Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống ABC Bài 201-250 Chúa Thánh Thần là Đấng Phù Trợ

Thứ tư - 16/05/2018 18:45
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống ABC Bài 201-250 Chúa Thánh Thần là Đấng Phù Trợ
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống ABC Bài 201-250 Chúa Thánh Thần là Đấng Phù Trợ
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống ABC Bài 201-250 Chúa Thánh Thần là Đấng Phù Trợ

--------------------------
HiệnXuống-201: Đấng đổi mới - ĐTGM. Ngô Quang Kiệt 2
HiệnXuống-202: Đấng ban sự sống - ĐTGM. Ngô Quang Kiệt 3
HiệnXuống-203: Thần Khí đổi mới (RW) 5
HiệnXuống-204: PHÉP LẠ CỦA SỰ ĐỔI THAY.. 8
HiệnXuống-205: Chú giải của Noel Quesson. 9
HiệnXuống-206: Chú giải của Fiches Dominicales. 14
HiệnXuống-207: CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG.. 17
HiệnXuống-208: THÁNH THẦN SỨC MẠNH TÌNH YÊU.. 19
HiệnXuống-209: CHÚA THÁNH THẦN ĐẤNG THÔNG BAN MỌI SỰ.. 20
HiệnXuống-210: Chúa Nhật Chúa Thánh Thần hiện xuống. 22
HiệnXuống-211: CHÚA THÁNH THẦN  LÀ ĐẤNG BẢO TRỢ GIÁO HỘI 25
HiệnXuống-212: ANH EM BIẾT NGƯỜI 27
HiệnXuống-213: ĐẤNG BAN SỰ SỐNG.. 29
HiệnXuống-214: NGUỒN SỐNG.. 30
HiệnXuống-215: BÌNH AN LÀ QUÀ TẶNG CỦA THIÊN CHÚA.. 32
HiệnXuống-216: HƠI THỞ KHAI SINH GIÁO HỘI CHÚA KITÔ.. 36
HiệnXuống-217: GIÁO HỘI ĐƯỢC KHAI SINH.. 38
HiệnXuống-218: CHÚA THÁNH THẦN ĐỔI MỚI TẤT CẢ.. 40
HiệnXuống-219: THÁNH THẦN  Khổng Nhuận. 42
HiệnXuống-220: LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆÂN XUỐNG.. 46
HiệnXuống-221: Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. 49
HiệnXuống-222: Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. 52
HiệnXuống-223: Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. 54
HiệnXuống-224: Chúa Nhật lễ Hiện Xuống. 56
HiệnXuống-225: LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG, Năm C.. 58
HiệnXuống-226: Chúa Thánh Thần. 61
HiệnXuống-227: ÔI THẦN LINH CHÚA.. 62
HiệnXuống-228: ĐẤNG BẢO TRỢ KHÁC ĐẾN Ở VỚI ANH EM LUÔN MÃI 65
HiệnXuống-229: Lửa Thiêng. 66
HiệnXuống-230: Thần Điện. 70
HiệnXuống-231: Ngày sinh nhật của Giáo Hội 75
HiệnXuống-232:  HÃY MỞ CỬA RA! 78
HiệnXuống-233: Veni Creator, Spiritus. 81
HiệnXuống-234: Phụng vụ và đời sống Hồng Y  L.J. Suenens. 85
HiệnXuống-235: SỐNG TRONG CHÚA THÁNH THẦN.. 104
HiệnXuống-236: TÁC ĐỘNG CỦA THẦN KHÍ 106
HiệnXuống-237: CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG.. 109
HiệnXuống-238: CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG.. 111
HiệnXuống-239: LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG.. 113
HiệnXuống-240: CHÚA NHẬT HIỆN XUỐNG.. 116
HiệnXuống-241: CHÚA NHẬT LỄ HIỆN XUỐNG.. 117
HiệnXuống-242: CHÚA NHẬT HIỆN XUỐNG.. 119
HiệnXuống-243: CHÚA NHẬT HIỆN XUỐNG.. 121
HiệnXuống-244: LỄ NGŨ TUẦN, NGÀY HỘI CỦA THÁNH THẦN.. 123
HiệnXuống-245: CHÚA THÁNH THẦN, NGƯỜI LÀ AI 125
HiệnXuống-246: THÁNH THẦN và ÁC THẦN.. 128
HiệnXuống-247: ANH EM HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN.. 130
HiệnXuống-248: Ý nghĩa cuộc sống. 132
HiệnXuống-249: Chúa Thánh Thần. 134
HiệnXuống-250:  CHÚA THÁNH THẦN  NGUYÊN LÝ CỦA TÌNH YÊU.. 135

------------------------------

 

HiệnXuống-201: Đấng đổi mới - ĐTGM. Ngô Quang Kiệt


ĐỨC CHÚA THÁNH THẦN, ĐẤNG ĐỔI MỚI

(Cv 2,1-11)

 

Qua bài trích sách Công Vụ Tông Đồ, ta thấy Đức Chúa Thánh Thần là Đấng đổi mới. HiệnXuống-201


Qua bài trích sách Công Vụ Tông Đồ, ta thấy Đức Chúa Thánh Thần là Đấng đổi mới.

Ngài đã đổi mới trí khôn các Tông đồ. Các Tông đồ là những người làm nghề chài lưới, ít học. Suốt 3 năm ở bên cạnh Chúa Giêsu, các ngài đã được Chúa dạy dỗ nhiều điều. Nhưng các ngài không hiểu. Nhưng sau khi nhận được ơn Chúa Thánh Thần, trí khôn các ngài như được mở ra. Không những các ngài hiểu biết về Chúa, hiểu biết giáo lý của Chúa, mà còn có thể đi giảng dạy cho người khác nữa. Ơn Chúa Thánh Thần thật lạ lùng. Ngài đã biến những con người thất học nên hiểu biết. Ngài đã đổi những tâm trí u mê thành sáng suốt.

Ngài đã đổi mới ý chí các Tông đồ. Từ khi Chúa Giêsu bị bắt và bị kết án, các Tông đồ sống trong sợ hãi. Các ngài đã trốn chạy. Các ngài đã chối Chúa. Các ngài đã ẩn nấp trong nhà đóng kín cửa. Nhưng khi nhận được ơn Chúa Thánh Thần, con người các ngài hoàn toàn thay đổi. Các ngài mở tung cửa ra đi rao giảng Tin Mừng cho mọi người. Bị đe doạ, các ngài vẫn không sợ. Bị đánh đòn, các ngài vẫn kiên cường. Không gì có thể ngăn cản các ngài rao giảng, làm chứng cho Đức Kitô Phục Sinh. Sau cùng tất cả các ngài đã chịu đổ máu, hiến mạng sống mình để làm chứng cho Chúa, ơn Chúa Thánh Thần thật lạ lùng. Ngài đã biến những con người yếu đuối nên vững mạnh. Ngài đã biến những con người nhút nhát nên can đảm.

Ngài đã đổi mới trái tim các Tông đồ. Trước kia các ngài còn mang nặng những ước mơ trần tục. Theo Chúa để mong được chức trọng quyền cao. Mong được ngồi bên tả bên hữu Chúa. Tranh dành nhau chỗ cao chỗ thấp. Có thể nói, trước kia các ngài theo Chúa vì bản thân, vì chính các ngài. Các ngài chưa yêu mến Chúa bằng yêu mến bản thân. Nhưng từ khi được ơn Chúa Thánh Thần, trái tim của các ngài đã hoàn toàn thay đổi. Từ nay các ngài dành trọn trái tim cho Chúa, yêu mến đến sẵn sàng chịu mọi đau khổ, và nhất là sẵn sàng chết vì Chúa. Ơn Chúa Thánh Thần thật lạ lùng. Đã biến đổi những trái tim chai đá thành những tái tim bằng thịt. Đã biến đổi những trái tim ích kỷ thành trái tim yêu thương.

Đời sống ta có quá nhiều yếu đuối. Trí khôn ta u mê không hiểu Lời Chúa, không nhận biết thánh ý Chúa. Ý chí ta bạc nhược không đủ sức làm việc lành, hèn nhát không dám làm chứng cho Chúa. Trái tim ta nhơ uế vì những ích kỷ nhỏ nhen, vì những ham muốn trần tục. Hôm nay ta hãy tha thiết xin ơn Chúa Thánh Thần đến đổi mới con người xưa cũ của ta. Để ta thấu hiểu Lời Chúa, thấu hiểu thánh ý Chúa muốn trong đời. Để ta mạnh mẽ can đảm làm chứng cho Chúa trong đời sống và để trái tim ta được thanh luyện luôn quảng đại cho đi, dâng hiến.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Đức Chúa Thánh Thần đã đổi mới các thánh Tông đồ như thế nào?
2. Trong tôi còn những gì xưa cũ cần đổi mới?
3. Ai cũng có nhu cầu đổi mới nhà cửa, đời sống vật chất. Bạn có thấy nhu cầu đổi mới tâm hồn không?
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-202: Đấng ban sự sống - ĐTGM. Ngô Quang Kiệt


ĐỨC CHÚA THÁNH THẦN, ĐẤNG BAN SỰ SỐNG

(Ga 20,19-21)

 

Hơi thở tượng trưng cho sự sống. Còn thở là còn sống. Hết thở là hết sống. Hôm nay, Đức Giêsu: HiệnXuống-202


Hơi thở tượng trưng cho sự sống. Còn thở là còn sống. Hết thở là hết sống. Hôm nay, Đức Giêsu thổi hơi ban Chúa Thánh Thần cho các môn đệ. Thổi hơi để chỉ rằng Đức Chúa Thánh Thần là hơi thở. Thở hơi để truyền sự sống. Ta vẫn thường tuyên xưng trong kinh Tin Kính: Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần là Đấng Ban Sự Sống.

Đức Chúa Thánh Thần là Đấng ban Sự Sống. Điều này được diễn tả trong sách Sáng Thế. Thuở tạo thiên lập địa, cả vũ trụ chưa nên hình nên dạng, chưa có sự sống. Trời đất là một khối hỗn mang. Thánh Thần Chúa bay là là trên mặt nước (cf. St 1,1). Thánh Thần Chúa bay lượn trên mặt nước để vũ trụ được định hình. Thánh Thần Chúa ban cho trời đất một diện mạo. Và trên hết Thánh Thần Chúa ban sự sống cho muôn loài.

Đức Chúa Thánh Thần ban sự sống lại. Ngôn sứ Êdêkien đã được thấy trong một thị kiến như sau: “Tay Đức Chúa đặt trên tôi. Đức Chúa dùng Thần Khí đem tôi ra, đặt tôi giữa thung lũng; thung lũng đầy xương cốt. Người đưa tôi đi ngang, đi dọc giữa chúng. Những xương ấy nằm la liệt trên mặt thung lũng và đã khô đét. Người bảo tôi: “Hỡi con người, liệu các xương này có hồi sinh được không?”. Tôi thưa: “Lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, chính Ngài mới biết điều đó”. Bấy giờ Người bảo tôi: “Ngươi hãy tuyên sấm trên các xương ấy; ngươi hãy bảo chúng: Các xương khô kia ơi, hãy nghe lời Đức Chúa. Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: Đây Ta sắp cho Thần Khí nhập vào các ngươi và các ngươi sẽ được sống… Ngươi hãy nói với Thần Khí: Từ bốn phương trời, hỡi Thần Khí, hãy đến thổi vào những người đã chết này cho chúng được hồi sinh. Thần Khí liền nhập vào những người đã chết; chúng được hồi sinh và đứng thẳng lên”” (Ed 37,1-10). Thánh Phaolô quả quyết: Đức Chúa Thánh Thần đã làm cho Đức Giêsu sống lại cũng sẽ làm cho chúng ta sống lại trong ngày sau hết.

Đức Chúa Thánh Thần ban sự sống mới. Sách Công vụ Tông đồ thuật lại: “Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một. Và ai nấy đều được đầy tràn Chúa Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho” (Cv 2,1-4).

Từ khi nhận được ơn Chúa Thánh Thần, các tông đồ trở nên khác hẳn. Trước kia các ngài nhút nhát sợ hãi, nay các ngài mạnh dạn hăng hái. Trước kia các ngài chỉ là những ngư phủ thất học, không am hiểu giáo lý, nay các ngài cất tiếng rao giảng Tin Mừng cho mọi người thuộc đủ mọi tầng lớp, mọi chủng tộc. Trước kia các ngài còn nghĩ đến bản thân, tranh giành nhau chỗ cao chỗ thấp, nay các ngài chỉ nghĩ đến Nước Chúa, sẵn sàng hy sinh mạng sống để làm chứng cho Chúa. Ơn Chúa Thánh Thần đã đổi mới tâm hồn các ngài. Các ngài đã nhận được sự sống mới, sự sống của Chúa, để sống vì Chúa và sống cho Chúa.

Ngày chịu phép rửa tội, ta đã nhận được sự sống của Chúa. Tuy nhiên có nhiều chỗ trong linh hồn ta không có sự sống vì tội đã ngăn cản ơn thánh và làm chết đi nhiều phần trong linh hồn. Những dục vọng, đam mê, tham vọng, tinh thần thế tục giống như vi trùng len lỏi vào linh hồn làm cho sự sống của Chúa bị tổn thương. Linh hồn suy nhược không còn tha thiết làm việc lành. Hôm nay ta hãy xin Đức Chúa Thánh Thần xuống Phục Sinh những thành phần chết chóc trong tâm hồn ta. Và nhất là xin Người ban sự sống mới cho tâm hồn ta. Giúp ta biết tẩy bỏ lối sống, lối suy nghĩ, lối cư xử xưa cũ theo tinh thần thế tục, để sống một đời sống mới, sống nhiệt thành, sống bác ái, sống quên mình, sống dấn thân phục vụ Thiên Chúa và tha nhân hơn.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Đức Chúa Thánh Thần ban sự sống lại và ban sự sống mới. Bạn có thấy linh hồn bạn cần những sự sống này không?
2. Sau khi nhận ơn Đức Chúa Thánh Thần, các Tông đồ đã thay đổi đời sống. Bạn cũng đã nhận ơn Chúa Thánh Thần, đời sống bạn có thay đổi gì không?
3. Đức Chúa Thánh Thần luôn sai đi. Hôm nay bạn cảm thấy Chúa Thánh Thần sai bạn đi làm gì?
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-203: Thần Khí đổi mới (RW)


(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)

 

Tại một giáo xứ ở miền Sicilia, thuộc miền Nam nước Ý, có một tập tục khá ngộ nghĩnh và: HiệnXuống-203


Tại một giáo xứ ở miền Sicilia, thuộc miền Nam nước Ý, có một tập tục khá ngộ nghĩnh và lý thú. Mỗi năm vào dịp lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, sau bài Tin Mừng, cha xứ ra lệnh thả ra trong nhà thờ một con chim bồ câu tượng trưng cho Chúa Thánh Thần. Khi con chim câu nầy đậu xuống trên vai hay đầu ai thì người ấy không được tránh né hoặc đuổi đi, nhưng phải quyết tâm thực hiện một công tác cụ thể, to hoặc nhỏ tùy theo khả năng của mình, để chứng tỏ rằng mình làm công việc ấy là do sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần.

Lịch sử giáo xứ ấy có ghi lại một số sự kiện điển hình như sau:

- Một lần chim câu đã đậu xuống trên vai ông hiệu trưởng. Kết quả là ông đã quyết tâm thực hiện một cuốn sách giáo khoa rất có giá trị.

- Lần khác, chim câu đáp xuống trên đầu một công tước vùng ấy, khiến ông ta phải ra tay nghĩa hiệp, bỏ tiền xây một hệ thống dẫn nước được đặt tên là “hệ thống dẫn nước Chúa Thánh Thần”.

- Có một linh mục trẻ được chỉ định đến thay thế cho cha xứ già đã đến tuổi hưu. Dù không tán thành nhưng cũng chưa dứt khoát bỏ đi tập tục đã thành truyền thống kia. Vào dịp lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống đầu tiên của ngài ở xứ mới, vị linh mục trẻ vẫn cho giữ thông lệ thả chim câu, nhưng ra lệnh mở hết tất cả các cửa chính và cửa sổ với hy vọng là chú chim câu sẽ bay ra ngoài để tung cánh trong bầu trời cao rộng. Trớ trêu thay, sau khi bay lượn vài vòng từ đầu này đến đầu kia của nhà thờ, chim câu đã đáp xuống vai phải của cha xứ mới trong tiếng vỗ tay vang dội của giáo dân. Phải hứa làm gì cụ thể bây giờ đây? Cha xứ mới chỉ tuyên bố là ngài sẽ đầu tư mọi khả năng và thời giờ để phục vụ tốt cộng đoàn giáo xứ. Và ngài đã giữ lời hứa.

Thưa anh chị em,

Với mỗi người chúng ta hôm nay, Chúa Thánh Thần vẫn là Đấng thiêng liêng. Chúng ta không thể giới hạn cách thức tỏ hiện của Ngài trong hình thức của trận cuồng phong, lưỡi lửa, của chim bồ câu hay bất cứ một hình thức nào khác. Quả thực, Ngài không ngừng hiện diện và tác động nơi chúng ta cách tự do và rộng khắp. Ơn của Ngài nhằm thôi thúc chúng ta phải làm gì cụ thể trong việc đổi mới đời sống con cái đối với Thiên Chúa, góp phần phục vụ tha nhân, phục vụ cộng đoàn.

Bài sách Công vụ Tông đồ hôm nay kể lại cho chúng ta những sự lạ đã xảy ra bên trong và bên ngoài ngôi nhà nơi các môn đệ đang hội họp, có Đức Maria ở giữa. Bên trong có tiếng gió mạnh thổi đến, lùa vào nhà. Có những lưỡi lửa xuất hiện trên mỗi người. Họ tràn đầy Thánh Thần. Bên ngoài dân chúng bỡ ngỡ kéo đến bao vây. Sự gì đã xảy ra? Phêrô, con người nhát đảm ấy, hôm nay mở tung cửa và bước ra, theo sau là các môn môn đệ khác. Họ lâng lâng như người say rượu, khiến dân chúng bàn tán, nhưng họ không say rượu mà say Chúa! Vì hôm nay, ứng nghiệm lời tiên tri Gioel đã tiên báo: “Ta sẽ đổ Thánh Thần xuống và chúng sẽ nói tiên tri”. Phêrô giảng bài đầu tiên làm cho 3.000 người trở lại. Các Tông đồ khác cũng bắt đầu sứ mạng rao giảng, với đặc ân Thánh Thần ban cho là nói được tiếng bản xứ của mỗi thính giả từ các nơi đổ về.

Giáo Hội sinh từ ngày Thánh Thần hiện xuống. Ngày nay Giáo Hội đã có một trang sử dài gần 20 thế kỷ. Giáo Hội cũng cần một luống gió mạnh thổi đến, lùa vào hầu có thể đổi mới mọi sự. Xưa Phêrô đã mở tung cửa đón nhận Thần Khí Thiên Chúa thì ngày nay các vị đại diện Phêrô cũng đã khai mở Công Đồng “như một lễ Hiện Xuống mới”, đem lại cho Giáo Hội một bộ mặt mới, một luồng gió mới.

Mỗi lễ Hiện Xuống là một ngày khai sinh mới của Giáo Hội, Thánh Thần là ai? – Thánh Phaolô, trong bài đọc II đã giải thích gồm tóm trong ý tưởng rằng, Thánh Thần là linh hồn của Giáo Hội. Thánh Thần ban cho mọi tín hữu nhận lãnh Phép Rửa một niềm tin duy nhất, là “Chúa Giêsu là Thiên Chúa đã sống lại”. Chúng ta phải tin, phải sống và phải loan báo. Tuy rằng đưcq tin là một, nhưng Thánh Thần sẽ ban cho mỗi người, mỗi thời đại, những đặc sủng riêng tư, thích hợp cho từng dịch vụ, từng sinh hoạt, từng nơi chốn. Thánh Thần như linh hồn của Giáo Hội, hằng huy động, hướng dẫn, thống nhất để xây dựng Giáo Hội.

Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII là một điển hình. Khi mới được bầu làm Giáo Hoàng, Ngài là một cụ già đã 77 tuổi, cục mịch như một cha xứ nhà quê, ai cũng cho là “một Giáo Hoàng giao thời”. Nhưng ai ngờ con người ấy, trong triều đại chỉ 5 năm, trở thành dụng cụ của Chúa Thánh Thần để đổi mới, để thực hiện chính sách mà Ngài gọi là “ cập nhật hóa” (aggiomento), mở cửa để Giáo Hội bắt gặp đà tiến triển của thời đại văn minh. Ngày nay, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, trong Tông thư “Tiến tới Thiên niên kỷ thứ ba” chuẩn bị cho toàn thể Giáo Hội mừng Đại Năm Thánh 2000 đã kêu gọi “trân trong đặc biệt tất caw những gì Chúa Thánh Thần đã nói với Giáo Hội và với Giáo Hội (Kh 2,7) cũng như những gì Thánh Thần nói với các cá nhân qua các đoàn sủng phục vụ cộng đoàn”. Đức Thánh Cha nói tiếp: “Tôi muốn nhấn mạnh những gì mà Chúa Thánh Thần gợi ý cho các cộng đoàn khác nhau, từ những cộng đoàn nhỏ nhất- như gia đình, đến những cộng đoàn lớn hơn – như các quốc gia, các tổ chức quốc tế, kể cả những nền văn hóa, văn minh và những truyền thống lành mạnh” (TMA. Số 23).

Nhiều người tín hữu ngày nay vẫn còn có thái độ như nhóm nhỏ Tông đồ ngày xưa. Họ sợ sệt, cửa đóng then cái, e rằng Thầy ra đi là đi mãi, tương lai mù mịt. Nhưng Thánh Gioan cho biết, ngay chiều Phục sinh, Chúa Giêsu đã hiện đến trấn an các ông: “Bình an cho các con”. Rồi Ngài thổi hơi trên các ông: “các con hãy nhận lấy Thánh Thần”. Ai lại không liên tưởng đến “ làn hơi Thiên Chúa” thổi đến trên mặt nước “trong ngày khai thiên lập địa” (St 1,2) đến làn sinh khí mà Thiên Chúa thổi vào con người trong ngày tạo dựng Ađam (St 2,7). Ngày nay, làn hơi ấy chính là Chúa Thánh Thần, là làn hơi ban sự sống (Ga 3, 5-6) và là sức mạnh tầy xóa mọi tội lỗi: “các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha, các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại” (Ga 20,23). Qua làn hơi thở của Chúa, qua sức mạnh của Chúa Thánh Thần, các Tông đồ cũng như chúng ta ngày nay phải trở nên những chứng nhân của Chúa cho đến tận cùng trái đất.

Anh chị em thân mến,

Ngày lễ Chúa Thánh Thần ngày khai sinh của Giáo Hội, là ngày nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần, Giáo Hội mở rộng vòng tay ôm cả thê1 giới. Chúa Thánh Thần thôi thúc bên trong để chúng ta hành động cụ thể, tỏ lộ ơn Ngài ra bên ngoài và chúng ta sẽ chỉ có thể vững tin rằng mình đang sống dưới sự tác động của Chúa Thánh Thần, khi mọi nỗ lực của chúng ta luôn theo sát với giáo huấn của Chúa Kitô và đều hướng đến việc kiến tạo tình yêu thương cảm thông nhau hơn. Chớ chi từ nay, chúng ta luôn biết mở mắt tâm hồn của mình để nhận diện ra bao cuộc hiện xuống của Chúa Thánh Thần trong đời mình và mở rộng tâm hồn sống theo ơn Ngài thôi thúc, hầu cuộc sống của chúng ta có thể đổi mới không ngừng trong tình yêu thương xây dựng.
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-204: PHÉP LẠ CỦA SỰ ĐỔI THAY

 

Trước khi Chúa Thánh Thần đến, các Tông đồ gần như sống trốn tránh trong một phòng trên: HiệnXuống-204


Trước khi Chúa Thánh Thần đến, các Tông đồ gần như sống trốn tránh trong một phòng trên lầu. Đức Giêsu đã giao phó cho họ một nhiệm vụ cao cả. Tuy nhiên họ đã không có cả sức mạnh lẫn ý chí để bắt tay vào việc. Nhưng sau khi Chúa Thánh Thần hiện xuống, họ là những người đã thay đổi.

Vậy Chúa Thánh Thần đã làm gì cho họ và phép lạ làm thay đổi chính xác như thế nào? Mặc dù chúng ta không biết một tí gì về điều đó.

Chúng ta phải nhận thức rằng các Tông đồ là những người bị tổn thương. Họ bị tổn thương bởi nghi ngờ và đau buồn, bởi sợ hãi và thất bại, và trên tất cả bởi ý thức về sự bất toàn.

Jean Vanier là một người biết rất nhiều về điều gì giúp đỡ những người bị tổn thương thay đổi. Ông đã thiết lập những cộng đoàn nhỏ khắp thế giới cho những người thiểu năng (tâm thần). Khi người thiểu năng bị nhốt trong những cơ chế, người ta đã gây ra cho tâm trí họ sự thiệt hại khủng khiếp. Một thân thể bị tổn thương sẽ lành lại một cách tự nhiên, nhưng một tâm hồn bị tổn thương thì không như thế. Một tâm hồn tổn thương sẽ chai cứng; chỉ để sống còn và vì thế đầy ắp sự tức giận và cay đắng.

Nhưng khi người thiểu năng được đưa ra khỏi những cơ chế ở đó họ cảm thấy chán ghét, và được đặt vào những cộng đoàn ở đó họ được yêu thương. Vanier đã nhiều lần chứng kiến phép lạ làm họ thay đổi.

Điều này giúp chúng ta hiểu được điều gì xảy ra cho các Tông đồ. Khi nói rằng các Tông đồ bị tổn thương, người ta không có ý nói họ bị tổn thương ở mức độ như những người thiểu năng. Nhưng dù sao họ cũng bị tổn thương. Tuy nhiên sau khi Chúa Thánh Thần đến, họ là những con người đã thay đổi. Họ rời bỏ nơi họ trốn tránh và bắt đầu rao giảng Tin Mừng.

Chúng ta không nên nghĩ rằng sự thay đổi chỉ thực hiện trong trong một lúc. Nó phải là một việc có cấp bậc và một quá trình phát triển. Sự phát triển có thể chậm chạp đau đớn. Chúng ta không dễ dàng gạt bỏ những tập quán và thái độ cũ.

Con người thay đổi khi có người mang lại cho họ niềm hy vọng; khi có người tin tưởng họ và cho họ một nhiệm vụ để hoàn thành. Nhất là, họ thay đổi khi họ được yêu thương. Họ bước ra khỏi vỏ ốc của mình và những năng lực giấu kín của họ được giải phóng từ bên trong họ. Phép lạ làm con người thay đổi là một phép lạ chân thật.

Mọi người chúng ta đều có khả năng làm điều tốt. Chúng ta có tay để có thể chăm sóc, có mắt để có thể nhìn, có tai để có thể nghe, có lưỡi để có thể nói, có chân để có thể đi và trên hết có một tấm lòng để có thể yêu thương.

Nhưng mỗi người chúng ta đều có một khuyết tật kềm hãm không cho chúng ta giải phóng bản thân chân thật và tràn đầy. Chúng ta cần có một ai đó đánh thức những gì ở bên trong chúng ta. Một ai đó kêu gọi chúng ra sống và giúp đỡ chúng ta trưởng thành.

Đối với chúng ta, những môn đệ của Đức Kitô, một ai đó chính là Chúa Thánh Thần. Quyền lực đã biến đổi các Tông đồ, quyền lực hiền hoà của Chúa Thánh Thần cũng có giá trị và hiệu lực đối với chúng ta. Thần Khí ấy đánh thức những năng lực trong chúng ta, kêu gọi chúng ta sống, giúp đỡ chúng ta trưởng thành. Nhà thơ Pablo Neruda đã nói: “Tôi muốn làm cho bạn điều mà mùa xuân làm cho cây anh đào”. Đó là điều mà Thần Khí đang thực hiện.
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-205: Chú giải của Noel Quesson


Chiều ngày thứ nhất trong tuần...

 

Trong Tin Mừng theo thánh Gioan, Thánh Thần được trao cho các tông đồ, ngay chiều Phục sinh: HiệnXuống-205


Trong Tin Mừng theo thánh Gioan, Thánh Thần được trao cho các tông đồ, ngay chiều Phục sinh, trong bước đầu của cuộc sống lại, và Giáo hội được khai sinh nhờ khí thế của Đức Giêsu. Trong trình thuật trên, so sánh với bản văn của Luca trong Công vụ Tông đồ, Đức Giêsu xem ra giữ ưu thế hơn Thánh Thần. Thánh Gioan giúp chúng ta quen nhận ra trong Tin Mừng của ông, một nội dung thần học phong phú, nhờ các biểu tượng Kinh Thánh.

“Ngày thứ nhất trong tuần”. Một thế giới mới khởi sự một cuộc tạo dựng mới. Đó là một Sáng Thế mới. Thiên Chúa lại cầm “con người" trong bàn tay, và nhào nắn nó lại trong một thứ "đất sét" hoàn toàn mới.

Và từ hôm đó, các Kitô hữu không ngừng tụ họp lại từ “ngày thứ nhất trong tuần" này đến ngày thứ nhất trong tuần khác.... từ Chúa nhật này đến Chúa nhật khác. Giáo hội phát sinh từ cuộc tập họp nhịp nhàng như thế, trong suốt dòng thời gian, ngày nay vẫn còn tiếp diễn. Cần phải tổ chức những Chúa nhật, để giúp mọi Kitô hữu dần dần... sống nhịp theo những lần "hiện đến" của Đức Giêsu. Chúng ta không thích "nghĩa vụ dự lễ Chúa nhật" một cách nhạt nhẽo, với vẻ bề ngoài quá vụ luật. Vì đó là một nhu cầu sống! "Cần phải thở hít mà"? Do đó, không phải một năm chỉ dự lễ một lần.

Nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái.

Sợ hãi! Thế giới của chúng ta luôn được xây dựng trên sợ hãi. Ngăn ngừa nguyên tử, là vì nó "gây khiếp sợ".

Trước khi đi sâu hơn vào cầu nguyện, tôi cần phải nhìn thẳng thắn vào đời sống riêng tư của mình, xem những nỗi sợ hãi của tôi là gì? Nơi "xảy ra biến cố Phục sinh", là nơi mà các môn đệ đóng cửa, tự đề phòng, là nơi họ đang sợ sệt.

“Nơi" mà Thần Khí Thiên Chúa có thể xuất hiện trong tâm hồn tôi, đó là điểm gây thương tích nội tâm, là nơi dễ bị tổn thương, rủi ro, đau khổ.

Đối với tôi tình huống nào làm tôi dễ "đóng cửa then cài”?

Trường hợp, tội lỗi, băn khoăn nào thường đồng kín tôi? Thánh Phao lô đã ý thức về thực tại này, như một kiểu chết chóc: "Sự chết hoạt động nơi chúng tôi... Nhưng, chúng tôi không chán nản, bởi vì, dù con người bên ngoài của chúng tôi có tiêu tan đi, thì con người bên trong của chúng tôi ngày càng đổi mới... Thật vậy, một chút gian truân tạm thời: trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng tôi cả một khối vinh quang vô tận, tuyệt vời" (2 Cr 4, 12. 16. 17).

Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông

Không phải ngẫu nhiên mà Gioan liên kết biến cố Phục sinh của Đức Giêsu với việc trao ban Thần Khí. Trong Kinh Tin Kính, chúng ta quả quyết rằng, Thánh Thần là "Thiên Chúa, là Đấng ban sự sống". Việc trao ban sự sống này, trước hết chính Đức Giêsu đã đón nhận: khi lôi kéo Đức Giêsu ra khỏi quyền lực của tử thần, Thần Khí của Thiên Chúa đã đạt thành tích của bậc thầy!

Trong con người thụ tạo của ta, vì không phải là thần linh, nên mang tính hữu hạn, thì "tinh thần" và "thân xác" liên kết với nhau trong mọi tình huống. Nhưng dù mạnh đến đâu, tinh thần trong ta cũng nhận ra một suy sụp cuối cùng, không cho phép nó cầm giữ lại thân xác của mình: “con người" cũng có nghĩa là phải chết! Nhưng trước vũ trụ thụ tạo hay chết đó, Đức Ki tô không những được trang bị những năng lực hữu hạn của tinh thần con người, nhưng Người còn nhận được những năng lực vô biên dành riêng cho Thiên Chúa. Đức Kitô mang trong mình một Thần Khí hoàn toàn khác với tinh thần của con người, nên không sử dụng Thánh Thần, là Đức Chúa và là Đấng ban sự sống? Đức Giêsu phá bỏ mọi thứ rào cản sự kiện Ngài đột nhiên xuất hiện giữa các môn đệ đang bị nhốt kín, chứng tỏ rằng Người không để cho bất cứ một chướng ngại vật nào có khả năng cầm giữ được Người đến "đứng giữa các người thuộc về mình. Sáng nay, Người đã nhận một luồng sinh khí đặc biệt mới mẻ, biến Người trở thành một "thân thể thiêng liêng", một thân thể được sống sự sống của Thánh Thần tác động (1 Cr 15, 44). Trước khi trực tiếp trao ban Thần Khí cho các bạn hữu của mình, Đức Giêsu

Phục sinh đã được Thiên Chúa Cha Người, ra tay uy quyền nâng lên cao và trao cho Người Thánh Thần đã hứa" (Cv 2,33). Chính Thánh Phêrô đã công bố mạc khải kỳ diệu trên, vào ngày Lễ Hiện Xuống.
Vâng, sự Phục sinh là một công trình, của Thánh Thần.
Người cho các ông xem tay và cạnh sườn
Bạn muốn tìm nơi xuất hiện biến cố Phục sinh: Bạn sẽ thấy khó phát hiện ra sự hiện diện của Thần Khí?

Do đó, hôm nay, bạn hãy cố khám phá ra những vết sẹo những thương tích đang ở đâu trong trái tim, trong đời sống bạn, cũng như trong thế giới hay trong Giáo hội.

Chúc anh em được bình an! Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.

Từ sợ hãi đến vui mừng, nhờ lời chúc bình an.

Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.

Họ đang bị "nhốt kín", giờ lại được "sai đi".

Việc sai đi thi hành sứ vụ, không hẳn được nhìn theo quan điểm một tổ chức nào đó: không phải là một thứ "xí nghiệp" quảng cáo được trang bị đầy đủ đồ hàng. Và Đức Giêsu không thực dụng giúp Giáo hội bước vào con đường “thừa sai" Theo Người, chỉ có một điều quan trọng: đó là nguồn gốc phát sinh công cuộc thừa sai: “mối dây thân mật liên kết Đức Giêsu với Chúa Cha". Thực vậy, chỉ có một sứ vụ: sứ vụ của Chúa Cha, cũng là sứ vụ của Đức Giêsu, và trở thành sứ vụ của Giáo hội.

Nói xong, Người thổi hơi vào các ông

Ở đây Gioan sử dụng một thứ ngôn ngữ Kinh Thánh, đặc biệt ám chỉ tới hai bản văn sáng giá sau đây:

Cuộc tạo dựng đầu tiên: "Thiên Chúa thổi vào mũi con người một sinh khí" (St 2,7).

Cuộc sáng tạo cuối cùng: "Hãy thổi vào các bộ xương chết khô này, để chúng được sống” (Ed 37,9).

Có một cuộc sáng tạo trong, quá khứ đó là sự phát sinh sức sống đầu tiên lúc khởi sự thời gian. Cũng sẽ có một cuộc sáng tạo trong tương lai, đó là sự sống lại sau cùng, vào ngày tận thế. Nhưng luôn có một cuộc sáng tạo hiện hành: đó là "Hơi thở" của Thiên Chúa đang hoạt động. Tôi tin Thánh Thần là Thiên Chúa, và là Đấng ban sự sống!

Đó là hơi thở mang sức sống! Tự nhiên bạn lại không thấy mình có khả năng để diễn tả sự hiện diện của Thiên Chúa và hoạt động của Người trong thế giới, nhờ vào sự kiện thông thường nhất nhưng cũng cốt thiết nhất: đó là hít thở hay sao? Mọi sinh vật, từ vi sinh vật cho đến những ác thú lớn lao, đều hít thở cùng một thứ ô-xy, được cống hiến cho tất cả chung quanh hành tinh chúng ta. Thế nên, chính tôi cũng hô hấp hơi thở của mọi sinh vật. Đó là hình ảnh cảm kích về Thiên Chúa duy nhất, Đấng làm cho tất cả chúng ta sống động! Khi đàm đạo với ông Nicôđêmô, Đức Giêsu đã dùng chính hình ảnh đơn sơ về gió trên đây: "Gió muốn thổi đâu thì thổi. Gió làm cho sống động" (Ga 3,6-8).

Anh em hãy nhận lấy

Tôi cầu nguyện theo lời mời gọi trên. Tâm trạng của người thời nay không thích "nhận": người ta từ chối việc lệ thuộc kẻ khác. Đó là thứ tội nguy hiểm nhất: tự phụ mình "như thần thánh". Nhưng điều đó đâu có thuộc quyền năng của con người. Dù muốn hay không, con người vẫn là một sinh vật phải lệ thuộc, hoàn toàn phải phụ thuộc: Con người cần đón nhận sự sống để sống. Tôi nhận lãnh sự sống từ cha mẹ. Tôi nhận lấy sự sống của mặt trời, giúp tôi có lương thực. Tôi tùy thuộc vào từng ngàn sự việc, từng ngàn con người, và rất nhiều điều kiện.

"Hãy nhận lấy mà ăn. Này là Mình Thầy". Cần phải "nhận "lãnh" "Thân Thể". Nên cũng cần phải "nhận lãnh" Thần Khí đó!

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết tiếp nhận, biết đồng ý nhận lấy ân huệ mà Chúa trao ban.

Thánh Thần

Nhân loại cần đón nhận cộng đồng Thần Khí hiện hữu giữa Chúa Cha và Chúa Con. Dù nhiều, nhưng chỉ là một! Như thế, chúng ta cũng khám phá ra rằng, trong sứ vụ của Giáo hội, không chỉ có Chúa Cha và Chúa Con mà Người sai gửi đến, nhưng là mầu nhiệm Ba Ngôi Thiên Chúa.

Giáo hội, như Công đồng Vatican II nói, là sự mở rộng tới mọi người, cộng đồng yêu thương luôn liên kết Ba Ngôi Thiên Chúa.

Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha, anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.

Vai trò và sứ vụ của Giáo Hội là loan báo ơn tha thư và hồng phúc cứu độ! Diễn tiến của trang Tin Mừng theo thánh Gioan trên đây thật sống động:

Một cộng đồng những con người đã trải qua kinh nghiệm với Chúa Phục sinh.

- Việc sai gửi đi thi hành sứ vụ của cộng đồng này phát sinh từ kinh nghiệm ai đó.

- Việc thông ban Thánh Thần làm cho cộng đồng có khả năng thi hành sứ vụ.

Sứ vụ đó chính là thông truyền ơn cứu độ, sự tha thứ, sự Thánh thiện.

Như thế, vai trò của Giáo hội là giải phóng! Là cống hiến tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Kiểu nói đối chiếu, có tinh tiêu cực trên đây, hiển nhiên không có nghĩa là: Giáo hội có thể hành xử một thứ quyền phán quyết độc đoán. Đừng bao giờ nên hỏi: "Liệu Thiên Chúa có tha thứ cho tôi không? Thập giá của Đức Giêsu đã trả lời cho câu hỏi này. Nhưng quan trọng, vẫn là câu hỏi: Liệu tôi có "lãnh nhận" ơn tha thứ đó không?
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-206: Chú giải của Fiches Dominicales


NGÀY ĐẦU TIÊN CỦA TẠO THÀNH MỚI ĐỨC GIÊSU PHỤC SINH THỔI HƠI VÀO CÁC MÔN ĐỆ VÀ BẢO ANH EM HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN

1/ Đấng Phục sinh chủ động đến.

 

Các môn đệ tụ họp trong một căn phòng đóng kín cửa. Họ sợ người Do Thái, đúng hơn, sợ: HiệnXuống-206


Các môn đệ tụ họp trong một căn phòng đóng kín cửa. Họ sợ người Do Thái, đúng hơn, sợ các vị chức sắc trong giáo quyền Giêrusalem. Với chi tiết này, có lẽ tác giả muốn các độc giả Tin Mừng của mình liên tưởng đến các cuộc bách hại mà tới lúc này đã lan rộng. Bị trục xuất khỏi hội đường vì dám tin nhận Chúa Giêsu là Đức Kitô (người mù bẩm sinh bị đuổi khỏi hội đường: Ga 9,34). Họ như dần dần được chỉ dẫn đức tụ họp ở một nói riêng tránh sự dòm ngó của những kẻ bách hại họ.

Họ tụ tập. Đức Giêsu đến trước mặt họ. Lời đầu tiên Người nói là lời cầu chúc bình an: Bình an cho anh em (Shalom). Không chỉ là lời chào xã giao, nhưng là một xác nhận ân huệ phát sinh: vui mừng, bình an.

2/ Nhận ra Đức Giêsu đang sống sau khi biết rõ người đã chết.

Đức Giêsu chỉ cho họ thấy tay và cạnh sườn Ngươi (liên tưởng tới lưỡi giáo đâm: Ga 19,34). Alain Marchadour chú giải rằng: Dù thuật lại những lần hiện ra lạ lùng của Đức Giêsu, thì những vết đinh đóng và cạnh sườn bị đâm thủng chứng tỏ rằng thánh sử không muốn độc giả lầm tưởng đó là bóng ma, nghĩa là, một ai khác chứ không phải Đấng chịu đóng đinh. Đúng ra, sự hiện diện thể lý thông thường đã chấm dứt, nhưng Đấng đã hiện diện trước mặt họ đây, chính là Đức Giêsu họ biết là yêu mến, từ nay đã thăng hoa bởi sự phục sinh. Không sợ hãi nữa, các tông đồ trở nên vui mừng" ("L'evangile de Jean, Centurion". trg 246).

3/ Tiếp nhận sứ mệnh Đấng Phục sinh trao.

Đấng Phục sinh hiện đến, không phải chỉ là một chuyến ngao du, nhưng còn để trao một sứ mệnh. Sai họ đi với sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Để đem Tin Mừng ơn Tha Thứ của Thiên Chúa đến cho mọi người.

BÀI ĐỌC THÊM:

1. Một hơi thở nhẹ như làn gió thoảng.

Làm thế nào mà một hơi thở từ cửa miệng lại có thể trở thành cơn bão trong lịch sử? Người ta sẽ không bao giờ nói cho hết được về làn gió thoảng đổi mới vũ trụ này. Từ buổi bình minh của vũ trụ, nó đã lên tiếng ngợi ca làm bừng lên dòng nhựa sống đầu tiên. Ngôn sứ Êdêkiel đã trông thấy nó làm sống lại cả một cánh đồng đầy xương khô: đó là hình ảnh dân tộc bị lưu đày biệt xứ và bị hạ nhục vào thế kỷ thứ VI trước Công nguyên. Và giờ đây, Đức Giêsu đang mấp máy môi, dường như để ban cho các bạn hữu của Người đang hoảng sợ một linh hồn khác: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”.

Chính Thần Khí này đã bay lượn trên làn nước nguyên sơ, đã vực các ngôn sứ đứng lên, đã đánh thức cả một dân tộc đang mê ngủ. Trong ngôn ngữ Hípri. từ Thần Khí thuộc giống cái. Dường như hơi thở của Thiên Chúa có chức năng từ mẫu là sinh sản một nhân loại tương lai, tương lai mà Người muốn cho họ được hưởng.

Hiệu quả của nó thật là khôn lường và ấm áp. Còn đâu nữa cánh cửa cài then vì sợ hãi. Nhưng bình an đang tỏa lan trên những khuôn mặt. Bình an vì không còn chinh chiến. Bình an của tâm hồn. Họ ra đi người này đến với người kia như những người được Thiên Chúa sai đi, giống như chàng thợ mộc thành Nadarét xưa đã chứng tỏ tình thương của Chúa Cha bằng những việc làm đầy tình thương xót. Họ sẽ mạnh hơn cả tội lỗi vốn làm méo mó, ti tiện và xuyên tạc hình ảnh con Người. Vì Thiên Chúa đã ban cho họ năng lực biến đổi của Người là ơn tha thứ, một sức mạnh lạ lùng nhất của vũ trụ, có thể biến đổi những con người lúc này và mãi mãi muôn đời.

Họ sẽ không quên những thương tích của Đấng Công chính bị tử hình vì dòng họ đi đôi khi sẽ là gian khổ. Họ sẽ không quên lời Người nói vì như lời Người, men của họ sẽ làm dậy các tâm hồn. Họ sẽ không quên các việc Người làm, vì nhờ đó, họ sẽ lay chuyển và luôn thúc đẩy mọi người, mọi nhóm, mọi xã hội lại cất bước lên đường. Không hoàn cảnh thực tế nào sẽ làm cho những hạt giống này chết đi và làm tiêu ma sự bảo đảm của Thiên Chúa. "Các môn đệ lòng đầy hân hoan”.

Liệu chúng ta có biết lắng nghe và cảm nhận luồng hơi thở nhẹ như gió thoảng kia là sự sống của Thiên Chúa chăng?

2. Người Canh tân bộ mặt địa cầu:

Thần Khí luôn luôn đi đôi với những gì là đổi mới, là tái tạo là cởi mở và giải thoát, là sai đi và qui tụ. Người là tác nhân không mệt mỏi luôn canh tân và hiện tại hóa mọi sự. Từ một đám đông gồm nhiều thành phần khác nhau, Người làm nẩy sinh và khơi dậy sự hiệp nhất và cả tình hiệp thông.

Là nguồn sự sống không bao giờ cạn kiệt, Thần Khí không ra khỏi thế giới sau hành động ban đầu còn ghi trong sách Sáng thế. Và cũng vậy, sự can thiệp "ồn ào" của Người nơi các môn đệ hoảng sợ đến tê liệt, không phải là lễ Hiện Xuống duy nhất và cuối cùng, chỉ gợi cho lòng ta luyến tiếc mỗi khi nhớ lại mà thôi Thiên Chúa không ngừng gởi hơi thở của Người đến và ta vẫn còn có thể nghe biết Người, tuy không biết hơi thở từ đâu đến và sẽ đi đâu. Thế nhưng, người ta có thể cảm nhận rõ sự hiện diện và hoạt động của Người đem lại hiệu quả thực sự. Thần Khí mở toang mọi cánh. Người làm cho người ta phải bung ra khỏi những bức tường khép kín và giã từ những tổ ấm được coi là an toàn, vững chắc và đạo đức phô trương.

Thần Khí đánh thức, chỉ trích và uốn nắn. Người dứt ta ra khỏi niềm luyến tiếc về quá khứ, khỏi nỗi nhớ nhung tìm lại "thiên đường đã đánh mất" để hòa nhập với hiện tại luôn biến chuyển như bãi phù sa, cho lòng ta tràn đầy hy vọng để chuẩn bị cho ngày mai. Thần Khí làm trẻ lại những con người trì trệ, khiến người bại liệt đứng dậy và chạy nhảy. Người ban cho những ai bị suy sụp tinh thần vì thứ tôn giáo sợ sệt, vì thứ lề luật cứng ngắc và mù quáng và vì những mớ giáo lý khô khan, tìm lại được can đảm, mạnh bạo về niềm vui. Thần Khí dẫn ta vào cốt lõi của Thiên Chúa, và của con người: tức là chân, thiện, mỹ, nghĩa là mối quan hệ hoàn hảo, sự truyền thông thành công, sự hiệp thông. Thần Khí không phải là Thiên Chúa tự hiến mình đó sao? Và hoa quả đầu tiên mà người đem đến cho kẻ tiếp nhận Người, không phải là đức ái đó sao?

Cũng phải kể là dấu chỉ của Thần Khí, khi tính đồng nhất nhường chỗ cho sự hiệp nhất, khi tính đa dạng được canh tân nhờ những ân huệ và đặc sủng, nhờ những chức năng và hoạt động, đẩy lui được những cám dỗ muốn thống trị và độc quyền, tính cạnh tranh là ghen tuông, tính tự tôn và những phán quyết không thể thay đổi. Thần Khí là sự dịu hiền và là sức mạnh, là nước và ánh sáng, là quyền năng và êm ái. Người là tiếng thì thầm và là gió bão, là lửa cháy. Người canh tân bộ mặt trái đất.

3. Chúa Thánh Thần hiện tại hóa sự hiện diện của Đấng Phục sinh trong đời sống Kitô hữu.

Đức Giêsu hứa sẽ gởi Chúa Thánh Thần đến cho các môn đệ, khi Người “vượt qua” trần thế để về cùng Cha, như vậy chắc hẳn ân huệ của Thánh Linh liên hệ rõ rệt với mầu nhiệm vượt qua. Tiếp nối sự hiện diện hữu hình của Đức Giêsu, giờ đây là một quan hệ khác với người, quan hệ trong Thánh Thần, Đấng được mô tả như là:

- "Paraclet", Đấng bảo trợ, bênh vực nơi tòa án trong vụ kiện chống các nhân chứng, giống như Đức Giêsu.

- "Thầy chân lý", giống như Đức Giêsu, chứng nhân của chân lý (18,37). Người được Chúa Cha ban "để ở với anh em luôn mãi" và ở với mọi người được sai đi. Thánh Linh như chính Đức Giêsu, hiện diện bên các môn đệ suốt thời kỳ của Hội Thánh

Hoạt động của Người nơi các tín hữu được mô tả là:

- Người là tác nhân tạo nên sự trung thành với Lời của Đức Giêsu và Tình yêu của Người.

- Người là dấu chỉ Thiên Chúa hiện diện: "Chúng ta sẽ đến và ở lại với người ấy".

- Người dần dần dẫn dắt họ tới sự hiểu biết đầy đủ sứ điệp của Đức Giêsu: "Người sẽ giúp anh em nhớ lại mọi điều”. Với tư cách Đấng Bảo Trợ, là Hiện diện, là Ký ức, Thần Khí hiện tại hóa sự có mặt của Đấng Phục sinh trong cuộc sống người Kitô hữu.
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-207: CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG


Jn. 20, 19 – 23

Anh chị em thân mến.

 
 

Trong cuộc sống đời thường, có những người giàu và người nghèo. Có những người nhờ cha mẹ: HiệnXuống-207


Trong cuộc sống đời thường, có những người giàu và người nghèo. Có những người nhờ cha mẹ ông bà tạo cho họ hoàn cảnh sống mà họ trở nên giàu có. Cũng có những người nhờ dịp may nào đó, họ biết tận dụng nên đời sống được cải thiện tốt hơn.

Cũng có những người biết tận dụng những gì mình có, như tài năng sức lực và trí thông minh để vương lên. Những người biết tận dụng hoàn cảnh sống để vương lên như thế, đời sống của họ không đến nỗi tệ. Nhưng cũng có những người được cha mẹ lo lắng, để lại của cải,sau một thời gian họ vẫn không vương lên được, đôi khi còn rơi vào cảnh bần hàn. Có những người có dịp may đến với mình, như trúng số, hay được người nào đó ủng hộ, bảo bọc, thế mà họ vẫn không vương lên được. Cũng có những người có đầy đủ sức khỏe, trí óc thông minh, nhưng họ vẫn đành chịu cảnh bần hàn, cơ cực. Đó là vì họ không biết xử dụng những hoàn cảnh, dịp may mà mình đã có, hay họ xử dụng không đúng cách để những gì mình có bị tiêu hao đi một cách vô lý.

Hoàn cảnh sống vẫn đầy đủ cho mọi người. Dịp may mỗi người cũng không phải thiếu. Nhưng điều quan trọng là mỗi người có biết xử dụng cho đúng những gì mình có để vương lên, hay phung phí nó một cách vô ý thức.

Hôm nay chúng ta mừng lễ CTT hiện xuống. Biến cố mà chúng ta vừa nghe, vừa chứng kiến Chúa Giêsu đã thực hiện cho các môn đệ của Ngài. Các môn đệ được ban bình an, hơi thở của sức sống mới, sức sống của Đấng Phục Sinh. Ngài đã ban sức sống mới và trao trách nhiệm cho những môn đệ thân yêu. Ngài đã làm thay đỗi hoàn toàn cuộc sống của các ông, vì các ông biết nhận lãnh những gì Ngài ban, biết gìn giữ và biết xử dụng những gì mình đang có.

Từ một con người không có gì hết, các ông đã có tất cả. Từ một người nhát đảm sợ sệt, các ông đã trở thành can đảm lạ thường, ngay cả cái chết cũng không sợ. Từ một người ù lì dốt nát, các ông đã trở nên thông minh lanh lợi, khiến cho bao nhiêu người phải tức giận vì không thể tranh luận nỗi với các ông. Đó là vì các ông đã nhận lãnh CTT , và các ông không để cho những gì mình có trở nên vô ích. Các ông đã biết xử dụng ơn Chúa một cách tốt đẹp, nên Ơn Chúa sinh ích lợi cho các ông và cho những người nhờ các ông mà cũng nhận lãnh Ơn Chúa như các ông.

Ơn CTT cũng đã đến với từng người trong chúng ta, ngày lãnh bí tích rửa tội, thêm sức, và trong suốt những ngày sống trên trần gian, Ơn CTT luôn đầy tràn bao bọc lấy mỗi người. Ơn Chúa vẫn tràn đầy, nhưng con người thì một số đông vẫn còn thiếu, vì không biết xử dụng Ơn Chúa. Một số sống dường như không cần đến Ơn Chúa, họ chỉ sống theo ý riêng tư, thỏa mản dục vọng, đi tìm những thú vui trần thế, tìm những lợi lộc cho bản thân mà không cần biết đến người chung quanh.

Họ chỉ biết có bản thân mình, nên để tự ái lên quá cao, đường như chỉ có con người của họ là trên hết. Còn một số dường như phung phí Ơn Chúa, họ lạm dụng những gì Thiên Chúa ban để mưu tìm lợi ích riêng tư, dùng danh nghĩa Thiên Chúa để làm lợi cho bản thân mình bằng cách này hay cách khác. Cũng có những người lãnh nhận Ơn Chúa rồi để cho Ơn Chúa bị chết ngạt đi, vì tính lười biếng, nên Ơn Chúa không sinh lợi gì cho họ cũng như cho những người chung quanh. May mắn thay, Ơn CTT vẫn hoạt động vững mạnh nơi những người trung thành như các môn đệ khi xưa. Trong bất cứ thời đại nào cũng có những người biết xử dụng Ơn Chúa, biết làm cho sinh lợi cho mình và cả cho những người chung quanh. Họ sinh lợi bằng đời sống tốt đẹp, bằng những hành động bác ái, những cử chỉ yêu thương. Họ biết làm giàu đời sống mình bằng những Ơn Thánh đã nhận được.

Chúng ta, những người ngồi trong nhà thờ này, đang là những người giàu hay người nghèo Ơn CTT . Mỗi người cứ nhìn vào đời sống chính mình, nhìn vào những việc làm đã qua, nhìn vào những gì mình đã được và mất, chúng ta sẽ biết mình như thế nào.

Xin CTT soi sáng cho mỗi người chúng ta biết xử dụng Ơn Chúa cho chính đáng.
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-208: THÁNH THẦN SỨC MẠNH TÌNH YÊU


Jn. 20, 19 – 23

 

Niềm tin vào Chúa Giêsu Phục sinh không phải là điều dễ dàng với sức riêng con người. Hơn nữa: HiệnXuống-208


Niềm tin vào Chúa Giêsu Phục sinh không phải là điều dễ dàng với sức riêng con người. Hơn nữa, niềm tin ấy là cốt lõi của đạo chúng ta. Niềm tin ấy sẽ hướng dẫn cả cuộc đời của người tín hữu. Vì thế, chúng ta phải cần nhờ đến một sức mạnh thiêng liêng. Sức mạnh ấy do chính Thiên Chúa Cha ban cho. Đó là sức mạnh của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta nhớ lại khi Chúa Giêsu bị bắt, thì các Tông đồ đã trở nên những người hoang mang. Các ông chỉ còn biết vào phòng đóng kín cửa. Thế rồi, tâm trạng sợ hãi của các ông không còn nữa khi Chúa Giêsu Phục sinh hiện đến. Bởi vì khi đến cùng các ông, Chúa Giêsu đã trao ban bình an và Chúa Thánh Thần cho họ. Từ những người nhút nhát, bấy giờ các ông đã được biến đổi thành những người can đảm và mạnh dạn lạ thường.

Nhìn vào Giáo hội, chúng ta cũng sẽ thấy gần 2000 năm qua Giáo hội đã trải qua biết bao sóng gió. Có lúc tưởng chừng mất hết hy vọng, hết phương cứu chữa. Thế nhưng nhờ có sức mạnh của Chúa Thánh Thần nên Giáo hội vẫn còn đứng vững và lớn mạnh cho đến ngày nay.

Chúa Thánh Thần cũng đã ở với Chúa Giêsu từ giây phút được thụ thai cho đến dưới chân thập giá. Chúng ta đã được Giáo hội dạy tuyên xưng rằng: “Bởi phép Chúa Thánh Thần mà Chúa Giêsu đã chịu thai trong lòng Đức Mẹ”. Đặc biệt, trong vườn Câu Dầu nếu không có sức mạnh của Chúa Thánh Thần thì có thể nói Người đã không thể hoàn thành được sứ mạng Chúa Cha trao phó.

Vậy Chúa Thánh Thần là Đấng nào?

Qua Giáo lý, Giáo hội dạy ta biết: “Chúa Thánh Thần là Ngôi thứ Ba, bởi Chúa Cha và Chúa Con mà ra, cùng một bản tính và một quyền năng như hai Ngôi cực trọng ấy”. Nói cách khác, Chúa Thánh Thần chính là sức mạnh tình yêu xuất phát từ Chúa Cha và Chúa Con.

Chúa Thánh Thần được biểu tượng bằng gió, nước, lửa, khí,... Vì thế, Chúa Thánh Thần thật là cân thiết trong đời sống của mỗi người chúng ta.

Mỗi người chúng ta được Thiên Chúa qua Giáo hội trao ban Chúa Thánh Thần khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội. Cách đặc biệt, khi chúng ta lãnh nhận Bí tích Thêm sức. Nhờ có Chúa Thánh Thần mà chúng ta được soi sáng để biết cần phải làm gì mà đẹp lòng Thiên Chúa Cha. Hơn nữa, cũng chính Người sẽ dạy ta biết cầu nguyện.

Bằng cách nào ta có thể biết Chúa Thánh Thần còn ở trong ta. Thánh Phaolô chỉ cho trong thư gởi tín hữu Galata như sau: “Hoa quả của Thánh Thần là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ” (Gl 5, 22-23a). Như vậy, khi ta sống ghen ghét, đố kỵ, ganh tỵ, hận thù, chia rẽ... là lúc ta không còn để cho sức mạnh tình yêu của Chúa Thánh Thần ngự trị trong tâm hồn ta. Những lúc ấy chúng ta hãy mau quay về xin Chúa Thánh Thần chữa lành và đổi mới cách sống của mình.

Nguyện xin Chúa Thánh Thần là sức mạnh của tình yêu Thiên Chúa ban cho chúng con biết để cho Người hướng dẫn đời con. Bởi vì tự sức mình, con không thể sống đẹp lòng Thiên Chúa Cha được.
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-209: CHÚA THÁNH THẦN ĐẤNG THÔNG BAN MỌI SỰ


Jn. 20, 19 – 23

 

Chúa Giêsu khi chịu chết trên Thập Giá, Ngài đã bị tên lính lấy lưỡi đồng đâm thấu cạnh: HiệnXuống-209


Chúa Giêsu khi chịu chết trên Thập Giá, Ngài đã bị tên lính lấy lưỡi đồng đâm thấu cạnh nương long để máu cùng nước chảy ra từ đó sinh ra nguồn sự sống cho nhân loại, khai sinh Giáo hội Chúa Kitô. Nhưng để Giáo hội ấy được giới thiệu với thế giới thì phải đợi đến 50 ngày sau tức vào ngày Lễ Ngũ Tuần, phải đợi Chúa Thánh Thần hiện xuống thì dân Do Thái hay nói rộng hơn là thế giới mới nhận ra khuôn mặt của Giáo hội Chúa Kitô. Như thế, Chúa Thánh Thần đã làm một cuộc đổi mới nơi Giáo hội, đã hoàn tất những gì mà Chúa Giêsu đã thực hiện nơi đời sống dương thế của Ngài. Hôm nay mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống ta hãy suy niệm để thấy được vai trò của Chúa Thánh Thần trong Giáo hội cũng như trong chính cuộc sống chúng ta.

Trước hết, Chúa Thánh Thần là Đấng hiệp nhất trong Giáo hội. Giáo hội được Chúa Kitô thiết lập mà các tông đồ là những tín hữu đầu tiên. Ngay trong cuộc thương khó của Chúa Kitô, các tông đồ, các môn đệ đã bỏ chạy tán loạn. Sau khi Chúa Phục sinh mặc dù các tông đồ có hội họp lại với nhau nhưng sự hiệp nhất này là vì sợ hơn là vì tin vào Chúa phục sinh, bằng chứng là Tôma đã có lần không cùng hiệp nhất với các môn đệ khác. Nhưng trong ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống các ông đã có mặt đông đủ và như trong bài đọc Tông Đồ Công Vụ 2,1-11 thuật lại rằng “Mọi người kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của họ”. Chính Chúa Thánh Thần đã biến đổi những con người tầm thường thành những con người truyền giáo, từ những người phường chài ít học trở nên người nói lời Thiên Chúa cách lưu loát và đặc biệt Chúa Thánh Thần biến đổi mọi người để họ cùng nghe và cùng hiểu Tin Mừng của Thiên Chúa được loan báo cho mọi dân tộc.

Nhìn vào Giáo hội ngày nay Chúa Thánh Thần đóng vai trò hiệp nhất trong Giáo hội cách đặc biệt. Ngài hiệp nhất muôn dân tộc, muôn người… để cùng tuyên xưng vào một Thiên Chúa duy nhất. Trong Chúa Thánh Thần không có khoảng cách, không có ranh giới. Dù có sự khác nhau về địa lý, và bản sắc văn hoá nhưng tất cả đều nên một trong Chúa Kitô.

Chúa Thánh Thần là nguồn động lực và phát kiến cho mọi hoạt động tông đồ. Trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu và ngay cả khi Chúa Giêsu Phục Sinh thì các tông đồ luôn sống trong sợ hãi, luôn sống trong hoang mang bí lối… Nhưng với sự kiện Chúa Thánh Thần hiện xuống thì các ông đã biến đổi một cách rõ rệt. Một Phêrô nhút nhát chối Thầy nay mạnh dạn tuyên xưng: vị chịu chết trên Thập Giá là Thầy mình, là Thiên Chúa, và cùng với Gioan ông đã mạnh dạn tuyên bố “Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa điều ấy có phải lẽ không?” (Cv 4,19). Với sức mạnh của Chúa Thánh Thần mà các tông đồ hăng say đi rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô Phục Sinh và với những con người tham sống sợ chết mà nay lại dám lấy mạng sống mình để minh chứng Đấng chịu chết trên Thập Giá là Thiên Chúa. Sự lớn mạnh của Giáo hội thời sơ khai chính là bằng chứng cho thấy rõ sự hoạt động của Chúa Thánh Thần như: Các tông đồ mạnh dạn đi loan báo Tin Mừng, thiết lập các phó tế, thành lập các giáo đoàn, Rửa tội cho dân ngoại.. Như thế chính Chúa Thánh Thần là nguồn động lực và phát kiến mọi hoạt động tông đồ.

Chúa Thánh Thần vẫn hằng hoạt động trong Giáo hội chúng ta ngày nay đơn cử như Giáo hội Việt Nam chúng ta. Năm 1553 Tin Mừng được loan báo đến nước Việt Nam chúng ta nhưng phải trải qua nhiều gian lao khó khăn. Và hàng vạn người đã lấy mạng sống mình để tuyên xưng niềm tin. Nhìn với khía cạnh con người đây qủa là một thất bại vì sự mất mát quá lớn. Nhưng dưới tác động của Chúa Thánh Thần thì những khó khăn, tù đày, nhục hình… được mặc cho một ý nghĩa lớn lao hơn, nó như là hạt giống ươm mầm cho ngày nay nước Việt Nam có hàng triệu con người Việt Nam tin vào Thiên Chúa. Và hiện nay Chúa Thánh Thần vẫn hoạt động âm thầm qua những biến cố, những cảnh huống của cuộc sống để đưa dẫn mọi người vững bước trên con đường đi theo Chúa.

Còn nhiều, còn nhiều những tác động của Chúa Thánh Thần trong đời sống của Giáo hội nói chung và trong mỗi con người chúng ta nói riêng. Như thế chúng ta phải sống như thế nào để cộng tác với Chúa Thánh Thần Đấng vẫn hằng hoạt động trong chúng ta.

Chúa Thánh Thần là Đấng thiêng liêng, vô hình. Chẳng phải Chúa Thánh Thần chỉ được ví như là lửa, gió, nước … Nhưng phải nhớ rằng Ngài là Đấng thiêng liêng và hoạt động của Ngài là vô tận nên ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần để Ngài ban cho ta nhận được đâu là thánh ý Thiên Chúa muốn chúng ta hoàn thành trong đời sống của mình. Mặt khác, chúng ta đừng bó buộc Chúa Thánh Thần phải là như thế này như thế kia, nhưng Ngài là tất cả nên chúng ta phải suy ngắm để khám phá được Ngài.

Chúa Thánh Thần là Đấng hiệp nhất và Ngài muốn chúng ta là dụng cụ để Ngài thực hiện sự hiệp nhất đó trong gia đình, trong lối xóm, trong xã hội… Nên khi trong chúng ta có sự bất hoà là khi chúng ta đi ngược lại với sự tác động của Thần Khí.

Chúa Thánh Thần là nguồn và phát kiến mọi hoạt động tông đồ. Hãy để Chúa Thánh Thần hành động trong chúng ta. Hãy hoạt động hết khả năng của mình trong sự suy ngắm và cầu nguyện để rồi Chúa hoàn tất những gì Ngài muốn thực hiện.

Hôm nay mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần đổi mới mọi sự trong ngoài chúng ta để chúng ta được trở nên mềm mại trong lòng bàn tay Thiên Chúa từ đó Ngài sẽ làm nên những tác phẩm đẹp ý Ngài.
 
--------------------------------

 

HiệnXuống-210: Chúa Nhật Chúa Thánh Thần hiện xuống


 “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”

 Lm Phêrô Trần Đình

 

Không thể nào sống đời tín hữu nếu không có ơn phù trợ của Chúa Thánh Thần. Nhưng để: HiệnXuống-210


Không thể nào sống đời tín hữu nếu không có ơn phù trợ của Chúa Thánh Thần. Nhưng để đánh giá cho đúng vai trò của Người, chúng ta phải bắt đầu với chính Đức Giêsu.

 1. THÁNH THẦN VÀ ĐỨC GIÊSU

 Ngay cả Đức Giêsu cũng cần đến Thánh Thần. Thánh Thần đóng một vai trò to lớn trong đời sống của Người. Thánh Thần ngự xuống trên Người vào lúc chịu phép rửa, mặc khải cho Người biết mình là Con yêu dấu của Chúa Cha.

 Khi chịu phép rửa, Đức Giêsu cũng đã nhận lấy quyền lực từ trên cao để thi hành sứ mạng Người sắp bắt đầu. Thánh Thần không chỉ được ban cho một thời điểm nào đó nhưng ở lại với Người suốt sứ vụ công khai. Đức Giêsu liên tục được hướng dẫn và củng cố bởi Thánh Thần.

 Đức Giêsu đã khởi đầu sứ vụ bằng cách gán cho mình những lời của tiên tri Isaia: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Thiên Chúa” (Lc 4, 18-19).

Thật là một sứ mạng đẹp đẽ. Và Đức Giêsu cũng đã trung thành với sứ mạng ấy như thế nào ! Đức Giêsu được tràn đầy Thánh Thần và sức mạnh phát ra từ Người qua những lời đầy ân sủng và những việc xót thương.

 2. THÁNH THẦN VÀ CÁC TÔNG ĐỒ

Cũng chính Thánh Thần đã cho Đức Giêsu chỗi dậy từ cõi chết. Cũng chính Thánh Thần soi lòng mở trí các môn đệ của Người để họ hiểu được ý nghĩa cái chết của Đức Giêsu. Rồi khi Người đi vào vinh quang bên hữu Chúa Cha, Đức Giêsu đã tuôn đổ Thánh Thần xuống trên những kẻ tiếp tục sứ mạng của Người. Chúa Thánh Thần “xuống” trên các tông đồ, một cách cá nhân và tập thể. Được tràn đầy Thánh Thần, họ đã bắt đầu thi hành sứ mạng với sự can đảm và tin tưởng biết bao.

 3. THÁNH THẦN VÀ CHÚNG TA

Cũng chính Thánh Thần ấy được ban cho chúng ta khi chịu Phép rửa tội và Thêm Sức. Thánh Thần không chỉ được ban cho ta vào một thời khắc nào đó nhưng luôn theo ta trên cuộc hành trình theo gót Đức Kitô.

 a/ Vai trò của Thánh Thần

Thánh Thần ban cho ta sức mạnh để tham dự vào công việc của Đức Giêsu. Thánh Thần là sức mạnh của chúng ta khi ta yếu đuối, là Đấng an ủi chúng ta khi buồn phiền, là Đấng hướng dẫn chúng ta lúc nghi nan, là Đấng trạng sư bầu cử cho chúng ta. Chúng ta không thể bước đi mà không có Chúa Thánh Thần.

b/ Hoa quả của Thánh Thần

Thánh Phaolô nói về những hoa quả của Thánh Thần, đó là bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ (Gl 5, 22).

 c/ Đừng dập tắt Thánh Thần

Thánh Phaolô cũng cảnh giác chúng ta đừng sống bê tha, đam mê lạc thú, bởi vì nó chống lại hoặc dập tắt Thần Khí trong ta. “Những việc do tính xác thịt gây ra thì  ai cũng rõ, đó là dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, hận thù, bất hoà, ghen tương, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tị, say sưa chè chén và những điều khác giống như vậy” (5, 19-21). Càng từ bỏ chính mình và “nhờ Thần Khí mà tiến bước” (5, 25) cuộc sống của chúng ta càng mang lại hoa trái dồi dào.

 d/ Những biểu tượng của Thánh Thần

Thần Khí mà chúng ta được lãnh nhận không phải là một thần khí sợ hãi nhưng mạnh mẽ. Gió, lửa và hơi thở là những biểu tượng của sức mạnh. Gió có thể làm lay chuyển, làm bật rể. Lửa thì có khả năng tinh luyện và làm biến đổi. Sức mạnh mà chúng biểu tượng chính là quyền năng của Thiên Chúa. Chính Thánh Thần ban cho các tông đồ năng lực, sự can đảm và tình yêu để tiếp tục công việc Đức Giêsu đã trao cho họ. Thánh Thần còn là hơi thở, nghĩa là Đấng tái tạo mọi sự trong ngoài chúng ta, như lời cầu nguyện của ca tiếp liên trong thánh lễ hôm nay: “không thần lực phù trì, kẻ phàm nhân cát bụi thật chẳng có điều chi mà không là tội lỗi. Hết những gì nhơ bẩn, xin rửa cho sạch trong, tưới gội nơi khô cạn, chữa lành mọi vết thương. Cứng cỏi uốn cho mềm, lạnh lùng xin sưởi ấm, những đường nẻo sai lầm, sửa sang cho ngay thẳng…”

 Kết luận

Không có Chúa Thánh Thần thì  đã không có Giáo Hội như hôm nay. Không có Thánh Thần thì các môn đệ cũng không là các tông đồ của Đức Kitô. Và nếu không có Thánh Thần thì  cuộc đời của chúng ta sẽ ra sao ?
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-211: CHÚA THÁNH THẦN  LÀ ĐẤNG BẢO TRỢ GIÁO HỘI


Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Nhìn lại lịch sử với những thăng trầm, với những sóng gió, với những bóng tối của Giáo hội, đôi: HiệnXuống-211


Nhìn lại lịch sử với những thăng trầm, với những sóng gió, với những bóng tối của Giáo hội, đôi lúc người ta tưởng Giáo Hội đã tàn lụi. Người ta tưởng thế gian đã chiến thắng. Giáo hội của Chúa sẽ tan rã thê lương. Có những lúc kẻ cường quyền đã đè bẹp Giáo hội bằng những sắc chỉ cấm đạo, bằng những án tử hình ghê rợn, nhưng bạo chúa nào rồi cũng qua đi. Giáo hội vẫn tồn tại. Có những lúc Giáo hội đi vào những khúc quanh đen tối của dòng lịch sử khi mà thế quyền điều khiển Giáo hội, Giáo hội chỉ là con cờ trong tay chính quyền sai khiến, thế nhưng triều đại nào rồi cũng qua đi, bàn tay Thiên Chúa vẫn dẫn dắt Giáo hội đi theo thánh ý Chúa. Có những lúc Giáo hội tưởng như đã đổ xập xuống khi mà người điều hành Giáo hội lại sống thiếu bổn phận, thiếu trong sạch và đạo đức, nhưng Thiên Chúa vẫn giúp Giáo hội vượt qua những khủng hoảng, những mây mù đen tối để có thể tiếp tục bay cao, bay xa và đi đến tận cùng trái đất.

Giáo hội vẫn trường tồn qua mọi thời đại dầu có phải đương đầu với bao khó khăn, bất trắc và hiểm nguy vì linh hồn của Giáo hội chính là Thiên Chúa. Thiên Chúa mãi hằng sống. Thiên Chúa vẫn hiện hữu giữa lòng Giáo hội. Chúa Giê-su Ngài đã chiến thắng thế gian. Ngài hứa ở cùng Giáo hội mọi ngày cho đến tận thế. Ngài là sức mạnh của Giáo hội đến nỗi cửa hoả ngục cũng không thắng được. Ngài là thành luỹ chở che Giáo hội giữa những phong ba bão tố cuộc đời. Ngài còn ban cho Giáo hội Ngôi Ba Thiên Chúa là Chúa Thánh Thần hằng hoạt động trong lòng Giáo Hội. Chính Chúa Thánh Thần sẽ bù đắp lại chỗ khiếm khuyết của Giáo Hội. Chính quyền năng Chúa Thánh Thần sẽ hiển trị nơi sự yếu hèn của những phần tử trong Giáo Hội. Chính Chúa Thánh Thần sẽ uốn nắn những tư tưởng, những đường lối lệch lạc, sai lầm của con người phải thuận theo thánh ý Thiên Chúa. Lịch sử cứu độ đã từng chứng minh cho thấy: con người từng toa rập với ma quỷ để phá đổ chương trình của Chúa, nhưng Thiên Chúa đã sửa sai và làm cho tốt hơn. Điển hình là tội của Adam đã phá vỡ những điều tốt đẹp trong chương trình sáng tạo của Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa đã biến thành Tội Hồng Phúc để ban Đấng Cứu Thế cho nhân trần. Giuse đã từng bị các anh bán qua Ai Cập, nhưng đó lại là cơ hội để cứu giúp cho cả dòng tộc Giacop. . . Và còn, còn rất nhiều những lần Thiên Chúa can thiệp vào lịch sử để đưa lịch sử trở về với chương trình của Thiên Chúa. 

Hôm nay lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là dịp nhắc nhở mỗi người chúng ta hãy tin vào quyền năng Chúa Thánh Thần. Hãy hân hoan bước đi trong lòng Giáo hội vì vẫn có bóng Thánh Thần che phủ trên hành trình Giáo hội. Giáo hội không thuộc về con người, nên cường quyền, thế quyền và thế lực của ma quỷ  không thể làm cho Giáo hội biến chất hay hư hoại. Thế gian luôn thù ghét Giáo hội. Thế gian luôn tìm cách phân chia Giáo hội. Vì Giáo hội thuộc về Thiên Chúa nên thế gian tìm cách loại trừ. Chúa Giê-su Ngài đã biết trước những khó khăn sẽ tới với Giáo hội, Ngài đã ban Chúa Thánh Thần là Đấng bảo trợ đến để gìn giữ, canh tân Giáo hội. Chúa Thánh Thần là Thầy dạy chân lý sẽ bảo vệ đức tin và hướng dẫn Giáo hội đi trong chân lý vẹn tuyền. Sự hiên diện của Chúa Thánh Thần trong lòng Giáo hội như muốn nói với chúng ta: Giáo hội không tồn tại bởi những con người cụ thể. Giáo hội càng không phát triển dựa vào tài trí một con người nào đó. Giáo hội luôn được lớn mạnh vì có sức sống thần linh của Ngôi Ba Thiên Chúa hoạt động trong Giáo hội.

Thực vậy, có ai nghĩ rằng chỉ vỏn vẹn 12 tông đồ yếu kém về trình độ học thức, về nghị lực lại có thể mang tin mừng Chúa trải rộng khắp Năm Châu? Có ai nghĩ rằng Phê-rô vụng về năm nào lại có thể mang về cho Nước Chúa biết bao mẻ cá kỳ diệu là các tín hữu ky-tô? Có ai nghĩ rằng Giáo hội phát triển không nhờ tài trí con người, không nhờ những thoả hiệp với thế gian, những bổng lộc của vua quan mà Giáo hội phát triển, vươn lên mạnh mẽ qua những gian truân, những nước mắt và máu đổ, như lời Tertuniano đã từng nói: “Máu các thánh tử đạo sẽ làm trổ sinh các tín hữu”? Ở thế kỷ 20, có ai ngờ rằng biểu tượng sáng giá cho đời sống chứng nhân tin mừng lại nằm trong một con người nữ tu nhỏ bé thành Calcutta là Mẹ Tê-rê-sa? Tất cả những điều kỳ diệu đó đều là hồng ân của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần có thể biến các tông đồ nhút nhát thành can trường. Chúa Thánh Thần có thể ban ơn khôn ngoan cho những con người yếu hèn để họ có thể làm việc của Thiên Chúa. Chúa Thánh Thần cũng có thể biến đổi kẻ từng bách hại đạo thành Chúa thành một tông đồ nhiệt thành ra đi mở mang Nước Chúa.

Vì thế, là người ky-tô hữu thiết tưởng chúng ta đừng nhìn Giáo hội với con mắt trần thế, chúng ta sẽ không thấy tương lai. Vì Giáo hội vẫn còn bất cập, vẫn còn những lập trường cá nhân hàm hồ, vẫn còn những khiếm khuyết nên có thể chúng ta sẽ thất vọng về những gì đang diễn ra trong Giáo hội. Hãy nhìn Giáo hội với con mắt của đức tin để dầu trong hoàn cảnh nào chúng ta vẫn trung thành với Giáo hội. Chúa sẽ có cách để gìn giữ Giáo Hội. Chương trình của Chúa chắc chắn sẽ cao hơn những gì chúng ta thấy, chúng ta nghĩ. Tư tưởng của Chúa luôn là sự kinh ngạc đến lạ thường mà con người mãi mãi không thể hiểu được!  Hãy tín thác vào Chúa để dầu trong hoàn cảnh nào chúng ta vẫn đứng về phía Giáo hội để cầu nguyện, để bảo vệ, để giúp Giáo hội vượt qua những khó khăn trước mắt. Đừng ngồi đó để nguyền rửa nhau hay giận dỗi nhau, nhưng hãy cùng nắm tay nhau đi chung một con đường có tên Giê-su. Con đường của Giê-su là con đường âm thầm, mục nát để đem lại sự sống cho đời. Con đường của Giê-su đến để phục vụ chứ không tìm vinh quang cho mình. Con đường đó Chúa muốn mỗi người chúng ta hãy trở nên như muối men giữa đời làm cho đời tốt hơn chứ không đảo lộn thế gian. Đừng bắt ai theo quan điểm của mình. Đừng lôi kéo ai theo phe nhóm mình. Hãy tìm lối sống hoà hợp giữa thế gian. Không hoà tan nhưng vẫn giữ được giá trị của phúc âm từ chính đời sống hiệp nhất yêu thương trong lòng Giáo hội.

Ngày 28 tháng 10 năm 1958, Đức hồng y Angelo Giuseppe Rollcali lên ngôi giáo hoàng lấy tước hiệu Gioan 23. Một ông lão không  tiếng tăm lên lãnh đạo Giáo hội, nhiều người nghĩ rằng sẽ chẳng có gì mới với một ông lão gần đất xa trời. Thế nhưng, ông lão này đã làm nên một kỳ diệu được coi là lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống lần thứ hai khi Ngài triệu tập công đồng Vaticano II để canh tân Giáo Hội. Thiên Chúa vẫn tiếp tục làm những việc kỳ diệu cho dân Người. Chúng ta hãy hân hoan bước đi trong niềm tín thác vào Chúa. Và với lòng cậy trông chúng ta cùng thưa lên cùng Chúa Thánh Thần: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến thánh hoá chúng con trong chân lý và tình thương”. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

-------------------------------

 

HiệnXuống-212: ANH EM BIẾT NGƯỜI


VÌ NGƯỜI LUÔN Ở TRONG ANH EM

Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

 

Trước khi về với Cha, và trong quyền năng của Đấng phục sinh, đức Giê-su đã trao cho các môn: HiệnXuống-212


Trước khi về với Cha, và trong quyền năng của Đấng phục sinh, đức Giê-su đã trao cho các môn đệ Thần Khí của Ngài. Người thổi hơi vào các ông và bảo: “anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”. Vậy Thánh Thần là ai?

Phúc âm ghi lại hai từ ngữ đức Giê-su dùng để chỉ nhân vật này: Thần Khí (Divine Spirit) có nguồn gốc Cựu ước, và ‘Đấng Bảo Trợ’ (Paraclete) một danh xưng hoàn toàn mới.

Trong Cựu ước, Thần Khí mang ý nghĩa: sức mạnh của Yaweh, tức đơn thuần là một thuộc tính của Yaweh. Trong Tân ước, Thần Khí là một nhân vật biệt lập: Thánh Thần (Holy Spirit) xuất phát từ Chúa Cha và Chúa Con. Hơn thế nữa, nội dung của thuộc tính này, từ Cựu qua Tân ước, cũng đã thay đổi tận căn. Sức mạnh của quyền uy trở thành sức mạnh của lòng xót thương, sức mạnh phán quyết trở thành sức mạnh của tha thứ. Chính vì thế mà một danh xưng mới được đức Giê-su tác chế để biểu thị nhân vật này: Đấng Bảo Trợ.

Đương nhiên là hiểu được nội dung của từ ngữ mới này (nguyên ngữ Hy Lạp là parakletos) không phải là điều đơn giản. Đã có nhiều tranh cãi giữa các nhà chú giải và dịch thuật Thánh Kinh. Tác giả Gio-an đã sử dụng từ này, cả trong cuốn Phúc âm thứ tư lẫn trong thơ thứ nhất của mình (14,16.26; 15,26; 16,7; 18,36; và 1Ga 2,1). Danh xưng này được áp dụng cho chính đức Giê-su trước hết, và cho nhân vật sẽ được phái đến sau: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một ‘Parakletos’ khác đến ở với anh em luôn mãi” (Ga 14,16). Parakletos có thể hiểu là người bênh vực, là trạng sư, là cố vấn, là người an ủi đỡ nâng, là người đứng về phe kẻ tin… Trong 1Ga 2,1 chính đức Giê-su được gọi là Parakletos: “Nhưng nếu ai phạm tội, thì chúng ta có một Đấng Bảo Trợ trước mặt Chúa Cha; đó là đức Giê-su Ki-tô, Đấng Công Chính”. Và Thánh Thần là ‘Đấng Bảo Trợ khác’ (Allon Parakleton) được phái đến, sau khi đức Giê-su trở về nhà Cha.

Hiểu biết Thánh Thần như thế quả là điều quan trọng. Thánh Thần chính là thần khí của đức Ki-tô Giê-su, mà khí lực của đức Giê-su Ki-tô là biệu lộ và thực thi lòng nhân từ vô biên của Chúa Cha. Vì thế mà chỉ trong Thánh Thần, người Ki-tô hữu mới thật sự thấu hiểu được một Thiên Chúa từ nhân, như đức Giê-su đã muốn mạc khải cho biết. “Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều” (Ga 14,26) Điều kiện tối cần để trở thành môn đệ của Giê-su là phải nhận lãnh Đấng Bảo Trợ này, “ Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”. Và đức Giê-su còn khảng định chắc nịch: “Thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người. Còn anh em biết Người, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em” (Ga 14,17). Như vậy Thánh Thần không hề xa lạ, mà chính là niềm tin của tín hữu vào đức Giê-su-Parakletos. Phao-lô đã hiểu và diễn tả Thánh Thần như thế trong tất cả các thư của ngài (đặc biệt xem Rm 8,15 và Gl 4,6).

Đức Giê-su đã hứa ban Đấng Bảo Trợ cho các môn đệ Ngài; đã thổi Thánh Thần trên các Ngài khi phục sinh từ cõi chết. Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Parakletos-Thánh Thần đã bộc cháy dữ dội trên các tông đồ và mọi kẻ tin (với sự hiện diện trung tâm của đức Maria), và thế là niềm tin vào Giê-su-Paracletos cũng bùng nổ khắp mặt đất. Hội thánh trở thành một tập thể những người được Thánh Thần tác động, để có thể tuyên xưng cho mọi người, mọi thế hệ, biết: “Giê-su Ki-tô là Cứu Chúa”.

Và cũng trong tác động của Thánh Thần, Maria-đệ nhất tín hữu đã được các thế hệ Ki-tô hữu sau này cầu khẩn với danh xưng ‘trạng sư’ (advocata nostra), và quả thực tước hiệu này là rất xác đáng. Nhưng không chỉ Maria, cả tôi nữa, linh mục của đức Giê-su trong Thần Khí, tôi thi hành việc bảo trợ (parakletos) các người nghèo khó và tội lỗi nhất, để minh chứng về sự hiện diện sống động của Thánh Thần trong tôi?

Lạy Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ, xin hãy ở lại trong con bằng sức mạnh yêu thương của Ngài. Xin hãy nối kết con với đức Giê-su thập giá, để con được đón nhận cách trọn vẹn sự bảo trợ của Ngài. Trong, và nhờ sự dẫn dắt của Mẹ Maria, xin hãy biến cải con, và các phẩm trật trong Giáo hội Chúa, trở thành các tác nhân mang lại niềm hy vọng và cậy trông cho mọi người, nhất là những ai yếu đuối và nghèo hèn,trong tác động của Thánh Thần ủi an. Amen

Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-213: ĐẤNG BAN SỰ SỐNG

 

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay tường thuật việc các môn đệ đang ở trong phòng đóng kín. Hoang: HiệnXuống-213


Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay tường thuật việc các môn đệ đang ở trong phòng đóng kín. Hoang mang sợ hãi đang bao trùm các ông.  Ngay lúc đó, Đức Giêsu hiện ra đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho các con” (Ga.20:19). Ngài thổi hơi vào các ông và nói: “Hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần” (Ga.20:22).  Thổi hơi là dấu chỉ của Chúa Thánh Thần. Thổi hơi để truyền ban sự sống.  Hơi thở là dấu chỉ của Sự Sống.  Hơi thở tượng trưng cho Sự Sống. Còn thở là còn sống. Hết thở là hết sống.

Khi tạo dựng con người và vũ trụ, Thiên Chúa đã thổi hơi vào Ađam và ban cho ông sự sống. Khi Ðức Giêsu Phục Sinh từ cõi chết và hiện ra với các môn đệ, Ngài đã thổi hơi vào các ông, để đổi mới các ông, để ban sinh khí và sự sống mới cho các ông.

Từ khi nhận được Chúa Thánh Thần, các môn đệ đã trở nên một con người mới. Trước kia các ông nhút nhát sợ hãi, nay các ông mạnh dạn hăng hái. Trước kia các ông chỉ là những ngư phủ thất học, không am hiểu giáo lý, nay các ông cất tiếng rao giảng Tin Mừng cho mọi người thuộc đủ mọi tầng lớp, mọi chủng tộc. Trước kia các ông còn nghĩ đến bản thân, tranh giành nhau chỗ cao chỗ thấp, nay các ông chỉ nghĩ đến Nước Chúa, sẵn sàng hy sinh mạng sống để làm chứng cho Chúa. Ơn Chúa Thánh Thần đã đổi mới tâm hồn các ông. Các ông đã nhận được sự sống mới: sự sống của Chúa, sống vì Chúa và sống cho Chúa.

“Bình an cho các con…Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em” (Ga.20:21). Đấng Phục Sinh hiện đến, không phải chỉ là một chuyến ngao du thăm viếng bình thường, nhưng Ngài đến còn để trao ban một sứ mệnh.  Ngài sai các môn đệ lên đường để đến với muôn dân, để tiếp tục xứ mạng của Ngài, để loan báo Tin Mừng Ơn Cứu Độ đến cho muôn người.

Hôm nay Ngài cũng đến, Ngài sai tôi và bạn ra đi để tiếp tục công việc của Ngài. Ngài không sai ta đi một mình, nhưng ban cho ta bình an của Ngài, thứ bình an mà thế gian không thể lấy được. Và hơn thế nữa, Ngài ban cho ta Chúa Thánh Thần, Đấng là sức mạnh; là sự khôn ngoan sinh động và là người đồng hành hướng dẫn ta trong mọi sự.

***

Ước gì Thánh Thần  Chúa thổi tung mọi sợ hãi, rụt rè và hoang mang khép kín đang đè nặng trong lòng con.  Và ước gì Thánh Thần Chúa với hình lưỡi lửa luôn bao bọc và che chở con, để con mạnh dạn lên đường loan báo Tin Mừng Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa.

Lạy Chúa Thánh Thần! Xin Ngài hãy đến và sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Amen.

Tổng hợp từ R. Veritas
(BĐ1:Acts 2:1-11 – BĐ2:1Cor 12:3-7,12-13 – PÂ: Gioan 20:19-23)
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-214: NGUỒN SỐNG


Jn. 20, 19 – 23

“Chúa thổi hơi trên các ông và bảo: anh em hãy lãnh nhận Thánh Thần” . Ga 14,22.

 

Sự sống con người có hai điều rất cần thiết và rất gần gũi: đó là hơi thở và nhịp đập của trái tim: HiệnXuống-214


Sự sống con người có hai điều rất cần thiết và rất gần gũi: đó là hơi thở và nhịp đập của trái tim. Dĩ nhiên còn nhiều cái khác cũng rất cần thiết, ở đây ta chỉ bàn về hai điều này thôi. Trước hết, hơi thở: đó là thứ vô cùng cần thiết. Không có nó không thể có sự sống và nó đồng nghĩa với cái chết. Để diễn tả sự chết, người ta nói: nó hết thở rồi (nghĩa là đã chết). Hơi thở quan trọng như thế, vậy mà bình thường không ai để ý nó, cũng không mấy người quan tâm gìn giữ nó cẩn thận. Đợi tới khi gần chết, thiếu hơi thở, lúc đó ta mới thấy nó cần thiết vô cùng…Rồi nói tới nhịp đập của con tim: hơi thở nhiều lúc ta còn chủ động, còn dễ thấy, nhưng nhịp đập của trái tim lại là một hoạt động tự phát của cơ thể; nhiều lúc ta không thấy cần nó, nhưng nó lại là thứ không thể thiếu cho sự sống…. Hơi thở, nhịp đập con tim cần cho sự sống thể xác thế nào, thì Chúa Thánh Thần cũng cần thiết cho sự sống linh hồn ta y như vậy. Đó chính là đề tài ta sẽ suy niệm ngày lễ Chúa Thánh Thần hôm nay.

a. Một vài danh từ chúng ta cần tìm hiểu ý nghĩa:

* thổi hơi: đây là một cử chỉ chúc phúc. Chúa Giêsu thổi hơi trên các môn đệ người là để chúc phúc cho họ, cũng để trao ban Thánh Thần và ơn sủng Người cho các ông.

* hãy nhận lấy Thánh Thần (Gn 20, 22): tiếng Hêbrơ dịch là:Ruah; Hi lạp dịch là: Pneuma; la tinh dịch là: spiritus: có nghĩa gió, hơi thở - khi dùng từ gió và hơi thở để chỉ về Chúa Thánh Thần, điều đó muốn nói: Chúa Thánh Thần là Đấng có năng lực kỳ diệu như gió, như hơi thở, Đấng trao ban sự sống. Dù Ngài thật thần thiêng, nhưng lại hoạt động mãnh liệt trong nội tâm mọi người cùng với chính Thiên Chúa.

b. hoạt động của Chúa Thánh Thần trong vũ trụ và trong hội thánh:

Ngay từ chương đầu của sách Sáng thế ký,đã có nói về Chúa Thánh Thần. Chính Thánh Thần Thiên Chúa đã hoạt động và sáng tạo vũ trụ, sáng tạo con người cách tốt đẹp và lạ lùng… Đến khi Con Thiên Chúa, Đức Giêsu xuống trần gian, ta cũng thấy mọi công việc và hoạt động của Người đều có sự hướng dẫn và thúc đẩy của Chúa Thánh Thần…Rồi chính Hội thánh Chúa Giêsu đã lập ở trần gian, trước khi Chúa về trời, Người đã giao lại cho các tông đồ, chính Hội thánh đó đã đầy ơn sủng của Chúa Thánh Thần; nhất là từ ngày lễ Ngũ tuần, Chúa Thánh Thần đã hiện diện sống động trong hội thánh trong các tông đồ từ hôm đó. Chính Người là nguyên lý, là động lực, là sức mạnh tác động trên các tông đồ, trong Hội thánh.

Người không tin Chúa Thánh Thần, họ nói: làm sao để chứng minh Chúa Thánh Thần đang hiện diện trong hội thánh? Cùng lắm Hội Thánh ở trần gian là một tổ chức hữu hình, có cơ cấu khéo léo hơn các tôn giáo khác!…Ta tin vào Chúa Thánh Thần không phải là không có căn cứ: 1. vì chính Chúa Giêsu trước khi về trời đã hứa ban Chúa Thánh Thần. 2. các tông đồ trước ngày lễ Ngũ tuần, rất nhút nhát, ít học; vậy mà sau khi được ơn Chúa Thánh Thần, họ sẵn sàng làm mọi chuyện, ngay cả hi sinh chính mạng sống mình. 3. Hội thánh qua 20 tk gặp biết bao sóng gió, tưởng có lúc tan tành rồi; vậy mà đến hôm nay vẫn đứng vững. Thực ra, nếu không có Thánh Thần, Hội thánh tự mình đứng vững được chăng?

c. Gợi ý sống và chia sẻ:

* Hoạt động của Chúa Thánh Thần, dù không thầy rõ như hai cộng hai là bốn, nhưng rõ ràng có nhiều biến cố trong Hội thánh không thể cắt nghĩa được nếu không nói đến ơn sủng của Chúa Thánh Thần. là người kitô hữu, ta có tin không?

* Chúa Thánh Thần là sức sống, ngồn mạch mọi ơn sủng, là hơi thở, là nhịp đập của con tim, không thể thiếu cho mọi kitô hữu. Ta có tin, có năng chạy tới và cầu nguyện với Chúa Thánh Thần không? Bằng mọi cách, ta có cố gắng sống theo sự chỉ dẫn của Người không?
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-215: BÌNH AN LÀ QUÀ TẶNG CỦA THIÊN CHÚA


Chúa Nhật lễ Hiện Xuống

 (30-5-2004)

 ĐỌC LỜI CHÚA

·      Cv 2,1-11: (4) Ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho.

·      1Cr 12,3b-7.12-13: (6) Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. (13) Tất cả chúng ta đều được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.

·      TIN MỪNG: Ga 20,19-23

Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ

 (19) Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: «Bình an cho anh em!» (20) Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. (21) Người lại nói với các ông: «Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em». (22) Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: «Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. (23) Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ».

 CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
 
 

Có thể hạnh phúc khi không có bình an không? 2. Có mấy thứ bình an? Trong bài Tin Mừng: HiệnXuống-215


1.     Có thể hạnh phúc khi không có bình an không?

2.     Có mấy thứ bình an? Trong bài Tin Mừng, thứ bình an mà Đức Giêsu ban cho các tông đồ là thứ nào?

3.     Muốn được thứ bình an của Thiên Chúa thì ta phải làm gì? Điều quan trọng nhất để được thứ bình an ấy là gì?

 Suy tư gợi ý:

1.     Bình an là một yếu tố cần thiết trong cuộc đời

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu chúc bình an cho các tông đồ tới hai lần. Một lần trước khi cho các ông chứng nghiệm thật rõ ràng và chắc chắn rằng Ngài đã sống lại thật. Một lần trước khi trao sứ mạng, ban Thánh Thần và ban quyền «cởi buộc» cho các ông. Điều đó có ý nghĩa là sự bình an trong tâm hồn là một yếu tố cần thiết để có kinh nghiệm về Thiên Chúa, để nhận lãnh Thánh Thần, để đón nhận và thi hành sứ mạng tông đồ, và để phán xét khi thực thi quyền tháo cởi hay cầm buộc.

Thật vậy, bình an là điều kiện nền tảng của hạnh phúc, của sự khôn ngoan sáng suốt, của đời sống tâm linh. Thiếu bình an, ta không thể sống hạnh phúc, ta sẽ mất khôn ngoan sáng suốt. Thường xuyên mất bình an trong tâm hồn chứng tỏ một đời sống tâm linh còn non kém. Vì thế, bình an là một yếu tố rất quan trọng trong cuộc đời.

2.     Hai thứ bình an

Có hai thứ bình an: bình an bên ngoài và bình an bên trong.

a) Bình an bên ngoài: là thứ bình an bị lệ thuộc vào hoàn cảnh hay những hay điều kiện ngoài mình. Ta được thứ bình an này khi gặp hoàn cảnh thuận lợi, dễ dàng, không bị đe dọa, không có nguy hiểm, không gặp khó khăn, được vừa ý mọi chuyện… Thứ bình an này người khác có thể ban tặng hay tạo ra cho ta, mà cũng có thể làm ta mất đi.

b) Bình an bên trong: là thứ bình an không bị lệ thuộc ngoại cảnh mà tùy thuộc tình trạng hay thái độ nội tâm. Một người có nội tâm vững vàng vẫn có thể cảm thấy tâm hồn mình bình an cho dù gặp nghịch cảnh, bị đe dọa, gặp nguy hiểm, khó khăn, hay gặp chuyện không vừa ý. Thứ bình an này, ngoài Thiên Chúa ra, không ai có thể ban hay tạo cho ta, và cũng không dễ dàng lấy mất đi của ta.

Một người được bình an bên ngoài nhưng không có bình an bên trong thì không cảm thấy hạnh phúc. Nhưng người có bình an bên trong thì dù không có bình an bên ngoài vẫn có thể hạnh phúc. Nhiều vị thánh sống rất thiếu thốn, gặp toàn nghịch cảnh, thậm chí đang phải sống giữa những nguy hiểm, nhưng tâm hồn vẫn có thể bình an và tràn đầy niềm vui.

3.     Bình an là món quà quí báu của Thiên Chúa

Đức Giêsu đã từng nói về hai thứ bình an trên: «Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian» (Ga 14,27). Bình an mà Đức Giêsu nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay không phải là thứ bình an bên ngoài, mà là bình an bên trong, một khi đã có thì không ai lấy mất được, trừ khi chính ta làm mất nó. Nó là nền tảng cho những niềm vui nội tâm cũng không ai lấy mất được (x. Ga 16,22). Bình an và niềm vui ấy được xây dựng trên những lý do siêu nhiên, khác với bình an và niềm vui dựa trên những lý do tự nhiên hay ngoại cảnh: «Anh em chớ vui mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy vui mừng vì tên của anh em đã được ghi trên trời» (Lc 10,20).

Bình an nội tâm ấy chính là hoa quả của Thánh Thần (x. Gl 5,22; Rm 8,6; 14,17), và xuất phát từ Thiên Chúa (x. Rm 15,33; 16,20; 2Cr 13,11; Pl 4,9), vượt lên trên mọi hiểu biết của con người (x. Pl 4,7). Nhưng để đạt được sự bình an này thì điều quan trọng là phải có đức tin (x. Rm 15,13). Không đức tin, hoặc đức tin kém cỏi, ta không thể nhận được bình an của Thiên Chúa.

4.     Đức tin là điều kiện quan trọng để nhận được bình an của Thiên Chúa

Để có được bình an nội tâm, thứ bình an tự tại, không bị lệ thuộc vào những điều kiện hay hoàn cảnh bên ngoài, điều quan trọng là phải có một đức tin vững mạnh. Một người thật sự tin vững mạnh nơi Thiên Chúa, tin vào tình thương vô bờ bến và quyền năng vô biên của Ngài, người ấy luôn sống trong bình an.

Chẳng hạn, một trong những điều khiến ta dễ dàng mất bình an là sự bấp bênh của cuộc sống. Chúng ta lo sợ bị mất việc làm, bị thất bại trong công việc làm ăn, bị lừa đảo, bị kẻ ác hãm hại, v.v… Tất cả những điều chúng ta lo sợ ấy rất có thể xảy ra cho chính chúng ta. Chúng ta thường tưởng tượng rằng nếu những bất lợi ấy xảy ra, chúng ta sẽ lâm vào cảnh bất hạnh ngay. Chúng ta không muốn bị bất hạnh, bị lâm vào cảnh khổ. Vì thế, dù những điều đó chưa xảy ra, tâm hồn chúng ta vẫn canh cánh những nỗi lo âu sợ sệt, nhất là khi thấy xác xuất xảy ra khá lớn.

Nhưng nếu chúng ta tin rằng Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa đầy quyền năng, Ngài quan phòng mọi sự, không gì xảy ra được ngoài thánh ý của Ngài, và Ngài cũng không bao giờ muốn điều xấu xảy ra cho chúng ta, thì chúng ta sẽ luôn vững dạ an tâm.

Niềm tin ấy rất có nền tảng trong Kinh Thánh. Đức Giêsu nói: «Nếu hoa cỏ ngoài đồng nay còn mai đã quẳng vào lò mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin! Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó» (Mt 6,30-32). Chuyện nhỏ nhất xảy ra dưới trần cũng không xảy ra ngoài thánh ý của Thiên Chúa: «Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ» (Mt 10,29-31).

Thiếu niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa khiến chúng ta luôn sống trong lo âu. Nhiều khi chúng ta không dám làm những điều lương tâm đòi buộc, vì nghĩ rằng khi làm những điều ấy thì sẽ có nguy cơ bị lâm vào cảnh khổ, bị tù đày, bị hãm hại. Vì thế, chúng ta ưu tiên lo cho sự an nguy của ta hơn là lo thực hiện thánh ý của Ngài. Nhưng Đức Giêsu bảo: «Hãy lo tìm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người trước đã, còn mọi sự khác Người sẽ thêm cho sau» (Mt 6,33).

5.     Tin rằng thánh ý Thiên Chúa luôn luôn đem lại lợi ích và hạnh phúc nhiều nhất cho ta, thì sẽ được bình an

Đương nhiên người tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa không phải lúc nào cũng gặp những thuận cảnh, hay luôn luôn gặp bình an bên ngoài. Rất có thể Thiên Chúa phải thử thách chúng ta để chúng ta nên hoàn thiện hơn, và nhờ đó hạnh phúc hơn. Chính Thiên Chúa cũng đã làm cho «Đức Giêsu phải trải qua gian khổ để trở nên vị lãnh đạo thập toàn» (Dt 2,10). Ngài cũng đối xử như thế với những người mà Ngài yêu thương và tuyển chọn: «Những ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính» (Rm 8,30), và cách Ngài làm cho họ nên công chính là thử thách họ bằng đau khổ: «Anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu, vì Thiên Chúa muốn anh em được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường» (1Pr 5,10). Nói chung, tất cả những đau khổ mà Thiên Chúa gửi đến đều nhằm ích lợi cho ta: «Thiên Chúa làm cho mọi sự phối hợp lại đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người» (Rm 8,28). Tương tự như cha mẹ bắt con phải uống thuốc đắng, phải bị chích thuốc hay phải chịu giải phẫu đau đớn, chính là để tránh cho chúng những đau khổ lớn hơn, hoặc để chúng hạnh phúc vì có sức khỏe.

Trong cuộc đời, không ai tránh được đau khổ. Rất nhiều khi tránh đau khổ này thì ta lại gặp phải đau khổ khác lớn hơn. Người đời vẫn nói: «Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa», «Ghét của nào Trời trao của ấy». Kinh nghiệm cho tôi thấy rằng khi tôi sẵn sàng đón nhận những đau khổ mà Thiên Chúa muốn tôi chịu, thì đó là cách tốt nhất để cuộc đời tôi chịu ít đau khổ nhất, và được hạnh phúc nhiều nhất. Tôi thấy những ai tìm đủ mọi cách để tránh đau khổ dẫu phải làm những điều trái lương tâm, và không chấp nhận những đau khổ Chúa gửi đến, thì cuối cùng người ấy phải chịu nhiều đau khổ hơn gấp bội so với người sẵn sàng đón nhận đau khổ Ngài gửi đến. Chính sự sẵn sàng đón nhận những đau khổ Chúa gửi đến làm cho tâm hồn ta luôn bình an.

 CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, bình an Cha ban còn tùy thuộc vào thái độ nội tâm của con rất nhiều. Cha không thể ban thứ bình an của Cha cho con khi tâm hồn con đầy nghi ngờ về tình thương và quyền năng của Cha. Cha không thể ban bình an cho con khi lúc nào con cũng muốn tránh tất cả mọi đau khổ, không muốn chấp nhận một đau khổ nào dẫu là đau khổ Cha muốn con chịu. Vậy, xin Cha hãy củng cố đức tin và lòng mến của con đối với Cha, để con nhận được sự bình an của Cha, của Thánh Thần Cha.    

 Joan Nguyễn Chính Kết
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-216: HƠI THỞ KHAI SINH GIÁO HỘI CHÚA KITÔ


LỄ HIỆN XUỐNG, năm C

Ga 20, 19-23

 

Hàng năm cứ vào dịp lễ hiện xuống, tôi vẫn cảm thấy như có một lực nào đó thúc đẩy một cách: HiệnXuống-216


Hàng năm cứ vào dịp lễ hiện xuống, tôi vẫn cảm thấy như có một lực nào đó thúc đẩy một cách rất thiêng liêng, rất kỳ diệu, nhưng lại rất thú vị  khi nghe văng vẳng bên tai lời này:” Họ bứ rượu rồi “. Cái cảm giác là lạ vui lây khi tiếng bứ rượu làm tôi cũng ngây ngất như các môn đệ xưa trong ngày lễ Ngũ Tuần được Chúa Thánh thần ngự trị đặc biệt nơi tâm hồn các Ngài một cách đầy quyền năng. Thần khí của Đức Kitô đã biến đổi tâm hồn các môn đệ đến nỗi các Ngài nói năng ai cũng hiểu được dù họ không cùng ngôn ngữ với nhau. Và như thế, bứ rượu là say rượu không còn biết mình nói gì. Ở đây, trong ngày lễ Ngũ Tuần, Đức Kitô phục sinh đã thở sự sống của Người trên các môn đệ đầu tiên như Chúa Cha đã thở sinh khí sống của Ngài trên con người thứ nhất. Được hơi thở sự sống của Đức Kitô sống lại, các môn đệ họp thành Hội Thánh và Giáo Hội được khai sinh. Sứ vụ bắt đầu.

MỘT SỰ KIỆN, MỘT KINH NGHIỆM VỀ ĐẤNG PHỤC SINH:

Đức Kitô phục sinh đã hiện ra và ở với các môn đệ 40 đêm ngày để củng cố lòng tin cho các ông và để các ông từ từ biết chấp nhận sự ra đi về với Cha của Người.  Đức Giêsu Kitô sống lại đã hòan tòan bẻ gẫy những rào cản, những chướng ngại để ở giữa các môn đệ. Các môn đệ đã có kinh nghiệm sâu xa về Thầy mình sống lại. Do đó, các Ngài sẽ hoàn toàn vững tâm làm chứng cho Thầy khi Thầy sai Thánh Thần đến. Đồng thời, các môn đệ hiểu được bài sai của Chúa phục sinh. Đây là một họat động liên tục và cũng là quyền năng tuyệt đối của Chúa phục sinh trong sứ vụ rao giảng của các môn đệ. “ Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. Chúa thổi hơi vào các môn đệ và bảo các ông:” Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”( Ga 20, 21-22 ). Đức Kitô phục sinh chuyển đạt Thánh Thần cho các môn đệ và làm phát sinh một sáng tạo mới là Hội Thánh tiên khởi mà các môn đệ là những người đại diện Giáo Hội lúc bấy giờ. Hội Thánh là mối giây liên kết Giáo Hội với Thần khí của Thiên Chúa như Đức Giêsu phục sinh truyền cho. Nên, các môn đệ đã nhận Thánh Thần bởi Đấng phục sinh, ra đi truyền giáo. Thánh Thần đã làm cho các Ngài hòan tòan đổi mới. Các môn đệ đã được thay đổi toàn vẹn từ chỗ chẳng hiểu gì, nay đã hiểu tất cả. Từ chỗ nhát đảm đã vững lòng tin, không hề sợ sệt bất cứ điều gì, đến cả phải hy sinh mạng sống để làm chứng cho Chúa sống lại. Phêrô đã đứng lên loan báo Tin Mừng, làm chứng cho Chúa sống lại, hôm ấy đã có hơn 3.000 người trở lại, gia nhập Hội Thánh Chúa Kitô.

CÁC MÔN ĐỆ KHÔNG SAY RƯỢU MÀ SAY CHÚA:

Vâng, trong ngày lễ Hiện Xuống, người ta cứ tưởng các môn đệ say rượu, nhưng quả thực các Ngài đang say mê Chúa phục sinh. Người ta cứ tưởng các Ngài điên dại, nói quấy nói quá, nhưng kỳ thực các Ngài  đang đầy ứ Thánh Thần.Ngày lễ Ngũ Tuần là ngày Chúa phục sinh khai sinh Giáo Hội. Xuyên qua Chúa phục sinh, Chúa xây dựng một Hội Thánh để Hội Thánh làm tồn tại những ân huệ của Chúa đã được dâng hiến cho loài  người
bởi cái chết và phục sinh của Người. Chúa sống lại chuyển đạt Thánh Thần và trao ban quyền tha tội cho Hội Thánh nghĩa là thông ban ơn cứu độ. Đó là sứ vụ của Giáo Hội. Hội Thánh có sứ mạng làm sống lại ơn Chúa đã ban và đã bị tội lỗi làm mất . Thánh Thần Chúa sẽ làm mới lại mọi sự, đưa ta vào chính đời sống thánh thiện của Đức Kitô và làm cho ta lớn lên trong Chúa.

SỨ ĐIỆP NGÀY LỄ HIỆN XUỐNG:

Giáo Hội được khai sinh do hơi thở, một luồng sống mới của Đức Giêsu phục sinh để Hội Thánh tiếp tục công trình cứu độ của Chúa dưới trần gian này. Giáo Hội đang sống giữa thế giới và thế giới cần phải nhận ra Tin Mừng do Giáo Hội giới thiệu nhờ Chúa Thánh Thần. Thánh Thần phải được biểu lộ đặc biệt trong cách sống của Hội Thánh, của những người theo Chúa, trong các cộng đoàn của Giáo Hội, trong các Bí Tích. Đức Giêsu Kitô phục sinh luôn phải được giới thiệu, loan báo cho mọi người. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải cậy nhờ Chúa Thánh Thần. Công đồng Vaticanô II được gọi là một ngày lễ Hiện Xuống mới, một công đồng tràn đầy Chúa Thánh Thần, một công đồng được Chúa Thánh Thần hướng dẫn và đổi mới để Hội Thánh luôn thích nghi và bắt kịp những đà tiến bộ của thế giới hôm nay. Hội Thánh chúng ta là Hội Thánh truyền giáo. Mọi người đều có bổn phận, trách nhiệm và nghĩa vụ loan báo Đức Kitô phục sinh cho tới tận cùng thế giới.

Lạy Chúa Thánh Thần xin hãy đến canh tân và đổi mới địa cầu. Xin thay đổi lòng trí chúng con để chúng con luôn sẵn sàng loan báo Tin Mừng là chính Đức Giêsu Kitô phục sinh. Amen.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi   DCCT

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:

1.       Tại sao lại gọi Chúa Thánh Thần là hơi thở ?
2.       Trước khi Chúa Thánh Thần được ban xuống các môn đệ ra sao ?
3.       Chúa Thánh Thần trong ngày lễ Ngũ Tuần có khác  Chúa Thánh Thần trong buổi sáng ngày thứ nhất phục sinh ?
4.       Hội Thánh chúng ta là Hội Thánh gì ?
5.       Công đồng Vaticanô II được gọi là công đồng gì ?
6.       Muốn nhận ra Chúa Giêsu phục sinh chúng ta phải nhờ ai ?
7.       Chúng ta phải có bổn phận nào ?
8.       Bứ rượu có nghĩa gì ?
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-217: GIÁO HỘI ĐƯỢC KHAI SINH


LỄ HIỆN XUỐNG, năm C

Ga 20,19-23

 

Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống khai sinh Hội Thánh công giáo. Mùa phục sinh được diễn: HiệnXuống-217


  Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống khai sinh Hội Thánh công giáo. Mùa phục sinh được diễn tả bằng hai biến cố lớn, hai lần Chúa Thánh Thần hiện xuống: Lần thứ nhất vào buổi chiều ngày Chúa sống lại và lần thứ hai vào ngày Lễ Ngũ Tuần. Để làm chứng cho việc Chúa chết và sống lại, Chúa phục sinh đã đổ tràn Thánh Thần của Ngài trên các tông đồ để các Ngài làm chứng cho Chúa và được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng.

  Ngày Lễ Ngũ Tuần là ngày khai sinh Giáo Hội truyền giáo, một Giáo Hội được đầy tràn Chúa Thánh Thần, một Giáo Hội được sai đi để rao giảng Tin Mừng cứu rỗi. Hội Thánh ấy vẫn luôn là Giáo Hội truyền giáo cho đến ngày cánh chung, ngày tận cùng thế giới:” Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em “ “ Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần “( Ga 20, 21-22 ). Ngày Lễ Ngũ Tuần, các tông đồ đã được đổi mới hoàn toàn nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, nhờ Chúa tuyển chọn và sai đi. Vâng, các môn đệ, các tông đồ trước khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần vẫn luôn ở trong tâm trạng hoang mang, hoài nghi, lo sợ. Các Ngài vẫn nhát đảm, vẫn rụt rè, vẫn ham danh vọng, ham lợi nhuận, có thể nói các Ngài vẫn còn đang hoàn toàn sống như những người thế gian, bình thường. Các Ngài ít học, chậm hiểu. Nay, Chúa Thánh Thần đến, các Ngài đã được hoàn toàn đổi mới. Thánh Phêrô trước kia rất sợ, Ngài sợ trước câu nói của một tên tớ gái, Ngài sợ không dám tới gần Chúa trong cuộc thương khó của Chúa, nhưng khi có Chúa Thánh Thần, Ngài đã rao giảng, một bài duy nhất đã làm cho hơn 3.000 người trở lại với Chúa.Và rồi tất cả các tông đồ đều mạnh mẽ rao giảng Đức Kitô, các Ngài còn dám hy sinh cả mạng sống để làm chứng cho Chúa phục sinh. Thực  tế, các Ngài được Chúa Thánh Thần biến đổi, được Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Do đó, các Ngài không phải đang say rượu như nhiều người lầm tưởng mà là tràn đầy Chúa Thánh Thần.

  Ngày Lễ Hiện Xuống, Chúa Thánh Thần dưới hình lưỡi lửa đã đi vào nội tâm của các tông đồ. Đây là một cuộc thanh luyện, một cuộc xức dầu. Chúa Thánh Thần cũng đang hoạt động trong tâm hồn của mọi Kitô hữu. Chúa Thánh Thần biến đổi con người chúng ta để chúng ta sống xứng ơn gọi làm con Thiên Chúa. Buổi chiều ngày phục sinh, Chúa sống lại hiện ra với các môn đệ và thổi hơi trên các Ngài, rồi nói:” Hãy nhận lấy Thánh Thần “. Chúa phục sinh quả thực cũng đang gửi Chúa Thánh Thần cho nhân loại, cho chúng ta. Thánh Thần sẽ làm cho người môn đệ của Chúa và nhân loại những hành động và suy nghĩ rập theo những tâm tình của Chúa Giêsu.

  Thánh Thần là sự sống của Giáo Hội. Thánh Thần là Đấng tốt lành phát sinh những hoa trái tươi tốt. Những hoa trái ấy là sự bình an, vui mừng và yêu mến.  Vui mừng, yêu mến và bình an là món quà tặng quí giá nhất Chúa trao cho nhân loại, cho con người.

  Giáo Hội do Chúa phục sinh thiết lập luôn tôn tại nhờ sự hiện diện của Ngài và nhờ ơn huệ dồi dào của Chúa Thánh Thần tuôn trào.

  Lạy Chúa Giêsu, xin ban Thánh Thần của Chúa đến để đổi mới mặt địa cầu và đổi mới tâm hồn con người.

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi  DCCT
 
-------------------------------

 

HiệnXuống-218: CHÚA THÁNH THẦN ĐỔI MỚI TẤT CẢ


CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

Ga 20, 19-23

 Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

 

Ngày lễ Ngũ tuần, Chúa Thánh Thần hiện xuống đúng như lời Chúa phục sinh đã hứa với các môn: HiệnXuống-218


Ngày lễ Ngũ tuần, Chúa Thánh Thần hiện xuống đúng như lời Chúa phục sinh đã hứa với các môn đệ trước. Chúa sống lại chọn ngày lễ năm mươi của người Do Thái  để ban Thánh Thần cho các môn đệ và nhân loại là để nhắc nhớ cho mọi người đặc biệt cho các tông đồ hay rằng đây là ngày lễ của giao ước mới, từ giao ước này Hội Thánh của Ngài được khai sinh và cũng từ giao ước mới này, các tông đồ và mọi Kitô hữu được mời làm chứng cho Chúa phục sinh và sống một đời sống mới.

 BIẾN CỐ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG LÀM THAY ĐỔI TẤT CẢ:

Các môn đệ và mọi người đồng đồng thời với các Ngài trong đất nước Do Thái lúc đó, đang rất âu lo, bối rối, xôn xao về biến cố Chúa Giêsu bị bắt, bị kết án tử hình trên cây thập giá và rồi Chúa sống lại, đã sống với các môn đệ thời gian bốn mươi ngày để củng cố lòng tin của các Ngài, rồi Chúa về trời và mười ngày sau đó lại cho Chúa Thánh Thần hiện xuống. Nhưng quả thực theo Tin Mừng của thánh Gioan, Chúa phục sinh đã trao ban Thánh Thần cho các môn đệ ngay vào chiều ngày thứ nhất trong tuần khi Chúa từ cõi chết sống lại. Trong đoạn Ga 20, 19-23, tác giả tường thuật việc Chúa phục sinh hiện ra với các môn đệ:” Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn( Ga 20, 20) khiến các ông vui mừng, sung sướng vì được thấy Chúa. Xong Chúa ban bình an cho các ông và trao ban Thánh Thần, ban quyền tha tội cho các ông ( Ga 20, 22-23 ).

 Đúng ra thì các môn đệ không cần phải đợi tới ngày lễ Ngũ tuần nữa, nhưng Chúa phục sinh trước khi về trời đã căn dặn các môn đệ:” chớ rời khỏi Giêrusalem, nhưng hãy chờ đợi Chúa Thánh Thần trước khi chia tay đi giảng đạo “( Cv 1, 8 ). Đọc lại, Tin Mừng chúng ta cũng bắt gặp nhiều đoạn Chúa trấn an và hứa với các môn đệ:”

 Lòng các con đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”( Ga 14, 1 ) và Chúa hứa:” Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi, Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”( Ga 14, 18 ). Chúa cũng hứa sẽ sai Đấng phù trợ đến với các ông:” Thầy sẽ xin Cha và Người sẽ ban cho các con một Đấng phù trợ khác, để Ngài ở với các con luôn mãi”( Ga 14, 16 ). Chúa còn nói rằng:”….Còn nếu Thầy ra đi thì Thầy sẽ sai Người đến với các con “( Ga 16, 6-7 ). Và quả thực, khi Chúa phục sinh về trời đúng mười ngày sau tức vào ngày lễ Năm mươi của người Do Thái, Chúa đã chọn ngày ấy để sai Thánh Thần đến với các môn đệ như lời tường thuật của Sách Công vụ Tông Đồ:” Trong ngày lễ Ngũ tuần khi các môn đệ đang họp nhau trong nhà tiệc ly để cầu nguyện, các cửa đều đóng kín thì bỗng nhiên như một luồng gió bão thổi vào đầy nhà, rồi Chúa Thánh Thần lấy hình lưỡi lửa hiện xuống trên các tông đồ “( Cv 2, 1-4 ). Sách Công Vụ Tông đồ còn viết tiếp:” Chúa Thánh Thần đã đổi mới tất cả và mọi người hôm đó có mặt nói đủ thứ tiếng khác nhau nhưng họ hiểu được nhau. Đây là ân ban của Chúa Thánh Thần. Tất cả đều sống trong sự hiệp nhất khác với con người khi xây tháp Babel…

 BIẾN CỐ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG NÓI LÊN SỨC MẠNH VÀ SỰ HIỆP NHẤT:

Chúa Thánh Thần có sứ mạng lớn lao là dạy dỗ, an ủi các tông đồ, soi sáng và thêm sức mạnh cho các ông để các ông đủ can đảm mà đi rao giảng Tin Mừng( Ga 14, 26 và 15, 26-27 ). Chúa Thánh Thần lấy hình lưỡi lửa mà đổ trên đầu các tông đồ để soi sáng, hướng dẫn các ông hiểu được những điều, những chân lý của Chúa vì ba năm theo Chúa, các ông vẫn còn mù mờ chưa hiểu hết những điều Chúa dậy, những phép lạ Chúa làm. Nay,, Chúa Thánh Thần mở trí, soi lòng cho các ông để các ông thấu hiểu các mầu nhiệm nước trời, hầu các ông có thể dậy dỗ muôn dân .

 Biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống còn nói lên sự hiệp nhất của mọi thành phần dân Chúa: họ lãnh nhận phép rửa tội, được nhận lãnh Thánh Thần, làm thành Giáo Hội sống dưới sự lãnh đạo duy nhất của các Tông Đồ và bây giờ là Giáo Hội có phẩm trật:”Các con hãy lãnh nhận Thánh Thần, các con tha tội cho ai thì tội người ấy được tha, các con cầm tội ai, tội người ấy bị cầm lại” ( Ga 20, 22-23 ). Các tông đồ được Chúa trao ban Thánh Thần, ban bình an và trao ơn tha thứ, các ông hiểu rõ sứ mạng cao cả của mình và từ sứ mạng ấy nẩy sinh biết bao người tận hiến dấn thân cho công cuộc cứu thế của Chúa. Các tông đồ cũng hoàn toàn ý thức sứ mạng Chúa sai các ông:” Làm cho nhiều người nhận biết và tuân giữ Lời của Chúa “. Giáo Hội muôn thời luôn có Chúa Thánh Thần, nhờ Ngài Giáo Hội luôn đứng vững dù có lúc gặp phong ba bão tố, gặp thử thách lớn lao. Nhưng Gi