Suy tư của Đức Cha GB Bùi-Tuần Bài 751-800

Thứ ba - 19/02/2019 05:56
Suy tư của Đức Cha GB Bùi-Tuần Bài 751-800
Suy tư của Đức Cha GB Bùi-Tuần Bài 751-800
Suy tư của Đức Cha GB Bùi-Tuần Bài 751-800
Bùi-Tuần 751: HIỂU BIẾT TÌNH HÌNH 20-04-2000. 2
Bùi-Tuần 752: CHỨNG TÍCH PHỤC SINH 21-04-2000. 4
Bùi-Tuần 753: CHÚA PHỤC SINH HIỆN RA 22-04-2000. 7
Bùi-Tuần 754: HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN 28-04-2000. 8
Bùi-Tuần 755: PHỎNG VẤN ĐỨC CHA BÙI TUẦN 30 -04-2000. 11
Bùi-Tuần 756: KHỞI ĐẦU MỚI 01-05-2000. 14
Bùi-Tuần 757: 06-05-2000BT22: BIẾN  CỐ  TỪ  TRẦN.. 15
Bùi-Tuần 758: TỔ PHỤ ABRAHAM NƠI  ĐỨC THÁNH CHA.. 17
Bùi-Tuần 759: NĂM THÁNH VÀ THÁNH  TÂM 02-06-2000. 19
Bùi-Tuần 760: HÌNH ẢNH MỘT NGƯỜI TÔNG ĐỒ 06-06-2000. 21
Bùi-Tuần 761: NGƯỜI THANH NIÊN GIÀU CÓ 09-06-2000. 25
Bùi-Tuần 762: SỐNG TRONG SỰ THỰC 11-06-2000. 27
Bùi-Tuần 763: XÉT MÌNH VỀ MỘT CHẶNG ĐƯỜNG  NĂM THÁNH.. 29
Bùi-Tuần 764: SỨC THU HÚT NƠI THÁNH GIOAN  BAOTIXITA.. 33
Bùi-Tuần 765: TÍN HIỆU 27-06-2000. 35
Bùi-Tuần 766: SỐNG ĐẠO VỚI NHỮNG CHỌN LỰA TỐT 29-06-2000. 37
Bùi-Tuần 767: FATIMA VÀ CẢNH  BÁO 21-07-2000. 40
Bùi-Tuần 768: TRỞ NÊN NGƯỜI CÓ ÍCH 26-07-2000. 43
Bùi-Tuần 769: TIẾP CẬN VỚI CÁC TÔNGIÁO TẠI ĐỊA  PHƯƠNG.. 45
Bùi-Tuần 770: NHỮNG CHÂN LÝ NHỎ 12-08-2000. 47
Bùi-Tuần 771: VỀ VỚI CHA 15-08-2000. 50
Bùi-Tuần 772: MỘT GÓC NHÌN GIẢI PHÓNG 19-08-2000. 52
Bùi-Tuần 773: MỘT CON ĐƯỜNG SỐNG ĐẠO 22-08-2000. 55
Bùi-Tuần 774: CÙNG VỚI ĐỨC MẸ  ĐI THĂM NẠN  NHÂN LŨ LỤT.. 57
Bùi-Tuần 775: BIẾT GỢI Ý VỀ TIN MỪNG 22-09-2000. 59
Bùi-Tuần 776: CẢM NGHIỆM HÀNH HƯƠNG 20-10-2000. 61
Bùi-Tuần 777: HÀNH HƯƠNG VÀ NHỮNG CHỨNG NHÂN 04-11-2000. 65
Bùi-Tuần 778: CỨU TRỢ VÀ ĐƯỢC CỨU TRỢ 12-11-2000. 67
Bùi-Tuần 779: NƯỚC CHÚA TỚI GẦN 17-11-2000. 70
Bùi-Tuần 780: SỐNG MÙA VỌNG VỚI ĐỨC MẸ MARIA 01-12-2000. 72
Bùi-Tuần 781: NHỮNG NGƯỜI CỘNG TÁC VỚI CHÚA TẠI HANG ĐÁ.. 75
Bùi-Tuần 782: NÂNG CAO TRÌNH ĐỘ VĂN HOÁ 10-12-2000. 78
Bùi-Tuần 783: LỜI HỐI THÚC CỦA NĂM THÁNH 15-12-2000. 80
Bùi-Tuần 784: CỘNG TÁC BẰNG TĂNG CƯỜNG CẦU  NGUYỆN.. 84
Bùi-Tuần 785: NHỮNG VẺ ĐẸP CỨU ĐỘ 21-12-2000. 86
Bùi-Tuần 786: BẢN THÂN HÃY LÀ THÁNH LỄ 26-12-2000. 89
Bùi-Tuần 787: LỜI ĐẦU TIÊN Ở ĐẦU THẾ KỶ 30-12-2000. 91
Bùi-Tuần 788: CUỐI NĂM TÍNH SỔ LỜI NÓI 04-01-2001. 94
Bùi-Tuần 789: XUÂN VÀ BIỂN 08-01-2001. 97
Bùi-Tuần 790: LỜI SAI ĐI 11-01-2001. 99
Bùi-Tuần 791: ĐẦU XUÂN, TÌM MỘT CÁI NHÌN 24-01-2001. 101
Bùi-Tuần 792: CẦU NGUYỆN TẠI LỘ ĐỨC 03-02-2001. 103
Bùi-Tuần 793: ĐỨC HỒNG Y NGUYỄN VĂN THUẬN, NGƯỜI BẠN TÔI 105
Bùi-Tuần 794: CẢM ĐỘNG 11-02-2001. 110
Bùi-Tuần 795: CỨU ĐỘ BẰNG THINH LẶNG CỦA THÁNH GIÁ.. 112
Bùi-Tuần 796: ĐỒNG CẢM 23-02-2001. 115
Bùi-Tuần 797: VIẾNG ĐÀNG THÁNH GIÁ 06-03-2001. 117
Bùi-Tuần 798: ÔNG BẠN TRỘM LÀNH 13-03-2001. 121
Bùi-Tuần 799: XIN ƠN CỨU ĐỘ 14-03-2001. 123
Bùi-Tuần 800: CHIA SẺ VÀI KINH NGHIỆM VỀ TRUYỀN GIÁO.. 127

Phân cách bài ĐC Bùi Tuần

Bùi-Tuần 751: HIỂU BIẾT TÌNH HÌNH 20-04-2000

Hiểu biết tình hình là điều tốt. Hiểu biết tình hình của riêng mình là điều rất cần. Chúa Giêsu đã: 20-04-2000 Bùi-Tuần 751

Hiểu biết tình hình là điều tốt. Hiểu biết tình hình của riêng mình là điều rất cần.
Chúa Giêsu đã hiểu biết tình hình của riêng mình một cách rõ ràng. Kinh Thánh kể lại: “Chúa Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn thương yêu những kẻ thuộc về Người còn ở thế gian. Và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1).
Lời Kinh Thánh trên đây cho thấy Chúa Giêsu biết rõ tình hình của mình đang chuyển biến. Một biến cố quan trọng đang tới gần. Biến cố quan trọng đó là Người sẽ bỏ thế gian, để về với Cha trên trời.
Trong chút thời gian vắn vỏi còn lại, Chúa Giêsu đã thực hiện hai việc khác thường. Hai việc đó là lập Phép Thánh Thể, và quì xuống rửa chân cho các môn đệ.
Tất cả hai việc đó đều là những việc yêu thương. Yêu thương khác thường, yêu thương nhưng không, yêu thương một cách khiêm nhường.
Với hai việc yêu thương trên đây, tình hình đã đổi thay hoàn toàn. Chúa Giêsu ra đi, nhưng Người thực sự vẫn âm thầm ở lại. Chúa Giêsu rửa chân cho môn đệ chỉ có một lần, nhưng Người vẫn lặng lẽ rửa tâm hồn họ mỗi giờ mỗi phút.
Mấy suy nghĩ như trên gợi lên trong lòng chúng ta bao tâm tình cảm thương, cảm mến, cảm tạ đối với Chúa Giêsu.
Chúng ta tin chắc rằng: Khi Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh Thể và rửa chân cho các môn đệ, Người đã nghĩ tới chúng ta. Với phép Thánh Thể, Người để lại cho chúng ta một lương thực tốt nhất. Với việc rửa chân cho các môn đệ, Người vẫn tiếp tục thường xuyên rửa tâm hồn chúng ta.
Chúa Giêsu biết tình hình mỗi người chúng ta hơn chính chúng ta. Con người chúng ta rất yếu đuối. Cuộc đời chúng ta rất mong manh. Tầm nhìn của chúng ta rất hẹp, rất gần. Thế mà cuộc sống chúng ta lại là một chuyến đi dài, sang tới cõi đời sau và đi sâu vào đó đời đời. Thấy một tình hình như vậy, Chúa Giêsu đã tặng cho chúng ta hai món quà quí giá để chúng ta dùng như hành trang đi đường. Hai món quà đó là niềm tin vào Chúa và tình thương của Chúa.
Nhờ hai món quà quí giá này, tình hình của chúng ta có nhiều an ủi. Chúng ta biết mỗi giờ chúng ta sống là mỗi bước chúng ta đi về với Cha trên trời. Chúng ta bước đi, mà không bao gờ cô đơn, cho dù chúng ta tội lỗi, và bị mọi người xa tránh.
Trong tâm tình cảm tạ phó thác, chúng ta hãy cầu xin Chúa Giêsu ban cho ta và những người thuộc về ta được ơn hiểu biết tình hình. Tình hình của riêng ta và của gia đình ta, của Hội Thánh ta, của quê hương ta. Tình hình có những tình huống bình thường. Nhưng cũng có những tình huống bất thường. Có những điều dự đoán trước được. Nhưng cũng có những điều sẽ xảy ra bất ngờ, khác hẳn mọi dự đoán.
Hiểu biết tình hình ở đây chủ yếu là hiểu biết được ý Chúa trong mỗi tình huống, và biết thực thi ý Chúa với ánh sáng và sức mạnh của Người.
Muốn được như vậy, chúng ta phải cầu nguyện rất nhiều với Chúa Giêsu. Càng cầu nguyện nhiều, chúng ta càng gần lại với Chúa, càng được Chúa biến đổi, càng biết khiêm nhường trong các tình huống. Càng cầu nguyện nhiều chúng ta càng được Chúa dẫn đưa vào trái tim Chúa đầy xót thương. Càng cầu nguyện nhiều, chúng ta càng biết sống, như một cuộc trở về với Cha trên trời. Bước đi bằng niềm tin, bằng tình mến, bằng các việc phục vụ bé nhỏ khiêm nhường.
Hãy nhìn vào Chúa Giêsu. Hãy bước  theo Chúa Giêsu. Hãy tin tưởng phó thác nơi Chúa Giêsu. Nhất là hãy tin vào lời Kinh Thánh của bữa tiệc ly nói về Chúa Giêsu: “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về Người đang còn ở thế gian. Và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1).
Lạy Chúa, con tin Chúa đang yêu thương con. Con tin Chúa mãi mãi yêu thương con. Con tin Chúa sẽ yêu thương con đến cùng.
Bài giảng thứ Năm Tuần Thánh, ngày 20-4-2000

 

Bùi-Tuần 752: CHỨNG TÍCH PHỤC SINH 21-04-2000

Mỗi năm, đến lễ Phục sinh, tôi lại rảo tìm những chứng tích của Chúa  Phục sinh. Tôi muốn: 21-04-2000 Bùi-Tuần 752

Mỗi năm, đến lễ Phục sinh, tôi lại rảo tìm những chứng tích của Chúa  Phục sinh. Tôi muốn những chứng tích trong thời nay và tại nơi này. Bởi vì tôi tin Chúa Phục sinh đang hiện diện trong lịch sử. Người rất gần gũi. Người vẫn hoạt động. Âm thầm mà hữu hiệu.
Tôi tìm và tôi đã thấy. Những chứng tích này là những dấu chỉ sống động. Chúng kiểm chứng được. Chúng là những hiện tượng đạo đức hé mở ra một bầu trời mới của Chúa phục sinh.
Hiện tượng sám hối và thái độ khó nghèo.
Từ nhiều tháng nay, hiện tượng sám hối đã xuất hiện và lan rộng. Hiện tượng này mang nhiều hình thức: Tự kiểm điểm, tự chỉnh đốn, tự phê bình, tự nhận lỗi, tự xin lỗi.
Không thiếu những trường hợp, sám hối đang biến thành hình thức và phong trào. Nhưng không thiếu những trường hợp, sám hối đang đi vào nội tâm. Nó làm cho con người nhận biết sự thực về chính mình. Con người nên chân thành hơn, đơn sơ hơn mà cũng sâu sắc hơn. Nhất là khi họ nhận biết mình là người yếu đuối và nhận biết không ai yếu đuối bằng mình, thì thái độ như thế quả là một ơn Chúa Phục sinh.
Thái độ đó là tinh thần nghèo khó. Cái nghèo nhất mà người sám hối chân thành khám phá ra nơi mình đó là cái nghèo về khả năng yêu mến.
Tôi nghĩ về Chúa, nói về Chúa, nhưng những lúc đó, tôi không cảm thấy thực sự Thiên Chúa chính là tình yêu  sống động gần gũi ngọt ngào. Tôi không cảm thấy gì và không đáp lại gì. Chứng tỏ khả năng yêu mến của tôi quá yếu, quá nghèo.
Tôi nghe nói về những khổ đau, mất mát của bao người, của Hội Thánh, của Đất nước, và tôi cũng đã thấy tận mắt những thảm cảnh đó, nhưng tôi dửng dưng, lạnh lùng, thậm chí còn vui cười. Bởi vì tôi không cảm thấy gì và cũng cho rằng mình không cần phải cảm thương gì. Chứng tỏ khả năng yêu mến của tôi đã tê liệt, bệnh hoạn.
Tôi rất biết, yêu mến là giá trị cao nhất trong bậc thang giá trị, yêu mến là nét làm cho con người nên giống Chúa, yêu mến là cốt lõi của đạo, yêu mến là đặc điểm chính xác của người môn đệ Chúa. Lãnh vực yêu mến là bao la. Thế những, trên thực tế, tôi vẫn thu hẹp yêu mến vào những giới hạn nhỏ bé riêng tư, mặc dù đôi khi giới hạn đó vẫn mang nhãn hiệu đạo, như luật đạo, lễ đạo, xứ đạo, lẽ đạo, người có đạo. Chứng tỏ khả năng yêu mến của tôi là quá giới hạn.
Nhận thức những sự thực như trên là một thái độ nghèo  lành mạnh. Nó rất cần trong sám hối. Từ đó chúng ta mới thực sự khiêm nhường chạy đến cầu nguyện với Chúa Giêsu, khiêm nhường đặt mình vào lòng thương xót cứu độ của Người, khiêm nhường chấp nhận thay đổi nếp sống, khiêm nhường cộng tác với Chúa trong việc đào tạo mình nên tạo vật mới, khiêm nhường phó thác mình nơi Chúa, Đấng đã phán: “Không có Thầy, chúng con không thể làm được gì” (Ga 15,5).
Hiện tượng hành hương với thái độ âm thầm.
Cũng từ ít tháng nay, hành hương được nói đến như một hiện tượng biểu lộ ý nghĩa đạo đức.
Đã có những hành hương trọng thể thuần tuý đạo đức. Đã có những hành hương phối hợp với mục dích đi du lịch, đi đổi khí, đi giao lưu. Và cũng có những hành hương âm thầm, bé nhỏ đang từng bước đi về với Cha trên trời. Đó là những hành hương thường ngày với cuộc sống thường ngày, những hành hương ấy là  của người nghèo, người bệnh, người tội lỗi, trong tay chỉ có những phương tiện nghèo, thậm chí chỉ có tội lỗi.
Họ thao thức tìm Chúa, như bà Mađalena xưa đến khóc bên mồ Chúa. Lời cầu nguyện của họ cũng giống như của Mađalena. Đó  là tiếng khóc mến thương, là niềm khát khao gặp Chúa,  là nhận thức mình tội lỗi đã được Chúa trừ cho khỏi bảy quỉ (Mc 16,9).
Họ nóng lòng tìm Chúa, như thánh Phêrô xưa vội vã chạy đến vườn chôn xác Chúa, rồi lại vội vã chạy về với anh em, rồi lại vội vã đi Galilêa, để chờ đón Chúa. Lời cầu của họ cũng giống như của thánh Phêrô xưa. Đó là tấm lòng thống hối ăn năn, là yêu mến Chúa thiết tha, là nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm đối với anh em trong cộng đoàn.
Xem ra hành hương của họ chủ yếu là chuyến đi của trái tim, với những chuyển biến của tấm lòng, trong dòng thác yêu mến của nội tâm. Tất cả đều âm thầm. Cầu nguyện trong âm thầm như Chúa dạy (Mt 6,5-6). Chay tịnh trong âm thầm như Chúa dạy (Mt 6,16-18). Bố thí trong âm thầm như Chúa dạy (Mt 6,1-4). Phấn đấu trong âm thầm để thực thi ý Chúa hơn là kêu to lạy Chúa, như Chúa đã cảnh cáo (Mt 7,21-23).
Xem ra hành hương của họ là đi vào con đường hẹp, chứ không chọn con đường thênh thang, như Chúa đã dạy: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường nhỏ thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm lối ấy” (Mt 7,13-14).
Xem ra hành hương của họ là tìm gặp gỡ chính Chúa Giêsu. Họ tuyên xưng niềm tin. Niềm tin của họ là chấp nhận một hệ thống giáo lý buộc phải tin, nhưng đặc biệt là tin Đức Kitô là Đấng cứu độ đang yêu thương họ. Người đã chịu nạn chịu chết và đã phục sinh. Người đang sống gần gũi bên họ. Người không là thầy dạy đạo lý, mà là Đấng dạy yêu thương. Người không phải là Đấng theo dõi họ, mà là tình yêu đồng hành với họ, cảm thương họ. Họ thế nào, thì Người yêu họ như thế. Họ tuy yếu đuối và tội lỗi, nhưng đã được nhận làm con cái Cha trên trời trong Chúa Kitô, nên họ sẽ trở thành vinh quang của Cha, khi họ nhờ Chúa Thánh Thần xây dựng bản thân mình để nên tạo vật mới, theo mô hình Chúa Giêsu.
Xây dựng bản thân bằng tình yêu.
Xây dựng người khác cũng bằng tình yêu.
Xây dựng Hội Thánh và Đất Nước cũng bằng tình yêu.
Với tình yêu, họ đi gieo rắc hoà bình, chuẩn bị cho Nước Trời.
Với tình yêu, họ lắng nghe tiếng Chúa: “Mỗi sáng, Người đánh thức tai tôi, để tôi nghe Người, như những môn đệ” (Is 50,4). Tiếng Chúa là tiếng yêu thương. Được nghe tiếng yêu thương rồi, họ biết trả lời yêu thương cho những ai không còn nói được yêu thương “Chúa đã cho tôi lưỡi người môn đệ, để tôi biết trả lời cho ai không còn nói được” (Is 50,4).
Khi nhìn sâu vào những hành hương và những sám hối trên đây, tôi đã tìm thấy nhiều phép lạ của Chúa Phục sinh.
Lạy Chúa, cho đến muôn đời con sẽ ca tụng và cảm tạ Chúa. Chúa là Đấng cứu độ con, là Đấng đang phục sinh con.
Long Xuyên, tháng 4-2000

 

Bùi-Tuần 753: CHÚA PHỤC SINH HIỆN RA 22-04-2000

Bài giảng thánh lễ Phục Sinh của Đức Cha Gioan B. BÙI TUẦN tại nhà thờ Chánh Tòa Long Xuyên, đêm 22-04-2000
 

Chúa Giêsu chịu chết nhưng đã sống lại. Sau sống lại, Ngài đã hiện ra. Ngài đã hiện ra với: 22-04-2000 Bùi-Tuần 753

Chúa Giêsu chịu chết nhưng đã sống lại. Sau sống lại, Ngài đã hiện ra. Ngài đã hiện ra với những ai, đó là điều chúng ta nên suy nghĩ, với hy vọng chính chúng ta cũng sẽ được Chúa phục sinh đến thăm một cách nào đó.
Để rộng dòng suy nghĩ, chúng ta nên nhớ lại toàn cảnh ngày Chúa sống lại. Chính ngày đó, tại đền thờ Giêrusalem, lễ Vượt Qua được tổ chức long trọng. Đứng đầu là Thầy Cả thượng phẩm, xung quanh ngài là các vị tư tế. Họ là hàng giáo phẩm cao cấp, lãnh đạo toàn dân Israel về mặt đạo. Họ là những người chuyên môn cắt nghĩa luật đạo và bảo vệ luật đạo. Tham dự lễ Vượt qua là từng ngàn người từ khắp nước tuốn về. Họ đọc kinh, thắp hương, bái lạy bàn thờ và dâng lễ vật. Họ tự hào về truyền thống của mình. Họ coi nếp sống tôn giáo của mình là dấu chỉ của sự công chính. Cuộc lễ được coi là rất đông đảo, rầm rộ, náo nhiệt, tưng bừng.
Cứ theo tính toán tự nhiên của chúng ta, thì một cuộc lễ qui mô lớn như vậy là một dịp hiếm có, là một dịp rất thuận lợi. Chúa Phục sinh nên lợi dụng dịp này để hiện đến. Chúa mà hiện đến giữa một cuộc lễ có đủ đại diện các giới, các cấp bậc và các địa phương như thế, thì chắc chắn tình hình sẽ thay đổi theo hướng có lợi cho Chúa.
Theo tínht oán tự nhiên, thì chúng ta suy nghĩ như vậy, và coi suy nghĩ đó là khôn ngoan.
Thế nhưng, Chúa Giêsu đã không làm như thế. Người đã hiện ra với một số rất nhỏ. Đầu tiên là nhóm hai phụ nữ, bà Madalena và bà Maria, sau đó là nhóm 11 môn đệ.
Cả hai nhóm nhỏ này đều có một số đặc điểm chung. Đó là họ nhận biết mình yếu hèn, tội lỗi. Họ nhớ thương Chúa Giêsu. Họ khát khao được gặp lại Người. Họ cùng nhau cầu nguyện. Họ cảm thấy mình bơ vơ, khi mất Chúa. Trong cơn đau buồn trống vắng, họ chỉ còn biết đặt niềm tin và Lời Chúa hứa xưa mà thôi.
Họ chỉ có thế thôi. Và chính vì họ chỉ có thế, nên Chúa Giêsu Phục sinh đã đến thăm họ. Sự Chúa Phục sinh đến thăm hai nhóm nhỏ này đã cho phép tôi nghĩ rằng; Chúa Giêsu rất trung thành với những gì Người đã dạy.
Thực thế, Chúa Giêsu đã dạy rằng: “Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà là để kêu gọi người tội lỗi” (Mt 9,13). Vậy hai nhóm nhỏ này nhận biết mình là người tội lỗi. Nên họ đã được Chúa viếng thăm.
Chúa Giêsu đã dạy rằng: “Thánh Thần sai Ta đi rao giảng cho người nghèo khó” (Lc 4,18). Vậy hai nhóm nhỏ này luôn coi mình là những người nghèo hèn. Nên họ đã được Chúa đến loan báo Tin Mừng.
Chúa Giêsu đã dạy rằng: “Phúc cho ai có lòng khát khao sự công chính” (Mt 5,6). Vậy hai nhóm nhỏ này luôn khao khát sự công chính. Nên họ đã được Chúa đến chia sẻ cho sự công chính.
Chúa Giêsu đã dạy rằng: “Nếu ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Ta, thì Ta ở đấy, giữa họ” (Mt 18,20). Vậy nhóm nhỏ này đã họp nhau lại chỉ vì danh Chúa Giêsu. Nên họ được Người đến ở giữa họ.
Tới đây, mỗi người chúng ta đã có thể tự mình tìm ra một kết luận riêng cho mình. Chẳng hạn: Từ nay khiêm tốn nhận mình tội lỗi, từ nay khiêm tốn nhận mình nghèo hèn, từ nay khiêm tốn tìm tòi sự công chính, từ nay khiêm tốn cầu nguyện riêng và cầu nguyện chung.
Đó là một kết luận đúng, một kết luận tốt. Khi thực tình sống với những kết luận ấy, chúng ta sẽ được Chúa phục sinh đến viếng thăm. Không cách này thì cách khác. Đó không phải chỉ là hy vọng, mà là một sự thực chắc chắn.
Trong niềm tin ấy, tôi xin thân ái cầu chúc anh chị em một lễ phục sinh tốt đẹp nhất.

 

Bùi-Tuần 754: HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN 28-04-2000

Sau khi sống lại, Chúa Giêsu đã hiện ra với các môn đệ. Nhóm nhỏ này đã thuật lại biến cố ấy: 28-04-2000 Bùi-Tuần 754

Sau khi sống lại, Chúa Giêsu đã hiện ra với các môn đệ. Nhóm nhỏ này đã thuật lại biến cố ấy bằng những lời đơn sơ: “Chúng tôi đã được thấy Chúa” (Ga 20, 25).
Những lời như vậy cũng có thể được mỗi người chúng ta nói lên. Bởi vì đối với chúng ta, tin vào Chúa chính là gặp gỡ Chúa. Đây là một cuộc gặp gỡ sống động và bản thân, gặp gỡ này giúp ta thấy Chúa.
Riêng tôi, vì được sai đi để làm chứng cho đức tin, nên hôm nay tôi xin phép nói về hành trình đức tin của tôi như một cuộc gặp gỡ  Đức Kitô.
Tôi đã gặp Đức Kitô, Đấng đã chịu nạn và đã phục sinh. Nói đúng hơn, chính Đức Kitô vì thương xót đã chủ động đến gặp tôi. Người đến trong tâm hồn tôi. Người gặp tôi trong đời tôi, nhất là trong các biến cố.
Tôi nhận ra Đức Kitô nhờ nét xót thương của Người. Nét xót thương của Người đã được Người diễn tả trong nhiều dụ ngôn. Như dụ ngôn người chăn chiên đi tìm con chiên lạc. Như dụ ngôn người cha ra đón và ôm hôn người con phung phá trở về. Nét xót thương của Đức Kitô cũng đã được Người diễn tả trong nhiều hành động. Như việc Người thân thương kêu gọi hai người phụ nữ tội lỗi Maria Mađalêna và người phụ nữ Samaria. Như việc Người hứa Nước Thiên Đàng cho kẻ trộm bị đóng đinh bên hữu Người. Tất cả những người tội lỗi đó đều hiện diện trong tôi. Tôi chính là họ. Thế mà Đức Kitô đã đến với tôi.
Trong mọi gặp gỡ, Đức Kitô  đã tỏ ra thái độ khiêm nhường, chấp nhận bé nhỏ, để trở nên tất cả cho tôi, và cho từng người. Đức Kitô thuộc về từng người. Đức Kitô yêu thương từng người. Đức Kitô có thời giờ cho mỗi người, trọn vẹn cho mỗi người.
Đức Kitô đến gặp gỡ, để cứu chúng ta khỏi ách nô lệ tội lỗi và ma quỉ. Người gặp gỡ, để đào tạo chúng ta  nên tạo vật mới . Người gặp gỡ để giúp chúng ta tiến bước trên con đường dẫn về với Cha trên trời. Con đường đó là thực thi thánh ý Chúa Cha.
Để thực thi thánh ý Chúa Cha, tôi tìm ánh sáng và sức mạnh nơi Lời Chúa, nơi gương Chúa, nơi Hội Thánh,  nơi các dấu chỉ của thời đại.
Khi đồng hành với Đức Kitô đi vào thời đại hôm nay, tôi nghe được nhiều thao thức đáng trân trọng. Bao người đang khao khát chiều kích thiêng liêng với những giá trị đạo đức. Bao người đang phấn đấu xây dựng  lương tâm ngay chính lành mạnh. Bao người đang cố gắng cứu lấy chân lý. Bao người đang nỗ lực thăng tiến đồng bào, Đất nước.
Đồng hành với Đức Kitô đi vào lịch sử hôm nay, tôi cũng nghe được nhiều thách đố đáng lo âu. Bao người đang dửng dưng với bậc thang giá trị. Bao người đang cứng lòng tin, mất ý thức về tội. Bao người đang bán rẻ nhân phẩm, phá hoại truyền thống đạo đức gia đình và dân tộc. Bao người đang kéo lê thân phận mình một cách vô vọng. Tất cả họ đều rất đáng thương.
Trước những thách đố và thao thức như vậy, đức tin của tôi bồi hồi, trăn trở. Chính lúc đó Đức Kitô lại đến gặp tôi. Người nói với tôi cũng những lời xưa Người đã nói với các môn đệ: “Hãy nhận lấy Thánh Thần” (Ga 20, 22).
Thánh Thần của Đức Kitô mở lòng tôi ra, cho tôi thấy bầu trời của đức tin. Bầu trời này nhắc nhở tôi nhớ lại những lời thánhPhaolô dạy trong thư gởi Do Thái (x. Dt 12,1-2).
Thực vậy, tôi thấy trong bầu trời đức tin  có vô số nhân chứng đức tin. Họ cầ