Ngày 14/02 thánh Cyrillô và Mêtôđiô
Đồng bổn mạng Âu Châu
Mục Lục:
Ngày 14/02-1 Thánh Cyrillô và Mêtôđiô
Ngày 14/02-2 Thánh CYRILLÔ và thánh MÊTÔĐIÔ
Ngày 14/02-3 THÁNH CYRILLÔ đan sĩ và THÁNH MÊTHOĐIÔ giám mục
Ngày 14/02-4 THÁNH CYRILLÔ VÀ THÁNH MÊTHÔDIÔ
Ngày 14/02-5 Thánh Cyrillô, đan sĩ và Thánh Méthôđô, giám mục
Ngày 14/02-6Thánh Cyrillô Và Thánh Mêthođiô
Ngày 14/02-7 Lễ Kính Thánh Cyrillô Và Méthôđô
Ngày 14/02-8 Thánh Cyrillô Và Thánh Mêthođiô
Ngày 14/02-9 THÁNH SY-RI-LÔ, ĐAN SĨ, VÀ THÁNH MÊ-TÔ-ĐI-Ô, GIÁM MỤC
Ngày 14/02-10 Thánh Sy-ri-lô, Đan Sĩ Và Thánh Mê-tô-đi-ô, Giám Mục
---------------------------------
1. Đôi dòng tiểu sử.
Hôm nay Giáo Hội lại cho chúng ta mừng kính một lần nữa hai vị thánh trong cùng một ngày. Lý do cũng rất đặc biệt vì hai vị thánh Giáo Hội mừng kính hôm nay là con của cùng một gia đình. Cyrillô là em út và thánh Methôđiô là anh cả trong một gia đình bảy người con. Các ngài được sinh ra tại Thessalonica (Hy lạp). Cha các ngài là một viên chức cao cấp của đế quốc Byzantine. Cyrillô được ăn học thành tài tại Constantinople, và sau đó làm giáo sư tại đại học của hoàng đế. Methôđiô theo đuổi sự nghiệp chính trị, lên đến chức tổng trấn.
Nhưng ơn Chúa thật lạ lùng. Hai con người với tương lai sáng ngời. Hai con người với cuộc sống quyền uy sang trọng đang mời gọi. Hai con người với hai trái tim còn ôm ấp bao dự định to lớn. Vậy mà Chúa đã chuyển hướng đời họ. Quyền uy, danh vọng tất cả đã phải dừng bước. Các ngài đã quyết bỏ mọi sự để bước vào cuộc đời mới, cuộc đời hiến thân cho sứ mạng rao giảng Tin Mừng. Cyrillô được gọi lên chịu chức thánh, ngài hết sức vui mừng. Hơn nữa ngài còn cảm thấy như bị thôi thúc bởi một lý tưởng cao cả hơn. Ơn Chúa đổ xuống và đốt nóng ý chí của Cyrillô. Tuy nhiên ngài vẫn chờ đợi trong yên lặng và cầu nguyện.
Còn Mêthôđiô thì luôn theo sát em mình như hình với bóng, lúc nào cũng yêu mến và giúp đỡ em thi hành ý định. Tính tình của Mêthôđiô hơi khác với em mình một chút. Hình như Mêthôđiô được sinh ra và sống giữa hai thái cực. Vui thì như tết nhưng nóng lại nóng như lửa. Có khi hoà nhã êm đềm, cũng có lúc lại nổi xung đến hung bạo, đanh thép. Tuy nhiên lúc nào cũng biết nhẫn nại và thích nghi với những hoàn cảnh phức tạp để bênh vực chân lý. Thêm vào đó, Mêthôđiô còn có một sức chịu đựng dẻo dai và không bao giờ chịu lui bước khi phải làm chứng cho sự thật. Đã mấy lần Mêthôđiô dám nói thẳng vào mặt đối phương muốn dùng lối ngụy biện trí trá để xuyên tạc những chân lý của đạo Chúa: “Các anh định chọi nhau với sắt ư! Được lắm, chỉ sợ các anh sẽ bị vỡ tan tành”.
Với lòng tận tụy hy sinh thêm vào một tài trí lanh lợi và một cách tiếp nhân xử thế tế nhị, hai anh em Cyrillô và Mêthôđiô đã làm cho Thessalonica quê hương mình được hãnh diện với các giáo đoàn khác, nhất là các ngài đã mang về cho Chúa nhiều chiên lạc. Các ngài cũng đã là những nhịp cầu thông cảm nối kết giữa Giáo hội Đông và Tây trong những hoàn cảnh cam go, chia rẽ. Đồng thời các ngài còn lấp đầy được cái hố sâu ngăn cách giữa hai giáo đô Byzanciô và Rôma.
Công việc và thời gian đã làm cho anh em Mêthôđiô và Cyrillô càng ngày càng trưởng thành hơn. Thêm vào đó các ngài còn luyện cho mình được những đức tính cần thiết để sau này có thể mang ra thi hành trong việc rao truyền Tin Mừng.
Thiên Chúa là Đấng an bài mọi sự. Hoàng đế Rasdelaw xứ Môravia đã sai sứ giả đến Cyrillôpôli xin Hoàng đế Micae III cử người đến giảng Tin Mừng cho dân tộc mình.
Với sự am hiểu phong tục và tính tình của các dân miền đó, nhất là cả hai đều thông thạo tiếng slave nên hai anh em đã được Đức Giáo hoàng Photius tín nhiệm sai đi. Hai nhà truyền giáo đã không do dự, nhanh chóng nhẹ bước lên đường.
Công việc đem Tin Mừng cho xứ Môravia lúc đầu gặp khá nhiều khó khăn và những khó khăn này không nhỏ. Hai anh em phải đối diện với cả một dân tộc mới chỉ có ngôn ngữ nói mà chưa có ngôn ngữ đọc. Chính vì thế mà công việc rao giảng Tin Mừng rất khó khăn. Tuy nhiên với lòng yêu mến các linh hồn sẵn có cũng lòng kiên trì không biết mệt mỏi, nhờ ơn Chúa, các ngài đã dần dần vượt qua được tất cả.
Nói tới đây tôi chợt nhớ tới hoàn cảnh nước Việt Nam của chúng ta trước đây. Cũng may mà chúng ta được Chúa cho một người là Cha Đắc Lộ. Ngài đã "Chế" ra chữ quốc ngữ mà hiện nay chúng ta đang sử dụng. Đây là công lao rất to lớn của ngài.
Sau khi đã "chế" ra được ngôn ngữ viết, các ngài đã mạnh dạn đem áp dụng vào việc dạy giáo lý nhất là vào việc cử hành phụng vụ.
Đây phải nói đây là một cuộc cách mạng lớn cho dân Môravia và sau này cho các Giáo Hội nhất là sau công đồng chung Vaticano II.
Lịch sử còn ghi lại ngày mà Cyrillô và Mêthôđiô vui mừng nhất là ngày các ngài được Roma cho phép được cử hành phụng vụ bằng tiếng Môravia. Nhưng ý Chúa thật khó hiểu. Tới khi được thành công thì Cyrillô đã vội về nơi an nghỉ, ngày 14-02-869 tại giáo đô Rôma. Cyrillô đã để lại cho giáo dân một cái tang đau đớn. Thánh nhân ra đi, đã để lại thương tiếc cho bao nhiêu người nhất là những người Môravia. Thánh nhân ra đi, Giáo hội mất một cán bộ lành nghề, nhưng công phúc của ngài sẽ làm cho Lời Chúa được truyền đi muôn nơi. Xác thánh nhân được chôn cất tại nhà thờ thánh Clêmentê.
Mất Cyrillô là Mêthôđiô đã mất một cánh tay đắc lực cho công cuộc truyền giáo. Tuy nhiên Mêthôđiô vẫn hiên ngang và vui vẻ trở về Môravia tiếp tục công việc đang còn dở dang.
Trước khi nhắm mắt về quê trời, Mêthôđiô còn phải nỗ lực dịch Kinh thánh và những sách giáo phụ sang tiếng Nga. Và ngày 06-04-885 thánh nhân phó linh hồn trong tay Chúa.
2. Bài học
a/ Có lẽ công ơn lớn nhất của các ngài là việc phát minh ra một bản mẫu tự mới để làm ngôn ngữ viết cho dân Môravia. Công việc này không hề dễ dàng chút nào. Tuy nhiên việc này đã dần dần đã làm giảm bớt được những khó khăn về ngôn ngữ để từ đó Tin Mừng được truyền bá khắp đó đây. Hai nhà truyền giáo đã bắt đầu dùng ngôn ngữ mà các ngài đã lập ra để cử hành phụng vụ và dịch Sách Thánh.
Phải nói đây là một cuộc cách mạng lớn mà sau này công đồng Vaticanô II cũng đã thực hiện. Chúng ta thử tưởng tượng nếu không có cuộc cách mạng cho sử dụng tiếng địa trong công việc cử hành phụng vụ và học hỏi Lời Chúa thì thì việc phổ biến Tin Mừng sẽ bị hạn chế và sự thiệt thòi sẽ lớn như thế nào.
Cám ơn Chúa đã soi sáng để có những người mở đường để công việc của Chúa mỗi ngày được tốt đẹp và hữu hiệu hơn.
b/ Cyrillô và Mêthôđiô đã để lại cho Giáo Hội một tấm gương sáng lạng về việc phục vụ Tin Mừng.
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã coi các ngài như những mẩu mực mà các thế hệ mai sau phải noi theo.
Chúng ta hãy tận dụng mọi hoàn cảnh trong cuộc sống: sinh nhật, qua đời, bệnh tật, các cuộc mừng trong gia đình… Chúng ta luôn có những cơ hội để đưa tha nhân đến gần Chúa, chẳng hạn giới thiệu cho họ một cuốn sách tốt. Chúng ta có thể an ủi hoặc khuyên nhủ một ai đó trong cảnh lao đao. Chúng ta có thể gợi ý gia chủ xin linh mục làm phép căn nhà của họ. Chúng ta có thể cho người ta biết cách xin thiên thần bản mệnh phù giúp trong ngày sống. Chúng ta có thể đề nghị người quen treo ảnh Đức Mẹ trong nhà để tôn vinh Mẹ Thiên Chúa. Đó là những tập tục đơn sơ mà các Kitô hữu đã thực hiện suốt bao thế kỷ đã qua. Những tập tục ấy như chất huyết tương, kích hoạt đời sống đức tin. Chúng ta cần đưa Chúa vào hàng ngàn giây phút bình thường trong cuộc sống. Chúng ta hãy hiến dâng công việc, giờ nghỉ ngơi, hoặc kỳ nghỉ của chúng ta cho Thiên Chúa. Đức tin phải thấm nhuần mọi hoạt động của chúng ta để làm chúng thêm phong phú và đẹp lòng Chúa. Chúng ta sẽ thấy nỗ lực siêu nhiên này làm cho các hoạt động của chúng ta thêm tình nhân ái.
---------------------------------
(....869 và 884 )
Cyrillô và Mêtođiô thuộc về một gia đình nghị viện miền Thessalônica. Triều đình đã muốn xem người con trưởng sáng sủa xinh đẹp như thần đồng. Nhưng đối với anh sự khôn ngoan đáng quí chuộng hơn mọi hư danh trần thế. Người con út có tính cách vừa trầm tư vừa hung hăng hay lý sự nữa. Sau khi theo học ở tại Constantinople, hai anh em đều chíếm giữ những chức vụ thuộc dân sự. Cyrillô làm giáo sư triết học. Sau cùng thì lần lượt họ đạt tới lý tưởng làm linh mục.
Nhà vua Moravia xin hoàng đế gửi các thừa sai tới. Vì biết tiếng Slave nên hai anh em đã được chọn. Các Ngài đã phát minh ra mẫu tự Slave cũng như văn chương người Slave sau này được mọi người chấp thuận. Cyrillô còn học tiếng Hipri để tranh luận với người Do thái. Hai anh em thừa sai thực hiện hoạt động vừa chính trị vừa tôn giáo. Các Ngài sẽ tổ chức Kitô giáo ở Bulgaria, Moravia và nơi những dân Slave mà bước chân đế quốc đặt tới.
Một giai thoại chứng tỏ tính khí mạnh mẽ và kỳ khôi của Mêtođiô. Ngài chỉ đích danh được thù nhân người Đức của mình để phá tan họ. Ngài nói:- Các ông chống lại sắt thép, các ông sẽ bể sọ. Và đầy nhiệt thành, Ngài lau mồ hôi và kể lại một ngụ ngôn:
"Người ta hỏi một triết gia, tại sao ông lại toát mồ hôi như vậy ?"
Và Ngài thêm vào câu trả lời : - Chính vì tôi đã phải tranh luận với những người đần độn"
Các giám mục Đức chống lại việc nhà truyền giáo đã đưa ngôn ngữ Slave vào phụng tự mà các Ngài coi như dụng cụ tuyệt hảo trong công cuộc chinh phục của mình. Hai anh em phải đi Roma để biện minh cho mình và được Đức Nicola I ưng thuận. Vị kế nhiệm Ngài còn tấn phong Ngài làm giám mục nữa. Cyrillô đã qua đời tại Roma năm 869 lúc 42 tuổi.
Mêtodiô còn sống thêm hai mươi năm để truyền giáo cho các dân tộc Slave. Ngài chịu đau khổ nhiều, bị một thẩm đoàn giám mục miền Bavière tố cáo lạc giáo và bị giam giữ hai năm trong một nơi xa vắng lạnh lẽo. Ngài lại bị mang ách, luôn bị bách hại, bị tố cáo tới Roma là đã làm sai lạc đức tin. Hai lần Ngài phải đi biện minh với Đức Thánh cha và Đức Thánh cha đã coi những lời tố cáo là hư từ. Hoàng đế Basiliô xin Ngài đi Consttantinople là nơi Ngài được tiếp đón nồng hậu. Cũng vị vua này đã muốn gửi Ngài trở lại Russi và Bulgaria, nhưng thánh nhân trở lại Moravia và qua đời tại đó năm 884.
Hai anh em đã mang văn minh lại cho dân Slave khi truyền bá đức tin cho họ. Các Ngài đồng thời vừa là các tông đồ vừa là các văn hào tiên khởi của dân tộc Slaves.
Nguồn: https://www.giaophanbaria.org/hanh-cac-thanh
---------------------------------
Thánh Cyrillô và thánh Mêthođiô là hai anh em ruột được sinh ra trong một gia đình giầu sang, quí phái, đã có công đem ánh sáng Tin Mừng cho dân tộc Slaves. Hai thánh được cha mẹ nuôi dưỡng ở thành phố Byzance. Các Ngài lớn lên trong sự giáo dục cẩn thận của cha mẹ của các Ngài cả mặt học vấn, lẫn tu đức. Các Ngài đã sớm chứng tỏ là những người thuộc trọn về Thiên chúa để loan báo Tin Mừng cho người dân Slaves.
THÁNH CYRILLÔ VÀ THÁNH MÊTHOĐIÔ:
Hai vị thánh anh em ruột này đã minh Chứng một đời sống đạo đức, tinh thần phục vụ vô vị lợi, lòng quảng đại sâu xa. Thánh Cyrillô được triều đình Constantinô rất nể vì, kính trọng vì trí thông minh, học thức uyên bác và nhân đức tuyệt vời của Ngài. Thánh nhân có khiếu dậy triết học, Ngài đã dậy triết lý cho nhiều trường đại học, giữ chức vụ ngoại giao ở Ả Rập. Ngài tỏ ra là một nhà ngoại giao tài giỏi và bén nhậy. Tương lai, danh vọng đang rực sáng, nhưng thánh nhân đã vứt bỏ tất cả để hiến thân trọn vẹn cho Thiên Chúa. Còn thánh Mêthođiô lại có một sức chịu đựng bền bỉ, dẻo dai và hết sức kiên trì khôn ngoan. Cà hai vị thánh này đều được vua Michel III sai đến Moravie. Năm 863, hai vị thánh anh em đã đưa cả dân tộc Moravie về với đức tin công giáo và nhận biết Chúa Giêsu Kitô. Tiếng tăm của các Ngài vang tới nước Ý vì tinh thần truyền giáo, lòng quảng đại, xả kỷ, hy sinh của các Ngài.
GIÁO HỘI THƯỞNG CÔNG CÁC NGÀI:
Vì danh tiếng của các Ngài tỏa sáng tới tận nước Ý. Do đó, vào năm 868, các Ngài được Đức Giáo Hoàng Nicôlao I cho triệu vời về Roma và nơi đây các Ngài được Đức Tân Giáo Hoàng Adrien phong chức giám mục. Năm 869, thánh Cyrillô được Chúa rước về tại Roma. Còn thánh Mêthođiô trở về Moravie và Ngài đã đưa dân Bohêmes, Pannoniens, Bulgaries về với Giáo Hội công giáo. Thánh nhân cũng loan báo Tin mừng tại Balan. Sau khi thánh nhân lập tòa giám mục tại Léopol, Ngài được sai đến Moscou và thành lập giáo phận tại Kiev. Năm 885, thánh Mêthođiô trở về Moravie và an giấc thanh thản, bình an sau khi đã đem được rất nhiều linh hồn về với Chúa.
Thánh Cyrillô và thánh Mêthođiô được Đức Giáo Hoàng Lêo XIII truyền tôn vinh trên khắp thế giới. Dân tộc Slaves đã mừng lễ hai thánh ngay từ năm 1880.
Lạy Chúa, Chúa đã dùng hai anh em thánh Cyrillô và thánh Mêthođiô, để đưa các dân tộc slaves tới ánh sáng Tin Mừng. Xin mở lòng chúng con đón nhận lời Chúa dậy và biến đổi chúng con thành dân riêng của Chúa luôn đồng tâm nhất trí với nhau, để sống đức tin chân thật và thẳng thắn tuyên xưng( lời nguyện ca nhập lễ, lễ thánh Cyrillô và Mêthođiô ).
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
---------------------------------
Thánh Methôđiô và Cyrillô là hai anh em trong một gia đình giàu sang, quý phái tại Thessalonica, Hy Lạp. Trong số 7 người con, Methôđiô là anh cả, sinh năm 815 và Cyrillô là em út, sinh năm 827. Cả hai được hưởng sự giáo dục từ cha mẹ cả về mặt học thức, lẫn tu đức. Cyrillô học thành tài tại Constantinople, và làm giáo sư tại đại học của hoàng cung, còn Methôđiô theo đuổi sự nghiệp chính trị và làm đến chức tổng trấn.
Tuy sống trong phú quý vinh hoa và cao sang quyền lực nhưng từ trong sâu thẳm cõi lòng, hai anh em cảm nhận tiếng gọi của Thiên Chúa nên đã quyết tâm từ bỏ mọi sự để hiến thân cho sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Sau những tháng năm tu luyện, cả hai lần lượt lãnh chức linh mục và tận tụy trong sứ vụ mục tử tại quê hương Thessalonica. Tuy nhiên, Thiên Chúa lại muốn dành riêng hai anh em cho sứ vụ đi đến với một dân tộc chưa nhận biết Người.
Năm 862, nhận lời thỉnh cầu của Hoàng đế Rasdelaw, Đức Giáo hoàng Photius đã sai hai anh em Cyrillô và Methôđiô lên đường rao giảng Tin Mừng cho dân tộc Slave ở Moravia.
Khi thi hành sứ vụ mới này, khó khăn vất vả lớn nhất đó là về mặt ngôn ngữ, vì nơi đây người dân mới chỉ có ngôn ngữ nói mà chưa có ngôn ngữ viết. Từng bước một, hai ngài giúp khai mở nền văn minh và đã phát minh ra mẫu tự Slave. Các ngài đem áp dụng ngôn ngữ mới này vào việc dạy giáo lý, nhất là vào việc cử hành phụng vụ.
Đây là một công trình vô cùng to lớn, vì ngôn ngữ Slave trở thành văn tự phổ biến dân sự và được cho phép sử dụng khi cử hành phụng vụ. Đây cũng là một cuộc cải tổ lớn mà sau này công đồng Vaticanô II đã thực hiện để các dân tộc có thể thờ phượng Thiên Chúa bằng ngôn ngữ của mình.
Năm 863, cả dân tộc Môravia trở về với đức tin công giáo càng làm cho danh tiếng của Cyrillô và Methôđiô vang xa lẫy lừng. Năm 668, hai ngài được triệu về Roma và được Đức Tân Giáo Hoàng Adrien phong chức giám mục. Tuy nhiên, vào ngày 14/ 02/ 869, người em Cyrillô ngã bệnh và qua đời tại Roma, khi 42 tuổi, để lại thương tiếc và nỗi mất mát đặc biệt đối với người dân Môravia.
Còn người anh Methôđiô, sau khi được tấn phong Giám mục ở Pannonie và sứ thần toà thánh cho dân Slave, đã trở lại Môravia tiếp tục công việc đang còn dở dang. Sau đó, ngài tiếp tục đem Tin Mừng đến với dân Bohêmes, Pannoniens, Bulgaries, Balan và đưa nhiều người trở về với Giáo hội Công giáo. Năm 885, ngài trở về Môravia và dành những ngày tháng cuối đời nỗ lực dịch Kinh Thánh và sách Giáo phụ sang tiếng Nga. Ngày 06/ 04/ 885 thánh nhân qua đời sau khi đã đem được rất nhiều người về với Chúa.
Thánh Cyrillô và thánh Mêthođiô được Đức Giáo Hoàng Lêo XIII truyền tôn vinh trên khắp thế giới. Ngày 31/ 12/ 1980, Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tôn nhận thánh Cyrillô và thánh Mêtôđiô làm quan thầy của Âu Châu cùng với thánh Bênêđictô.
Lạy thánh Cyrillô và thánh Mêthođiô, xưa Chúa đã thương chọn các ngài để đưa các dân tộc Slaves tới ánh sáng Tin Mừng. Xin cầu cùng Chúa cho chúng con cũng được lòng can đảm, quảng đại và sự dấn thân để chúng con phục vụ và làm sáng danh Chúa trong những nẻo đường mới cần đến con tim và khối óc của chúng con. Amen
Nt. Maria Thanh Thảo, OP tóm lược
---------------------------------
1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ
Ngày lễ kính thánh Cyrillô và Mêthôđô, được kính như các Tông Đồ dân Slave và được Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II công bố năm 1980, như thánh quan thầy Âu Châu, cùng tước hiệu với thánh Bênêđictô, trùng với ngày qua đời của thánh Cyrillô, khi đến Rôma vào ngày 14.02.869.
Hai anh em Cyrillô và Mêthôđô gốc ở Salonique (Hy Lạp ngày nay). Trước khi đi truyền giáo vùng Moravie, Méthôđô là Tổng trấn một tỉnh người Slave và Cyrillô, nhỏ tuổi hơn, nhưng lại sáng chói hơn, đã chu toàn những sứ vụ tôn giáo và ngoại giao quan trọng. Cả hai nói lưu loát tiếng Slave.
Sứ vụ làm cho hai vị nổi tiếng là sứ vụ do Thượng phụ Photios sai đi từ năm 862-963 với mục đích dạy dỗ và Phúc Âm hóa dân Slave ở Moravie trong ngôn ngữ của họ. Vì thế Cyrillô và Mêthôđô bắt đầu dạy ngữ vựng đầu tiên, được gọi là “Cyrillique” và họ cũng đã dịch các văn bản tôn giáo ra tiếng Slave : Thánh Vịnh, các Phúc Âm, các Thư Tông Đồ, kinh nguyện…
Sau vài năm ở Moravie, Cyrillô và Mêthôđô tiếp tục công tác ở Pannonie (Hungarie và một phần đất Yougoslavie ngày nay), trước khi đến Rôma, nơi họ được Đức Giáo Hoàng Adrien II đón nhận và công nhận các việc họ làm về Phụng Vụ Slave. Tại Rôma, Cyrillô ngã bệnh và qua đời vào ngày 14.02.869, lúc ấy ngài khoảng độ 40 tuổi.
Sau cái chết của người em, Méthôđô được gọi làm giám mục ở Pannonie và sứ thần toà thánh cho dân Slave; ngài gặp nhiều khó khăn do sự chống đối của hàng giáo sĩ Đức; nhưng điều này không ngăn cản được công trình Phúc Âm hoá và hội nhập văn hóa mà ngài đã theo đuổi cho đến chết (885).
Các môn đệ ngài đã rao giảng Tin Mừng miền Bohême, ông hoàng Bozyvojd được rửa tội theo nghi thức Slavon, sau đó là dân Serbie và Lusace (vùng Croatia), tiếp đến là Ba Lan, Bulgarie, Roumanie và vùng Kiev.
Với công trình như thế, chúng ta mới thấy được công khó của hai thánh Cyrillô và Mêthôđô trong việc thiếp lập các cộng đoàn Kitô giáo trong nhiều vùng Đông Âu. Việc này đã tạo một bước tiến để thành lập Âu Châu, không những về mặt tôn giáo, nhưng cả về mặt chính trị và văn hóa.
Mỹ thuật trình bày thánh Cyrillô với bản ngữ vựng, và thánh Mêthôđô với một quyển Phúc Âm mở ra, được ghi bằng tiếng Slavon.
2. Thông điệp và tính thời sự
Thánh Cyrillô ngã bệnh và biết trước giây phút cuối cùng của mình, vẫn nhận ra ơn gọi cao cả: “Xưa tôi chưa hiện hữu, bây giờ tôi đã hiện hữu và tôi sẽ hiện hữu mãi mãi.” Ngài cầu nguyện cùng Thiên Chúa: “Lạy Chúa, xin gìn giữ đàn chiên trung thành này… Xin triển khai Giáo Hội với số lượng cao và qui tụ mọi thành phần vào trong sự hiệp nhất. Xin thu tóm tất cả thành một dân được tuyển chọn, kết hiệp mọi người trong đức tin và giáo lý chính thống…” (Phụng Vụ Giờ Kinh).
Được giao nhiệm vụ rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô, Cyrillô và Mêthôđô đã giảng dạy “đức tin chân thật và giáo lý chính thống”, nhưng hai ngài còn hoàn tất công tác Phúc Âm hóa khi hội nhập sứ điệp Kitô giáo vào trong văn hóa các dân Slave. Nhờ thế, khi công trình của hai vị được hoàn tất, đã cho phép ngôn ngữ Slave xứng đáng trở thành văn tự phổ biến. Nhờ việc đề cao ngôn ngữ và văn hóa, các dân tộc Slave đã có thể chống cự lại thứ chính trị thống trị và đồng hóa của người German và người Hy Lạp.
Công trình của Cyrillô và Mêthôđô vô cùng to lớn, đánh dấu bằng sự can đảm trí thức và sự khiêm tốn, vì trong thời gian mà người ta chỉ được cầu nguyện ca tụng Thiên Chúa bằng tiếng Hipri, Hy Lạp hay La Tinh, hai vị thánh Tông Đồ của dân Slave đã đáp trả bằng tiếng Slave, và qua đó cho thấy mọi người có thể với Thiên Chúa bằng ngôn ngữ của mình.
Bên cạnh các tác phẩm tôn giáo, cả hai đã dịch và suy diễn “Bộ Luật Justinien”, được xem như bộ luật cổ nhất của Slave (Zakon Sudnyj). Người ta cũng cho rằng thánh Mêthôđô đã dịch quyển Nomokanon, thu tập các luật Giáo Hội và luật dân sự Byzantin.
Phúc Âm được chọn cho Thánh lễ này là dụ ngôn người gieo giống (Mc 4,1-20). Các khó khăn mà vị Tông Đồ đã phải gánh chịu (Mêthôđô cũng đã phải vào tù) không ngăn cản được hạt giống rơi vào đất tốt và mang lại nhiều hoa trái.
Công trình Phúc Âm hóa vẫn chưa kết thúc. Chính vì thế Hội thánh, trong ngày lễ kính hai vị thánh Tông Đồ này, đã hát trong Thánh lễ Thánh Vịnh 95: Từ ngày này sang ngày khác, hãy công bố ơn cứu độ của Người / hãy thuật lại cho muôn dân vinh quang của Người / cho muôn dân kỳ công của Người. Chúng ta có thể nhắc lại những lời cuối cùng của Cyrillô nói với anh mình là Mêthôđô: “Anh ơi, chúng ta đã chia sẻ cùng một số phận, cùng dắt một cái cày trên cùng một luống. Em biết anh vẫn thích Núi thánh của anh (sự cô tịch), nhưng đừng bỏ trách nhiệm giảng dạy để trở về với núi đó. Thật vậy, anh tìm được nơi nào để hoàn tất ơn cứu độ của anh?”
Enzo Lodi
---------------------------------
Những Sứ Giả Của Tin Mừng
Hôm nay, chúng ta cùng nhau quy tụ nơi đây để cử hành Thánh lễ kính nhớ hai vị đại thánh Cyrillô và Mêthođiô, những vị sứ giả vĩ đại đã dâng hiến cả cuộc đời mình cho sứ mạng loan báo Tin Mừng, đưa ánh sáng đức tin đến với dân tộc Slaves. Hai ngài không chỉ là những vị thánh của Giáo Hội, mà còn là những biểu tượng sáng ngời của lòng yêu mến Chúa, của tinh thần hy sinh, của sự kiên trì bền bỉ trên con đường rao giảng Lời Chúa.
Sinh ra trong một gia đình quý phái và giàu sang, hai thánh được cha mẹ nuôi dạy trong một môi trường tràn đầy yêu thương và giáo dục kỹ lưỡng. Không chỉ được trau dồi về mặt học vấn, các ngài còn được dưỡng dục trong đời sống đức tin vững chắc, để rồi từ rất sớm, cả hai đã nhận ra tiếng gọi đặc biệt của Thiên Chúa, sẵn sàng hiến dâng cuộc đời mình cho Ngài. Đây là điều mà chúng ta cần suy gẫm: không phải ai sinh ra trong cảnh giàu sang cũng bị ràng buộc bởi của cải vật chất, mà quan trọng là tâm hồn có hướng về Thiên Chúa hay không. Hai thánh đã từ bỏ tất cả vinh hoa, danh vọng, chấp nhận cuộc sống khiêm nhường để phục vụ Tin Mừng.
Thánh Cyrillô là người có trí thông minh xuất chúng, giỏi triết học và có tài ngoại giao, được vua Constantinô trọng dụng và mời dạy học ở nhiều trường đại học danh tiếng. Ngài có thể có một tương lai sáng lạn trong triều đình, nhưng tất cả những vinh hoa ấy không thể làm lu mờ tiếng gọi của Thiên Chúa. Ngài đã bỏ lại tất cả, chọn con đường phục vụ Chúa và tha nhân. Đây là một bài học lớn cho chúng ta: nhiều khi chúng ta bị lôi cuốn bởi sự nghiệp, bởi tiền tài danh vọng mà quên mất rằng điều quan trọng nhất trong đời không phải là những thứ chóng qua ấy, mà là sự sống đời đời, là việc phục vụ Thiên Chúa và anh em.
Còn thánh Mêthođiô, ngài là người có sức chịu đựng bền bỉ, dẻo dai và khôn ngoan. Trong những năm tháng truyền giáo, ngài phải đối diện với vô vàn khó khăn, bị chống đối, bị bắt bớ, nhưng vẫn luôn kiên trì, tin tưởng vào Chúa. Nhờ sự nhiệt thành của hai vị thánh, vào năm 863, toàn thể dân tộc Moravie đã được đón nhận đức tin Công giáo, nhận biết Chúa Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ. Đây là một công trình vĩ đại, không chỉ mang lại hoa trái thiêng liêng mà còn đặt nền móng cho sự phát triển của Giáo Hội tại châu Âu.
Sự hy sinh và tinh thần truyền giáo của hai thánh Cyrillô và Mêthođiô đã được Giáo Hội ghi nhận và tôn vinh. Vào năm 868, Đức Giáo Hoàng Nicôlao I đã triệu vời các ngài về Roma, phong chức giám mục và ban nhiều đặc ân để các ngài tiếp tục công cuộc rao giảng. Thánh Cyrillô, sau khi hoàn thành sứ mạng, đã được Chúa gọi về năm 869 tại Roma. Còn thánh Mêthođiô tiếp tục con đường truyền giáo, đưa dân Bohêmes, Pannoniens, Bulgaries và cả Ba Lan trở về với Giáo Hội. Ngài còn thành lập các giáo phận lớn tại Léopol, Moscou, Kiev – những trung tâm quan trọng của Kitô giáo sau này. Đến năm 885, sau một đời cống hiến, thánh nhân đã an nghỉ trong bình an tại Moravie, kết thúc một hành trình đầy gian truân nhưng cũng rạng rỡ vinh quang.
Công lao của hai thánh không chỉ dừng lại trong phạm vi địa phương, mà còn lan tỏa khắp Giáo Hội hoàn vũ. Vì vậy, Đức Giáo Hoàng Lêo XIII đã truyền tôn vinh hai ngài trên toàn thế giới, và đặc biệt, từ năm 1880, dân tộc Slaves đã dành riêng một ngày để kính nhớ hai vị thánh đã đưa họ đến với đức tin Công giáo.
Hôm nay, khi chúng ta tôn kính hai vị thánh truyền giáo vĩ đại này, chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại chính mình. Lời Chúa không chỉ dành cho những vị thánh lớn, mà còn dành cho tất cả chúng ta, những người đang sống trong xã hội hiện đại. Liệu chúng ta có dám từ bỏ những ràng buộc thế gian để theo Chúa một cách trọn vẹn? Liệu chúng ta có dám dấn thân loan báo Tin Mừng, ngay cả khi gặp khó khăn, thử thách? Liệu chúng ta có sẵn sàng sống một cuộc đời đơn sơ, chất phác, lấy tình yêu thương làm nền tảng, giống như hai thánh Cyrillô và Mêthođiô đã làm?
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà đức tin đang dần bị xói mòn, nơi con người bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất, danh vọng, hưởng thụ mà quên mất sứ mạng cao cả mà Chúa trao ban. Hôm nay, khi tưởng nhớ hai vị thánh, chúng ta hãy noi gương các ngài, biết can đảm tuyên xưng đức tin, sống tinh thần bác ái yêu thương, và đem ánh sáng Tin Mừng lan tỏa trong cuộc sống hàng ngày của mình.
Lạy Chúa, Chúa đã dùng hai anh em thánh Cyrillô và thánh Mêthođiô để đưa các dân tộc Slaves đến với ánh sáng Tin Mừng. Xin mở lòng chúng con để chúng con biết lắng nghe lời Chúa dạy, biết yêu thương và hy sinh phục vụ như các ngài đã làm. Xin cho chúng con luôn sống trung thành với đức tin, và trở thành những chứng nhân của Tin Mừng trong thời đại hôm nay.
Lm. Anmai, CSsR
---------------------------------
Thánh Tông Đồ Dân Slave
Hôm nay, chúng ta cử hành lễ kính thánh Cyrillô và Mêthôđô, hai vị thánh đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử Hội Thánh và trong công cuộc truyền bá Tin Mừng, không chỉ qua lời giảng dạy mà còn qua việc hội nhập văn hóa dân tộc vào trong đức tin Kitô giáo. Ngày lễ hôm nay không chỉ là dịp để chúng ta tôn vinh hai thánh, mà còn để suy ngẫm về những thách thức và bài học mà họ đã truyền lại cho chúng ta trong công cuộc loan báo Tin Mừng và xây dựng một Giáo Hội toàn cầu.
Thánh Cyrillô và thánh Mêthôđô, hai anh em người Hy Lạp từ thành phố Salonique, đã làm nên một cuộc cách mạng văn hóa và tôn giáo vĩ đại khi họ được Đức Thượng Phụ Photios sai đi truyền giáo cho dân tộc Slave ở vùng Moravie. Việc hai ngài dịch các văn bản tôn giáo sang tiếng Slave, đặc biệt là Thánh Vịnh, các Phúc Âm, và Thư Tông Đồ, không chỉ giúp cho dân tộc này tiếp cận với lời Chúa mà còn bảo tồn và phát triển ngôn ngữ và văn hóa của họ. Điều này cho thấy công việc truyền giáo không chỉ là việc phổ biến đức tin, mà còn là một quá trình tôn trọng và nâng đỡ những giá trị văn hóa bản địa. Trong thế giới ngày nay, bài học này vẫn còn rất thời sự, khi mà chúng ta được mời gọi để sống đức tin không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng hành động, qua sự cảm thông và tôn trọng sự đa dạng văn hóa.
Như Tin Mừng hôm nay, trong dụ ngôn người gieo giống, các môn đệ được mời gọi ra đi và gieo hạt giống Tin Mừng vào những mảnh đất khác nhau. Thánh Cyrillô và Mêthôđô đã làm điều này một cách can đảm và khiêm tốn, mặc dù gặp phải rất nhiều khó khăn và thách thức. Trong khi đó, chính Chúa Giêsu cũng nhắc nhở các môn đệ: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về." Những lời này nhắc chúng ta về sự cấp bách của công cuộc truyền giáo và sự cần thiết của những người thợ gặt trong cánh đồng của Thiên Chúa. Những thách thức, sự chống đối, và thậm chí là việc phải chịu gian khổ, như thánh Mêthôđô đã vào tù, không thể ngăn cản được sứ mạng mà hai ngài đã gánh vác. Đây là một lời mời gọi để mỗi chúng ta, dù ở trong hoàn cảnh nào, vẫn luôn sẵn sàng gieo rắc hạt giống Tin Mừng trong đời sống hàng ngày.
Ngày hôm nay, công cuộc truyền giáo mà thánh Cyrillô và Mêthôđô bắt đầu vẫn chưa kết thúc. Chúng ta được mời gọi tiếp tục làm cho lời Chúa được lan tỏa, không chỉ qua lời giảng, mà còn qua hành động yêu thương, qua sự chia sẻ và phục vụ. Thánh Cyrillô, khi cảm nhận được sự qua đi của cuộc đời mình, đã cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin gìn giữ đàn chiên trung thành này… Xin triển khai Giáo Hội với số lượng cao và qui tụ mọi thành phần vào trong sự hiệp nhất." Chính lời cầu nguyện này nhắc nhở chúng ta về ơn gọi phải hiệp nhất trong đức tin, trong một Giáo Hội rộng mở và hòa hợp, nơi mọi người đều được mời gọi tham gia vào công cuộc xây dựng Nước Trời.
Công trình của thánh Cyrillô và Mêthôđô, như hạt giống gieo vào mảnh đất tốt, đã mang lại nhiều hoa trái, không chỉ cho dân tộc Slave, mà còn cho cả Âu Châu, trong đó có chúng ta. Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít, lời mời gọi của Chúa hôm nay vẫn vang vọng trong mỗi chúng ta. Chúng ta có thể hỏi: Làm thế nào để hạt giống Tin Mừng mà chúng ta gieo hôm nay có thể đơm hoa kết trái trong cuộc sống của chính mình và của cộng đồng xung quanh?
Câu trả lời nằm trong việc sống đức tin không chỉ qua lời nói, mà qua mỗi hành động, qua mỗi bước đi trong cuộc sống, như lời Chúa dạy: "Hãy chữa những người đau yếu, và nói với họ: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông."
Ngày hôm nay, khi chúng ta kính nhớ thánh Cyrillô và thánh Mêthôđô, hãy cầu nguyện xin Chúa ban ơn cho chúng ta có thể trở thành những môn đệ trung tín, sẵn sàng gieo hạt giống Tin Mừng vào những nơi chúng ta đến, và như hai thánh nhân, làm việc không ngừng để xây dựng một Giáo Hội hiệp nhất và yêu thương. Xin Chúa chúc lành cho công việc của chúng ta, và cho những ai đang làm việc trong cánh đồng truyền giáo của Ngài.
Lm. Anmai, CSsR
---------------------------------
Tin Thần Truyền Giáo
Hôm nay, Giáo Hội hân hoan mừng kính hai thánh Cyrillô và Mêthôđiô, hai anh em ruột đã hiến trọn đời mình để đem ánh sáng Tin Mừng đến cho các dân tộc Slaves. Sinh ra trong một gia đình quý phái tại Byzance, hai Ngài được cha mẹ chăm sóc, giáo dục cẩn thận cả về tri thức lẫn đời sống thiêng liêng. Ngay từ khi còn trẻ, hai thánh nhân đã bộc lộ sự tận hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa và sứ mạng truyền giáo.
Thánh Cyrillô nổi bật với trí thông minh, học thức uyên bác và lòng đạo đức sâu xa. Ngài từng giảng dạy triết học, giữ trọng trách ngoại giao quan trọng tại Ả Rập. Tuy nhiên, dù danh vọng rực sáng, thánh nhân đã từ bỏ tất cả để dâng mình cho Thiên Chúa. Trong khi đó, thánh Mêthôđiô lại nổi bật với lòng kiên trì, bền bỉ và khôn ngoan. Cả hai đã được vua Michel III sai đến Moravie vào năm 863, nơi các Ngài đã thành công trong việc đưa dân tộc này trở về với đức tin Công giáo.
Sứ vụ truyền giáo của hai thánh Cyrillô và Mêthôđiô đã tạo ra tiếng vang lớn đến tận nước Ý. Đức Giáo Hoàng Nicôlao I đã triệu vời các Ngài về Roma, và vào năm 868, Đức Giáo Hoàng Adrien đã phong chức giám mục cho hai vị thánh. Thánh Cyrillô về với Chúa tại Roma năm 869, trong khi thánh Mêthôđiô tiếp tục sứ mạng tại Moravie, Bohême, Pannonia, Bulgaria, và cả Ba Lan. Ngài đã lập tòa giám mục tại Léopol, được sai đến Moscou và thiết lập giáo phận tại Kiev. Năm 885, sau một đời hy sinh không ngừng nghỉ cho việc rao giảng Tin Mừng, thánh nhân đã an nghỉ trong Chúa.
Với những công trạng vĩ đại, hai thánh Cyrillô và Mêthôđiô đã được Đức Giáo Hoàng Lêo XIII truyền tôn vinh trên toàn thế giới. Dân tộc Slaves đã mừng lễ các Ngài từ năm 1880 và tôn kính như những vị thánh bảo trợ đặc biệt.
Tin Mừng hôm nay (Lc 10, 1-9) thuật lại việc Chúa Giêsu sai bảy mươi hai môn đệ ra đi loan báo Tin Mừng. Chúa Giêsu nói: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về." Lời kêu gọi này được hai thánh Cyrillô và Mêthôđiô đáp lại một cách trọn vẹn. Các Ngài ra đi như những người được sai đi giữa đàn sói, không mang theo của cải vật chất, nhưng mang theo Tin Mừng bình an và ơn cứu độ.
Ngày nay, chúng ta cũng được mời gọi trở thành những thợ gặt trong cánh đồng truyền giáo. Có thể chúng ta không đi xa như hai thánh Cyrillô và Mêthôđiô, nhưng ngay trong môi trường sống, nơi gia đình, nơi công sở, chúng ta vẫn có thể trở thành chứng nhân cho Chúa. Đời sống đạo đức, tinh thần phục vụ vô vị lợi, lòng quảng đại và tình yêu thương chân thành chính là những giá trị mà chúng ta cần noi gương hai vị thánh để thực hành mỗi ngày.
Lạy Chúa, Chúa đã dùng hai thánh Cyrillô và Mêthôđiô để đưa các dân tộc Slaves đến với ánh sáng Tin Mừng. Xin cho chúng con biết mở lòng đón nhận lời Chúa dạy, để chúng con cũng trở thành những sứ giả của Tin Mừng, đem tình yêu và bình an của Chúa đến cho mọi người. Amen.
Lm. Anmai, CsaR
---------------------------------
NHỮNG VỊ TÔNG ĐỒ CỦA CÁC DÂN TỘC SLAVO
Hôm nay, chúng ta cùng nhau cử hành lễ nhớ hai vị thánh vĩ đại của Giáo hội: Thánh Sy-ri-lô, đan sĩ, và Thánh Mê-tô-đi-ô, giám mục. Hai ngài không chỉ là những nhà truyền giáo kiệt xuất mà còn là những vị cha tinh thần của các dân tộc Slavơ, là những ánh sáng soi đường, đem Tin Mừng đến tận cùng thế giới như lời Kinh Thánh đã nói: "Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất" (Cv 13,47).
Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô là hai anh em ruột, sinh ra vào thế kỷ thứ IX trong một gia đình quý tộc ở Thessalonica (nay thuộc Hy Lạp). Cả hai được giáo dục rất tốt và có lòng yêu mến Chúa ngay từ nhỏ.
Thánh Sy-ri-lô (tên khai sinh là Constantinô) nổi bật với trí tuệ xuất sắc, thông thạo nhiều ngôn ngữ, và là một học giả xuất sắc về thần học cũng như triết học. Ngài đã trở thành một đan sĩ, chọn đời sống cầu nguyện và nghiên cứu.
Thánh Mê-tô-đi-ô, người anh của ngài, lúc đầu là một sĩ quan quân đội nhưng sau đó từ bỏ mọi danh vọng thế gian để dấn thân vào đời sống tu trì.
Nhờ tài năng và lòng nhiệt thành, hai anh em được Đức Hoàng Đế Byzantine và Đức Giáo Hoàng trao sứ vụ truyền giáo cho các dân tộc Slavơ. Các ngài đã không quản ngại khó khăn, vượt qua nhiều trở ngại về ngôn ngữ, văn hóa, và sự chống đối từ những thế lực muốn cản trở Tin Mừng.
Một trong những công trình vĩ đại nhất của hai ngài là sáng tạo bảng chữ cái Glagolitic, tiền thân của bảng chữ cái Kirin mà ngày nay vẫn còn được sử dụng trong nhiều quốc gia Đông Âu. Điều này giúp cho việc truyền bá Tin Mừng trở nên dễ dàng hơn, vì người dân có thể tiếp cận Kinh Thánh và các sách phụng vụ bằng chính ngôn ngữ của mình.
Thánh Sy-ri-lô qua đời tại Rôma năm 869 khi mới 42 tuổi. Thánh Mê-tô-đi-ô tiếp tục sứ vụ và được tấn phong làm giám mục, không ngừng bảo vệ công cuộc truyền giáo cho các dân tộc Slavơ cho đến khi ngài qua đời năm 885.
Vì những đóng góp to lớn của hai ngài, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tuyên bố hai vị thánh này là "Đồng Bổn Mạng của Châu Âu", cùng với Thánh Bênêđictô.
Trong bài đọc một hôm nay, thánh Phao-lô và thánh Ba-na-ba đã tuyên bố mạnh mẽ rằng Lời Chúa không chỉ dành riêng cho dân Do Thái, mà còn cho tất cả mọi dân tộc. Khi những người Do Thái khước từ Tin Mừng, các ngài đã quay sang rao giảng cho dân ngoại. Chính nhờ sự mở rộng này mà Lời Chúa lan tràn khắp nơi, mở đường cho sứ vụ của các thánh truyền giáo như Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô sau này.
Hai vị thánh mà chúng ta mừng kính hôm nay đã hiện thực hóa lời mời gọi của Chúa bằng cách đưa Tin Mừng đến với các dân tộc Slavơ. Các ngài không chỉ giảng dạy mà còn giúp họ hiểu được Lời Chúa bằng chính ngôn ngữ của họ, làm cho đức tin trở nên gần gũi và sâu sắc hơn.
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu sai 72 môn đệ đi rao giảng, báo trước về sứ vụ truyền giáo mà Giáo Hội sẽ đảm nhận sau này. Ngài dạy các môn đệ không được mang theo nhiều hành trang, vì sức mạnh của họ không đến từ của cải vật chất, mà từ chính quyền năng của Thiên Chúa.
Hình ảnh các môn đệ "đi như chiên con vào giữa bầy sói" cũng phản ánh hành trình của Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô. Các ngài đối diện với muôn vàn khó khăn: từ khí hậu khắc nghiệt, sự chống đối của các lãnh chúa địa phương, đến những trở ngại về ngôn ngữ và văn hóa. Nhưng với lòng tin vững mạnh và sự kiên trì, các ngài đã vượt qua tất cả, hoàn thành sứ vụ cách xuất sắc.
Chúng ta có thể không phải là những nhà truyền giáo đi đến các vùng xa xôi, nhưng chúng ta có thể rao giảng Tin Mừng ngay trong gia đình, nơi làm việc, trong cộng đồng của mình. Điều quan trọng là chúng ta có dám dấn thân và sống theo tinh thần Tin Mừng hay không.
Cầu nguyện và học hỏi Lời Chúa
Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô đã dành nhiều năm để học hỏi và nghiên cứu Kinh Thánh, giúp họ có nền tảng vững chắc để giảng dạy. Chúng ta cũng cần dành thời gian cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, và học hỏi giáo lý để có thể làm chứng cho đức tin một cách hiệu quả.
Yêu thương và kiên nhẫn trong sứ vụ
Sứ vụ truyền giáo không chỉ là việc nói về Chúa mà còn là sống theo tinh thần yêu thương, khiêm nhường, và phục vụ. Hai thánh Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô đã tận tụy với các dân tộc Slavơ, không chỉ dạy họ về đức tin mà còn giúp họ phát triển văn hóa, ngôn ngữ. Đó là mẫu gương để chúng ta noi theo trong cách đối xử với nhau hằng ngày.
Hôm nay, khi mừng kính hai vị thánh truyền giáo vĩ đại, chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta lòng nhiệt thành và can đảm để loan báo Tin Mừng bằng đời sống của mình. Xin cho chúng ta biết noi gương các ngài, không ngừng đem ánh sáng đức tin đến cho những người xung quanh, để Triều Đại Thiên Chúa ngày càng được mở rộng.
Nguyện xin Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô cầu bầu cho chúng ta, giúp chúng ta trở thành những chứng nhân sống động của Tin Mừng, sẵn sàng dấn thân vì sứ vụ của Chúa giữa lòng thế giới hôm nay. AMEN.
Lm. Anmai, CSsR
---------------------------------
Những Tông Đồ Của Người Slavô
Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô là hai anh em ruột, nhưng trên hết, họ là hai vị thánh vĩ đại được Giáo hội tôn kính vì công lao rao giảng Tin Mừng cho các dân tộc Slavô. Các ngài không chỉ là những nhà truyền giáo nhiệt thành, mà còn là những nhà ngôn ngữ học, những người bảo vệ văn hóa và di sản đức tin của các dân tộc Đông Âu. Cuộc đời và sứ mạng của hai ngài đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử Giáo hội và nền văn minh châu Âu.
1. Xuất thân và hành trình đức tin
Sy-ri-lô (tên khai sinh là Constantinô) và Mê-tô-đi-ô sinh vào thế kỷ IX tại Thessalonica, một thành phố thuộc Đế quốc Byzantine (nay thuộc Hy Lạp). Gia đình các ngài có nguồn gốc quý tộc, cha của họ là một viên chức cao cấp của đế chế. Ngay từ nhỏ, cả hai anh em đã được hưởng nền giáo dục ưu tú tại Constantinople, trung tâm trí tuệ và quyền lực của đế chế Đông La Mã.
Sy-ri-lô nổi bật với trí tuệ xuất chúng, đặc biệt là khả năng ngôn ngữ và thần học. Ngài theo học tại trường hoàng gia dưới sự bảo trợ của hoàng đế và trở thành một học giả lỗi lạc. Trong khi đó, Mê-tô-đi-ô ban đầu theo đuổi sự nghiệp chính trị và quân sự, nhưng sau đó đã từ bỏ tất cả để trở thành tu sĩ.
Cả hai anh em đều có lòng khao khát truyền bá Tin Mừng. Năm 863, hoàng đế Byzantine Micae III cử hai ngài đi rao giảng đức tin cho người Slavô theo lời thỉnh cầu của hoàng tử Rastislav xứ Moravia (nay thuộc Cộng hòa Séc và Slovakia). Đây là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời các ngài.
2. Sứ mạng truyền giáo và sự phát triển của văn hóa Slavô
Tại Moravia, hai thánh nhân nhanh chóng nhận ra rằng để Tin Mừng có thể bén rễ sâu trong lòng người Slavô, cần phải giúp họ tiếp cận Lời Chúa bằng chính ngôn ngữ của họ. Vì vậy, Sy-ri-lô đã sáng tạo ra bảng chữ cái Glagolitic, tiền thân của bảng chữ cái Kirin ngày nay. Cùng với Mê-tô-đi-ô, ngài đã dịch Kinh Thánh và các bản văn phụng vụ sang tiếng Slavô, giúp người dân hiểu được Lời Chúa mà không bị rào cản ngôn ngữ ngăn cách.
Việc sử dụng tiếng Slavô trong phụng vụ đã gặp phải sự phản đối quyết liệt từ giới giáo sĩ Latinh, những người cho rằng chỉ có tiếng Latinh, Hy Lạp và Do Thái mới xứng đáng dùng trong phụng vụ. Nhưng Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô, với sự khôn ngoan và lòng trung thành với sứ mạng, đã kiên trì đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của người Slavô trong việc thờ phượng Chúa bằng ngôn ngữ của họ.
Sự dấn thân của hai thánh nhân đã mang lại hoa trái tốt đẹp. Nhiều người Slavô đã đón nhận Tin Mừng và Giáo hội tại khu vực này bắt đầu phát triển mạnh mẽ. Tuy nhiên, cuộc hành trình của họ không hề dễ dàng.
3. Những khó khăn và thử thách
Khi sứ mạng truyền giáo phát triển, các ngài phải đối mặt với sự chống đối từ cả bên trong lẫn bên ngoài Giáo hội. Một số giáo sĩ phương Tây cho rằng việc sử dụng tiếng Slavô là một mối đe dọa đối với sự thống nhất của Giáo hội, trong khi các thế lực chính trị địa phương lo sợ rằng sự phát triển của Kitô giáo sẽ làm suy yếu quyền lực của họ.
Năm 867, Sy-ri-lô và Mê-tô-đi-ô lên đường đến Rôma để trình bày về công cuộc truyền giáo của họ với Đức Giáo hoàng. Khi đến nơi, họ được Đức Giáo hoàng Hadrianô II tiếp đón trọng thể và chấp thuận cho việc sử dụng tiếng Slavô trong phụng vụ. Đây là một chiến thắng quan trọng đối với hai thánh nhân và toàn thể dân tộc Slavô.
Tuy nhiên, ngay sau đó, Sy-ri-lô ngã bệnh và qua đời tại Rôma vào năm 869 khi mới 42 tuổi. Trước khi qua đời, ngài đã khuyên Mê-tô-đi-ô tiếp tục sứ mạng mà họ đã cùng nhau bắt đầu.
Mê-tô-đi-ô trở về Trung Âu và tiếp tục công cuộc truyền giáo với lòng nhiệt thành. Ngài được tấn phong làm Tổng Giám mục Pannonia và Moravia, nhưng những thử thách không dừng lại. Ngài bị các giáo sĩ đối lập tố cáo và bị bắt giam trong vài năm. Dù vậy, khi được trả tự do, ngài vẫn không nản lòng mà tiếp tục công việc giảng dạy và phát triển Giáo hội Slavô.
Mê-tô-đi-ô qua đời vào năm 885, để lại một di sản vĩ đại không chỉ trong Giáo hội mà còn trong nền văn hóa và ngôn ngữ Slavô.
4. Di sản tinh thần và văn hóa
Công cuộc truyền giáo của hai thánh nhân đã đặt nền móng cho Kitô giáo tại các nước Slavô, đặc biệt là Bulgaria, Serbia, Cộng hòa Séc, Slovakia, Ba Lan và Nga. Nhờ công lao của các ngài, ngôn ngữ Slavô đã có bảng chữ viết, giúp các dân tộc này phát triển nền văn hóa và văn học riêng.
Bảng chữ cái Kirin mà Sy-ri-lô sáng tạo, về sau được hoàn thiện bởi các môn đệ của hai ngài, đã trở thành bảng chữ cái chính thức của nhiều quốc gia Đông Âu ngày nay, trong đó có Nga, Ukraine, Belarus, và Serbia.
Về phương diện tôn giáo, hai ngài đã để lại một mẫu gương về lòng trung thành với Tin Mừng, tinh thần dấn thân không mệt mỏi và sự kiên trì trước thử thách. Các ngài không chỉ giảng dạy bằng lời nói, mà còn bằng chính đời sống hy sinh, cống hiến cho dân tộc mà họ phục vụ.
5. Giáo hội tôn kính các Ngài
Năm 1980, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã tuyên bố Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô là quan thầy của châu Âu, cùng với Thánh Bênêđictô. Sự tôn kính dành cho hai thánh nhân không chỉ giới hạn trong các nước Slavô, mà còn lan rộng ra toàn thể Giáo hội hoàn vũ.
Ngày lễ kính hai ngài được cử hành vào ngày 14 tháng 2 hằng năm, là dịp để các tín hữu tưởng nhớ và noi gương tinh thần truyền giáo, lòng nhiệt thành và tình yêu của hai thánh nhân đối với Thiên Chúa và tha nhân.
Cuộc đời của Thánh Sy-ri-lô và Thánh Mê-tô-đi-ô là một chứng tá sống động về sức mạnh của Tin Mừng trong việc biến đổi con người và xã hội. Các ngài đã không quản ngại khó khăn để đưa Tin Mừng đến với những vùng đất xa lạ, mở ra một chân trời mới cho các dân tộc Slavô.
Hôm nay, chúng ta được mời gọi noi theo gương hai thánh nhân: biết mở lòng ra với Lời Chúa, nhiệt thành loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống yêu thương và phục vụ, và kiên trì trong thử thách. Xin hai thánh nhân cầu bầu cho chúng ta, để chúng ta cũng trở thành những chứng nhân đích thực của Chúa trong thời đại hôm nay. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
---------------------------------
Ngày 14/02-11
Ngày 14/02-12 Ngày 14/02-13 Ngày 14/02-14 Ngày 14/02-15 Ngày 14/02-16 Ngày 14/02-17 Ngày 14/02-18 Ngày 14/02-19 Ngày 14/02-20
Tác giả: Nguyễn Văn Mễn
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
ĐỐ VUI VUI THÚ VỊ
CẦU LỄ - THEO NĂM DẤU THÁNH
SÁCH ĐỨC MẸ HẰNG CỨU GIÚP
NHẬT KÝ LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA Phấn I: số 1-150
thanh-ca-co-imprimatur-cap-nhat 11/02/2026
LỄ GIỖ - GIA ĐÌNH
CUỘC ĐỜI CHÚA GIÊSU - Tóm lược - Thơ
KINH CẦU ĐỨC BÀ - HĐGMVN 22.06.2020
Các Bài Thánh Ca - NGUYỆN NGƯỜI QUA ĐỜI
Giảng Lễ Cưới Bài 81-120 Suy niệm về Hôn nhân Gia đình