CÀ-PHÊ MUỐI - Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 124

Thứ tư - 24/11/2021 08:45
CÀ-PHÊ MUỐI - Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 124
CÀ-PHÊ MUỐI - Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 124
CÀ-PHÊ MUỐI
(Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 124)
----------------------------------------------

Có một chàng trai gặp được một cô con gái trong bữa tiệc. Cô rất xinh đẹp. Cô rất duyên dáng. Cô rất quyến rũ.

Trong bữa tiệc tối em ấy, có rất nhiều người để ý đến cô, trong đó, phải kể đến một anh chàng trai rất bình dị, tầm thường, không có gì đặc biệt, để người ta quan tâm, huống chi là cô gái đẹp đó.

Thế nhưng, vào cuối bữa tiệc, chàng trai đó lại mạnh dạn mời cô con gái sang bàn bên cạnh uống cà phê với mình.

Sau một lúc do dự, cô ta đồng ý, vì lời mời có vẻ khẩn khoản tha thiết và cũng vì lịch sự nữa.

Họ ngồi ở một bàn nhỏ, trong góc phòng tiệc. Nhưng khi đối mặt với người đẹp, bỗng chàng trai lúng túng vụng về ra mặt. Anh không tìm được một lời nào để bắt đầu câu chuyện.

Bỗng anh gọi người phục vụ: Xin anh cho tôi một ít muối, để tôi cho vào cà phê.

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và chăm chăm nhìn vào chàng trai. Anh đỏ mặt, nhưng vẫn bình thản múc một muỗng muối cho vào ly cà phê và uống.

Cô gái tò mò hỏi: Đây là một sở thích của anh phải không ? Đúng là lần đầu tiên em gặp.

Chàng trai trả lời: Khi tôi cần nhỏ, gia đình tôi sống ở gần biển. Khi chơi tắm biển, tôi rất thích vị mặn của nước biển. Cho nên bây giờ, khi đi đâu, mỗi khi uống cà phê, thay vì đường, tôi lại thích cho một ít muối vào cà phê, để tìm lại cảm giác ở gần biển, và cũng để nhớ lại thời thơ ấu của mình. Đồng thời, cũng nhớ về quê hương vùng biển của mình.

Nghe nói thế, cô con gái đã thực sự cảm động. Cô nghĩ: Nếu một người đàn ông, năng nhớ đến quê hương của mình, biết yêu mến nơi mình sinh ra, thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và sẽ có trách nhiệm đối với gia đình của mình.

Bắt đầu từ đó, cô con gái tự nhiên hơn, cởi mở hơn, và bắt đầu kể về đời tư của mình, về nơi mình sinh ra. Và từ đó, câu chuyện giữa hai người đã trở nên thân tình hơn, tự nhiên hơn.

Trước khi chia tay, họ không quên hẹn nhau lần gặp tiếp theo.

Ngày qua ngày, người con gái đã cảm nhận thấy chàng trai quả là một người lý tưởng. Bởi anh là một con người rất tốt bụng. Bởi anh biết quan tâm đến người khác.

Câu chuyện đến đây, chắc bạn đã thấy có hậu: Công chúa đã tìm được hoàng tử, và họ đã cưới nhau. Họ đã sống bên nhau rất hạnh phúc. Cứ mỗi buổi sáng cô con gái đều pha cho chàng con trai, nay đã là chồng của cô, một ly cà phê muối. Và chàng con trai cũng không quên cảm ơn và khen vợ, vì đã pha cho một ly cà phê ngon đến thế.

Rồi 50 năm sau ngày cưới, người chồng lâm trọng bệnh và qua đời. Người vợ mới có dịp thu gọn lại tất cả những gì là riêng tư của chồng. Bà mới khám phá thấy một lá thơ, được cất giữ từ lâu trong tủ, ở một nơi thật kín đáo.

Lời lẽ của lá thơ viết như sau:

“Mến gởi người vợ yêu quý của anh,
Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh, đó là lời nói dối duy nhất, về ly cà phê muối.

Chắc em còn nhớ:
Lần đầu tiên anh mời em uống cà phê với anh trong một bữa tiệc. Lúc đó, vì quá bối rối lo lắng trước mặt em, nên khi anh định xin người phục vụ cho anh một ít đường, thì anh lại nói: Cho xin một ít muối.

Vì quá lúng túng, anh không thể thay đổi được lời nói. Cho nên, anh đành phải tiếp tục lấy muối cho vào ly cà phê, rồi bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển, để có dịp và để có đề tài nói chuyện với em, để gần gũi em.

Rất nhiều lần, anh đã định nói thật với em, nhưng rồi anh sợ: Em không tha thứ cho anh.

Và anh đã tự hứa với lòng mình rằng: Sẽ không bao giờ nói dối một lần nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ, thì anh đã đi thật xa rồi, nên anh nói sự thật này với em: Anh không hề thích cà phê muối. Nhưng trong suốt 50 năm qua, tính từ ngày cưới em, cứ mỗi buổi sáng, được uống ly cà phê muối do em pha, anh không hề có một chút ân hận hay hối tiếc nào.

Và nếu hôm nay, anh có thể làm lại từ đầu, thì anh cũng sẽ tiếp tục làm như thế thôi, để có thể có được em, và rồi, anh sẽ chấp nhận tiếp tục uống cà phê muối suốt đời bên cạnh em”.

Khi người vợ đọc xong lá thư, cũng là khi lá thư trong tay của bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi bà vợ: Bà ơi, vị cà phê muối nó như thế nào vậy bà ?

Chắc chắn bà sẽ trả lời: Ngọt lắm con ơi ơi.

Lạy Chúa, vì yêu thương nhau, mà người ta đã chấp nhận uống cà phê muối suốt đời.

Xin cho chúng con, vì yêu Chúa, yêu người, mà chấp nhận những hy sinh cay đắng trong gia đình, trong cuộc đời, trong cuộc sống. Luôn đặt tình yêu, yêu Chúa, yêu người, lên trên hết tất cả những buồn lòng, những trái ý, những nghịch cảnh, để hạnh phúc của gia đình con, của xã hội con đang sống, luôn được xây dựng và luôn được vun đắp, ngày càng bền chặc, ngày càng phát triển thêm mãi. Amen.

-------------------
Mời nghe: https://www.youtube.com/watch?v=xV-F1MkGyBY
 

Tác giả: Nguyễn Văn Mễn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Báo công giáo
http://www.giaoxugiaohovietnam.com/
Giáo phận long xuyên
Chuyen ke cho cac gia dinh
Chuyện kể cho các gia đình
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây