Chuyện Minh Họa Tin Mừng Chúa Nhật - Bài 253 Lễ Lá –A: Tình đời thật đen bạc

Chủ nhật - 29/03/2026 03:51
Chuyện Minh Họa Tin Mừng Chúa Nhật - Bài 253 Lễ Lá –A:  Tình đời thật đen bạc
Chuyện Minh Họa Tin Mừng Chúa Nhật - Bài 253 Lễ Lá –A: Tình đời thật đen bạc

Chuyện Minh Họa Tin Mừng Chúa Nhật - Bài 253 Lễ Lá –A: 
Tình đời thật đen bạc 

------------------------------------------

 

Bạn thân mến, 

 

Một nhà hiền triết đi tới một đô thị và được biết ở đó có một người rất mến khách: Bất cứ người bộ hành nào đến cũng đều được ông ta chiêu đãi, ăn uống tử tế. 

 

Nhà hiền triết bèn tới với một bộ quần áo rách rưới. 

 

Thấy thế, chủ nhà chẳng những không kính trọng, mà còn tỏ vẻ khinh miệt, hất hủi nữa. 

 

Nhà hiền triết mượn được một bộ đồ tươm tất, sạch sẽ, mặc vào rồi lại đến. 

 

Lần này, chủ nhân đon đả tiếp đón và sai dọn tiệc thiết đãi. 

 

Nhà hiền triết ngồi trên tấm thảm quí và cứ bốc thức ăn bỏ vào vạt áo, mà không bỏ vào miệng. 

 

Thấy lạ, người chủ hỏi: “ Ngài làm gì vậy ? “ 

 

Nhà hiền triết mới ngẩng đầu lên thong thả đáp: “Hôm qua, tôi đến đây mặc quần áo cũ rách nát, chẳng được ăn uống gì. Hôm nay, tôi được thiết đãi linh đình như thế này, chẳng qua là nhờ bộ đồ mới này, cho nên tôi phải khao nó”. 

 

Nghe thế, ông chủ nhà ngượng quá không dám nói gì.

 

*****

 

Cái cách sử sự của nhà hiền triết là để minh chứng một sự thật phũ phàng là tình đời thật đen bạc:

 

Nó đen bạc, một phần là do trên cõi đời này có lắm chuyện, lắm điều, dường như khó hiểu, khó tin, khó ngờ, thế mà vẫn cứ xảy ra, khiến chúng ta không biết như thế nào để lường, để đoán nữ; phần khác là do lòng con người đổi trắng thay đen đến độ không còn ai muốn tin nữa.

 

Tuy nhiên, mọi rắc rối, mọi phũ phàng đau thương, mọi hiểu lầm chống đối chung qui đều bắt nguồn từ nơi con người. 

 

Bởi vì, tất cả mọi sự việc ở đời tự chúng không thể biết hóa thành trắng hay đen, nhưng do nơi con người điều khiển chúng thành trắng hay đen mà thôi. 

 

Nói khác đi, một khi lòng con người bị nhuộm màu gian tham độc ác, mù quáng, cố chấp, hẹp hòi, nông cạn, mưu mô, xảo quyệt,…. sẽ dễ dàng bóp méo hay vo tròn, đổi trắng thay đen mọi sự theo ý mình.

 

Vì thế, không lạ lùng gì khi chúng ta thấy những phản ứng khác nhau của con người trong biến cố Chúa long trọng vào Thành Thánh:

 

Có những người, như các môn đệ và mọi kẻ thiệt tâm thì hoan hô Chúa thật tình. Bên cạnh đó, lại có những người do bầu khí phấn khởi cũng hùa vào tung hô Chúa cho vui. 

 

Trái lại, có những người dư Biệt Phái, Luật sĩ thì đả đảo, chưởi bới, căm tức.

 

Tại sao, cũng một con người, nhất là con người đó là Một Ngôi Vị Thiên Chúa, không có chi sai trái, chí công vô tư, nhân ái, hiền lành, lại khiến cho kẻ ghét, người thương ?

 

Như thế, sự đối sử đầy mâu thuẫn này không tại nơi Chúa, mà là do lòng con người phát sinh.

 

Lòng con người thật khó hiểu ! Hôm nay tốt, mai đã xấu. Anh hùng can đảm có thừa, nhưng hèn nhát sợ sệt cũng không thiếu. Mới trong sạch thánh thiện đấy, lại xấu xa bẩn thỉu ngay. Như thế, sự mâu thuẫn luôn có trong con người. Ánh sáng và bóng tối lẫn lộn khiến con người nhìn đời, nhìn sự việc, cũng hay thay đổi tùy theo ý nghĩ và cảm xúc của mình.

 

Vì thế, trên con đường tin và sống theo Chúa, cũng như trong cách cư xử với tha nhân, nếu muốn thành công, nghĩa là đi đúng và trung thành với ơn gọi làm con cái Chúa, sống đúng và làm tròn trách nhiệm công bằng, bác ái với tha nhân, thì mỗi người chúng ta phải làm thế nào, phải sống làm sao để phần thánh thiện, trong sạch, ngay thẳng, luôn luôn vượt trội hơn, nổi bật lên trên phần đam mê xấu xa, hư hèn tội lỗi.

 

Vì thế, bao lâu chúng ta cứ quen thói dầm mình trong ham mê sự đời, cứ nuông chiều bản năng hạ cấp, là bấy lâu chúng ta chẳng những cố tình đối xử bất công với Chúa, với mọi người, mà còn sẽ tự chuốc lấy mọi tai họa kiếp này lẫn kiếp khác.

 

Đối với Chúa, vì lười biếng khô khăn, nhờ ơ trễ nải, chúng ta hay khinh thường lời Chúa dạy, ngạo mạn chỏi bản lại thánh ý Ngài. 

 

Đôi khi, vì hèn nhát, sợ sệt, chúng ta lại cố tình bêu xấu danh dự Thiên Chúa, từ chối thánh danh Người trước mặt thiên hạ.

 

Còn đối anh em là những con người yếu đuối đáng thương, thế mà chúng ta cứ đang tâm đối xửa ác cảm với họ, nhỏ nhen bẩn thỉu, triệt hạ lẫn nhau, gian tham, xảo quyệt, tranh dành nhau, nghi ngờ đổ tội làm khổ nhau.

 

Như thế, phải chăng loài người là loài không  đáng tin cậy, không đáng quí trọng như người ta thường đề cao ? 

 

Dĩ nhiên, không phải tất cả đều bại hoại, xu thời, hay thay đổi, nhưng vẫn có những con người trung kiên, một dạ một lòng, luôn trong sáng, đầy nhân ái từ bi. 

 

Nếu họ có yếu đuối, xa ngã, như các Tông đồ, nhưng đã biết đứng dậy từ lầm lỗi, để làm lại cuộc đời cách thành tựu.

 

Dù đời có đổi trắng thay đen, dù ai có thay lòng đổi dạ, thì những người con đích thực của Chúa, vẫn luôn kiên vững trong đức tin, nồng nàn trong tình mến và son mắt trong cậy trông.

 

Lạy Chúa, xin  giúp chúng con sống những thử thách của chúng con, những  sự bỏ buộc chúng con,… ngõ hầu chúng con tuân phục một cách tự do ý chí nhiệm mầu của Chúa Cha…. Đấng đã không ngừng yêu thương chúng con, đã không ngừng yêu mến Con của Người trên thập giá.. để cừu độ loài người chúng con. Amen..

 

--------------------------

 

Tác giả: Nguyễn Văn Mễn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây