càng rơi, khắp nơi phủ một màu trắng xóa của tuyết. Cô bé bán diêm giờ đã kiệt sức, đôi bàn chân của em giờ đã tê buốt, không còn một chút cảm giác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Giờ đây, cô bé chỉ ước ao một điều hết sức nhỏ nhoi, đó là được trở về nhà, nằm cuộn tròn trên chiếc giường cũ kĩ, trong góc nhà nhỏ, để ngủ một giấc tới sáng, để quên đi cái đói, cái lạnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng khi nghĩ tới những lời mắng nhiếc, và những đòn roi vun vút của người cha, cô rùng mình vì sợ hãi, rồi vội vã bước mau trên con phố.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đi được một lát, cô bé lại đứng lại nhìn ngắm sự ấm cúng của những ngôi nhà hai bên đường, nhà nào cũng có một cây thông Noel, trẻ con thì treo những chiếc bít tất nhận quà, chỗ thì đèn điện nhấp nháy, chỗ thì mở nhạc Giáng Sinh nghe thật nhộn nhịp, vui làm sao ấy, chỗ thì thơm phức, với những chiếc bánh nóng hổi mới ra lò. Có nhà còn dọn ra cả một bàn gà tây, rượu ngon, bánh trái trông rất ngon lành….</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bất giác, cô bé nuốt nước miếng, mắt hoa lên, chân tay run lên từng hồi, cô bé cảm thấy mình đói và lạnh hơn bao giờ hết. Đôi bàn tay cô bé xiết chặt lấy người, để cố giữ lại một chút hơi ấm nhỏ nhoi. Cô bé lê đôi chân lạnh cóng, bước đi trong tiếng nhạc Giáng Sinh rộn ràng khắp nơi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Dòng người thì vẫn thản nhiên qua lại, vui mừng ngày Chúa ra đời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Suốt một ngày trời, em không bán được gì cả. Cũng không ai bố thí cho em chút nào. Cô bé đói rét, đáng thương, vẫn phải lang thang trên đường, dưới cái tiết trời lạnh giá, để bán từng hộp diêm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những bông tuyết bám đầy trên mái tóc xõa dài trên lưng em, em cũng không để ý và em cũng không còn cảm giác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mọi nhà cửa sổ đều rực rỡ ánh đèn màu, trên khắp con phố mùi ngỗng quay tỏa ra thơm nức.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đêm Giáng Sinh mà!!!&nbsp; Nên nhà nào cũng vui vẻ, nhày nhót, ăn uống linh đình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thấy vậy, em lại càng nhớ lại năm xưa, khi người bà hiền hậu yêu quý của em còn sống, em và bà vui vẻ đón Giáng Sinh ở nhà, cũng có ngỗng quay, cũng có bánh thơm, cũng có quả ngọt…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng thật không may, thần chết đã cướp bà rời xa em. Tài sản bà để lại, thì người cha tiêu tán hết và em đã phải rời xa ngôi nhà xinh đẹp và ấm áp, nơi có dây trường xuân quấn quanh, để rồi phải tới một xó xỉn, tối tăm tồi tàn, ẩm mốc... như hiện nay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày nào, em cũng phải chịu những trận đòn roi của người cha và những lời chửi rủa, mắng nhiếc, thậm tệ của ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô bé ngồi nép mình vào một góc tường, giữa hai ngôi nhà cao đồ sộ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em thu đôi chân lại, hai bàn tay ôm chặt lấy nhau cho đỡ rét, nhưng mỗi lúc em lại càng cảm thấy rét hơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em rất muốn được về nhà, nhưng em không thể nào về được, bởi nếu như chưa bán được bao diêm nào, hay chưa có ai bố thí cho em một xu, thì những trận đón, đánh đập, những phát roi hằn trên lưng.. sẽ rất thê thảm, mà chỉ nghĩ tới thôi, thì em đã rùng mình, khiếp vía.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vả lại, có trở về nhà thì cũng rét như vậy thôi, bởi hai cha con em đều ở trên gác. Mặc dù đã lấy những mảnh giẻ nhét vào những khe hở trên bức vách, nhưng những luồng gió rét vẫn thổi rít vào trong nhà không ngớt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đến lúc này, đôi bàn tay của em cũng đã tê cứng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chà! Giá như được quẹt một que diêm để sưởi, giá như em được quẹt một que thôi, để hơ cho đôi bàn tay bớt lạnh giá !!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuối cùng, em cũng đã đánh liều quẹt một que. Diêm bén lửa rất nhạy, ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biếc đi chuyển sang trắng rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trong rất thích mắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em đưa đôi tay mình lên trên que diêm rực cháy để lấy hơi nóng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chà! Hơi ấm của nó mới tuyệt vời làm sao! Em tưởng, như mình đang ngồi trước một chiếc lò sưởi ấm cúng. Trong lò, có những thanh củi rực cháy đến là vui mắt, tỏa ra cái hơi ấm dịu dàng, thật là dễ chịu!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi trời giá rét, tuyết phủ kín khắp nơi, gió rít lên từng hồi, mà được ngồi sưởi ấm hàng giờ bên những chiếc lò sưởi, thì quả là thích biết bao!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em duỗi chân ra để sưởi, thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em nhận ra rằng, mình vẫn đang ngồi giữa trời đông giá rét, với que diêm đã tàn hẳn trên tay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em giật mình, vì nhớ ra rằng: người cha em đã giao cho em nhiệm vụ đi bán diêm, nếu đêm nay mà trở về nhà tay trắng, thì chắc chắn em sẽ bị cha đánh thê thảm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em lại đánh liều quẹt tiếp que diêm thứ hai. Diêm lại rực cháy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hai bức tường cạnh em, như đã biến thành một tấm rèm bằng vải màn. Em nhìn thấu tận bên trong nhà. Bàn ăn đã dọn đầy đủ các món, trên bàn là một con ngỗng quay thơm phức, những bộ bát đĩa bằng sứ đẹp đẽ, chiếc khăn phủ bàn màu trắng tinh, những giỏ hoa quả đầy ắp, còn có một ổ bánh mì nóng hổi ra lò.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng thật lạ kì, là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa, mang theo cả dao ăn, có cả bộ muỗng nĩa trên lưng nó, và nó đang tiến về phía em.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chợt que diêm thứ hai lai vụt tắt, những bức tường lạnh lẽo xung quanh em lại trở về, ngoài trời tuyết vẫn rơi lạnh lẽo.&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thực tế đã thay thế cho những mộng mị vừa rồi, chẳng có lò sưởi, cũng chẳng có bàn ăn, cũng không có ngỗng quay, lại càng không có bánh ngọt. Tất cả chỉ là ảo ảnh, xung quanh vẫn là con phố lạnh lẽo, vắng teo, tuyết phủ kín, gió bấc lạnh buốt thì không ngừng thổi, những đoàn người vẫn hối hả trở về nhà, hay đến những chỗ hẹn ấm cúng. Tất cả vẫn không hề để ý tới cô bé bán diêm, hình như đối với họ, em là kẻ vô hình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em rút que diêm thứ ba ra quẹt, lửa lại cháy rực. Bỗng trước mắt em là một cây thông noel rất lớn, xung quanh cây thông được tranh trí lộng lẫy, những chiếc đèn nhấp nháy cuốn quanh, nhấp nháy lên từng đợt, rất vui mắt, hàng ngàn ngọn nến sáng rực lấp lánh trên những cành lá thông xanh tươi. Em với cánh tay nhỏ bé của mình về phía cây, nhưng diêm lại vụt tắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tất cả những chiếc đèn nháy, những ngọn nến vụt lên trời cao, biến thành những ngôi sao trên trời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chắc hẳn có một ai đó vừa qua đời, cô bé bán diêm tự nhủ với mình: Vì trước kia, khi bà nội em còn sống, bà vẫn thường nói với em rằng: “Khi trên trời xuất hiện thêm một vì sao, cũng là lúc có một linh hồn bay lên trời, để vào Thiên Đàng”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em lại quẹt thêm một que diêm nữa, ánh sáng từ ngọn lửa tỏa ra khắp xung quanh, lần này, em lại nhìn thấy rõ ràng bà của em đang mỉm cười với em.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Bà ơi! Cô bé reo lên mừng rỡ, bà cho cháu theo bà với! Cháu biết rằng khi diêm vụt tắt thì bà cũng biến mất, biến mất như là lò sưởi, là ngỗng quay, là cây thông ban nãy vậy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng cháu xin bà đừng bỏ rơi cháu một mình nơi này. Trước kia, cháu với bà đã từng sống bên nahu, vui vẻ biết bao, bà cũng từng bảo cháu rằng, nếu cháu ngoan ngoãn, thì cháu sẽ được gặp lại bà. Bà ơi! Cháu muốn đi theo bà! Bà hãy xin với Thượng Đế, cháu tin rằng: Ngài sẽ không từ chối lời thỉnh cầu của cháu đâu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Que diêm đã cháy rụi, ngọn lửa cũng thế mà vụt tắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những ảo ảnh về người bà trong ánh sáng mờ ảo của đóm diêm biến mất trước mắt của cô bé. Em cố gắng quẹt hết số diêm còn lại trong bao, em muốn níu kéo người bà của em ở lại! Những que diêm nối tiếp nhau tỏa ra những ánh sáng rực rỡ ấm áp như ban ngày. Chưa bao giờ em thấy hình ảnh người bà lại to lớn và đẹp đến thế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bà em cầm lấy tay em, hai bà cháu cùng bay lên trời cao, cao mãi, ở nơi đó, không còn chuyện đánh đập, cũng không còn đói rét.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ đã bay lên Thiên Đàng, trở về với Thượng Đế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sáng ngày hôm sau, tuyết vẫn phủ kín khắp nơi, những ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện trên bầu trời xanh ngắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mọi người vui vẻ bước ra khỏi nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong buổi sáng lạnh giá ấy, người ta thấy ở một góc tường nhỏ, có một cô bé bán diêm, với đôi má ửng hồng, đôi môi cô bé đang nở một nụ cười hạnh phúc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em đã chết vì cái đói, cái lạnh giá trong đêm giáng sinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Em ngồi giữa những bao diêm, trong đó một bao đã đốt sạch.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mọi người kháo nhau rằng: “Chắc con bé muốn sưởi ấm”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng chắc chắn một điều rằng, không ai có thể biết được những điều kỳ diệu, mà cô bé đã trông thấy, khi những que diêm vừa lóe sáng, nhất là cảnh hai bà cháu cùng bay lên trời cao, để đón lấy những niềm vui đầu năm mới.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tác giả: Andersen</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><u><span style="font-size:20.0pt"><span style="background:white"><span style="color:red">Những sách cha Mễn đã in (58 cuốn):</span></span></span></u></b><br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/nhung-sach-da-in-1654.html" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/nhung-sach-da-in-1654.html</a></span></span><br />
<br />
*** (Bạn muốn có những sách này, hãy chép đường link của sách vào thẻ nhớ hoặc vào USB, đưa cho tiệm Photo, họ sẽ in, chỉ khoảng 15 phút là xong, vì mỗi sách đều đã có sẵn bìa, và mỗi sách không quá 100 trang A5. Chỉ khoảng 24 tờ A4 trở lại)<br />
<br />
I.&nbsp;- Chuyện minh họa Tin Mừng Chúa Nhật: (6 cuốn)<br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-minh-hoa-tin-mung/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-minh-hoa-tin-mung/</a></span></span><br />
1. Chuyện người đàn ông say mê quảng cáo - sách 1<br />
2. Chuyện linh mục vào Thiên Đàng - Sách 2<br />
3. Chuyện con két đi khám bác sĩ – Sách 3<br />
4. Chuyện gà mái ấp trứng đại bàng – Sách 4<br />
5. Chuyện “Số Con Rệp” – Sách 5<br />
6. Thiên Chúa là Đấng hay quên &nbsp;– Sách 6<br />
<br />
II. – Chuyện đời chuyện đạo: (13 cuốn)<br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/</a></span></span><br />
1. Hãy vui hưởng hạnh phúc ta đang có - sách 1<br />
2. Chuyện đời to và nhỏ - Sách 2<br />
3. Những lời khuyên hữu ích - Sách 3<br />
4. Những chuyện nhỏ mang nhiều ý nghĩa cho cuộc sống - Sách 4<br />
5. Một phép lạ từ một tình thương cho đi - Sách 5<br />
6. Phút thánh hoá gia đình đầu năm mới - Sách 6<br />
7. Năm Mão nói chuyện con mèo - Sách 7<br />
8. Một kiểu sống lại không vui - Sách 8<br />
9. Chuyện con gà trống - Sách 9<br />
10. Kinh cầu các thánh chẳng hề&nbsp; được phong - Sách 10<br />
11. Làm phúc giúp các linh hồn nơi Luyện Ngục - Sách 11<br />
12. Các linh hồn nơi Luyện Ngục sẽ không quên sự giúp đỡ của chúng ta - Sách 13</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">13. Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Sách 13<br />
<br />
III. - Chuyện kể cho các gia đình: (25 cuốn)<br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-ke-gia-dinh/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-ke-gia-dinh/</a></span></span><br />
1. Chuyện người thu thuế và Người biệt phái - sách 1<br />
2. Đừng bỏ cuộc - sách 2<br />
3. Bí quyết hạnh phúc - Sách 3<br />
4. Một chuyện không ngờ thê thảm - Sách 4<br />
5. Đi tìm một bảo hiểm -Sách 5<br />
6. Một mẫu người sống đạo đáng khâm phục - sách 6<br />
7. Yêu là yêu cho đến cùng - Sách 7<br />
8. Những chuyện lạ có thật – Sách 8<br />
9. Một niềm vui bất ngờ - Sách 9<br />
10. Chuyện mẹ ghẻ con chồng - Sách 10<br />
11. Chứng nhân giữa đời thường - Sách 11<br />
12. Cho Chúa mượn thuyền - <b>Sách 13</b><br />
13. Nét đẹp của lòng thương xót - Sách 13<br />
14. Chuyện tôi vào đạo Chúa - Sách 14<br />
15. Chuyện cô giáo năm xưa - Sách 15<br />
16. Kinh nghiệm của những người trở về “Từ Cõi Chết” nói với ta - Sách 16<br />
17. Quyển nhật ký của mẹ - Sách 17<br />
18. Phép lạ từ việc sùng kính Đức Mẹ - Sách 18<br />
19. Ngày của bố - Sách 19<br />
20. Chuyện 2 cha con hoang đàng - Sách 20<br />
21. Chuyện Kẻ “tự bắc thang lên trời” - Sách 21<br />
22. Chuyện Quỷ Ám là có thật - Sách 22<br />
23. Chuyện bán linh hồn cho ma quỉ - Sách 23<br />
24. Thảm họa: Một Thiên Đường không có Thiên Chúa – Sách 24<br />
25. Nếu Thiên Chúa không có, thì tại sao lại chống Ngài ? – Sách 25<br />
<br />
IV.- Chuyện lẽ sống: (8 cuốn)<br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-le-song/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-le-song/</a></span></span><br />
1. Chuyện Chúa Giêsu đi xem bóng đá - Sách 1<br />
2. Tình yêu là sức mạnh vạn năng - Sách 2<br />
3. Ðời là một chuyến đi - Sách 3<br />
4. Căn hầm bí mật - Sách 4<br />
5. Thất bại, là khởi điểm của thành công - sách 5<br />
6. Lịch sử ngày của mẹ - Sách 6<br />
7. Chuyện tình Romeo và Juliet - Sách 7<br />
8. Một cách trả thù độc đáo - Sách 8<br />
<br />
V. – Kho sách quý: (6 cuốn)<br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/</a></span></span><br />
1. Bí mật đầy kinh ngạc về các linh hồn trong luyện ngục – Sách 1<br />
2. Lần hạt mân côi – Thánh Josémaria Escrivá– Sách 2<br />
3. Tiếng nói từ luyện ngục – Sách 3<br />
4. Sách tháng các linh hồn – Sách 4<br />
5 300 Chuyện ngắn giúp minh họa lời Chúa (Phần I) – Sách 5<br />
6 300 Chuyện ngắn giúp minh họa lời Chúa (Phần II)– Sách 6</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------------------</span></span>
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Tác giả:</strong>
				<a href="http://linhmucmen.com/news/author/Nguyen-Van-Men/">Nguyễn Văn Mễn</a>
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/tinh-mau-tu-trong-dip-le-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-13-2938.html" title="Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện Đao - Sách 13">http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/tinh-mau-tu-trong-dip-le-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-13-2938.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Linh mục Mễn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:ngchinhan@gmail.com">ngchinhan@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="http://linhmucmen.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="http://linhmucmen.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=7,nv_my_abbr="+07",nv_cookie_prefix="nv43c_v5ADUh",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_recaptcha_ver=2,nv_recaptcha_sitekey="6LfuW3sUAAAAAE8k4ppIy3Ta4WPIB-zWwmXQ7fo-",nv_recaptcha_type="image",XSSsanitize=1;</script>
<script src="http://linhmucmen.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="http://linhmucmen.com/assets/js/DOMPurify/purify3.js"></script>
<script src="http://linhmucmen.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="http://linhmucmen.com/assets/js/site.js"></script>
<script src="http://linhmucmen.com/themes/default/js/news.js"></script>
<script src="http://linhmucmen.com/themes/default/js/main.js"></script>
<script src="http://linhmucmen.com/themes/default/js/custom.js"></script>
<script type="application/ld+json">
        {
            "@context": "https://schema.org",
            "@type": "Organization",
            "url": "http://linhmucmen.com",
            "logo": "http://linhmucmen.com/uploads/logo_1.png"
        }
        </script>
<script src="http://linhmucmen.com/themes/default/js/bootstrap.min.js"></script>
</body>
</html>